Book Sheep Chú Đốm côi cút - Phương Lan

Thảo luận trong 'Văn học phương Đông' bắt đầu bởi Diên Vĩ, 19/7/18.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Diên Vĩ

    Diên Vĩ Nghiệp dày hơn cả bề mặt vũ trụ Thành viên BQT

    Bài viết:
    295
    Đã được thích:
    4,398
    Điểm thành tích:
    120
    Chú Đốm côi cút

    Tác giả: Phương Lan
    Typer: Lưu Thu Huyền @Din
    Chụp sách: @Thiên Kim Anh
    Số trang: 196

    Sách thuộc dự án sách hiếm của Cừu Mọt Sách.
    Ebook và bản type thuộc về diễn đàn. Vui lòng không re-up dưới mọi thức.

    *Hiện thông tin về sách chưa rõ do đã phát hành quá lâu, mong độc giả thông cảm.

    Mục lục:
    1. Ấu thơ
    2. Kẻ lạ mặt
    3. Chia lìa
    4. Hơi mẹ
    5. Ra đi
    6. Con lợn đất
    7. Cậu Dần
    8. Trả thù
    9. Dấu vết
    10. Chị Vàng
    11. Oan ức
    12. Ngôi nhà mới
    13. Lũ trẻ
    14.
    15.
    16.
    17.
    18.
     
    Quan tâm nhiều
    The Voice Sheep
    The Voice Sheep bởi Âu Dương Y Điểm, 15/7/19 lúc 21:32
    OTP - Nhiều tác giả
    OTP - Nhiều tác giả bởi Aki Hanabusa, 14/7/19 lúc 17:35
    Nhẹ nhàng à, nhẹ nhàng ơi
    Nhẹ nhàng à, nhẹ nhàng ơi bởi Du., 16/7/19 lúc 22:51
    Báo danh nhận lương tháng 7
    Báo danh nhận lương tháng 7 bởi Din, 15/7/19 lúc 14:53
    Khi tháng Tám đến
    Khi tháng Tám đến bởi Aria, 18/7/19 lúc 15:53
    Bài viết mới
    Cốm
    Cốm bởi Cốm, 19/7/19 lúc 18:39
    Last edited by a moderator: 10/7/19
    Aria, Fia., Cổ Trà Vô Hương1 other person thích điều này.
  2. Din

    Din mùa nắng chưa về

    Bài viết:
    996
    Đã được thích:
    6,734
    Điểm thành tích:
    140

    Chú Đốm côi cút
    Typer: luthyeen
    1. Ấu thơ
    Tôi là cậu con trai út ít của một bà mẹ chó mắn con. Mẹ sinh một lúc bảy anh em chúng tôí. Tôi bé tí xíu, còi cọc, ra đời sau cùng nên là út ít. Việc đặt tên cho chúng tôi chẳng cầu kì gì. Cứ căn cứ vào mầu lông mà gọi. Chị cả là Vàng, anh hai là Xám... tôi chẳng biết giống ai trên nền lông màu vàng mơ có những đốm trắng tròn vo. Tôi có tên là Đốm. Sau này người ta còn đặt cho tôi nhiều tên khác có dịp tôi sẽ kể, nhưng tôi chỉ công nhận tên Đốm, tên cúng cơm của mình.

    Đây là quãng đời đẹp nhất của tôi. Tiếc rằng quãng đời này quá ngắn ngủi. Sau này không biết bao nhiêu lần tôi nhớ về nó, tiếc thương nó.

    Nhà chủ tôi rất nghèo, tôi nhớ đinh ninh thế. Nhà chỉ có hai mẹ con bà Ngần và chị Na.

    Nhiệm vụ của mẹ tối là trông coi nhà cửa, vườn tược trong ngoài. Chưa bao giờ tôi thấy bóng dáng kẻ trộm bén mảng đến nhà tôi. Thực ra trong nhà ngoài vườn chẳng có một thú gì đang giá để phải trông. Vậy mà mẹ tôi trông coi cần mẫn và điều độ bất kể ngày đêm, mưa gió, nóng lạnh... Chắc chắn chủ tôi chẳng đòi hỏi đến mức ấy.

    Chập tối mẹ đi một vòng từ sân ra vườn. Cái sân đất không rộng lắm nhưng vườn thì rộng. Vườn rào bằng những bụi tre hóp trồng ken vào nhau, ban ngày chúng tôi chơi trốn tìm chui qua đó làm thành những lỗ hổng to. Mẹ tôi nhìn chăm chăm vào các lỗ hổng đó, xoạc chân, trợn mắt sủa "Gâu! Gâu!" cảnh giác. Chắc chắn thằng kẻ trộm nào nấp ỏ đó cũng phải sợ mất vía. Tin chắc không có gì xảy ra mẹ tôi lại khoan thai trở về đầu hè, nằm cuộn tròn nghe ngóng.

    Mẹ ngủ, nhưng không một tiếng động nào qua tai mẹ. Thậm chí mấy con chuột rúc ríc trong mái rạ mẹ cũng nghe thấy. Trong một đêm không biết bao nhiêu lần mẹ đichuieemrk tra quanh nhà, ngoài vườn. Ban ngày mẹ ngủ bù ở góc sân. Ngủ đấy nhưng mọi việc xay ra quanh nhà mẹ đều tường tận.

    Khi chúng tôi ra đòi, mẹ chuyển vào góc nhà ngủ, tránh cho chúng tôi gió lạnh. Chúng tôi bú no, nằm ngủ lăn lóc, mẹ vẫn không quên đi một vòng từ sân ra vườn canh chừng kẻ trộm. Cố một lần đang ngủ, tôi giật mình thức giấc. Tôi len lén theo mẹ ra sân. Những bóng đen đổ xuống sân làm tôi sợ run. Tiếng dế kêu, tiếng sương rơi, tiếng tàu cau trỏ mình quạt phành phạch, và bao nhiêu tiếng động khác khiến tim tôi đập thình thịch. Bây giờ không sợ nữa tôi mới biết là tiếng dế, tiếng sương, tiếng gió... Chứ lúc đó tôi những tưởng âm thanh của một con quái vật nào đó, từ dưới đất vọng lên, từ trên trời đổ xuống, sắp ập vào mình.

    Tôi lẩy bẩy chạy theo mẹ. Hai chân ríu lại, người run lên, ngã quay lơ, muốn gọi mẹ mà không sao gọi được. Mẹ quay phắt lại, ngoạm gáy tôi, tha về tổ. Tôi ôm chầm lấỵ mẹ, cuộn tròn trong lòng mẹ. Cứ tưỏng mẹ sẽ mắng. Nhưng không, lưỡi mẹ mềm mềm, âm ấm xoa khắp người tôi. Cái lạnh trong tôi dường như chui cả vào bụng mẹ, tôi ấm dần lên. Mẹ khe khẽ cất tiếng ru, khúc ru của người mẹ chó mới tha thiết, trìu mến làm sao. Sau này mỗi khi gặp chuyện buồn khổ, khúc ru ấy cứ như luẩn quất đâu đây, vang vọng trong tôi dìu dặt. Người ngoài đâu có hiểu được điều đó, với họ chỉ là những tiếng "gừ gừ" đơn điệu, vô nghĩa.

    Chúng tôi lớn rất nhanh. Cứ thấy mẹ là chúng tôi quây lại, mỗi đứa chiếm một vú, bò dài trên đất, thót miệng bú. Mẹ tôi thường chọn một tư thế nằm sao cho. chúng tôi dễ bú nhất. Dáng mẹ nằm thật vất vả. Tôi bé nhất, bị các anh, các chị chen bật ra ngoài. Đến khỉ ngậm được đầu ti mẹ thì sữa đã cạn. Tôi vẫn còn đói tủi thân lặng lẽ khóc thầm. No bụng, các anh chị tôi nô đùa ầm ĩ ngoài sân. Tôi quẩn quanh bên mẹ. Một chân mẹ thò ra. Tôi gác đầu lên chân nằm im lặng. Mẹ âu yếm vuốt ve tôi. Tôi nép sát vào ngực mẹ, mạ gầy quá. Từ người mẹ toả ra một mùi thân quen, hấp dẫn đến lạ lùng. Mùi sữa thơm thơm, ngầy ngậy xộc vào mũi tôi. Để mẹ ngủ, tôi không nỡ bú mẹ. Không hiểu sao mẹ biết tôi còn đói, mẹ khẽ rướn người, đầu ti mẹ nằm gọn trong miệng tôi.

    Mỗi bữa chị Na bưng đến cho mẹ tôi một bát cơm to, trộn nước rau. Những ngày đầu còn bé thấy mẹ ăn, chúng tôi xán tới tò mò trơn, mắt nhìn mẹ. Nước bọt tửa ray thèm thuồng. Chúng tôi chen nhau thè cái lưỡi bé tí ra liếm láp. Mùi cơm thơm thơm, mùì nước rau mằn mặn, ngon ngon, là lạ nhưng chưa đứa nào ăn được. Nay thì khác rồi. Bát cơm vừa đưa tới, chúng tôi tắc lẻm hết ngay, bát sạch như lau. Mẹ tôi bình thản nhìn cái bát không, đi một vòng quanh sân, chọn chỗ vắng nằm tránh cơn đói.

    Mẹ tôi ngày càng gầy rộc, da bọc xương, dáng đi xiêu vẹo. Một hôm tôi nghe lỏm được bà Ngần nói chuyện với chị Na.

    Bà Ngẩn: Bọn chó con chúng lớn, phàm ăn, bú rút cả sức mẹ. Phải tách ra thôi. Nếu không chó mẹ quỵ mất.

    Chị Na: Nhưng riêng cu Đốm vẫn còn bé, chưa tách được ra đâu mẹ ạ!

    Bà Ngần: Biết làm thế nào được, phải tách ra thổi. Chúng ăn khoẻ, tốn cơm lắm. Cũng đến lúc bán đàn chó đi còn lấy tiền may quần áo cho con, mùa đông sấp đến rồi!


    Tôi không biết "tách ra", "bán" là thế nào nhưng lình tính mách bảo điều gì không hay sắp xảy ra.

    Chị Na ngồi sụp xuống, bế tôi lên. Mỗi lần chị làm thế tôi rất thích. Giọng chị rủ rỉ: "Tội em Đốm của chị.éEm Đốm bé xíu thế này xa chị, xa mẹ thế nào được?"

    Tôi chưa biết thế nào là "xa chị", "xa mẹ" nhưng nhìn mặt chị buồn buồn, nghe giọng chị
     
    Fia.Diên Vĩ thích điều này.
  3. Din

    Din mùa nắng chưa về

    Bài viết:
    996
    Đã được thích:
    6,734
    Điểm thành tích:
    140

    Chú Đốm côi cút
    Typer: luthyeen
    2. Kẻ lạ mặt
    Một hôm, có người đàn ông lạ mặt, đi chiếc xe đạp không phanh, không chuông, đèo đằng sau một chiếc lồng sắt to tướng, theo bà Ngần vào trong sân. Tôi chưa bao giờ thấy người đàn ông này. Nhiều lần tôi theo mẹ ra tận đầu làng cũng không thấy ai như thế. Từ người đàn ông này toả ra một mùi rất khó chịu, oai oải, thụm thủm, khét lẹt, ngửi phải một lần nhớ đời. Lão như vừa bị sổng ra từ địa ngục. Lão nhìn tôi, một cơn ớn lạnh chạy từ sống lưng đến toàn thân. Lông tôi dựng cả lên, toàn thân run rẩy. Đặc biệt cái lồng sắt, từ đó toát ra một cái gì lạnh lẽo, ghê rợn.

    Bà Ngần mang ra một cái xích sắt. Lập tức mẹ tôi bị xích dắt ra ngoài vườn, cột vào gốc nhãn.

    Dây xích căng lên, lần đầu tiên tôi thấy mẹ chống lại bà Ngần mãnh liệt, điên cuồng đến thế. Bị xích ở gốc cây, mẹ vẫn hướng về phía chúng tôi, hai chân trước chồm lên, chỉ đứng bằng hai chân sau, mặc cho dây xích cứa vào cổ đến bật máu. Mẹ tru lên thảm thiết. Tim tôi đau thắt.

    Các anh chị tôi sợ nháo nhác, díu vào nhau. Hai chân tôi khuỵu xuống, vừa muốn chạy theo mẹ, vừa muồh chạy theo các anh chị. Trong lúc hoảng hốt, bối rối, tôi ngã dụi vào góc tường, va vào chiếc nia phơi thốc dựng ở tường, cái nia đè xuồng tôi. Tôi sự run bắn lên, nằm ép mình xuồng đất, ưởc gì chui tọt vào lòng đất. Tôi không dám kêu, không dám thở mạnh. Qua kẽ nia tôi vẫn nhìn được tất cả những gì đã xảy ra.

    Các anh chị tôi run rẩy, mắt nhắm nghiền cứ làm như mình không trông thấy ai, thì cũng chẳng một ai thấy mình. Lão mua chó bằng những động tác thành thạo tóm gọn các anh chị tôi bồ vào lồng sắt. Các anh chị tôi húc liên hồi vào lồng tìm lối ra, mặc cho nan lồng cứa vào mồm, vào mũi, máu chảy be bét.

    Vẫn còn thiếu, mọi người đổ đi tìm. Vừa lúc đó chị Na ỏ đâu về. Chị hết nhìn lão mua chó, lại nhìn mẹ, nhớn nhác.

    Chị Na: Sao thế mẹ? Mẹ bán chó à?

    Bà Ngần: Ừ, bán đi chứ cơm đâu mà nuôi.

    Mẹ còn phải tiêu bao nhiêu thứ, tiền học, tiền may quần áo rét cho con, mùa đông sắp đến rồi.

    Chị Na: Mẹ đợi thêm một thời gian nữa. Con cũng chưa cần áo rét đâu! Cái áo rét năm ngoái con mặc vẩn vừa. À, mà cu Đốm đâu rồi mẹ nhỉ?

    Bà Ngần: Mẹ cũng đang tìm nó đây. Không biết nó đi đâu? Con tìm nó cho mẹ!

    Chị Na: Nó còn bé quá mẹ ạ! Hay để nó lại, không bán.

    Bà Ngẩn: Để lại sao được? Mẹ đã bán cả đàn cho người ta rồi!

    Lão mua chó: Bà chủ, bà tính thế nào đây? Thiếu một con.

    Chi Na: Con ấy còn bé lắm bác ạ! Hay bác trừ tiền một con đi?

    Lão mua chó: Các người thật trẻ con. Đã giao hẹn bán cả đản nay giữ lại một con! Tiếc hả, tiếc thì ôm cả lấy, tôi đây cũng chả cần.

    Bà Ngần: Thôi mà ông! Chấu nó bé, không biết mới nói vậy. Đê tôi đi tìm ngay đây, thôi mà!


    Tôi nằm bẹp dí dưới cái nia hồi hộp nghe mọi người trao đổi quyết định số phận của mình. Tim tôi đập thon thót. Nghe bà Ngần nói, thế là biết, tôi run lên. Bước chân chậm chạp của bà Ngần, bước chân nặng nề giậm thình thịch của lão mua chó và cuối cùng là bước chân sẽ sàng của chị Na. Tôi nhận ngay ra chị, dại dột rên lên vui sướng. Lão mua chó ồ lên: "Tiếng gì đây?". Lập tức chiếc nia bị lật lên. Lão chăm châm nhìn tôi, cái nhìn như muốn ném tôi xuấng địa ngục.

    Chị Na nhẹ nhàng bế tôi lên. Tôi cuống cuồng rúc vào ngực chị tìm nơi che chở.

    Chị Na: Nó bé thế này, chưa nuôi bộ được đâu bác ạ! Bác mang nó đi nó chết mất, cháu nói thật đấy!

    Lão mua chó: Sao bảo nó cùng lứa với bọn kia? Mà nó cũng bé thật, lần trước có thế đâu?

    Bà Ngần: Cùng lứa đấy! Chẳng nhẽ ông bảo chúng tôi đổi. Nó bé rốt đàn, bị bọn kia át đi, đã còi lại càng còi.

    Chị Na: Cháu đã bảo mà! Ông cứ bớt tiền đi, bớt bao nhiêu cháu cũng trả lại ông đủ.

    Bà Ngần: Cháu nó đã nói thế, tôi cũng có lời xin lỗi ông!

    Lão mua chó: Tôi chưa thấy ai lôi thôi như mẹ con nhà bà. Thôi được, nhì nhằng quá, muốn bớt thì tôi cũng bớt cho. Nó cũng không bé lắm đâu, cứ tính tiền bằng các con kia. Vậy là tôi thể tất cho mẹ con nhà bà lắm đấy.


    Cái lão này lạ thật, vừa mới chê tôi "bé" đã lại bảo "không bé lắm đâu" tôi cố thu người lại cho thật nhỏ, biết đâu lão lại bảo nhìn tôi cũng "to to" thì tiêu đời.

    Chị Na vui sướng nhảy thếch lên. Chị mang tôi lại cho mẹ tôi. Tôi nhào vào mẹ. Tôi không nhận ra được mẹ tôi nữa. Hai mắt mẹ tôi đỏ rực lên như hai hòn than. Mẹ tôi đứng bằng hai chân sau, hai chân trước chồm lên hướng về phía các anh chị tôi, tru lên những tiếng thảm thiết. Lão mua chó đi rồi mẹ tôi vẫn đứng trong tư thế ấy. Tiếng tru biến thành tiếng rên rỉ, đau đớn. Nhìn mẹ tôi, tôi không sao cầm được nước mắt.

    Chị Na mang đến bát cơm. Khác với mọi Ibận, cơm được trộn những con tép vàng ươm, thơm lựng. Mẹ tôi không nhìn bát cơm. Chị Na bế tôi lên âu yếm: "Kìa, Tô (tên mẹ tôi) mày ăn đi chứ! Có ăn thì cu Đốm mới có sữa bú chứ! Nó vừa bé lại vừa gầy thế này, mày muốn nó chết hay sao? Rồi mày lại có đàn con khác lo gì?"

    Mẹ nhìn tôi đăm đăm. Ở khoé mắt mẹ lăn ra những giọt nước mắt. Tôi thương mẹ quá những lời của chị Na càng làm tôi thương mẹ hơn. Tôi rên lên, giận mình không biết nói với mẹ những lời yêu thương như chị Na. cổ họng tôi thắt lại. Mùi thơm của tép, của cơm không hấp dẫn tôi như mọi khi. Tôi nôn nao nhớ các anh, các chị, mặc dù có lúc các anh chị cậy lớn bắt nạt tôi.

    Bà Ngần không dám thả mẹ tôi ra. Khi bà dắt mẹ tôi vào trong nhà, mẹ tôi kéo bà ra cổng nơi các anh chị tôi vừa đi khỏi. Bà phải ghì dây xích, khó khăn lắm mởi mang được mẹ tôi vào nhà. Vào đến ổ, mẹ tôi đi vài vòng quanh ổ, ngửa cổ tru lên thảm thiết. Bất ngờ, mẹ tôi bới toang ổ, nằm bẹp xuống, hít liên hồi, tìm hơi hướng các con. Tôi lẽo đẽo theo mẹ vào nhà, lặng lẽ nhìn mẹ. Mẹ tôi đứng phắt dậy, chăm chú nhìn tôi, cử làm như lần đầu tiên thấy tôi vậv. Bồng mẹ ngoạm vào gáy tôi, đặt xuống ổ.

    Tôi rúc sâu vào ngực mẹ. Mẹ khẽ rướn người, đầu tì nằm gọn trong miệng tôi. Sữa chảy ra man mát, nhàn nhạt không đậm đà, ngọt lịm như mọi khi. Hay tôi ốm? Không có lẽ. Sữa của bảy chị em, nay chỉ một minh tôi bú cũng không đủ. Mẹ tôi đau buồn, sữa cũng thay đổi, cạn kiệt.
     
    Fia.Diên Vĩ thích điều này.
  4. Din

    Din mùa nắng chưa về

    Bài viết:
    996
    Đã được thích:
    6,734
    Điểm thành tích:
    140

    Chú Đốm côi cút
    Typer: luthyeen
    3. Chia lìa
    Tôi sắp được lam anh. Mẹ tôi mang thai những đứa em của tôi. Tôi tưởng tượng lúc các em tôi ra đời. Trời ơi, thằng cu Đốm èo oặt, còi cọc ngày nào nay được gọi là "anh". Từ "anh" mới hấp dẫn làm sao. Tôi ngửa cổ sủa liên hồi "gâu, gâu", đó là cách thải bớt nỉếm vui sướng (cũng như tức giận) của họ hàng nhà chó chúng tôi.

    Đụng mẹ tôi tròn vo. Mẹ tôi không béo đâu. Bao nhiêu sức lực mẹ dồn hết cho các em tôi. Mẹ ngày càng gầy, cái cổ dài ngoẫng, xương sườn thi nhau hiện ra rõ mán một. Nhiều khi mệt mẹ thở cả ra tai. Mẹ vẫn ngủ đầu hè, không quên canh chừng trong nhà ngoài sân. Mẹ luôn dẫn tôi đi theo. Nhỉểu khi buổn ngủ đến rũ mắt vẩn phải theo mẹ. Mẹ dạy tôi dần dần quen với công việc. Tiếng dế kêu, sương rơi, gió thổi... không làm tôi sợ như xưa nữa. Và quan trọng hơn mẹ luyện cho tôi nếp sống trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng không được sao nhãng công việc. Mãi sau này tôi mới hiểu ra ràng chính điều này khiến họ hàng nhà chó chúng tôi được mọi người quý mến, tôn trọng. Tôi đã ra dáng một chú chó choai, sắp được làm anh có khác.

    Tôi thường nằm nép vào bụng mẹ. Các em tôi cũng quẫy đạp dữ lắm, hứa hẹn những chú chó con nghịch ngợm, khoẻ mạnh không thua gì anh chị chúng.

    Mẹ tôi đẻ một lúc tám đứa em. Các em tôi giống các anh chị tôi như đúc. Thằng em đầu đàn cũng mình vàng, đốm trắng y như tôi. Vì vậy tôi được gọi là Đốm Anh, em là Đốm Em. Tám đứa em, đứa nào cũng đáng yêu, nhưng đáng yêu nhất vẫn làm Đốm Em, chắc vì nó giống tôi nhất chảng?

    Mới ra đời, các em tôi đứa nào cũng ngu ngơ hai mắt nhắm nghiền, cả ngày, cả đêm đểu ngủ. Chúng chẳng chịu mở mắt nhận mặt ông anh mình. Hầu như lúc nào chúng cũng ngậm ti mẹ, nằm lãn lóc như những củ khoai, giơ những bàn chân trắng hồng, non nớt. Tôi xán tới hôn lên những bàn chân đáng yêu đó, liền bị mẹ tôi ẩy ra ngay. Mẹ có em bé xem ra khó tính. Tôi hơi hơi tủi thân một chút nhưng niềm vui được làm anh át đi tất cả.

    Tôi chạy té ra sân, hếch mõm lên trời sủa liên hồi. Tôi muốn loan báo với tất cả mọi người việc hệ trọng nhất trong đời tôi. Tôi đã là anh, là anh của tám đứa em. Không biết khi người ta được lên ngôi vua, người ta có vui sướng như tôi không? Bằng mọi cách tôi muốn tỏ ra mình là một người anh kiểu mẫu nhất thế giới.

    Mẹ tôi sinh em bé vào mừa đông lạnh giá. Bà Ngẩn bảo hiếm có mùa đông nào lạnh như thế. Mẹ tôi nằm cong người quấn lấy các em tôi. Tôi nằm quay lại thành một vòng tròn, các em tôi lọt thỏm giữa. Từng làn gió thổi qua cửa táp vào lưng tôi lạnh buốt. Mặc dù bà Ngần, chị Na đã cẩn thận che mọi thứ bao tải, nong, nia lủng củng.

    Tối tối, thành lệ tôi thay mẹ đi một vòng quanh sân, qua ngõ, vào vườn.

    Cũng may trước kia tôi theo mẹ, được mẹ hướng dẫn tỉ mỉ nên bây giò mọi việc tôi làm rất thành thạo. Thế mà mẹ tôi vẫn không yên tâm. Bao giowf mẹ cũng đảo lại một lần nữa. Tôi ỏ lại thay mẹ trông coi các em. Bắt chước mẹ tôi đi một vòng quanh. Đứa nào ngủ mê lăn ra khỏi, tôi lấy miệng khẽ đẩy vào. Đứa nào đè lên nhau, tôi sửa lại ngay ngắn...

    Rồi một đêm, tôi không bao giờ quên được cái đêm bất hạnh, hãi hùng ấy. Hôm ấy trời lác đác mưa. Những giọt mưa theo mái hiên nhỏ tí tách ru ta vào giấc ngủ dài. Tôi vừa chợp mắt được một giấc, giật mình tỉnh dậy. Đã đến lúc phảỉ ra sân, đi một vòng xem xét trong, ngoài. Tôi buồn ngủ quá, hai mi mắt díp lại nặng như đeo đá. Tôi cong mình sẵn sàng đứng dậy thì mẹ nhẹ nhàng ấn tôi nằm xuống. Mẹ thương tôi, thay tôi làm công việc thường lệ. Tôi chỉ kịp hé mắt nhìn mẹ, mẹ đã nhẹ nhàng bước ra khỏi nhà. Giấc ngủ ập đến, tôi vẫn nghe rõ bước chân quen thuộc của mẹ dạo quanh sân rồi mất hút ở ngoài vườn.

    Tôi giật mình tỉnh dậy. Các em tôi thúc những cái miệng nhỏ xíu vào ngực tôi tìm kiếm. Những tiếng "khìn khịt" vừa trông chờ vừa nũng nịu nổi lên. Tôi tỉnh hẳn ngủ. Chỗ mẹ nằm bỏ trống. Mẹ đi chưa vể hay đi thêm một đợt nữa. Tôi giỏng tai nghe ngóng. Chỉ có gió đuổi nhau trên nóc nhà, ở khóm tre, vườn cau. Một nỗi lo sợ mơ hồ trỗi dậy trong tôi. Tôi không thể bỏ các em đi tìm mẹ được. Tôi nén lòng chờ đợi. Thời gian như căng ra, trôi đi chậm chạp.

    Cu Đốm Em day day ngực tôi. Các em khác cũng đói, tưỏng tôi là mẹ chồm dậy, thúc vào ngực tôi đau nhói. Tiếng "khìn khịt" đồng loạt nổi lên. Không làm sao được tôi đứng vụt dậy "gâu gâu" gọi mẹ. Tiếng của tôi lọt trong đêm sâu. Tôi ra sức gào, mẹ tôi biệt tăm.

    Có tiếng chân bước tới chỗ tôi. Đầu tiên là bà Ngần, theo sau là chị Na.

    Tôi muốn hỏi mọi người: "Mẹ đâu rồi!" nhưng tôi chỉ biết ngóng ra sân, sủa liên tục. Chị Na ôm lấy cổ tôi. Sự lo lắng trong tôi giảm đi một nửa. Chị lo lắng hỏi tôi: "Mẹ Đốm đâu rồi!". Hóa ra chị cũng hiểu điều tôi muốn nói.

    Rõ là khi người ta yêu nhau, người ta dễ dàng thông cảm, thấu hiểu lòng nhau.

    Bà Ngần: Chắc hẳn con Tô lại ra sân hoặc ra vườn canh chừng đây. Con Tô rõ khôn, rõ ngoan.

    Chị Na: Rét mướt thế này không ở nhà ủ cho con ấm, còn đi đâu? Rõ tội


    Tôi hết nhìn bà (Ngần lại nhìn chị Na. Họ đang trao đổi về mẹ tôi, lo lắng cho chúng tôi. Sự lo lắng đó càng làm tôi sợ. Linh tính mách bảo mẹ tôi gặp điều gì không hay.

    Bà Ngần, chị Na đi ra sân, tôi len lén đi theo. Chị Na ôm lấy cô tôi vỗ về: "Đốm ở lại với các em chứ! Chị đi tìm mẹ cho Đốm, một lát chị về ngay". Tôi tần ngần nhưng nghe lời chị, tôi ỏ lại với các em.

    Chị Na nói một lát sao mà lâu đến thế. Tôi lại giỏng tai nghe ngóng. Tiếng bà Ngần dõng dạc "Tô! Tô!". Tiếng chị Na trong trẻo, lanh lảnh: "Tô! Tô! Mày ở đâu?"... Tôi nghe rõ bước chân của hai người đi ra sân, vòng quanh vườn, ra ngõ.

    Bọn em tôi tưỏng tôi là mẹ cứ thúc mõm vào ngực tôi tìm kiếm. Tôi biết chúng vừa đói vừa rét. Làm thế nào đây? Tôi vỗ về chúng, bắt chước mẹ cất lên tiếng ru. Không phải tiếng mẹ, chúng lại nhao nhao lên. Không thể bỏ mặc các em đi tìm mẹ, tôi cố nén lòng chờ.

    Chị Na, bà Ngần bước vào nhà mang theo hơi lạnh của đêm khuya. Tôi nín thỏ chò, không có bước chân mẹ.

    Chị Na: Đêm khuya khoắt thế này, Tô biến đi đâu không biết!

    Bà Ngẩn: Con Tô khôn lắm! Nó chỉ trông nhà quanh quẩn ở đây thôi, chỉ một tiếng gọi là về ngay. Nó đang nuôi con, không thể đi xa được. Mẹ ra cả đầu làng, gọi rã cả họng. Có khi nó vào nồi rồi con ạ.

    Chị Na: "Vào nổi" là thế nào hở mẹ?

    Bà Ngần: Có một bọn người chuyên đi ăn trộm hoặc trộm của hoặc trộm chó. Nếu định trộm của chúng đến cấc nhà giàu, mang theo bả chó, chó ẩn phải chất độc sẽ chết, chúng tha hồ vào khua khoắng. Nếu chỉ ăn trộm chó chúng thường nướng một củ khoai ráy hoặc một quả mướp non. Mướp nướng vừa thơm vừa giữ nhiệt. Không hiểu sao mùi thơm của mướp nướng rất hấp dẩn bọn chó. Chúng vất cho chó, thấy mồi thơm chó đớp lấy. Quả mướp nằm gọn trong mồm chó, ngập sâu vào răng, nóng giẫy. Khi đó, chó muốn nhả quả mướp ra cũng không được, muốn kêu cũng không được. Thừa dịp, bọn chúng tóm gọn con chó bất hạnh.

    Nghe đến đây tôi không còn hổn vía gì cả. Tưởng tượng mẹ tôi bị đau đớn, bị bọn xấu tóm gọn, tôi run lên, đau thắt. Tôi lao ra sân tru lên thảm thiết. Mùi thân quen của mẹ tôi luẩn quất đâu đây. Tôi hít sâu mùi ấy đầy lồng ngực. Cái mùi như biết nói, thì thầm bên tôi: "Đốm ơi, mẹ của con đây! ". Chỉ có họ hàng nhà chó chúng tôi mới có cái mũi thính như vậy. Cái mùi ấy chỉ dẫn từng bước đi của tôi, kéo tôi một vòng quanh sân, ra góc vườn. Mùi mẹ đặc quánh ở gốc nhãn. Tôi mừng rơn, nhảy dựng lên. Dưới chân tôi đất âm ẩm, âm ấm. Chắc chắn mẹ đứng ở đây lâu nên mùi của mẹ mới đậm đặc đến thế.

    Bất ngờ có mùi gì đó thơm thơm như cơm nếp chín xộc vào mũi tôi. Thôi đích thực là mùi của mướp non nướng như bà Ngần nói. Tôi giật mình, lạy Trời lạy Phật, mẹ tôi không ngoạm phải quả mướp nướng của bọn ăn trộm chó. Lại còn một mùi gì đó, lạ hoắc, quẩn quanh nơi đây tôi chưa bao giờ ngửi thấy. Đó là mùi khen khét hôi xì của quần áo lâu không giặt, là mùi tanh lợm của thịt, cá ôi thiu lưu cữu dắt trong kẽ răng... Rõ ràng là mùi của kẻ lạ mặt xuất hiện ở đây. Nhưng nó đi rồi, đê lại cái mùi kinh tỏm ấy. Tôi rên lên cào chân điên cuồng xuống mặt đất, làm như cứ cào như vậy mẹ tôi sẽ hiện ra, kẻ ăn trộm chó sẽ hiện ra. Chị Na ngồi thụp xuống bên tôi, tôi phóng mình theo mùi của mẹ, mùi của kẻ ăn trộm. Mặc cho đêm tối, mặc cho mưa rét, ướt đầm toàn thân. Chị Na, bà Ngần lẽo đẽo chạy theo tôi.

    Tôi ngửa cổ tru lên gọi mẹ. Nước mắt tôi đổ dòng, cổ tôi tắc nghẹn. Chi Na đuổi kịp, ôm lấy cổ tôi: "Cu Đốm ơi! về đi! về đi!"... Tôi vùng ra khỏi tay chị. cả người tôi nói với chị rằng: "Em không thể về được! Em phải đi tìm mẹ!".

    Chẳng biết chị có hiểu không nhưng cứ chạy theo tôi, luôn miệng gọi: "Đốm! Đốm!..."

    Bỗng một dây xích vung lên, thít lấy cổ tôi. Sau một giây ngỡ ngàng, tôi nhận ra ngay bà Ngần.

    Chị Na: Sao mẹ xích Đốm lại?

    Bà Ngấn: Đằng nào cũng không thấy Tô nữa. Cứ để Đốm chạy lung tung thế này lại mất nốt nó.

    Chị Na: Mẹ đừng kéo nó thế! Tội thân! Để con đưa nó về.


    Chị Na bê tôi lên. Trong cơn buồn khổ diên cuồng tôi ngoạm vào tay chị. Chỉ nghe chị "ối" một tiếng, thả tôi ra. Bà Ngần cầm ngay lấy đầu dây xích. Sợi xích căng lên, cứa vào họng tôi. Mặc kệ, tôi ráng sức kéo bà chạy về phía trước.
     
    Fia.Diên Vĩ thích điều này.
  5. Din

    Din mùa nắng chưa về

    Bài viết:
    996
    Đã được thích:
    6,734
    Điểm thành tích:
    140

    Chú Đốm côi cút
    Typer: luthyeen
    4. Hơi mẹ
    Qua một đêm đầy những biến cố dữ dội, tôi bị xích dưới gầm bàn. Tiếng các em khóc gọi ở góc nhà khiến tôi không sao ngủ được: Tôi không tin mẹ tôi "Vào nồi" như bà Ngần nói. Tiếng lá rụng ngoài sân, tiếng gió lay cánh cửa, tiếng chim đêm vỗ cánh... tôi hy vọng có bước chân quen thuộc của mẹ. Nếu có phép mầu nào đưa mẹ tôi về, tôi bị xích, chết rụi ở đây cũng được,

    Cả đêm tôi không ngủ, tôi chỉ đứng, đứng bằng hai chân sau, hai chân trước chồm lên hướng về phía các em tôi, y như xưa kia mẹ bị xích ở gốc nhãn hướng về phía các anh chị tôi bị lão mua chó đưa đi.

    Chị Na xuất hiện. Tay chị buộc một miếng giẻ to. Tôi cúi mặt, đưa mắt về hướng khác. Sau chuyện tôi cắn chị, chắc chị thù ghét tôi lắm đây. Chị đi vể phía tôi tay cầm một vật gì đó.

    Tôi bình thản chờ những lời chửi mắng, những ngọn roi trừng trị tôi vô cớ cắn chị. Chị ngồi xuống. Tôi nhắm mắt chờ đợi.

    Mùi cơm nóng xộc lên mủi tôi, tiếng chị dịu dàng: "Ăn đi cu Đốm! Ăn đi cho lại sức! . Tôi tưởng mình nghe nhầm. Miệng đắng ngắt, hoàn toàn không muốn ân, nể chị tôi nhỏ nhẹ đốp một miếng, trệu trạo nhai cho chị vui lòng.

    Chị nhẹ nhàng đặt tay lên đầu tôi: "Tội nghiệp cu Đốm của chị! Ăn đi! Ăn nữa đi?".

    Tôi rên lén. Tòi nối vôi chị ràng: "Vâng, vâng, em đang ăn đây! Chị tha thứ cho em rồi ư? Chị tốt với em quá!... Hu! Hu!". Tiếng "hu, hu" bật lên tôi không kìm được, nước mắt giàn giụa. Chẳng biết chị có hiếu lời tôi nói không.

    Bà Ngần: Thả là thả thế nào được. Nó lại mất, lại rơi vào tay bọn ản trộm chó!

    Chị Na: Thế cũng được, nhưng để con đưa nó ra với cắc em nó.

    Chẳng đợi bà Ngần có đồng ý hay không, chị Na dắt tôi đến với các em tôi.

    Trời ơi! Mới có một đêm xa mẹ, các em tôi đứa nào cũng gầy tọp, xơ xác, mắt nhắm nghiền, tám đứa em, mỗi đứa hướng ra một phía, tìm mẹ. Bốn cái chân bé tí xíu, bám sâu vào lòng đất, cố trườn đi nhưng chỉ nằm yên một chỗ. Bất cứ có tiếng động nào cũng nghểnh cổ lên, cái cổ ngắc ngư như không mang nổi đầu, miệng khìn khịt yếu ớt tìm kiếm.

    Thấy các em như vậy tôi nhảy dựng, tru lên, lao về phía chúng. Cái xích trong tay chị Na rơi ra, chị cuống cuồng đuổi theo tôi.

    Tôi gần như lăn xả vào các em. Tôi chỉ biết lè lưỡi liếm vào đầu, vào lưng từng em một. Đấy là cử chỉ âu yếm nhất của họ hàng nhà chó chúng tôi. Tưởng là mẹ, các em quây lấy tôi.

    Bắt chước mẹ, tôi nằm dài trên nền nhà. Cả bọn lăn vào bụng tôi, thúc mõm vào ngực tôi rồi rít "khìn khịt". Chúng đói.

    Chị Na biến đi đâu mất. Một lúc sau, chị bưng lên một bát cháo. Chị lần lượt nhấc từng con đút cháo cho chúng. Chúng lè cái lưỡi bé tí vụng về nuốt. Cháo chảy xuống ướt cả người. Sợ các em lạnh, tôi liếm cho bàng hết.

    Cuối cùng tám đứa, đứa trước đứa sau, đứa nào cũng no căng bụng. Chúng nằm quây bên tôi, khìn khịt vài tiếng rồi ngủ biến. Chưa bao giờ tôi thấy mình quan trọng như lúc này. Tình yêu em vút lên thành những khuc hát ru. Ước gì lúc này có mẹ tôi, dù chỉ một chốc, một lát thôi cũng được.

    Tôi không bị xích nữa. Cả ngày tôi chỉ quanh quẩn bên các em. Dần dần các em tôi cũng quen với khúc ru ồm ồm của ông anh đang vỡ giọng.

    Trời ngày càng rét đậm. Cây cối như co cả lại vì rét. Nhà có gì đắp ấm bà Ngần mang hết cho chúng tôi. Chị Na suốt ngày bận bịu cháo lão. Nửa đêm chị cũng dậy đút cháo cho các em tôi. Tôi giận mình không giúp được chị nhiều. Sợ các em tôi thiếu chất chị dành cho cả trứng gà nấu cháo. Rồi cháo cua, cháo tôm, cháo cá... không thiếu một thứ gì. Chị bớt phần thức ăn ít ỏi của cả nhà bồi dưỡng cho các em tôi.

    Các em tôi được chăm sóc, nuôi dưỡng rất đầy đủ, không một lần bị bỏ đói. Vậy mà các em tôi cũng không lớn, chúng như rúm lại, bé quắt đi. Chưa đứa nào mở được mắt, chúng ngày càng còi cọc, lẩy bẩy, chậm chạp. Chị Na bàn với bà Ngần thử mua thêm sữa bò cho các em tôi ăn xem sao. Dự định ấy chưa thực hiện được thì cu Xám, út đàn lăn ra chết. Em chết mà không ai hay biết. Em nằm dán bụng xuống đất, bốn chân duỗi ra, đầu giấu vào hai chân trước như vẫn nằm đợi mẹ, các anh chị chen chúc lên em.

    Chị Na bế em lên đút cháo. Em chằng khác gì con chó lông bày trong tủ kính. Người em khô đét, hai mắt nhắm nghiền, miệng cứng đơ.

    Sớ quá tôi chạy thốc ra cổng, tru lên những tiếng kêu thảm thiết. Và rồi, không phải một lần mà tám lần tôi làm công việc đau lòng đó. Một cách vô thức tôi muốn thông báo với mẹ tôi rằng từng đứa con của mẹ đã chết. Nếu mẹ còn sống thì mau về ỵới chúng tôi, nếu mẹ chết rồi thì hãy đón linh hồn đáng thương, bé bỏng của các con mình.

    Đốm Em là đứa chết sau cùng. Tôi đè hai chân bên người em, không muốn rời. Tôi hết nhìn chị Na lại nhìn bà Ngần, cạn nước mắt khóc em.

    Chị Na: Mẹ ơi! Bọn chó con có bị đói đâu mà phải chết?

    Bà Ngần: Chúng nó không đói nhưng thiếu hơi mẹ!

    Chị Na: Hơi mẹ là gì mà quan trọng vậy mẹ?

    Tôi cũng chẳng hiểu "hơi mẹ" là gì. Cái trí tuệ chó của tôi không sao hiểu nổi những điều hai mẹ con chị Na vừa nói. Mãi sau này trải qua bao nhiêu bất hạnh tôi mới lờ mờ hiểu ra được. Rất tiếc ngôn ngữ của tôi có hạn không diễn đạt được trọn vẹn ý nghĩa sâu xa, cao quý của "hơi mẹ". Nôm na, ngắn gọn thế này: Ngoài cơm ăn, áo mặc, nhà ở, ta còn cần một thứ nữa là tình cảm. "Hơi mẹ" là một biểu hiện của tình cảm. Thiếu "hơi mẹ", thiếu tình cảm của mẹ, con trẻ có thể bị chết. Không có gì thay thế được tình mẹ con. Cái chết của tám đứa em tôi là một ví dụ.

    Tôi bị suy sụp hoàn toàn, nằm liệt. Cứ nhấm mắt là hình ảnh mẹ, hình ảnh cốc em lại hiện ra, giá như hôm đó tôi không để mẹ đi thì các em đã không mất mẹ. Ai gây ra cảnh chia lìa?

    Ai gây ra những cái chết thương tâm? Không ai cả ngoài bọn ăn trộm chó. Trong tôi nung nấu quyết tâm phải trả thù. Muốn trả thừ phải ra đi tìm kẻ thù của mình.

    Những ngày tôi ốm tôi càng hiểu tình cảm của chị Na đối với tôi. Bữa cơm có gì ngon chị cũng phần tôi. Chị dỗ dành tôi ăn từng miếng. Chị chuyện trò cùng tôi. Đừng tưởng tôi là chó, tôi không hiểu được ngôn ngũ của con người. Tôi còn hiểu cả những cái ngoài ngôn ngữ. Đó là ánh mắt, nụ cười, điệu bộ... tất cả đều nói lên rằng: “Chị rất yêu tôi - tôi là bạn của chị”. Điều đó nâng đỡ tôi giúp tôi vượt được bệnh tật. Với tôi đó là “hơi mẹ”. "Hơi mẹ" có ở cả những người yêu thương ta, tuy không phải là mẹ của ta, là ruột thịt của ta. Tại sao tôi chưa đi ngay cũng vì quyến luyến với chị Na? Ngày này qua ngày khác tôi cứ khất lần, không sao đi được. Cứ nghĩ đến lúc chị hốt hoảng đi tìm tôi, cũng như trước đây chị đi tìm mẹ tôi là mọi dự định, quyết tâm của tôi tiêu tan.

    Tôi đã ra đi. Hôm đó trăng rất sáng. Tôi cứ đi theo con đưồng có hơi hướng mẹ tôi đi. Hơi mẹ nhạt dần. Ba bốn lần tôi định quay lại. Đến đầu làng tôi không kìm được tru lên lời tạm biệt. Bọn chó trong xóm sủa vang đáp lại. Tôi co giò chạy thẳng.
     
    Fia.Diên Vĩ thích điều này.
  6. Din

    Din mùa nắng chưa về

    Bài viết:
    996
    Đã được thích:
    6,734
    Điểm thành tích:
    140

    Chú Đốm côi cút
    Typer: luthyeen
    5. Ra đi
    Tôi cúi rạp xuống hai bên đường tìm kiếm. Không còn một tí hơi hướng của mẹ, tôi phóng thẳng. Đến cổng làng, giữa ngã ba, tôi đứng khựng lại, băn khoăn không biết rẽ ngả nào.

    Gió thổi tới, mang theo đầy hơi nước, rất dễ chịu, cứ hướng ấy tôi đi.

    Tôi chạy trên bờ đê lộng gió. Dòng sông lấp lánh ánh trăng như được dát bạc. Trong đêm tối, dòng sông trước mặt, bầu trời trước mặt, hàng cây trước mặt... cái gì cũng to lớn, kỳ vĩ, thốt nhiên tôi thấy trơ trọi cô đơn quá. Nhô chị Na đến cổn cào. Tôi thèm một xó cửa để ngả lưng, thèm nghe giọng nói của chị Na, một lời gắt gỏng của bà Ngần thôi cũng được. Hay là trở về, vẫn chưa muộn. Tôi tần ngần quay về phía làng xa. Mọi vật thiêm thiếp trong giấc ngủ bình yên. cỏ tiếng chó sủa xa xa, tiếng gà gáy cồm canh táo tác. Tôi lắc đầu, phải đi thôi trả thù cho mẹ, cho em.

    Đi mãi trên bờ đê lộng gió không tiện, tôi rẽ xuống vệ đê. Trải dài trước mắt tôi là những bài mía, bãi ngô, bãi dâu... tiếp nối nhau tưỏng như không bao giờ hết. Ở đây lặng gió hơn. Cứ men theo bờ bãi ấy tôi chạy miết.

    Đến một bãi ngô cao lút mặt thì nghe thấy những tiếng động lạ. Theo thói quen tôi bước chậm lại, giỏng tai nghe ngóng. Tôi nép mình dưới một mô đất nhỏ

    Có hai người lom khom trong bãi ngô. Tiếng bẻ ngô ràn rạt. Lạ thật, giữa đêm khuya khoắt thê này sao lại đi bẻ ngô? Sao không bẻ lần lượt lại cứ phải chọn giữa luống để bẻ? Sao bẻ vội vàng đến thế?... Bao nhiêu điều lạ lẫm kích thích trí tò mò của tôi. Tôi căng mắt nhìn người đi trước bẻ ngô, người đi sau vác một cái bao đựng ngô.

    Người vác bao thì thầm: Lợi ơi! Nhiều rồi đấy!

    Người bẻ ngô (Lợi): Thế lúc ăn mày có kêu nhiều đâu?

    Người vác bao. : Hình như có tiếng gì đó?

    Người bẻ ngô: Thôi chết cha rồi, chạy đi Dần!

    Người vác bao: Trời ơi một con chó! Một con chó hoang!

    Người bẻ ngô: Của trời cho, bắt lấy, bắt lấy!


    Chẳng còn hồn vía nào, tôi lao thẳng về phía trước. Gió thổi ù ù như xay lúa bên tai, đường khấp khểnh chỗ cao, chỗ thấp. Mặc kệ, tôi cứ lao đi. Tiếng chân người đuổi ở phía sau gấp gáp. Một vài hòn đất, hòn đá ném về phía tôi. Không trúng, chỉ khiến tôi chạy nhanh hơn. Có tiếng quát: "Đừng ném, để bắt sống". Tôi chạy bứt lên, bỏ lại hai kẻ đuổi bắt ở phía sau. Tôi cười thầm: "Có mò bắt... bóng". Tiếng những bước chân đuổi mất dần, mất dần rồi im hẳn.

    Tôi chạy chậm lại, tim đập đỡ mạnh hơn.

    Bỗng một bóng đen lù lù xuất hiện trước mặt tôi như đội lên từ lòng đất. Chưa kịp định thần, một cái dây thừng buộc thòng lòng chụp lấy cổ tôi. Tôi nghẹt thở lè cả lưỡi. Tôi kịp nhận ra hai thằng dưới ruộng ngô. Trong khi tôi hí hửng tưởng thoát nạn, hai thằng chạy đường tắt, đón đầu tôi. Chúng thừa thời gian tìm một chiếc dây thừng bắt gọn tôi.

    Thằng Dần (thằng vác bao): Hà, chú mày cũng nhanh nhẹn, đáo để lắm nhưng sao bằng chúng tao?

    Thằng Lợi (thằng bẻ ngô): Con chó quá đẹp! Sao lại bỏ đi hoang? Chắc mải chạy theo một ả chó nào đó hả? Chó mà cũng chết vì tình mầy ạ? Mà con chó này cũng chưa đủ lớn để yêu? Vậy là không ngoan đâu chú chó nhỏ đa tình ạ. Để chúng tao mang mày đến nhà lão Hớn bán thịt chó: Lão ấy rạch bụng mày ra xem tim mày to như thế nào mà đã sớm rửng mỡ như thế?

    Thằng Dẩn: Tao ngấy đến tận cổ cái lão Hớn ỉhịt chó ấy!Cứ nghĩ con chó đẹp thế này mà bị lào thọc dao vào cô cắt tiết thì phí đời quá! Có cách nào khác không?

    Thằng Lợi:Của không dưng trời cho phí gì? Giữ nó lại người mất chó đến tìm mình vừa mất món hời vừa bị gọi là thằng ăn cắp chó, có mà ngu Ngu ba đời ông nội!

    Thằng Dần: Con chó có vẻ khôn lắm! Lão Hớn mua bắt bí chúng mình cũng chẳng được bao nhiêu tiền. Hay là...hay là mày cứ để nó cho tao nuôi,mày thích cái gì tao trả.

    Thằng Lợi: Trả cái cục cứt... chó! Đã là cái thằng ăn trộm vặt còn thương cái này, tiếc cái kia, có mà ăn... bùn. Tao đi năm sáu cái guốc vào bụng mày. vất cái tình thương vô của mày đi cho tao nhờ.


    Thằng Dần: Mày chửi thế nào cũng đươc. Tao có cái áo này mày cầm lấy mai ra chợ đổi tạm cái gì đó. Lần sau kiếm được thứ gì mày cứ lấy cả coi như trừ dần vào con chó này.

    Thằng Lợi: Mày cầm cái áo của mày, nuốt sao được với bà già nhà mày. Tính với toán, cuốc hết vào lòng. Cái áo rách của mày có bằng cái đuôi con chó không? Ai chịu được mày!

    Thằng Lợi vùng vằng vác bao ngô đi thẳng. Tôi nhẹ cả người. Lắng nghe hai thằng bàn bạc định đoạt sô phận của mình tim tôi tưởng như ngừng đập.

    Chỉ còn mình tôi với thằng Dần. Cậu ta (xem chừng Dần còn thấp hơn cả chị Na của tôi) thận trọng ngồi xuống bên tôi:

    Giọng cậu ta buồn hẳn đi:

    - Mà nhà tao cũng là nhà mày! Nhớ đấy!

    Nghe tao bảo này, thấy bà tao mày cứ im lặng nhé? Tao sẽ định liệu, bà tao hiển lắm. Tao tin là mọi chuyện sẽ đâu vào đấy hết. Mày chịu khó cứ để dây quàng cổ nhé. Tao biết như thế khó chịu lắm! Không giận tao chứ.

    Tôi cun cút đi bên cậu ta. Tôi cố nén tiếng thở dài. Đừng tưỏng loài chó chúng tôi không biết thở dài. Tự dưng phải xa chị Na yêu quý, tự dưng phải đi với một người lạ hoắc, tự dưng phải tròng dây vào cổ... Rồi cuộc đời sẽ ra sao? Có tìm được mẹ tôi không? Có trả thù cho những kẻ bắt mẹ tôi, gây cho các em tôi cái chết thương tâm không?

    Cậu chủ mới vẫn cứ liến thoắng nói. Trong lúc bôi rối tôi nghe câu được câu chăng. Cậu chủ mới đứng lại, reo lên:

    - Đây rồi! Nhà đây rồi! Nhớ lời tao chưa? Im lặng đấy?

    Một bà cụ bé nhỏ, đứng lom dom ở cửa.

    Cụ: Cu Dần đấy hả! Con có biết bây giờ là mấy giờ rồi không? Mò mẫm ở đâu giờ mới về?

    Dần: Sao bà không đi ngủ? Đợi con làm gì? Con đi chơi một tí thôi mà!

    Cụ: “Một tí". Thế nào là "một tí". Bà đâu có cấm con đi chơi, nhưng sao chơi đến bây giờ mới về? Mà chơi với ai cơ chứ! Lại thằng Lợi rủ rê hả? Con ơi: “Gần mực thì đen cả làng trên xóm dưới đều cho là thằng Lợi không tốt. Con phải tránh xa nó ra. Con có làm sao bà nhắm mắt sao được! Kìa, con dắt chó ở đầu về thế này!

    Dẩn: Bà ơi, con chó này lạc! Nó cứ theo. Con buộc lòng phải mang nó về, nếu không nó biết ngủ ở đâu?

    Bà cụ: Con lại nói dối bà rồi! - Bà ôm ngực rũ rượi. - Nếu chót dại bát chó của ai thì cứ để đấy người ta đến nhận. Sáng mai bà sẽ đi hỏi.

    Dần : Bà cứ đi hỏi đi! Thấy nó lang thang con thương. Bà chả dạy con là phải yêu thương, yêu cả súc vật nữa là gì. Con giữ nó ở nhà, ai đến nhận con trả.

    Bà cụ: Con nghĩ vậy cũng được! - Bà lại ôm ngực ho.


    Đến bây giờ tôi mới biết tại sao cậu Dần cứ dặn tôi phải im lặng. Mà không im lặng tôi còn biết làm gì? Tôi cười thầm. Con người nhiều khi trước mặt tôi cứ nói vung lên, làm như tôi ngu ngốc không biết gì. Nói thật đừng tự ái, ngay cả con chó xấu tính nhất trong loài chó chúng tôi cũng không nói dối liền tù tì, trơn tru như cậu Dần kia đâu. Tôi chứng kiến rất nhiều lần con người nói dối. Rồi ngay cả tôi nữa, chẳng biết từ bao giờ cũng biết nói dối. Khi ta nói dối điều này lại buộc lòng nói dối điểu khác, cứ như tụt xuống dốc ấy.

    Tôi lơ mơ ngủ. Lạ nhà, lạ cảnh không sao ngủ được. Ước gì chị Na biết tôi ở đây tìm đến đón tôi về.
     
    Chỉnh sửa cuối: 24/7/18
    Fia.Diên Vĩ thích điều này.
  7. Din

    Din mùa nắng chưa về

    Bài viết:
    996
    Đã được thích:
    6,734
    Điểm thành tích:
    140

    Chú Đốm côi cút
    Typer: luthyeen
    6. Con lợn đất
    Bà Dần đi rao khắp làng ai mất chó đến nhà bà nhận chó. Khi chở đò (bà ỉàm thêm nghề chở đò), khi đi chợ, gặp ai bà cũng nhắn như nhờ tìm người mất chó.

    Tôi thấp thỏm vừa mong lại vừa không mong chị Na đến đón. Tôi phải đi tìm mẹ. Nếu gặp chị, tôi biết giải thích thế nào về việc tự nhiên tôi bỏ đi? Chắc chắn tôi phải nói dối. Nói sao cho hợp lý nhất, để chị Na tin ngay. Ngày ngày tôi tưởng tượng ra cảnh gặp lại chị, nói với chị những lời yêu thương. Tôi sẽ kể là tôi bị lạc. Tôi tìm mọi cách về nhà như thế nào? Tôi nhớ chị ra sao? Ngày nào cũng tưởng tượng bằng ấy điều lặp đi lặp lại, nhiều đến mức tôi cũng mủi lòng tin là... thật. Cái khó là làm sao dịch được ngôn ngữ chó này ra ngôn ngữ người để khi nói chị Na hiểu ngay. Tôi không phải băn khoăn nhiều, ngày qua ngày, chị Na không tôi. Tôi nhớ chị, nhớ bà Ngần, nhớ ngôi nhà nhỏ có cái sân lầm đất.

    Từ đây cậu Dần trỏ thành cậu chủ nhỏ của tôi. Tôi xin có đôi lời về cậu.

    Cậu Dần mười ba tuổi. Cậu “tốt nghiệp” lớp ba trường làng. Ớ lớp ba cậu phải "tu nghiệp" mất hai năm, vẫn chưa vượt rào lên lớp bốn. Sau bà cậu dẫn, cậu đến cô giáo chủ nhiệm, cô giáo chủ nhiệm lại dẫn cậu đến cô hiệu trưỏng.

    Bà cậu mất bố nhiêu nước mắt cộng với một lô lốc những lời hứa hẹn của cậu, cậu mới được lên lớp bốn.

    Cô giáo chủ nhiệm bảo cậu không dốt, chỉ lười thôi. Cô nói đúng quá, nếu tất cả học sinh đêu chăm chỉ thì trên thế giới này bói cũng không ra một đứa dốt. Giá như loài chó chúng tôi cũng được đi học, tôi có học giỏi không? Chao ôi, nếu tôi học dốt, chẳng có bà, có xin mẹ cho có mà đúp mười năm một lớp chưa biết chừng.

    Tôi chẳng thấy bố mẹ cậu Dần đâu. Nhũng đứa trẻ như vậy con người gọi là trẻ mồ côi. Cậu ở với bà. Làng cậu có hai xóm chính. Xóm Trại và xóm Bãi. Xóm Bãi do con sông chảy quanh làng bồi đắp nên. Dòng sông mang lại cuộc sống no đủ cho cả làng. Nhưng rồi con sông vốn bao đời hiền lành ấy nay thỉnh thoảng lại cuộn mình giận dữ. Nó giận dữ để cảnh báo con người. Con người phá rừng vô tội vạ. Mà rừng chính là ngọn nguồn của dòng sông. Rừng giữ nước, đỉều hoà cho dòng sông. Cây cối bị tàn phá, lấy ai làm điều đó nữa. Rồi lòng sông bị nạo vét, bị đổ vào biết bao nhiêu chất bẩn, chất độc... Dòng sông nổi giận thật sự, cơn lũ dữ dội ba năm trước làm cậu Dần mất mẹ, mất cha mất nhà cửa. Mất nhà còn làm lại được, chứ mất cha, mất mẹ là mất vĩnh viễn.

    May cậu Dần còn bà. Bà Dần không nỡ rời bỏ mảnh đất của tổ tiên. Đất ở đây phì nhiêu, màu mỡ. Hai bà cháu sống dựa vào hai sào ruộng và một sào mầu. Ngày ngày bà còn chở đò. Tiền chở đò, tiền bắt cua cáy, tôm tép, tiền một năm hai lứa lợn... bà tích góp từng đồng bỏ vào con lợn đất. Tất tật dành cho cậu Dần sau này. Tiền đó để cậu Dần học hành, bà có nhắm mắt, cậu Dần còn có cái vốn phòng thân.

    Ban ngày công việc ngập đầu, tối tối ngủ bên cậu Dần bà lựa lời khuyên răn đứa cháu côi cút. Bà nói nhiều lắm! Cậu phải ngoan ngoãn học giỏi này, mai sau trở thành ngưòi hữu ích này, bà có chết cũng mát mặt mày... Không hiểu cậu có hiểu hết không nhưng chỉ ít phút sau cậu đã trả lời bà bằng những tiếng "khò! khò! ". Giọng bà vẫn đều đều, say sưa khuyên răn cháu. Nằm ngay ở chân giường tôi chỉ kịp dịch lời bà thành ngôn ngữ chó, sau tôi thuộc làu làu. Giọng bà thủ thỉ, hiền từ khiến tôi nhớ tới mẹ tôi. Gợi lại trong tôi khúc ru của mẹ trong những ngày tôi còn ngậm ti. Khúc ru đó sau này tôi dành cho đàn em côi cút của tôi. Hóa ra, các bà mẹ trên thế giới (kể cả bà mẹ chó) đều có một giọng điệu, một khúc ru giống nhau. Cậu Dần sao bình thản ngủ vậy nhỉ? Chắc cậu còn bà. Cậu thử không có bà như tôi xem.

    Bà Dần ngày ngày, cặm cụi chở đò. Khách cũng ít thôi, có người bà không lấy tiền. Những đổng tiền của người nhà qụê ít ỏi, nhầu nát, bà vuốt phẳng phiu bỏ vào con lợn đất. Bà yếu lắm. Nhiều khi khách qua sông giúp bà chở đò. Cậu Dần còn bé, chưa chở được. Công việc chính của cậu là học, ngoài giờ học cậu đi bắt cua cáy, tôm tép. Thực ra cậu thích thì đi, bà cậu không ép.

    Tôi thường theo cậu Dần đi đào cáy. Những con cáy nhò xiu, drìt như... cáy, hơi một tí là chạy biến, gặp nguy hiểm chỉ biết giơ chiếc càng đô au chống đỡ một cách vu vơ tức cười. Cáy luôn toả ra mùi rất hấp dẫn, ngửi thấy đã thèm ăn rồi. Vói chiếc mũi cực thính của tôi không tổ cáy nào thoát. Con nào nhanh chân trốn, tôi tóm gọn. Cậu Dần đào luôn tay, mồ hôi mướt mát. Chỉ một loáng buổi chiểu chúng tôi đả có một giỏ cáy đầy ặc. Loại con nhỏ yếu nấu canh, còn tất cả đem bán. Có người đến tận nhà mua, có người đặt tiền trước. Xem ra việc bắt cáy của chúng tôi rất phát đạt.

    Tiền bán cáy bà Dần hỉ hả bỏ cả vào con lợn đất. Tôi hau háu lò mò nhìn con lợn.

    Bà Dần âu yếm bảo tôi: "Đây là tiền dành cho cậu Dần ăn học. Nhờ có tiền này mà cậu Dần học thành tài Kít nhỉ? Bà có chết, cậu Dần còn có chỗ dựa. Chổ tiền này còn có công của cả Kít nừa đấy! Kít biết không?"

    Tôi ghếch mõm sủa "Gâu! Gâu!" tỏ ý tình. Bà Dần cười hiền như Phật: "Kít khôn lắm! Ngoan lắm!"

    Ngày ngày cậu Dần đem vở ra học. Tôi tò mò ghé mắt vào vở của cậu. Cậu nhìn tôi cười tít mắt: "Chữ đẹp đấy chứ!". Tất nhiên là đẹp hơn tôi viết rồi, nếu như tôi được đi học.

    Tôi ngày càng gắn bó với bà cháu cậu Dần. Cuộc sống không có gì phải phàn nàn nếu như không có thằng Lợi thỉnh thoảng xuất hiện.

    Thằng Lợi biết bà Dần không ưa nó, không cho nó chơi với Dần nên nó chọn lúc bà đi vắng mới đến. Nó thường lần ra chỗ chúng tôi bắt cáy. Nó đăm đăm nhìn tôi, cái nhìn khiến tôi dựng cả lỗng gáy.

    Lợi: Con chó này đẹp nhĩ? Ngày một đẹp! Bán được ối tiền đấy!

    Dần: Ờ ờ!... Mày dứt khoắt bán à?

    Lợi: Bán chứ! Chả nhẽ nuôi nó làm... cụ tổ?

    Dần: Mày định bán cho lão Hớn thịt chó?

    Lợi: Phải tính xem đã. Cơn chó này bán cho người nuôi được nhiều tiền hơn. Bây giờ chẳng ai bảo nó là chó ăn trộm nữa. Bộn tiền! Tao chắc thế. Nhưng làm sao mặt mầy lại tái đi thế?


    Dần: Vậy bán được bao nhiêu tiền?

    Lợi: Bao nhiêu thì tao biết sao được! Mày cứ làm như tao là Thánh ấy! Phải có một hôm nào chúng mình dắt nó đi hỏi giá. Có khi chỉ một mày thôi, thêm tao nữa hộ lại nghi là ăn trộm.

    Dần: Chẳng cần hỏi giá mà làm gì? Mày định lấy bao nhiêu tao trả?

    Lợi: A ha! Mày nói gì mà oai Mày làm ăn gì mà phát yậy, chả nhớ tới thằng bạn nối khố này!

    Dần: Chả có gì mà phát cả, mày cứ phát giá đi, tao trả mày.

    Lợi: Thế mày định đi băt cấy bòn những đồng xu rách để trả tao chứ gì? Có mà đến đời con mày cũng không trả hết đâu nhé. Mà còn bà già nhà mày, đi bắt cáy mà không có nửa con cáy mang về, bà ấy chẻ xác mày ra!

    Dần: Đừng có nói đụng đến bà tao! Mày cứ nói giá đi!

    Lợi: Làm cái thằng bắt cáy mà cứ như ông chủ lớn ấy. Con chó này đẹp lắm, có giá lắm, tao phải tính xem để mày khỏi... thiệt.

    Thằng Lợi vênh váo đi thẳng. Tôi nhìn theo, nếu cậu Dần cho phép tôi sẵn sàng đớp một nhát vào cái đít gầy đét cho bõ ghét. Tôi đứng sát bên cậu Dần, xoạc chân sủa "gâu! gâu! " ra oai. Thằng Lợi cứ nhắc đi nhắc lại cái tên "Hớn" nào đó. Mỗi khi nghe đến từ "Hớn" tôi giật thót mình cứ như có một cái dao khua lên trước mặt, sắp chọc thẳng vào ngực tôi. Linh tính mách bảo bao nhiêu đỉều không hay, qua cái tên "Hớn" thịt chó nào đó.

    Cậu Dần buồn thiu. Cậu ngồi xuống bên tôi, ôm lấy cổ tôi: "Làm sao để có tiền trả thằng Lợi nhỉ?". Tôi rên lên phụ hoạ: "Làm sao bây giờ nhỉ?". Bất ngờ hai mắt cậu sáng lên: "Có cách rồi". Tôi nhảy lên, bám vào vai cậu, đuôi vẫy tít, miệng "gừ gừ" vui sướng. Cậu Dần lùi ra: "Im nào! Im nào! Lám thế này nếu bà biết bà sẽ buồn lắm. Nhưng Kít giúp tao nhé! Chúng ta sẽ bắt thật nhiều cáy! Thật nhiều! Bán được nhiều tiền, bù cho bà! Mày có bằng lòng không?” Tôi lại chồm lên vai cậu chủ. "Ừ! Ừ!... Thôi tao biết rổi, thế là mày đổng ý rồi nhé! Lúc ấy vả chớ có mà ngoác cái mồm ra! Kít ơi! Cũng cho mày cả đấy! Tao không thể mất mày được! Kít ơi, mày có biết không?". Tôi ghếch mõm "gân gâu" tán đồng nhưng cứ băn khoăn không biết cậu Dần định làm gì nhỉ.

    Một người, một chó chúng tôi "nói chuyện" với nhau. Chúng tôi hiểu nhau hết. Cậu Dần khá thông minh. Cậu cứ áp dụng cách này vào việc học hành chắc chắn chả đến nỗi nào.

    Chúng tôi ra về. Tôi hếch mắt nhìn sâu vào mắt cậu. Ánh mắt rất buồn. Càng về gần đến nhà cậu càng bước chậm hơn, nét mặt rầu rĩ hơn.

    Khác với mọi hôm cậu không sục xuống bếp lục cơm nguội mà lẻn ngay vào buồng. Tôi tò mò, len lén theo sau.

    Cậu mở hòm gỗ, lấy ra con lợn đất. Cậu giơ con lợn lên tai lắc lắc. Cậu len lén giấu con lợn ra sau lưng gọi bà toáng lên. Không có tiếng trả lời, cậu ôm lợn ngồi bệt xuống đất. Cậu hì hục tìm cách moi móc những đồng tiền trong con lợn ra. Không móc được, cậu lấy chiếc cặp sắt cẩn thận kều ra từng đồng. Một đồng, hai đồng, nhiều đồng... bày ra trước mặt cậu. Cấu vuốt phẳng phiu từng đồng tiền, xếp thành một tập, cho vào cặp sách.

    Cậu lại giơ con lợn lên lắc lắc, mặt cau lại khó đăm đăm.

    Cất lợn vào trong hòm, cậu nhớn nhác chạy ra sân. Tôi nằm bẹp ở đầu nhà, không thiết chạy theo cậu. Tôi hiểu ra câu chuyện.
     
    Diên VĩFia. thích điều này.
  8. Din

    Din mùa nắng chưa về

    Bài viết:
    996
    Đã được thích:
    6,734
    Điểm thành tích:
    140

    Chú Đốm côi cút
    Typer: luthyeen
    7. Cậu Dần
    Từ ngày lấy trộm tiền của bà ở con lợn đất, cậu Dần thỉnh thoảng tự nhiên mặt nghệt ra buồn thiu. Tình cảnh ấy do cậu không muốn xa tôi, tôi thương cậu lắm, không biết làm sao được.

    Đi học về, ăn vội mấy bát cơm cậu Dần đã chạy biến, lưng đeo giỏ (đeo hẳn hai chiếc), tay mang cuốc (một cái cuốc nhỏ xíu) ra bờ sông đào cáy. Tôi tung tẩy theo sau, thỉnh thoảng nhẩy thếch lên vui sướng. Chúng tôi phải đi thật xa đến bãi rộng mới sẵn cáy. Triền sông vắng ngắt, trời đã vào hạ, nắng rát. Cậu Dần lù hục đào, cậu đào luôn tay. Tôi không chỉ giúp cậu phát hiện ra tổ cáy mà còn bắt chước cậu đào.

    Tôi đào bằng hai chân trước. Tôi đào nhanh hơn cả cậu hất cả cáy, cả cát tung lên. Hai chủng tôi làm thật lực, cả người toàn cát. Trong miệng lạo xạo những cát.

    Về đến nhà, cả hai đều mệt phò. Bà Dần ra đón tận ngõ.

    Bà cụ: Sao con về muộn thế! Bắt những hai giỏ! Cảm nắng mất thôi, từ sau không làm thế nữa. Đợi trời mắt hẵng đi. Bắt lấy một giỏ cũng nhiều rồi.

    Dần: Nhiều cáy lắm bà ạ! Phải tranh thủ bắt chứ, bắt mới có nhiều tiền.


    Bà cụ: Chuyện kiếm tiền không phải việc của con. Việc của con là việc học, phải học cho giỏi, nhớ chưa?

    Dần: Vâng, ăn cơm xong, con sẽ học ngay, bà bằng lòng rồi chứ? Bà ơi, bà mua lấy ít vải màn đề con chữa vó tép. Nắng thế này, tôm tép nhiều lắm.

    Bà cụ: Đã đào cấy!Cồn định cất cả vó tép nữa à?

    Dần: Con sợ sắp hết mùa cáy, chuẩn bị cất tép là vừa. Kiếm ít tép cho bà ăn, ăn cơm ngon lắm bà ạ.

    Bà cụ: Con đã biết lo cho cả bà rồi cơ đấy. Khốn khổ chưa, bố mẹ con chẳng còn sống để thấy con ngoan ngoãn, hiểu thảo thế này. Bà ăn gì mà chả ngon. Có lo là lo cho con ấy, đang tuổi ăn, tuổi lớn. Cứ thấy con học giỏi, bà ăn cơm với muối cũng ngon.

    Dần: Con cũng thế, con ăn gì cũng ngon. Con đói lắm rồi! Cho con ăn cơm, con còn học bài!


    Tôi không sao nhận ra cậu Dần ngày trước nữa. Giờ cậu chăm học, chăm làm, chỉ muốn bà vui. Tôi biết cậu đang cố sức làm đẹp lòng bà để trừ vào những lỗi lầm cậu đã gây ra.

    Từ bé, tôi học được ỏ mẹ tôi tính kỷ luật giờ nào việc nấy. Cậu Dần không có đức tính ấy, tôi giúp bà đưa cậu vào khuôn khổ. Đến giờ học nếu cậu lơ mơ mải chơi tôi ngoạm ngay lấy gấu quần kéo cậu ngồi vào bàn học. Nếu cậu chần chừ, tôi sủa toáng lên khiến bà cũng phải phì cười: "Con Kít nhà ta khôn chưa kia! Nó bắt con học đấy".

    Nghe bà gọi "Con Kít nhà ta", tim tôi dội lên vui sướng. Khi cậu Dần ngồi vào bàn học (việc này xưa kia hiếm lắm) bao giờ tôi cũng nằm dài dưới chân cậu, canh chừng. Cậu chìa bàn chân lấm lem đất ra, khiến tôi nhớ tới nhũng bàn chán trắng hồng xinh xắn của các em tôi. Buồn thiu.

    Cậu Dần ngủ rất say. Nếu không có ai gọi chắc chắn cậu ngủ liền tù tì đến trưa thật. Sáng nào bà cũng ơi ới gọi cậu đi học. Cậu còn quằn quại, ú ớ trên giường chán. Tôi lon ton đến giúp bà một tay. Tôi sủa toáng lên, chồm lên giường liếm chân, liếm tay, đẩy lưng đên khi cậu phải bật dậy mới thôi. Tôi theo cậu đến tân cổng trường, đợi cậu vào khuất trong lớp mới phóng về. Không thể có chuyện trấn học đi chơi được. Gần trưa tôi lại đi đón. Chỉ mất hai ba buổi còn trục trặc, đến ngày thứ ba không sai một khắc.

    Về đến nhà tôi "gâu gâu!" gọi bà khoe thành 1 tích. Bận việc gì, bà cũng bỏ đấy, đến bên tôi, vỗ lên đầu tôi âu yếm: "Kít nhà ta giỏi lắm, ngoan lắm!". Cậu Dần cười tít, sung sướng, cứ làm như đó là lời khen dành cho cả cậu.

    Cậu Dần học hành tiến bộ hẳn lên. Cô giáo chủ nhiệm đến tận nhà báo tin mừng. Ăn mừng sự kiện lịch sử trọng đại đó, bà nấu khao chúng tôi một nổi chè to. Chưa bao giờ tôi được ăn một thứ lạ miệng, ngon đến thế.

    Thằng Lợi vẫn chưa chịu buông tha chúng tôi. Hắn vẫn tìm cách gặp cậu Dần. Thoáng thấy cái bóng lẻo khoẻo của hắn là tôi nhận ra

    Lợi: Tao tính đi tính lại rồi, chỉ việc bán con chó này đi là hơn cả. Nó tên gì nhỉ? Ừ! Tao nhớ ra rồi “Kít".

    Dân: Mày chả lấy tiền của tao rồi sao?

    Lợi: Tiền nào? À mấy đồng tiền bán cáy ấy, mày đã cho là đủ?

    Dần: Tiền bán lợn, bán cáy lại chưa kê cả tiền chở đò nữa. Vậy mà mày vẫn cho là chưa đủ. Mày tham lam vừa vừa chứ! Đừng có mà cậy lớn để bắt nạt tao!

    Lợi: Ai cậy lớn bắt nạt ai? Ai lợi hơn ai ấy nhờ? Chó của cả hai thằng; mày giữ rịt bao lâu nay, tao không thèm tính. Chỉ có mày thôi à? Công của chó để đâu? Công nó là công tao! Bao nhiêu tiền bắn cáy mày có chia cho tao xu điếc nào không? Mà tao có ép mày thế đâu, tự mày ép tao đấy chứ?


    [...]
    phóng theo. Cậu Dần chạy theo tôi gọi "Kít! Kít!

    Không được thế! Đứng lại ngay!".

    Tôi buộc lòng đứng lại, chỉ còn biết hướng về phía thằng Lợi giận giữ sủa "gâu gâu" kể tội hắn. Cậu Dần ôm lấy cổ tôi: "Thôi nào! Thôi nào! Đủ rổi!". Thằng Lợi trả ơn công cứu mạng của cậu Dần theo cách riêng của nó. Nghĩa là khi biết tôi không đuổi nữa nó giơ nắm đấm ra: "Chúng mày biết tay ông!" và biến.

    Một hôm vừa đi đào cáy về tôi đã nghe thấy tiếng người lạ ỏ trong nhà? Ai thế nhỉ? Tôi giỏng tai lên nghe ngóng. Một mùi gì đó, rất khó chịu "oai oải", "thum thủm", "khen khét"... vừa lạ vừa quen xộc lên mũi. Tôi rón rén bưốc vào hiên, lông tôi dựng cả lên, toàn thân run rẩy. Tôi nhận ra ngay lão mua chó, chính lão trước đây đến nhà bà Ngần, chị Na bắt các anh chị tôi đi. Không thể lầm được, trước thềm nhà dựng một chiếc xe đạp không phanh, không chuông, đèo một cái lồng sắt lớn. Cái lồng toát ra một cái gì đó lạnh lẽo, ghê rợn tôi đã từng gặp ở nhà bà Ngần.

    Lúng túng, tôi lùi nhưng không kịp, lão mua chó theo bà Dần đi ra sân.

    Bà cụ: A! Chúng nó đã về cả đây rồi! Kít! Kít! Chủ của con đến đón con đấy!

    Lão mua chó: Cám ơn bà đã nuôi con Kít cho chúng tôi. Nó ngoan lắm, khôn lắm. Thằng bé nhà tôi nhớ nó lắm. Hôm nó bị lạc thằng bé nhà tôi bỏ cả cơm không ăn thương nó. Tôi đi tìm nó mãi. Tội nghiệp con Kít.

    Bà cụ: Vâng tôi đã đi hỏi khắp làng, đánh tiếng nhờ mọi người tìm hộ chủ của Kít. Kít là một con chó ngoan, khôn. Xa nó, thằng bé nhà tôi cũng buồn lắm đây. Vừa lúc đó cậu Dần ở đâu chạy về. Cậu ngạc nhiên hết nhìn bà lại nhìn lão mua chó.
    [...]
    chiếc bao bố lên người Tôi nhanh chóng tóm gọn, nhét vào lồng. Tôi tru lên những tiên kêu dài tuyệt vọng. Giá như bà cháu cậu Dần hiểu ngôn ngữ của loài chó chúng tôi, chắc chắn không trao tôi cho lão mua chó. Biết thế nhưng tôi luôn miệng tố cáo lão không phải là chủ của tôi, lão đã nhận xằng, nhận bậy. Chắc cậu Dần hiểu điều đó.

    Dần: Tên "Kít" là tên do tôi đặt ra! Chả nhẽ hồi ở nhà ông, nó cũng tên là "Kít"?

    Lão mua chó: Chào bà, chào cháu tôi về đây!

    Dần: Ông bảo đó là chó của ông sao gặp ông nó không mừng, không chào đón ông? Sao ông không gọi nó mà phải bắt nó, cưỡng bức nó. Ông nghe kìa nó kêu mới thảm thiết chứ! Nó giẫy mới mạnh chứ!

    Lão mua chó: Tao không nói chuyện với trẻ con, tao nói với bà mày kia. Bây giờ tao đến trường tao mách với cô giáo mày mày ăn trộm chó của tao thì mày nói sao?

    Bà cụ: Ông định làm thế?

    Lão mua chó: Tôi không định làm thế nhưng nó cứ định bắt tôi phải làm thế.

    Bà cụ: Nó không ăn trộm chó nhà ông. Nó đã nuôi chó cho ông! Ông không cám ơn nó mà còn định buộc tội nó. Ông là một thằng người lớn... tồi.

    Nghe bà Dần nói thế tôi cũng mát cả lòng cả dạ. Có tiếng chân cậu Dần chạy theo tôi, cậu khóc, tiếng ngàn ngạt: "Kít! Kít! Tội nghiệp mày!" và tiếng của bà Dần: "Về thôi con! Con Kít ngoan thật nhưng nó có phải của nhà mình đâu!"

    Trời ơi, bà Dần từng gọi tôi là "con Kít nhà ta" nay lại nói thế, chả làm sao mà hiểu được. Bà không muốn cứu tôi rồi. Nhưng một bà già và một đứa bé con thi địch sao được với lão Hớn thịt chó.

    Lảo hối hả đạp xe. Tôi nghe thấy tiếng thở phì phò. Tôi không thôi gầm gừ kêu cứu. Lão đạp thật nhanh, rời khỏi làng. Đường bớt gập ghềnh hơn. Có lẽ đi đến đê.

    Có bước chân chạy ra: "Ông Hớn! Ông Hớn!" Lão đạp chậm lại: "À, thằng Lợi đấy à?". Lão dừng xe. Bước chân đang chạy tới chính là bước chân thằng Lợi.

    Lợi: Theo kịch bản của cháu "ngon chứ?"

    Lặo Hớn: Bà già tin tía lịa nhưng thằng Dần lỏi con ghê lắm. Lộ đến đít, tao phải chuồn ngay.

    Lợi: Thế phần của cháu đâu?

    Lão Hớn: Vội thế! Đã chạy mất đâu!

    Lợi: Con chó của cháu to và đẹp thế, mà chỉ có bằng này tiền?

    Lão Hớn: Đẹp hay xấu cũng vào nồi, cũng là thịt chó cả. Thế mày không tính đến công tao phải đến tận nhà thằng Dần. Thì giờ của tao là giờ vàng, giờ bạc. Không có uy của tao làm cho bà cháu nó sợ có mà ăn... cứt chó, nghe chưa? Mày chỉ quen bắt nạt trẻ con, quên mất tao là ai hả?


    Hai thằng chuyên bắt nạt trẻ con gặp nhau, hai tướng lớn gặp nhau.

     
    Diên Vĩ thích bài này.
  9. Din

    Din mùa nắng chưa về

    Bài viết:
    996
    Đã được thích:
    6,734
    Điểm thành tích:
    140

    Chú Đốm côi cút
    Typer: luthyeen
    8. Trả Thù
    Tôi nhịn ăn để bộc lộ thái độ chống đối lão Hớn.

    Lão xích tôi bằng một cái xích to cộ, cái xích nhà nghề của lão lái chó, có thể đem ra xích voi được. Tôi đứng lên cũng khó nói gì đến việc bỏ trốn.

    Ngày nào lão cũng mang tới cho tôi một bát cơm to ngồn ngộn những xương cùng thịt. Mùi cơm, mùi thịt xông lên thơm phức. Tôi không đụng tới. Thà chết còn hơn ở với kẻ mà ta căm ghét.

    Tôi nôn nao nhớ cậu Dần. Xa tôi, cậu buồn lắm đây. Cậu có còn học hành chăm chỉ nữa không? Một mình cậu bắt cáy có vất vả lắm không? Số tiền bán cáy có bù được số tiền cậu lấy ra ở con lợn đất không? Bao giờ được gặp lại bà cháu cậu?

    Miên man suy nghĩ, tôi ngủ biến. Trong mơ cũng đói cồn cào. Mùi oai oải, thum thủm, khét lẹt xông vào mũi tôi, tôi choàng tỉnh. Bộ mặt thần chết của lão Hớn hiện ra trước mặt tôi. Tôi chồm lên mặt lão, cái xích nặng trĩu căng ra, kéo tôi ngã vật xuống mặt đất.

    Lão ngả ra cười khoái chí: "Định đớp tao hả? Mày ghê gớm nhỉ? Xem ra cũng giống ta đấy! "

    Tôi cố chồm Ịện một lẫn nữa. Cha sinh mẹ đẻ đến nay chưa có một câu nói nào xúc phạm đến tôi ghê gớm đến thế.

    Lão lại ngả ra cười: "Ăn đi chứ! Nhịn đói chết thì phí quá! Mày đẹp lắm! Mắt kép này, bụng thon, thân dài, mặt tròn như mặt hổ, lại đốm sao nữa chứ. Chưa bao giờ tao thấy một con chó đẹp như mày. Tao không giết mày đâu. Có điên mới làm thế! Của một đống tiền đấy!"

    Lão không giết tôi thật. Lão xích tôi ngoài cổng, dưới gốc cây hồng xiêm. Ngày ngày người ra người vào mua bán tấp nập. Người mang chó tới, người mang chó đi. Chó còn sống và cả chó đã làm thịt. Mùi sát khí đặc quánh, ngột ngạt. Đêm khuya cũng có người đến gõ cửa. Họ lặng lẽ mặc cả, trao hàng, đếm tiền,... hỉ hả, hậm hực như sự hiện hình của ma quỷ.

    Hai ngày, tôi không ăn. Người tôi nhẹ bẫng, cái chết đang đến gần. Thế là hết. Nước mắt rịn ra. Những giọt nước mắt của tôi khóc cho chính cái chết của mình. Cô đơn, trơ trọi quá, tôi kêu lên: "Mẹ ơi!", tiếng kêu tắc lịm. Hình ảnh mẹ hiện lên. Khúc ru của mẹ lại văng vảng đâu đây.

    Tiếng mẹ rủ rỉ như gần như xa: "Ai bảo con chết! Không được chết nghe con!". Gương mặt

    [...]hạnh phúc cho mày mà mày lại từ chối vậy là vô ơn đây! Cùng may mày đã hiểu ra! Thôi được, xí xoá nhé!”

    Lào đặt bàn tay lên đầu tôi. Cái mùi khe khét, oai oải, thum thủm toả ra từ tay lão khiến tôi rùng mình. Tôi cố gắng vẫy đuôi. Lão lại ngả ra cười: "Tao phải đặt cho mày cái tên mới. Quên ngay cái tên Kít đi. Mày có tên là Luých! Cái tên mới hay làm sao! Tao gọi thử nhé: "Luých! Luých!"

    Tôi nhảy lên ra vẻ mừng rỡ nhưng cái xích nặng quá thành ra chỉ có đuôi vẫy thôi.

    Lão bảo: "Tao sẽ thay cho mày cái xích mới! Có thế chứ! Ngay từ đầu đã biết điều như vậy có hay hơn không? Thấm đòn rồi hả?"

    Ngày ngày tôi đánh ba bữa túy lúy, chẳng phải phân vân nghĩ ngợi, chỉ có nằm, ăn và ngủ Tôi lớn vổng lên, mỡ màng.

    Chính sách hoà bình, thân thiện mới mở màn đã thành công rực rõ. Lão Hớn bằng lòng lắm.

    Lão thay xích khác cho tôi. Cái xích vừa nhẹ, vừa dài tôi đi lại thoải mái trong phạm vi rộng.

    Một lần xích bị tuột khỏi cổ. Tôi cũng chỉ quanh quẩn ỏ gốc cây hồng xiêm. Từ đó lão không xích tôi nữa. Tôi được tự do.

    Tôi tìm hiểu nhà lão rất kỹ. Lão có hai dãy nhà đồ sộ. Dãy trên dùng làm nơi ăn ngủ và tiếp khách. Khách của lão lừ bạn hàng, bạn rượu, bạn cờ bạc ra vào tấp nập.

    Dãy nhà dưới chia làm ba gian. Gian giữa có một bếp than lúc nào lửa cũng cháy rần rật. Những cái chảo, cái nồi to đùng, nước sôi sùng sục, bốc khói nghi ngút. Gian bên trái, dùng giết chó, pha thịt chó cung cấp cho các hàng bán lẻ. Gian bên phải, thiết kế như cái lồng lớn nhốt chó mua về chưa kịp giết.

    Tôi độc biệt chú ý tới phía sau của nhà dưới. Nước thải gổm phân chó, lông chó, rác rưởi chảy ra một cái ao nhỏ. Ao bị phân, rác lấp đấy Mùi hôi thối, tanh tưởi lưu cữu từ năm này sang năm khác bốc lên nổng nặc.

    Lão Hớn có một thằng con trai. Nó trạc sáu báy tuổi gì đó. Nó béo trục, béo tròn giống lão như tạc. Lão đặt tên con là Thịnh, hy vọng sau này thằng bé nối nghiệp cha làm ăn thịnh vượng. Vợ chồng lão hiếm hoi, lấy nhau sáu bảy năm mới có nó. Lão thường khoe với những ông bạn đồ bạc ra vào nhà lão: "Vợ chổng lão ăn ở phúc đức trời thương, cho quý tử nốĩ dõi".

    Thằng Thịnh xem ra rất quý tôi. Nó quý theo kiểu lái chó nhà nghề của dòng dõi nhà nó. Có tôi nó không làm vướng chân lão Hớn khi giết chó, không chầu rìa nơi chiếu bạc, bàn rượu và nhất là không trêu cho lũ chó nuôi dự trữ giết thịt sủa đinh tai, nhức óc. Kiếm đươc một “vú em” như tôi trông coi cậu quý tử, lão Hớn đắc chí lắm.

    Nó nằm chềnh ềnh, hai chân đạp vào nhau, khóc toáng lên: "Nào! Nào! Làm ông ngã nào! Bắt đền ông đi! Nào! Nào!"

    Bô mẹ nó lệt đật chạy ra. Thấy bố mẹ nó được thể càng khóc già.

    Mẹ nó đỡ nó lên, rối rít xít xoa: "Có đau không? Mẹ đánh chết con Luých!"

    Sợ quá tôi đến bên lão Hớn cầu cứu. Thăng Thịnh đến bên tôi. Nó túm lấy cổ tôi: "Nào! Nào! Cưỡi làm ngựa nào!". Lão Hớn lo lắng: "Không cưỡi được đâu con ạ! Ngã mất". Nó khóc giãy nảy: "Không ngã đâu nào!". Không làm sao được lão Hớn bế nó đặt lên lưng tôi. Một tay nó túm lấy cổ tôi, một tay cầm dao giơ lên, hai chân nó kẹp lấy bụng tôi, nhấp nhổm trên lưng tôi ngoạc miệng ra: Phi! Phi! Nhanh! Nhanh!”
    Tôi cám đầu, cắm cổ miệng thở hồng hộc chạy vòng quanh sân. Vợ chồng lão Hớn cười hềnh hệch vui sướng. Lão Hớn thích chí: "Luých!Luých! Giỏi lắm! Cố gắng lên sẽ có thưởng!”.

    Khối thịt đè lên lưng tôi ngày càng nặng, cứ chồm lên, chồm xuống khiến lưng tôi muốn gẫy ra làm đôi. Tôi toan dừng lại nghỉ, nó húc vào lưng tôi chỉ xuống nhà dưới. Tôi băng qua thềm, vòng ra sân sau và trưổc mặt tôi là cái ao cạn lùng nhùng những phấn, rác, bốc mùi hôi sặc sụa. Thằng Thịnh trong cơn cao hứng vẫn giơ tay chỉ về phía trước: "Tiến! Tiến".

    Cơn tức giận trào lên trong tôi. Sau một giây lưỡng lự tôi lao mình về phía ao cạn. Hai chân chơi vơi, tôi ngập sâu trong phân, bùn, rác rưởi. Tháng Thịnh mất đà rơi tõm xuốíng hô phân. Nó thét lên một tiếng rồi im bặt. Phân rác, bùn nuốt chủng nó. Vợ chồng lão Hớn hốt hoảng chạy ra. Lão lao xuông hố phân vớt thằng Thịnh lên. Hai cha con lặn ngụp trong hố phân, loay hoay mãi mới thoát lên được.

    Lão Hớn tức lắm. Ngay hôm đó lão xích tôi vào gốc cây hồng xiêm. Lão cầm một dây diện chập ba lại, vụt tôi túi bụi. Mặt lão đổ hộc lên mổ hôi nhễ nhại. Càng đánh lão càng hăng, tay đánh miệng chửi: "Mày cố tình làm ngã con ông! Mày thành tinh thành tướng! Con ông có làm sao ông lột da, róc xương mày!...". Lão như hoá dại, nước bọt sùi trắng cả hai bên mép.

    Cũng may thằng Thịnh không làm sao cả, nếu không chắc lão không để tôi sống.

    Bà Hớn: Đánh thế đủ rồiỉ Nó cũng biết tội rồi!

    Lão Hớn: Thế nào là đủ? Có mà đánh chết! Xem cái mặt kìa, câng câng đáng ghét lạ.

    Bà Hớn: Kể ra cũng tại con mình! Nó cứ thúc huých phải chạy. Con Luých có biết đâu đó là cái ao cạn.

    Lão Hớn: Không biết! Không biết thì đánh cho nó hết cái ngu đi.

    Bà Hớn: Mà cũng lỗi tại tôi nữa kia! Nó là con chó chứ đâu là ngựa mà cho con mình cưỡi.

    Lão Hớn: Nó cho bà ăn bùa mê thuốc lú gì mà bà cứ bênh nó chằm chằm thế?

    Bà Hớn xích tôi xuống bếp cho khuất mắt ông chồng dữ đòn. Bà không quên mang đến cho tôi một tồ cơm. Tồi hé mắt nhìn bà. Tôi hận, con bà đâu phải là đốỉ tượng để tôi trả thù?

    Lão Hớn không cho thằng bé chơi với tôi nữa. Nó lại chầu rìa nơi chiếu bạc, bàn rượu của cha nó. Nó thích xuongs bếp trêu lũ chó bị nhốt.

    Vừa trông thấy nó, tôi vội vàng nhắm nghiền mắt vờ ngủ. Tay cầm con dao nhựa nó khua cho bọn chó sủa vang, đinh tai nhức óc.

    Chơi chán nó xán tới nồi nước to đùng bắc 1 trên bếp than đang sôi sùng sục, bốc hơi nghi ngút. Nó nhìn nồi nước đăm đăm. Trong trí tưởng tượng của nó nồi nước chính là lão khổng lồ đang cười sằng sặc, nó có nhiệm vụ phải tiêu diệt. Nó giơ dao lên, nhằm vào nồi nước, hét toáng lên: "Lão khổng lồ kia! Tao sẽ giết mày! Đầu hàng đi!". Nó lao vào, đâm con dao nhựa vào thành nồi. Nó thích chí cười vang. Nó lùi lại một bước, cong người, giơ dao lên: "Mày còn cười à! Tao thử xem mày còn cười được nữa không! Tao chọc tiết mày! Xem đây!"

    Nó lao vào dữ dội, Lần này con dao bị gãy, tôi cũng nghe thấy tiếng dao gãy. Thằng Thịnh mất đà, ngã sấp xuống đống xỉ than còn bốc hơi nghi ngút. Nó giãy giụa, tìm cách đứng lên. Vừa đứng lên được, giẫm vào gấu quần lại ngã ập xuống đống xỉ than nóng.

    Tôi chồm lên sủa vang cầu cứu. Tôi sủa thật dữ dội, lấy hết sức giật tung dây xích. Tôi nghe rõ tiếng lão Hớn lầu bầu ở gian bên: "Hôm nay con Luých làm sao thế nhỉ?"

    Có người. Tôi càng sủa dữ dội hơn. Tôi cào bốn chân xuống đất, lấy hết sức lao về phía thawfng Thịnh.

    Lão Hớn xông vào, tay lăm lăm con dao: "Mày muốn ăn đòn hả?". Bỗng lão sững người lao về phía thầng Thịnh. Lão bế thốc thằng Thịnh lên. Lửa đá bén vào áo nó, vừa kịp. Thăng bé khóc nấc lên, đau đớn.

    Tôi cũng không sao hiểu nổi minh. Khi trả thù lão Hớn tôi muốn Thịnh phải đau đớn, khốn khổ. Đến khi chứng kiến nó đau đớn khốn khổ tôi lại ra sức cứu giúp nó. Không biết làm như vậy mẹ tôi có bằng lòng không, nhưng tôi thấy thanh thản, rất thanh thản.
     
    Diên Vĩ thích bài này.
  10. Din

    Din mùa nắng chưa về

    Bài viết:
    996
    Đã được thích:
    6,734
    Điểm thành tích:
    140

    Chú Đốm côi cút
    Typer: luthyeen
    9. Dấu vết
    Từ khi tôi cứu thằng Thịnh bị bỏng trong gang tấc, bà Hớn xem ra có vẻ quý tôi. Bà thuyết phục được chồng không xích tôi nữa. Tôi lại được tự do. Tôi vẫn ngủ gần cổng, bên gốc hổng xiêm quen thuộc. Ngày ngày tôi chứng kiến cảnh mua bán tấp nập ở nhà lão Hớn.

    Một đêm, tôi đang thiu thiu ngủ. Có tiếng gõ cổng gấp gáp. Cửa vừa hé mở, một mùi tôi đã ngửi thấy ở đâu rồi ập tới. Mui khen khét hôi xì của quần áo lâu không giặt, mùi tanh lợm của thịt ôi thiu lưu cữu giắt trong kẽ răng... lại có mùi thơm thơm, ngon ngon như... đúng rồi, như mướp nướng xộc vào mũi tôi. Tôi đã ngửi thấy những mùi này ở đâu rồi nhỉ? Thôi đúng rồi, ở nhà bà Ngẩn chị Na vào tối mẹ tôi mất tích. Tôi giật mình, nhẩy dựng lên. Trấn tĩnh lại tôi vội vàng nằm xuông, hé mắt nhìn.

    Môt người ì ạch, trên vai vác một chiếc bao to tướng đi vào cổng. Hắn đi qua chỗ tôi nằm Mùi khét lẹt, hôi xì, tanh lợm của thịt ôi thiu toả ra nồng nặc. Kẻ này chắc chắn dính dáng đến chuyện mất tích của mẹ tôi. Tôi nín thở căng mắt quan sát.

    Lão Hớn bước tới. Bóng đen nghiêng vai vất bao tải xuống đất.

    Bóng đen: Chó ngon đấy! Phải rình rập suốt ba đêm mới tóm được đấy.

    Lão Hớn: Ngon gì mà ngon. A, lại là một con chó mẹ! Sao mày toàn săn được chó mẹ thế! Già khú đế!

    Bóng đen: Già là già thế nào? Ông xem hàng đi. Đừng có mà bắt bí tôi như mọi khi đấy.

    Láo Hớn: Bất bí gì mà Của ăn cắp, ai ham!


    Một con chó đen to tướng nằm sõng xoài dưới đất. Miệng con chó ngậm một vật gì đó tròn tròn toả ra mùi thơm ngon như cơm nếp. Đúng rồi, mướp nướng. Lão Hớn đặt một chân lên con chó chết, cầm tệp tiền dúi vào tay bóng đen. Nó con cón đếm tiền.

    Tim tôi đập dội lến. Đêm mẹ tôi bị mất tích hiện lên rành rẽ trong tôi. Mọi đỉều được sáng tỏ.

    Mùi khen khét hôi xì của quần áo lâu không giặt, mùi tanh lợm của thịt ôi thiu lưu cữu giắt trong kẽ răng... ở trong vườn nhà bà Ngần nay ở trong nhà lão Hớn chứng tỏ kẻ bắt mẹ tôi hôm nay xuất hiện ngay trước mắt tôi.

    Mùi mướp chín trong vườn đêm hôm trở chứng tỏ mẹ tôi bị đánh bả bằng mướp.

    Sau khi bắt được mẹ tôi, thầng ăn cắp bán cho lão Hớn giết thịt. Chính lão Hớn nói: "Của ăn cắp, ai mua" tức là chỉ có lão là người duy nhất mua của tên ăn trộm. Vả cuộc mua bán diễn ra rất chóng vánh, không cần mặc cả, cò kè lôi thôi chứng tỏ họ mua của nhau quen lắm rồi.

    Vậy là chắc chắn mẹ tôi chết rồi. Tôi không thể gặp được mẹ tôi nữa. Nước mắt tôi giàu giụa. Mẹ tôi chết, chết đau đớn, khổ sở. Tôi phải trả thù cho mẹ. Mà đâu chỉ mình mẹ tôi, còn bao nhiêu bà mẹ chó khác cũng bị bắt, bị giết. Hoá ra tôi rơi vào tay lão Hớn đâu đã phải là 1 bất hạnh. Chính ở nhà lắo, tôi tìm ra được kẻ thù của mình. Biết làm sao đây? Tôi chỉ là một con chó cô đơn, yếu đuối. Còn kẻ thù của tôi cực kỳ độc ác, khôn ngoan, xảo quyệt.

    Lão Hớn đưa bóng đen ra tận cổng, cả hai thì thầm với nhau điều gì đó tôi không sao nghe được. Bóng đen lẻn ra ngoài, chính tay lão Hớn đóng cống. Tôi hoảng lên, chẳng nhẽ để xổng kẻ tôi mất bao công tìm kiếm. Làm thế nào bây giờ, tôi không thể là chim để bay ra khỏi cổng.

    Tôi cuống cuồng men theo bờ tương, cuối cùng tôi củng tìm được lối ra.

    Trời tối đen, đường vắng ngắt, tôi đã chậm hơn kẻ thù của tôi rồi. Nhưng mùi khen khét, tanh tưởi ôi thiu... vẫn luẩn quất đâu đây, cứ lần theo mùi đó tôi đi. Tôi chạy thục mạng. Mùi khen khét, tanh lợm, ôi thiu ngày càng đậm đặc hơn chứng tỏ tôi đang tiến gần kẻ thù của mình. Tôi chạy dấn lên, mùi khét lẹt, tanh lợm, ôi thiu toả ra nồng nặc và đột nhiên mất hẳn. Chẳng nhẽ nó bay lên trời xanh hoặc chui tọt xuống lòng đất. Tôi đứng dưới chân cầu nhìn dòng sông bình thản trôi, lâu lắm, lâu lắm cho đến khi người tôi ướt đầm sương đêm mới trở về, lòng nặng trĩu.

    Cả đêm tôi không sao ngủ được. Vừa mới bảnh mắt đã nghe thấy những tiếng lao xao.

    Lão Hớn: Con chó thằng Tạo mang đến đêm qua vừa gầy vừa già, bà phải ninh cho kỹ kẻo khách hàng chê, mất khách.

    Bà Hớn: Thằng Tạo lại đi đánh bả chó nữa hả? Ông đừng mua của nó nữa. Phải để phúc cho con cái chứ?

    Lão Hớn: Nó ăn trộm chứ có phải mình ăn trộm đâu mà mất phúc? Nó bán rẻ như bèo không mua cũng phí. Vả lại, trước kia mình cũng đã mua của nó rồi! Nay không mua nữa nó cũng chẳng biết bán cho ai.

    Bà Hớn: Không có người mua, nó không ăn trộm nữa. Hàng xóm họ cạnh khoé, nói ra, nói vào rát mặt lắm. Thằng Thịnh nhà mình cả tháng nay toàn gặp chuyện không hay. Thôi ông ạ, không mua chó của nó, nhà mình có vì thế mà nghèo đi đâu.


    Lão Hớn: Bà chỉ mê tín nhảm nhí. Thằng Thịnh ngã chẳng nhẽ do tôi mua chó của thằng Tạo à?

    Bà Hớn: Ông nói thế nào kệ ông! Ông đi mà ninh lấy con chó ăn cắp ấy.

    Lão Hớn: Ra bà bảo tôi ăn trộm chó à?

    Bà Hớn: Tôi không bảo, đây là tự ông nói


    Choang! Tôi giật nẩy mình, sẵn cái chai trong tay, lão Hớn đập choang vào nền nhà. Cả nhà rối tinh, rối mù lên. Bà vợ vừa khóc lóc vừa kể lể. Lão Hớn ngồi nhâng nhâng, uống rượu tì tì, sẵn cái gì trong tầm tay là lão đập phá.

    Hoá ra mọi dự đoán của tôi đều chính xác. Tôi vui vui vì phát hiện thêm một điều nữa. Kẻ thù của tôi tên là Tạo. Hãy ghi lấy trong tim cái tên "Tạo". Việc trước mắt của tôi, bằng mọi cách phải gặp được thằng Tạo.
     
    Diên Vĩ thích bài này.
  11. Din

    Din mùa nắng chưa về

    Bài viết:
    996
    Đã được thích:
    6,734
    Điểm thành tích:
    140

    Chú Đốm côi cút
    Typer: Din
    10. Chị Vàng
    Tối nào cũng thế, từ nhà tôi men theo bờ sông, đến chân cầu thì dừng lại. Mùi khen khét, tanh lợm, ôi thiu của thịt giắt trong kẽ răng... ngày một nhạt dần chứng tỏ thằng Tạo chưa qua lại đây. Mặc kệ, tôi kiên nhẫn tìm kiếm.

    Một tối, tôi đang đi, lòng nôn nao nhớ mẹ, nhớ các em bỗng giật mình nghe thấy có bước chân rón rén theo tôi. Hôm sau, hôm sau nữa cũng vậy. Đang đi, bực mình tôi quay phắt lại. Trước mắt tôi là một con chó màu lông vàng đăm đăm nhìn tôi. Tự nhiên toàn thân tôi rung động. Con Vàng không nao núng, đi đến bên tôi vừa mạnh bạo vừa dè dặt. Nó ngước mắt nhìn tôi: ''Cu Đốm, có phải em đấy không?''. Tôi giật mình, từ lâu lắm rồi không ai gọi tôi là Đốm nữa. Từ ''Đốm'' làm tim tôi đập rộn lên. Một cái gì thân quen, gần gũi, gắn bó từ con chó này toát lên, tôi cảm thấy rất cụ thể nhưng không sao giải thích được.

    Con chó đến bên tôi ngửi ngửi toàn thân. Đây là một cách thăm dò làm quen của họ hàng nhà chó chúng tôi. Ký ức trong tôi bỗng lóe sáng. Tôi chồm lên, hét vỡ ngực: ''Chị Vàng, chị cả có phải không?''. Chị Vàng (không sai vào đâu được) reo lên: ''Đúng rồi! Cu Đốm! Em lớn quá! Đẹp lắm! Sao em lại ở đây! Chị không thể nhận ra em ngay được! Đốm! Đốm của chị''... Chị líu ríu hết nói lại cười.

    Chị giống mẹ tôi quá, người chị cả ruột thịt của tôi. Tôi như thấy mẹ tôi đứng ngay trước mặt mình. Tôi bật khóc. Hai chị em cùng nhau khóc. Trấn tĩnh lại tôi kể mọi chuyện cho chị nghe. Câu chuyện bị đứt đoạn liên tục vì sau mỗi biến cố chị tôi cứ nức nở, tôi lại nức nở theo.

    Chị kể tôi nghe chuyện chị, sáu anh chị em của tôi lão Hớn bán dọc trên đường trở về nhà như thế nào. Lão giữ lại chị vì thấy chị nhỉnh nhất. Chị Vàng về ở nhà lão Hớn được vài ngày có ông hàng xóm sang chơi nì nèo mua chị. Tên của chị được ông chủ mới gọi là ''Vàng'' không thay đổi. Hóa ra hai chị em chỉ ở cách nhau có một bờ tường gạch mà bao lâu nay giờ mới gặp nhau.

    Chị nhìn tôi âu yếm: ''Em ở bên nhà lão Hớn thế nào?''. Không muốn chị phải buồn, tôi bảo: ''Ở cũng được chị ạ!''. Chị băn khoăn: ''Bây giờ em định thế nào?''

    Tôi vội kéo chị xuống vệ đê, thì thầm: ''Em tìm ra được thằng Tạo, kẻ giết mẹ của chúng mình. Mấy hôm nay em đi tìm hắn. Hắn lặn mất tăm. Em phải trả thù cho mẹ, cho các em mình. Gặp được chị, em mừng quá. Được chị giúp sức việc trả thù sẽ dễ hơn. Chị tính sao?''.


    Tôi tìm mọi cách tránh mặt chị. Tôi tự hứa với mình phải tìm bằng được thằng Tạo. Tự tôi trả thù cho mẹ tôi, cho các em tôi. Đêm nào tôi cũng chạy dọc bờ đê, đến tận chân cầu. Chị tôi lẽo đẽo theo tôi. Tôi cố tình chạy thật nhanh. Chị có mang, sắp đến ngày sinh nên ì ạch, cố gắng lắm vẫn không đuổi kịp tôi.

    Một đêm, tôi nhớ là ngày mùng một. Tôi nhớ chính xác. Vì vào ngày mùng một, ngày rằm, người ta kiêng ăn thịt chó nên nhà lão Hớn rất ít khách, đóng cửa sớm. Theo kệ thường tôi lại phóng ra ngoài tìm thằng Tạo. Đêm mùng một, trăng lên muộn, trời rất tối. Tối nhưng tôi vẫn nhìn rõ chị tôi đang theo tôi. Tôi bí mật rẽ xuống chân đê, chị tôi không hay biết cứ phía trước chạy.

    Trước mặt tôi là hai bóng đen rón rén, thận trọng đi tới. Mùi khen khét, mùi tanh lợm của thịt cá ôi thịu giắt trong kẽ răng... theo gió đưa lại, nồng nặc.

    Tim tôi giật thót. Thằng Tạo và một thằng nữa xuất hiện. Tôi vòng ra phía sau: Thằng thứ hai, toi nhận ra ngay đó là thằng Lượi. Trong đêm khuya hai thằng lần mò đi đâu? Dứt khoát không phải chúng đi dạo mát. Nghĩ tới chị, tôi sợ thót tim.

    Chị đứng lại, ra ý đợi tôi. Hai thằng theo dõi chị tôi đã lâu. Chúng không thấy tôi nằm rạt xuống chân đê.

    Lúc này tôi nhìn rất rõ. Thằng Lợi mang một cái bao và một sợi dây. Thằng Tạo cầm một quả mướp nướng, hơi mướp thơm thơm bay đến chỗ tôi. Thằng Tạo vung tay ném quả mướp về phía chị tôi. Lúng túng thế nào mà quả mướp rơi ngay xuống chân nó. Nó cầm lên, lùi ra một bước cong người ném. Nó chưa kịp lùi vào vị trí cũ tôi đã nhảy xổ ra, hét vang: ''Chị ơi! Chạy đi! Mướp nướng đấy! Nóng lắm! Chớ ăn!...'' Tôi líu cả lưỡi. Tôi còn kịp thời gian đá quả mướp lăn long lóc xuống chân đê. Nhanh như cắt tôi nhảy chồm về phía hắn, hai châm bám chặt ngực hắn.

    Quá bất ngờ, thằng Tạo cuống cuồng giằng khỏi tôi. Thằng Lợi hoảng hốt: ''Con chó nữa ở đâu chui ra thế này? Hỏng bét rồi! Chạy đi!''. Nó co giò chạy, bỏ mặc thằng bạn bị tôi cắn chặt. Trong lúc vội vàng nó vất lại cả bao, cả dây.

    Tôi đớp vào mông thằng Tạo. Nó cố vùng thoát khỏi tôi. Tôi ghì lại. Một người một chó co kéo trên đê. Tôi cố thét: ''Chị ơi chạy đi.''

    Chị tôi lao vào thằng Tạo. Hai chị em tôi quây tròn lấy nó. Tôi muốn vượt lên tóm luôn thằng Lợi nhưng sợ chị tôi không chống nổi thằng Tạo, đành để thằng Lợi chạy thoát.

    Thằng Tạo vung tay đấm loạn xạ. Tôi nhẩy chồm lên ngực nó, cào cấu, cắn xé.

    Chị tôi sủa vang, cầu cứu.

    Có bóng đèn pin lấp loáng ở chân đê. Có người. Tôi như được tăng thêm sức mạnh. Hai chị em tôi thi nhau sủa dữ dội.

    Một người, hai người, nhiều người ập đến, thằng Tạo điên cuồng vùng vẫy, bỏ chạy nhưng không được. Nhiều tiếng lao xao cùng một lúc cất lên.

    - Mướp nướng này, bao tải này, lại còn cả dây thừng nữa, đích thị là một lũ đi ăn trộm chó.

    - Tóm gọn lại, giải lên Ủy ban giải quyết.

    - Hai con chó nhà ai khôn chưa kìa, chống bọn trộm chó mới dữ dội chưa.

    Trong chớp mắt thằng Tạo bị bắt gọn. Mọi người lấy chiếc dây thừng của nó trói cứng nó lại, giải đi. Nó ném về phía chị em tôi cái nhìn căm giận.

    Đoàn người giải thằng Tạo đi rồi chỉ còn lại hai chị em tôi. Chị tôi mệt, thở dốc. Chị giống i xì mẹ tôi ngày nào. Tôi xán đến bên chị, cọ cọ vào cái bụng tròn vo của chị âu yếm.

    Từ sáng sớm lão Hớn có giấy gọi lên Ủy ban. Cả nhà buồn ngắt, bữa cơm dọn ra chả ai chịu ăn. Trưa trật, thằng Thịnh đói, bà Hớn xới cơm cho nó ăn trước. Vừa lúc đó lão Hớn sầm sập đi vào. Mặt lão nặng như đeo thớt.

    Lão Hớn: Mẹ cha cái thằng Tạo! Thế mà đểu?

    Bà Hớn: Chả nhẽ bây giờ ông mới thấy nó đểu? Chuyện xảy ra thế nào? Sao bây giờ ông mới về? Tôi sốt ruột điên cả người.

    Lão Hớn: Cái thằng vừa đểu lại vừa hèn. Chúng nó vừa dọa cho một tý đã khai ra hết, vì thế tôi mới phải đi. Nó khai cả thằng Lợi, công an đến nhà những không gặp. Nó khai tôi mua chó ăn cắp của nó. Tôi mắc vào tội chứa chấp, tiêu thụ của ăn cắp.

    Bà Hớn: Nó nói có sai đâu?

    Lão Hớn: Bà ngu lắm! Tôi cãi biến: ''Người bán thì tôi mua, đấy là công việc hàng ngày của tôi''. Họ vặn tôi: ''Ông mua vào lúc nào? Giá tiền là bao nhiêu? Thường chó của ông mua đều chết ông không nghĩ gì à?..." Tôi cù nhầy cãi: ''Tôi bận bao nhiêu công việc để ý đến chuyện vặt vãnh ấy làm gì?''. Tôi biết cái thằng Tạo đã khai ra thông thống. Tôi cãi chầy, cãi cối cho xong chuyện.

    Bà Hớn: Thế họ giải quyết ra sao?

    Lão Hớn: Họ bắt tôi và thằng Tạo làm kiểm điểm dến cuối tháng đọc trước xóm, xin lỗi bà con. Riêng thằng Tạo quản lý ở địa phương, đi đâu phải có sự cho phép của trưởng thôn. Nếu tái phạm cho đi cải tạo. Thằng Tạo khóc lóc, xin xỏ, hứa hẹn. Tôi thì tức bầm gan tím mặt. Mẹ kiếp, cả đời mình có bao giờ làm kiểm điểm đâu mà giờ phải làm. Có cho tôi đi chọc tiết... voi còn dễ hơn. Ngồi mãi cũng rặn ra vài chữ. Vậy mà bọn chúng không đồng ý, tôi phải làm đi, làm lại đến lần thứ ba, có đoạn họ đọc cho tôi chép. Vẫn viết lại. Tôi chỉ ngại hôm họp xóm.

    Bà Hớn: Cũng là cái hạn của nhà mình. Thôi ông cố gắng, ông không đi họp thì xóm làng cũng biết. Có ối kẻ thối miệng đặt điều này nọ. Đi họp mà lại hay, mọi chuyện đều trắng phớ ra, mình có ăn trộm, ăn cắp đâu mà ngại.

    Lão Hớn: Ai cũng nghĩ được như bà thì tốt quá!

    Lão Hớn buồn thiu, chẳng bù cho những lúc lão phồng mang, trợn mắt gào thét váng nhà.

    Tôi nhảy cẫng lên vì vui sướng. Thằng Tạo bị vạch mặt ăn cắp, bị ''quản lý'' ở địa phương. ''Quản lý'' thế nào nhỉ? Chắc chắn không được đi ăn cắp chó nữa. Thế là tôi đã trả thù được cho mẹ và các em tôi rồi. Không những thế còn bảo vệ được cho các mẹ chó khác. Thằng Tạo khai ra thằng Lợi, thằng Lợi có thoát không nhỉ? Thôi, bước đầu hẵng thế đã.

    Thằng Tạo không nói gì đến cậu Dần. Cậu Dần không dính dáng gì đến bọn chúng. Mừng rồi. Cậu Dần có chăm học, chăm làm, làm vui lòng bà không? Bà đã phát hiện ra tiền tỏng con lợn đất chưa? Tôi miên man suy nghĩ, ngủ biến đi lúc nào không biết.
     
    Andrea, Dê Vô TiệnDiên Vĩ thích điều này.
  12. Din

    Din mùa nắng chưa về

    Bài viết:
    996
    Đã được thích:
    6,734
    Điểm thành tích:
    140

    Chú Đốm côi cút
    Typer: Din
    11. Oan ức
    Tôi sốt ruột không đợi được đến tối, ngay buổi chiều tôi lẻn ra khỏi nhà, báo tin vui cho chị Vàng, thằng Tạo đã bị bắt.

    Cổng nhà chị Vàng đóng im ỉm. Tôi luẩn quẩn quanh cổng một lúc lâu, không biết làm cách nào để gọi chị ra được. Buộc lòng tôi phải thực hiện cách làm cổ điển của họ hàng nhà chó chúng tôi trong trường hợp này. Tôi đứng xoạc chân, hướng về phía công sủa liên tục: ''Gâu, gâu!''. Thực ra tôi gọi: ''Chị Vàng ơi! Chị Vàng ơi! Ra em bảo cái này!''. Gọi mãi, gọi mãi chẳng thấy bóng dáng chị đâu.

    Tôi biết, tôi đang gây khó chịu cho mọi người. Thấp thoáng trên các khung cửa sổ, ló ra những khuôn mặt cau có, giận dữ. Tiếng ai đó gắt gỏng vang lên: ''Con chó của nhà ai lạ thật? Tự nhiên cứ sủa ngậu lên''. Biết làm sao được, khát khao được gặp chị, được chia sẻ niềm vui với chị quá lớn nên tôi bất chấp tất cả, tôi sủa càng hăng.

    Từ xa một người đi tới. Tôi nhận ra ngay thằng Lợi. Tôi sủa vang, lao về phía thằng Lợi như tên bắn. Tôi đớp một phát vào đít nó, hai chân chồm tới, cắn chặt lấy quần nó kéo lại. Thằng Lợi cuống cuồng: ''Kít, Kít, mày không nhận ra tao à! Lợi đây, bạn của anh Dần mày đây!''

    Tôi gào lên, sủa đến vỡ ngực: ''Sao tao không nhận ra mày! Ai là bạn bè gì với mày! Mày lừa cậu Dần của tao!...'' Tôi chửi nó, kể tội nó một thôi một hồi, chẳng biết nó có hiểu không. Mặt nó tái ngắt, cắt không được hạt máu. Bỗng nó trở mặt, tôi không ngờ nó trở mặt nhanh như vậy, ác hiểm như vậy. Nó tru tréo la làng: ''Ối làng nước ôi! Cho điên! Con chó này điên! Tự nhiên tự lành tôi không quen biết gì nó, nó lại cắn tôi, làng nước ôi!...'' Tôi ngớ ra, không ngờ nó có thể nghĩ ra trò vu vạ độc ác, hèn hạ đến thế. Thằng Lợi giằng ra được, co cẳng chạy. Vừa chạy nó vừa không ngớt la làng: ''Ối làng nước ơi! Chó điên! Cứu tôi với! Cứu tôi với!...''

    Tôi phóng theo, sủa điên cuồng. Mọi người đổ ra, tay gậy, tay dây, tay cầm đá,... Tôi mừng rơn, có thêm người giúp tôi đây. Câu chuyện có đầu, có đuôi và kết thúc đẹp như trong chuyện cổ tích.

    Nhưng sao thế này? Lẽ ra phải đuổi theo thằng Lợi, tóm lấy nó như tối hôm qua họ đã từng làm với thằng Tạo chứ? Tôi chưa kịp ngạc nhiên thì gậy gộc, đất đá dáng xuống tôi tới tấp. Họ để mặc thằng Lơi, tiếng thằng Lợi vẫn xé tai: ''Ối làng nước ôi! Chó điên! Đánh chết đi!...''

    Những chiếc gậy giơ lên, những chiếc gậy đập xuống, tôi tối tăm mặt mũi. Trận mưa gậy đổ xuống tôi. Tôi cố vùng chạy, điên cuồng theo hướng thằng Lợi. Tôi gào lên: ''Bắt lấy nó, thằng ăn trộm! Nó vu vạ tôi! Tôi không điên!...''

    Chẳng một ai hưởng ứng. Một lần nữa tôi là nạn nhân thê thảm của ngôn ngữ bất đồng. Tôi càng kêu, gậy gộc càng giáng xuống tôi tới tấp. Có những người từ xa ném đất, ném đá vào tôi.

    Tôi thở hồng hộc, nỗi đau thể xác bị đánh đập, hành hạ cũng không bằng nỗi đau bị vi vạ. Tôi tru lên những tiếng dài oan ức. Họ đánh tôi càng hăng. Chắc chắn họ muốn đánh tôi đến chết.

    Tôi lả đi. Một chiếc gậy phạt ngang vào bốn chân tôi. Tôi không chạy được, chỉ còn biết rúc đầu vào hai chân trước, muốn chui tọt xuống lòng đất. Một chiếc dây thòng lọng quăng tới, siết lấy cổ tôi.

    Mọi người quây lấy tôi thành một vòng tròn lớn. Không ai dám tới gần. Họ cho tôi là chó điên. Nỗi uất ức lại trào lên trong tôi. Còn bao nhiêu sức lực tôi tru lên một lần nữa và kiệt sức thở hồng hộc.

    Mọi người nhao nhao, những câu nói dội xuống tôi, khiến tôi còn đau hơn cả những chiếc gậy quật vào tôi lúc nẫy:

    - Nhìn nó kìa, lần đầu tiên trong đời tôi mới thấy chó điên! Hai mắt đỏ đòng đọc, lông cổ dựng đứng cả lên, nó thở mới khiếp chứ! Ghê gớm chưa kìa!

    - Mùa hè về có nhiều chó điên. Chính con chó này lúc nãy đứng ở đây, vô cớ sủa dữ dội lắm. May mà tôi không chạy ra đấy!

    - Cái người vừa bị nó đuổi đâu rồi nhỉ? Đã bị nó cắn chưa? Phải đi ngay bệnh viện, nguy hiểm lắm đấy!

    - Đập chết nó đi!

    Vừa lúc đó có một thanh niên rẽ đám đông lập cập đi tới: ''Không được đánh chết nó, để theo dõi. Nó là chó của nhà ai? Có ai bị nó cắn chưa? Phải lên ngay trạm xá! Để nó nằm lại đây, chủ nó đến nhận''.

    Tôi thấy lão Hớn mở cổng đi ra. Thoát nạn rồi, lão sẽ nhận tôi và bảo với mọi người tôi không điên. Nhưng sao thế này nhỉ? Lão liếc mắt về phía tôi rất nhanh, rồi chuồn thẳng coi như chẳng dính dáng gì đến tôi. Lão chẳng bảo tôi là ''của đống tiền'' đấy là gì? Tôi chợt hiểu cái ''đống tiền'' trước kia nay chỉ là ''đống rác chó'' một ''đống rác chó'' cực kỳ nguy hiểm, phiền lụy. Tôi hoàn toàn trở thành con chó hoang, vô thừa nhận. Chợt nhớ tới chị Vàng, chỗ bấu víu cuối cùng của tôi trong hoàn cảnh này. Sao chị không ra cứu tôi. Tôi nghĩ, chị đến với tôi bình yên vô sự người ta sẽ nhận ra tôi không điên. Tôi phải gọi bằng được chị tôi.

    Tôi cố sức, ngửa cổ tru lên gọi chị. Bất ngờ một chiếc gậy lùa tới chặn ngang họng tôi. Tôi không kêu được nữa, không cắn được nữa. Mà tôi có định cắn ai đâu ngoài thằng Lợi, kẻ thù của tôi. Nghĩ đến thằng Lợi tôi lại tức phát điên. Tôi bị phơi ra đường trong tư thế nhục nhã, đau đớn như thế này đây. Cả một đoàn trẻ con vậy lấy tôi. Chúng reo lên như vừa phát hiện ra một kỳ quan thứ tám của thế giới: ''Chó điên! Chó điên, chúng mày ơi!''.

    Sau bao nhiêu biến cố thừa sức biến đổi tôi từ một con chó bình thường thành một con chó điên. Hay là tôi đã phát điên? Ai cũng bảo tôi điên. Nỗi tức giận, oan ức ngày một chồng chất trong tôi. Tôi muốn cào cấu, ngấu nghiến một cái gì đó cho bõ tức. Tôi muốn lồng lộn, tru lên từng cơn. Ai đến gần, tôi muốn hộc lên cắn xé. Tất cả chỉ là ''tôi muốn''. Họ trói tôi như khúc giò, thít chặt cổ tôi gang miệng tôi. Tôi không thể làm chủ được thân thể. Tôi chưa phát điên cũng là chuyện lạ.

    Lúc này chỉ có cái chết đối với tôi là nhẹ nhàng nhất. Sao họ không giết tôi đi. Tôi chết trong cô đơn, oan ức. Nước mắt ứa ra, giờ đây tôi khao khát được gặp chị Vàng của tôi. Chị là người thân thiết ruột thịt duy nhất của tôi. Tôi cố đưa mắt tìm kiếm. Cừa nhà chị đóng im ỉm, cửa nhà tôi (tôi có quyền gọi thế không nhỉ) cũng đóng im ỉm. Tất cả quay lưng lại tôi. Tôi nhắm nghiền mắt lại, không muốn nghĩ, không muốn trông thấy bất cứ một cái gì trên đời này nữa. Tất nhiên, có phơi tôi nát thành cát bụi cũng chẳng có ai đến nhận. Gần tối, anh thanh niên lúc chiều (anh Tuấn) và một người nữa mang tôi đi. Tôi kiệt sức, người mềm nhũn như túm rẻ rách. Tôi loáng thoáng nghe trong câu chuyện của họ, tôi được đưa về trạm xá. ''Trạm xá'' như thế nào nhỉ? Chắc chắn nó cũng như gian bếp của nhà lão Hơn, có thùng nước sôi to tướng, có đủ loại dao to nhỏ dùng để giết chó. Mà nó có những gì tôi cũng chẳng bận tâm. Thế là hết.
     
    Andrea, Diên VĩDê Vô Tiện thích điều này.
  13. Din

    Din mùa nắng chưa về

    Bài viết:
    996
    Đã được thích:
    6,734
    Điểm thành tích:
    140

    Chú Đốm côi cút
    Typer: Din
    12. Ngôi nhà mới
    Tôi giật mình tỉnh dậy. Toàn thân ê ẩm, chỉ một cử động nhỏ cũng khiến tôi đau xộc lên đến tận óc. Không biết từ bao giờ người ta thay chiếc gậy trong miệng tôi bằng một chiếc rọ sắt. Họ vẫn cho tôi là chó điên, cắn càn, gây chết người. Nỗi uất ức lại trào lên trong tôi. Tôi lại muốn tru lên, cắn xé, cào cấu bất cứ thứ gì quanh tôi. Nhưng để làm gì? Những tiếng thở dài bất lực dâng lên trong tôi. Tôi cố nuốt lấy, nén lại trong lòng. Nhớ tới chiều hôm qua, sự nóng giận làm hỏng mọi việc. Phải làm thế nào đây? Làm gì thì làm cũng không được nóng giận.

    Tôi lơ đãng quan sát căn phòng. Đây là ''Trạm xá'' ư? Một gian nhà gianh nhỏ, góc bên phải có mấy cái bàn, ghế long chân, góc bên trái đựng mấy cái cuốc cái xẻng và một chiếc bình tưới cụt vòi. Gian nhà nhìn ra một khu vườn rộng. Mùi ẩm mốc bốc lên khó chịu, ngột ngạt. Mấy con chuột thập thò chạy ra, chạy vào trên nền nhà, giương cặp mắt đen láy nhìn tôi tò mò.

    Tôi lơ mơ ngủ. Có tiếng kẹt cửa, tôi giật mình nhỏm dậy. Theo phản xạ, tiếng sủa vang lên, tôi bấm bụng ghìm lại được. Ánh sáng lùa vào nhà. Tôi lóa mắt, nhăm nghiền. Tuy nhắm mắt tôi vẫn nhận ra anh Tuấn, mọi cử chỉ của anh tôi đều tường tận.

    Anh cẩn thận đứng cách tôi một đoạn, đề phòng tôi chồm tới cắn anh. Anh ngó tôi đăm đăm: ''Cu Đốm! Tao đặt cho mày cái tên như vậy nhé! Bằng lòng không?''

    Trời ơi anh gọi đúng cái tên cúng cơm của tôi. Tôi biết anh chỉ vô tình nhưng cũng làm toàn thân tôi rung động. Cái tên đánh thức dậy trong tôi bao tình thân mến. Nhất là cái tên đó được cất lên từ anh Tuấn, người cứu tôi thoát chết trong gang tấc. Hôm qua, không có anh can thiệp chắc chắn mọi người đã đánh chết tôi rồi. Anh chính là ân nhân cứu mạng của tôi. Một cái gì đó rất cụ thể nhưng khó gọi thành lời, cứ ngân nga trong tôi, tràn ngập trong tôi. Tôi thấy được an ủi, được thông cảm, được yêu thương, chia sẻ...

    Tôi khóc. Tại sao tôi khóc? Tôi cũng không hiểu nữa.

    Anh kêu lên kinh ngạc: ''Mày khóc đấy à Đốm? Thôi được, cái gì làm được cho mày tao sẽ cố gắng. Hôm qua mày bị một trận ra trò, một con chó bình thường đã chết rồi. Mày khỏe lắm, lại đẹp nữa. Tao không tin là mày điên! Chủ của mày là ai? Họ bỏ rơi mày à? Sao có thể bỏ rơi một con chó đẹp như mày? Hay thấy mày điên họ không nhận mày, chối bỏ trách nhiệm nếu mày nhỡ đã cắn ai đó. Một ông chủ không ngoan, tinh tướng đây, gây cho tao bao nhiêu khó khăn, phiền phức.''

    Nước mắt tôi lại giàn giụa.

    Anh Tuấn ngả ra cười: ''Lại khóc! Xem ra mày yếu đuối lắm! Tao có trách gì mày đâu. Điên hay không tao biết ngay. Chỉ phiền mày cho tao ít máu đi xét nghiệm.

    Tôi tròn mắt nhìn anh. Thế là thế nào? Anh giơ ra một ống tiêm có cắm một cái kim nhọn hoắt. Tôi chưa hiểu điều gì sẽ xảy ra, anh đã cắm phập mũi tiêm vào đùi tôi rút ra ít máu. Tôi đau nhói như muỗi cắn. Anh giơ ống tiêm trước mặt tôi: ''Chỉ bằng này máu sẽ biết ngay mày điên hay không điên. Chịu khó đợi nhé! Tao tin à mày không điên. Mày là con chó khỏe mạnh, tốt tính. Nhất định thế.''

    Anh quay ra đóng sập cửa lại. Anh cẩn thận khóa cửa ngoài. Ánh khóa tới hai lần khóa.

    Giữa ban ngày, căn phòng của tôi vẫn âm u tối. Tôi căng thẳng đợi anh Tuấn về. Một tiếng động nhỏ ngoài hiên cũng khiến tôi giật thót.

    Tôi không điên, tôi tin là thế. Nhưng biết đâu tôi lại nhiễm bệnh điên từ bao giờ mà tôi không biết thì sao? Tôi không điên nhưng bọn họ xét nghiệm nhầm, kết luận tôi điên thì sao? Mà xét nghiệm là gì nhỉ? Tôi không sao tưởng tượng nổi. Có điều xét nghiệm tôi bị điên, chắc chắn họ sẽ đập chết tôi không thương tiếc.

    Tương lai tôi thật đen tối, ghê sợ. Thần kinh tôi căng thẳng. Tôi không sao ngủ được. Thời gian như ngưng đọng lại. Anh Tuấn mất tăm.

    Có bước chân rất quen thuộc. Thôi đúng rồi, anh Tuấn. Tim tôi đập loạn lên, hồi hộp, căng thẳng. Anh Tuấn kia, anh đứng bên kia vườn nhưng tôi vẫn nhận ra anh. Anh đang nói chuyện với ai đó. Họ nói chuyện nhỏ quá, tôi không sao nghe được. Người đó cùng anh Tuấn bước về phía tôi. Sao lại thêm người? Có chuyện rồi? Tôi sắp bị giết đây. Người tôi mềm nhũn. Tôi đổ sụp xuống chân tường.

    Có tiếng mở khóa lọc xọc. Cửa mở toang. Người đi sau anh Tuấn tay cầm một cái kìm to tướng, lăm lăm tiến về phía tôi. Trời ơi tôi sẽ bị đập chết bằng chiếc kìm sắt khủng khiếp kia. Tôi nhắm nghiền mắt lại. Cho dù phải chết, chết oan uổng, đau đớn, thê thảm tôi cũng phải bình tĩnh, cho họ thấy tôi không điên. Nước mắt dâng lên, tắc nghẹn.

    Anh Tuấn: Cậu đưa anh cái kìm.

    Người cầm kìm: Anh phải cẩn thận đấy! Con chó này mới bị mộ trận tơi bời đau đớn, thần kinh căng thẳng, dễ dàng nổi khùng cắn anh đấy!

    Anh Tuấn: Đốm ơi! Báo cho mày tin mừng đây! Mày không điên! Tao xét nghiệm đi, xét nghiệm lại nhiều lần rồi! Sợ mày đói tao phải vội vàng về ngay mang cơm cho mày đây này! Mở mắt ra xem có đúng không nào?

    Người cầm kìm: Kìa anh Tuấn! Anh xem có phải con chó đang khóc không? Có thể nó hiểu tiếng của chúng ta đấy! Nó mừng phát khóc lên kìa! Nó khôn quá! Cha em bảo loài chó rất khôn, chỉ thiếu nó không nói được tiếng người thôi.

    Anh Tuấn: Thôi đừng ba hoa nữa! Lấy kìm mở rọ cho nó ngay đi! Nó còn phải ăn chứ, đói lả mất!

    Người cầm kìm: Kìm đây, anh mở đi! Không hiểu sao em vẫn sợ nó cắn!

    Anh Tuấn: Lẩn thẩn, làm sao tự dưng, tự lành nó lại cắn em được. Thường tình, mình đối xử với người ta thế nào, người ta cũng đối xử với mình như thế. Mình đang làm điều tốt cơ mà.

    Người cầm kìm: Anh cứ làm như nó là người ấy!

    Anh Tuấn: Biết đâu đấy! Có con chó khôn ngoan, tình nghĩa mà con người đôi khi chạy dài cũng chưa theo kịp đâu!

    Nghe hai người nói chuyện với nhau tôi như cất được tảng đá đè trên ngực. Tôi muốn hét to lên cho tất cả mọi người biết: Tôi không điên. Tôi muốn rúc vào lòng anh Tuấn, người đang thốt ra những lời yêu thương, thông cảm ngọt ngào. Nhưng toàn thân tôi đau rã rời, tôi run rẩy đứng lên, cái xích to cộ lại kéo ập người tôi xuống.

    Cuối cùng cái rọ cũng được tháo khỏi miệng. Một bát cơm to trộn thức ăn mang tới.

    Miệng tôi đắng ngắt, tôi cố gắng ăn vài miếng để anh Tuấn vui lòng. Anh mang cho tôi tô nước. Tôi uống lẻm cái hết ngay. Nước làm tôi tỉnh táo khoan khoái lạ lùng.

    Anh Tuấn âu yếm nhìn tôi: ''Đây là nhà của Đốm. Cơm đây, nước đây, lúc nào đói, khát cứ tự nhiên nhé? Tao còn nhiều việc lắm. Xong việc tao lại đến với mày.''

    Nhà của tôi, anh Tuấn nói thế, đích thực là thế! Tôi đã từng ở bao nhiêu nhà. Nhà chị Na, nhà cậu Dần, nhà lão Hớn. Mỗi nhà một kiểu nhưng đây mới là nhà của tôi, của riêng tôi. Một ngôi nhà nhỏ, khó có thể nhỏ hơn nữa. Ngôi nhà ọp ẹp đơn sơ không thể ọp ẹp đơn sơ hơn. Nhưng sao tôi vẫn thấy nó gần gũi, ấm áp, yêu thương. Mãi sau này tôi mới hiểu ra rằng: Khi ta ở một ngôi nhà khang trang đẹp đẽ thấy ngôi nhà nhỏ bé hơn ta đừng có ngậm ngùi thương cảm. Nhầm to rồi, thiên đường của mỗi người chính là ngôi nhà của mình, bất chấp ngôi nhà ấy thế nào.

    Tôi ngủ biến, không lo toan, không oán hận.
     
    Diên Vĩ, AndreaDê Vô Tiện thích điều này.
  14. Din

    Din mùa nắng chưa về

    Bài viết:
    996
    Đã được thích:
    6,734
    Điểm thành tích:
    140

    Chú Đốm côi cút
    Typer: Din
    13. Lũ trẻ
    Tôi hồi phục rất nhanh. Cuối cùng chỉ cái chân sau đi hơi khập khểnh một tí A. Tuấn không xích tôi, tôi hoàn toàn tự do.

    Trạm xá của tôi (không biết tôi gọi thế từ bao giờ) gồm một khu nhà gạch bốn gian khang trang, đẹp đẽ. Gian tiếp bệnh nhân cũng là nơi anh Tuấn ăn, ngủ luôn ở đấy. Gian phát thuốc. Gian khám bệnh và gian cuối cùng, gian to nhất dành đón các em bé sơ sinh ra đời. Anh Tuấn phụ trách chung. Ngoài anh Tuấn còn có anh Bình (người cầm kìm tôi gặp lần trước) và chị Thoa. Mỗi người phụ trách một phần việc cụ thế của trạm xá nhưng khi gặp việc đều túm lại cùng làm. Anh Bình, chị Thoa đến giờ mới đến làm việc, riêng anh Tuấn ở hẳn trong trạm xá.

    Hàng ngày anh Tuấn thường đến các cơ sở sản xuất, trường học, các tổ chức xã hội phổ biến, phát động phòng dịch. Hết dịch cúm, viêm não Nhật Bản, dịch sốt xuất huyết, phòng chống HIV... quanh năm, tứ thời không hết việc. Anh tranh thủ đến từng nhà dân thăm bệnh, tiêm, phát thuốc. Nhiều khi tối mịt anh mới về nhà. Anh kiêm cả Bí thư chi đoàn xã phụ trách khối thanh niên học sinh.

    Trạm xá có một khu vườn rộng trồng các loại cây thuốc Nam thông thường: Bông mã đề, rẻ quạt, cao ích mẫu... thậm chí trồng cỏ nhọ nhồi, mơ lông, cây cứt lợn. Thực ra các loại cây này mọc hoang nhan nhản ở khắp nơi. Anh thường phàn nàn dân ta sống giữa kho thuốc quý mà không biết. Ai đến anh thường dẫn ra vườn giới thiệu công dụng từng loại cây, biếu cả cây về trồng ở vườn nhà. Dân trong xã bắt chước anh trồng cây thuốc và tự chữa các bệnh thông thường. Khi vắng anh có anh Bình, chi hướng dẫn bà con, tiết kiệm cho dân thời và tiền bạc.

    Tôi cũng cố gắng giúp anh Tuấn. Buổi buổi chiều bọn lọc nhóc lớp hai, ba thường tới sân trạm xá đá bóng: Chúng đá hăng lân cả sang vườn thuốc, xéo nát cây thuốc. An Tuấn, anh Bình, chị Thoa nhắc nhở mãi rồi mà đầu vẫn hoàn đấy. Từ khi có tối thì khác. Tôi luôn luôn canh chừng, đứa nào lấn sân tôi xông ra ngay. Vườn thuốc xanh mượt, anh Tuấn vui lòng lắm.

    Tôi cũng rất vui. Tôi luôn luôn làm tròn phận sự của mình để tỏ lòng biết ơn cứu mạng của anh, biết ơn sự yêu thương đùm bọc của anh. Đêm đêm vào những giờ nhất định tôi đi quanh vườn thuốc, trạm xá vài ba vòng canh chừng kẻ xấu. Ngày tôi cũng không lơ là công việc, ra vào trong sân ngoài ngõ.

    Thế mà sự cố vẫn xảy ra. Hôm đó sau lần tuần tra cuối cùng, tôi yên tâm vào nhà đánh một giấc đến sáng bạch. Tiếng anh Tuấn lao xao ngoài vườn khiến tôi giật mình tỉnh dậy. Tôi phóng ngay ra vườn thuốc. Anh Tuấn đứng như trời trồng giữa vườn, cây thuốc bị nhổ tan hoang. Những cây thuốc bật gốc, chưa kịp héo vật tứ tung, ngổn ngang trong vườn. Rõ ràng vườn thuốc vừa bị phá. Ai phá đây? Tại sao lại phá? Anh Tuấn buồn lắm, tôi còn buồn hơn. Tôi không làm tròn phận sự của mình.

    Anh Tuấn lụi cụi trồng cây lại. Một lúc sau anh Bình, chị Thoa tới giúp sức nhưng cũng phải gần trưa mới xong. Tôi chạy lăng xăng, hết ra lại vào chẳng làm được việc gì. Tôi tự nhủ mình phải trông coi trong, ngoài cẩn thận hơn.

    Chiều bạn trẻ lại ùa vào sân trạm xá đá bóng. Khác mọi khi tôi đứng ngay góc sân canh chừng. Bọn trẻ thận trọng, không đứa nào dám đưa bóng vào vườn.

    Trận đá bóng cuốn hút tôi. Những bàn chân rám nắng, lấm lem bụi đất, dắt bóng bóng, xô nhau chạy. Tôi giật mình chăm nhìn, ở gót chân của một thằng bé thấp nhất bọn đang chạy lạch bạch về phía gôn có vết nhựa cây, xanh sẫm, đen kịt. Nhìn kỹ cả móng chân của nó cũng có một màu như vậy. Óc tôi vụt sáng. Tôi chạy vào giữa sân chồm lên thằng bé, ngoạm cứng lấy quần nó, ghì xuống. Cả người thằng bé nồng nặc mùi thơm của cây thuốc, rất quen thuộc đối với tôi, khiến tôi càng tin tưởng dự đoán của mình là đúng. Đây chính là kẻ nhổ cây thuốc, dẫm nát cây thuốc của chúng tôi. Mọi bằng chứng lồ lộ trên người nó. Thằng bé hốt hoảng kéo lại, tôi cương quyết cắn quần nó, quần bị trễ xuống đầu gối. Cái chim bé xíu, nhỏ như quả ớt héo quắt queo vì phơi nắng nhật. vô tư hồn nhiên bày ra giữa thanh thiên bạch nhật.

    Vỡ trận, tất cả bỏ bóng quay lại, cười vang. Thằng bé hai tay cầm lưng quần nhắm mắt nhắm mũi kéo lên, không kéo được, giãy nảy: ''Đốm? Đốm? Bỏ tao ra chứ, mày làm cái gì thế này?''.

    Bọn trẻ thích thú đứa nói, đứa cười, đứa nhảy thếch lên vỗ tay đốm đốp. Một đứa nào đó cất giọng lanh lảnh: "Thằng Tư "chuổng cởi", chắc cu Đốm phát hiện ra thằng Tư có bệnh "dấm đài" kinh niên nên chuẩn bị bắt mạch, kế đơn cho đấy! Nhưng cu Đốm ơi! Mày nhầm rồi, trạm xá không có lệ bắt bệnh nhân phải "chuổng cời" khi khám bệnh đâu!”

    Tiếng cười lại nổ ra như phá.

    Thằng Tư (thằng ấy tên là Tư) vừa sợ vừa thẹn mặt đỏ rần lên, nước mắt, nước mũi chảy vòng quanh: "Anh Tuấn ơi! Anh Bình ơi! Cứu em với".

    Anh Tuấn hớt hảy rẽ đám đông đi vào. Thấy anh Tuấn tới, tôi yên tâm bỏ thằng Tư ra chăm chú nhìn anh sủa liên hồi. Anh Tuấn hết nhìn thằng Tư lại nhìn tôi ngơ ngác. Tôi tức uất lên vì ngôn ngữ bất đồng. Cậy có anh Tuấn, thằng kéo quần lên, nhưng không may cái quần rác toang hở một mảng đít trăng hếu. Mảnh quan rách bay phất phơ. Cả bọn lại cười rú lên. Anh Tuấn cố trang bị cho mình bộ mặt thật nghiêm khắc. Giữa đám đông mùi cây thuốc toả ngào ngạt. Như vậy chứng tỏ không chỉ có riêng thằng Tư phá vườn thuốc. Một dịp may thật hiếm có đối với tôi. Không thể cho qua được, tôi lấy chân cào vào chân thằng Tư chỗ vết nhựa cây đậm đặc nhất. Anh Tuấn vẫn nhìn tôi ngơ ngác.

    Bực mình tôi phóng ra vườn, lấy mồm nhô một cây thuốc mang về đặt dưới chân thằng Tư. Tôi giậm liên hồi vào cây thuốc, khiến cây dập nát, chân tối bê bết nhựa cây. Tôi chìa chân tôi vào chân thằng tư. Màn kịch câm này cũng không giúp gì cho anh Tuấn. Riêng thằng Tư ''có tật giật mình'', nó hiểu ra ngay không khảo mà khai ra vanh vách. Nó khóc oà: "Không phải mình em nhổ cây. Còn thằng Hoàng, thằng Thông, thằng Minh nữa. Chính thằng Thông rủ em chiều hôm qua. Nó bảo nhổ cây đi, nhổ đi trả thù anh Tuấn không cho chúng nó được đá bóng thoải mái. Rồi cây thuốc không còn nữa, sân rộng ra, tha hồ đá bóng. Sáng tơ mơ hôm nay thằng Hoàng gọi em dậy. Anh không tin cứ về hỏi mẹ em. Chính mẹ em mắng em: Mới bánh mắt đã mò đi chơi?"...

    Thằng Hoàng, thằng Thông, thằng Minh, những thằng lúc nãy cười thằng Tư nhiều nhất nay im bặt, mặt đuỗn ra như vừa nuốt phải hột thị. Tôi hoan hỉ tìm ra kẻ địch cho anh Tuấn. Ô hay, sao anh không vui, mặt buồn rười rượi, khó đăm đăm.

    Anh Tuấn: Hoàng, em nhớ cũng , gian này năm ngoái em trèo ổi ngã, máu chảy chan hoà. Chính những cây nhọ nhồi trong vườn cầm máu, sát trùng, hút mủ không?

    Hoàng: Em nhớ! Em biết lỗi của em rồi! Em xin anh...

    Anh Tuấn: Minh, cách đây gần hai tháng, bố em cõng em lên trạm xá. Em đi ngoài mất nước. uống gì cũng không khỏi, ăn gì nôn ra thứ ấy, người xanh mướt, mềm nhũn như bún. Lá mơ lông, bông mã đề, cây rau sam giúp em lành bệnh. Em về bảo với bố "con khỏi bệnh rồi thì cho con nhổ cây thuốc đi bố ạ!" Xem bố nói sao?

    Minh: Em biết tội của em rồi!

    Anh Tuấn: Hoàng, Minh, Tư, Thông tôi đưa nói sao? các em về nhà gặp cha mẹ các em xem các cụ nói sao?

    Cả bọn đứng cúi gằm, nín thít như thóc. Thằng Thông mắt rơm rớm: "Anh Tuấn ơi! Chỉ tin này chót dại! Anh tha cho chúng em, đừng mách tội chúng em!"

    Thằng Tư sụt sịt: "Em lại thêm cả tội làm rách quần nữa! Phải ăn "lươn" đấy anh Tuấn ạ! Cái đít này hôm nay thì đây lươn! Hu! Hu!...".

    Anh Tuấn phì cười. Cả bọn được thể lấn tới: "Tha cho chúng em đi anh Tuấn ơi!". Chẳng đợi anh có đồng ý hay không cả bọn ào ào kéo vào nhà tôi. Đứa vác cuốc, đứa cầm xẻng, đứa mang bình tưới xăm xăm ra vườn.

    Anh Tuấn gào lên: "Thôi các ông tướng ạ! Dẫm nát vườn của tôi. Lần này đã tưới rồi, hôm sau các ông tướng phân công nhau ra. Đá bóng xong tưới cây, nhổ cỏ cho đến khi cây bén rễ thì thôi".

    Cả bọn dạ ran.

    Không ngờ vụ án được phá nhanh chóng, gọn ghẽ đến thế. Tôi đi giữa đội bóng, mặt vênh lên tự hào.

    Chuyên về tôi cứ lan xa khắp xã. Nhiều khi nghe mọi người kể chuyện mình tôi cứ tưởng chuyện kể về ai đó.

    Nào là tôi chỉ cần nhìn màu sắc ở chân người cũng phát hiện ra tội phạm.

    Nào là tôi có cái mũi kỳ lạ, cách hàng cây số cũng đánh hơi tìm ra kẻ trộm.

    Nào là tôi chỉ nhìn thủ phạm thôi, thủ phạm cũng đủ sợ khai ra vanh vách.

    Nào là... nào là... toàn chuyện ly kì, thật như hấp dẫn. bịa, bịa như thật, tha hồ tưởng tượng, vô cùng hấp dẫn.
     
    Diên VĩAndrea thích điều này.
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Chia sẻ trang này