Tản văn Chỉ đơn giản là như thế thôi

Thảo luận trong 'Truyện ngắn – Tản văn' bắt đầu bởi Cloud Đặng, 5/5/19.

  1. Cloud Đặng

    Cloud Đặng Mây trên núi.

    Bài viết:
    6
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    13
    Tên truyện: Chỉ đơn giản là như thế thôi

    Tác giả: Cloud Đặng

    Thể loại: Sad

    Độ tuổi: K

    Tình trạng: Finished

    Đôi lời tác giả:

    - Truyện dựa trên ý tưởng của một fanfic nào đó mà mình quên tên rồi. Nên nếu thấy giông giống thì mong mọi người bỏ qua cho ạ. Hi vọng là không bị ném đá...


    * * *
    Mùa đông lạnh lẽo tràn về.

    Rét và buốt. Đó là những gì tôi cảm nhận được khi lang thang trên con đường phố đầy tuyết này.

    Và cũng vào mùa đông như thế này năm ấy, có ai đó đã bỏ tôi để đi đến thế giới bên kia, thế giới không có sự đau khổ và buồn bã, thế giới không có sự nhẫn tâm và đói rét. Chỉ có cười, vui và tràn ngập sự hạnh phúc.
    * * *
    Một con chó hoang lang thang sẽ không được ai chú ý cả. Sẽ chẳng ai bận tâm, thương xót.

    Một con chó hoang luôn luôn bị xua đuổi, đánh đập khi nó quá đói và lấy vụng thức ăn.

    Cô ấy ôm tôi vào lòng khi tôi chỉ còn thoi thóp thở. Cơ thể nhỏ bé với vô số vết thương trên người khiến tôi không còn đủ sức phản kháng kẻ lạ đang ôm mình. Đôi mắt tôi nhìn chằm chằm cô, những móng vuốt sẽ hoạt động tối đa nếu cảm thấy nguy hiểm, bất chấp cả tính mạng này.

    Nhưng không, cô ấy ôm tôi và khóc. Xoa xoa vết thương dính đất và máu của tôi. Lần đầu tiên tôi thấy có một người khóc vì tôi như thế.

    - Con có thể nuôi nó không?

    Cô bé vỗ về tôi, ngước đôi mắt ngân ngấn nước nhìn bố mẹ với mong muốn họ sẽ đồng ý. Cô ở bên tôi, không rời đi đâu hết. Cô làm tôi rất vui vì trước khi chết có người thương tôi thật lòng như vậy

    Tôi chuyển về nhà cô sống.

    Sau mấy tháng ròng được chữa trị, tôi cũng đã khỏi hẳn và ở lại với gia đình cô. Cô rất thương tôi, khiến tôi cảm nhận được sự hạnh phúc đang tràn ngập trong lòng. Khoảng thời gian đấy... Tôi muốn nó kéo dài mãi mãi.
    * * *​

    Những bông tuyết đẹp đẽ nhẹ nhàng rơi trên mặt đất. Gió rét lạnh lùa về thì cũng là lúc tôi không thấy cô đâu.

    Một ngày.

    Hai ngày.

    Một tuần.

    Và tôi cũng không xác định rõ là bao lâu nữa.

    Tôi sợ hãi, lo lắng.

    Người nhà cô ấy gấp gáp đi đâu đó bỏ tôi lại một mình.

    Tôi cầu nguyện sẽ không có điều gì xảy ra với cô cả. Cô chỉ đi chơi một thời gian, cô sẽ về sớm thôi. Nhất định sẽ vậy.

    Nhưng không, cô ấy đã về...

    Trong tình trạng yếu ớt trên giường bệnh.

    Tôi một lần nữa sợ hãi. Liên tục túc trực không rời một bước ở giường chủ nhân của mình. Tôi thấy cô cười, một nụ cười đẹp đẽ và thuần khiết như cái ngày tôi được cô ấy nhận nuôi về. Cái sờ đầu yếu ớt của cô ấy khiến tôi có cảm giác thật bình yên, hạnh phúc. Thời gian bên cạnh cô là thời gian mãi mãi tươi đẹp nhất trong cuộc đời tôi.

    "Đừng đi, được không cô chủ?"

    Cái ước muốn nhỏ bé đó mãi không thể thực hiện được. Tôi không nhớ tôi đã làm gì nữa. Tôi khóc, đứng bên cạnh giường cô ấy cố liếm bàn tay yếu ớt nhưng mềm mại đấy. Đôi bàn tay đã thay đổi cuộc sống từ đen tối thành tươi đẹp của tôi. Tôi tru tréo những âm thanh khó hiểu, sủa lên tiếng chua chát của cõi lòng.

    Giá như tôi có thể đổi sinh mạng này cho cô. Giá như cô có thể sống lâu hơn một chút nữa. Giá như...

    Một con người thuần khiết, nhân hậu, tại sao ông trời lại đối xử bất công như thế? Tại sao lại nhẫn tâm cướp đi mạng sống của cô, cướp đi chỗ dựa cuối cùng của tôi? Tại sao tôi chỉ là một con chó, tôi không thể làm được gì ngoài nhìn cô ấy ra đi thanh thản? Tại sao tôi lại không thể bảo vệ được cô ấy?

    * * *
    Cô ấy ra đi vào một ngày đông lạnh giá.

    Ngày cô ấy đi là một ngày trời xanh, mây trắng như để đưa linh hồn cô được an nghỉ trên thiên đàng.

    Giá mà tôi có thể khóc, có thể đi theo để bảo vệ cô suốt quãng đường này thì tốt biết mấy.

    Vậy mà... tôi chỉ có thể từ xa đứng nhìn mọi người khóc, cái gọi là quan tài hạ huyệt. Bố mẹ cô nức nở, dày vò, mọi người xung quanh ngậm ngùi thương xót cho một người còn trẻ mà phải ra đi vì bệnh tật.

    * * *
    Ngày giỗ bốn năm sau của cô ấy...

    Suốt bốn năm nay, tôi đã trở nên trưởng thành và cứng cỏi hơn. Hình bóng cô gái với nụ cười thiên thần ấy mãi không thể phai nhật được. Hằng đêm, tôi vẫn mơ về cô, vẫn nhớ về quãng thời gian hạnh phúc nhưng quá đỗi ngắn ngủi ấy.

    Đôi khi tôi tự hỏi tôi có cần phải thế không? Tôi chỉ là một chú chó, một loài động vật bốn chân, mà đã là động vật bốn chân thì không thể nào có tình cảm giống như một con người được.

    Cô vẫn ổn trên thiên đường, đúng không?

    Ánh chiều tà hoàng hôn trở nên rực rỡ hơn bất cứ lúc nào.

    Tôi lang thang ở những nơi mà trước đây mình phải sống trong chui rúc, đớn đau và sợ hãi.

    Tôi dừng chân ở nơi mà ánh mắt đầu tiên ấy chạm tới, ôm tôi và khóc vì tôi.

    Tôi đi đến những nơi mang đậm dấu ấn của tôi và cô chủ. Tôi không thể ngăn mình được mỗi khi nhớ đến cô.

    Nơi đồi cao có thể ngắm được cả thành phố...

    Tôi nhớ hồi cô còn sống, cô hay đưa tôi lên đây để ngắm hoàng hôn. Cô chỉ về phía chân trời xa tít tắp ấy và bảo với tôi đó là mơ ước của cô. Mơ ước được đi khám phá thế giới. Chính nơi đấy, nơi khiến cô có thể bình yên sau những ngày học vất vả, bỏ qua mọi xô bồ cuộc sống để yên bình ngắm trời dần về đêm.

    Gió thổi.

    Những cánh hoa nhẹ bay trên không trung.

    Mang theo một chút lành lạnh.

    Cô ở trên đó có cô đơn không? Cô có buồn lắm không? Có thể chờ tôi thêm một chút nữa không? Cô có biết từ khi cô cứu một chú chó, nó đã mang theo hình bóng cô mãi không thể rời không?

    Bốn năm nay, tôi đã sống rất tốt, cô yên tâm nhé. Tôi sẽ cố gắng để bảo vệ bố mẹ cô, thay cô chăm sóc ông bà một thời gian.

    Chờ tôi nhé... Tôi sẽ lên gặp cô sớm thôi.
     
    Quan tâm nhiều
    The Voice Sheep
    The Voice Sheep bởi Âu Dương Y Điểm, 15/7/19 lúc 21:32
    OTP - Nhiều tác giả
    OTP - Nhiều tác giả bởi Aki Hanabusa, 14/7/19 lúc 17:35
    Báo danh nhận lương tháng 7
    Báo danh nhận lương tháng 7 bởi Din, 15/7/19 lúc 14:53
    Nhẹ nhàng à, nhẹ nhàng ơi
    Nhẹ nhàng à, nhẹ nhàng ơi bởi Du., 16/7/19 lúc 22:51
    Khi tháng Tám đến
    Khi tháng Tám đến bởi Aria, 18/7/19 lúc 15:53
    Bài viết mới
    Nắng đang dần tắt
    Nắng đang dần tắt bởi Aria, 18/7/19 lúc 20:39
    Khi tháng Tám đến
    Khi tháng Tám đến bởi Aria, 18/7/19 lúc 15:53
    Dê Vô TiệnLạc thích điều này.

Chia sẻ trang này