Book Sheep Chỉ cần mình thương nhau - Summer Cat

Thảo luận trong 'Văn học phương Đông' bắt đầu bởi Cốm, 20/12/17.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Cốm

    Cốm Cà rem kem chuối

    Bài viết:
    202
    Đã được thích:
    1,603
    Điểm thành tích:
    100
    [​IMG]

    Chỉ cần mình thương nhau

    ______

    Tác giả: Summer Kat
    Typer: @Cốm
    Công ty phát hành: Sky Book - công ty TNHH Văn hóa và Truyền thông AZ
    Nhà xuất bản: NXB Phụ Nữ
    Kích thước: 13 x 20 cm
    Trọng lượng vận chuyển: 650g
    Định dạng bìa: Bìa mềm
    Giá bìa: 76. 000 VND
    Số trang: 200
    Ngày xuất bản: 30 - 11 - 2017


    _______

    Đôi nét về tác giả:
    Summer Kat
    Tên thật: Nguyễn Hoàng Anh
    Ngày sinh: 25/12
    Writer page “Chuyện qua phố”
    Fanepage: Fb.com/chuyenquapho
    Châm ngôn yêu thích:
    “Do more of what makes you happy.”


    Trích dẫn nổi bật:
    “Thương nhau, nên mới không dễ bỏ nhau
    Thương nhau nên sẵn sàng hy sinh vì nhau
    Thương nhau, nên mới vì nhau cố gắng thêm chút nữa

    Vậy nên, chỉ cần mình thương nhau thôi, rồi sẽ ổn phải không?”


    Sách thuộc dự án sách hiếm của Cừu Mọt Sách.
    Ebook và bản type thuộc về diễn đàn. Vui lòng không re-up dưới mọi thức.
     
    Chỉnh sửa cuối: 6/7/19
    Andrea, Đẹp Chanh Sả, Diên Vĩ5 others thích điều này.
  2. Cốm

    Cốm Cà rem kem chuối

    Bài viết:
    202
    Đã được thích:
    1,603
    Điểm thành tích:
    100

    Lời Tựa
    Tác giả: Summer Kat
    Typer: @Bất Ưu

    Những ngày tháng thanh xuân, chúng ta sẽ gặp, sẽ yêu và đôi khi đánh rơi tình yêu trên ngã rẽ nào đó. Nhưng tôi chỉ muốn bạn tin rằng, tình yêu sẽ chẳng bỏ rơi ai cả nếu chúng ta cứ chân thành và dũng cảm trao đi yêu thương.


    "Chỉ cần mình thương nhau" như một lời nhắn nhủ: Hãy cứ yêu, cứ thương bằng cả trái tim ngây ngô của tuổi trẻ. Vì trong cuộc đời này, gặp được một người để mình sẵn sàng trao gửi trái tim chẳng phải là một may mắn hay sao? Chỉ cần mình thương nhau, rồi mọi chuyện sẽ ổn phải không?


    Tôi mong cuốn sách này sẽ như một người bạn đồng hành bên bạn, xoa dịu tâm hồn bạn mỗi khi bạn thấy chơi vơi, sưởi ấm tâm hồn bạn trong những ngày đông lạnh giá và cùng bạn đi qua những tháng ngày chênh chao của tuổi trẻ lắm vui buồn.



    Xin gửi lời cảm ơn chân thành đến Skybook vì đã giúp tôi thực hiện cuốn sách này. Cảm ơn gia đình - những người đã yêu thương tôi vô điều kiện. Cảm ơn người đàn ông tôi yêu thương vì đã mang lại cho tôi những xúc cảm tuyệt vời nhất. Cảm ơn những người bạn thân đã luôn động viên và ở bên cạnh. Cảm ơn bạn Vũ Ngọc Quỳnh Anh, Minh Q. Phạm, My D. Phạm, Trần Đăng Huy và anh Lê Quang Đạo vì những bức ảnh thật ý nghĩa và sống động. Cảm ơn những bạn đọc của Chuyện Qua Phố đã yêu mến những câu chuyện của tôi.


    Cảm ơn vì đã đọc và đồng cảm.
    Yêu thương,

    Summer Kat.
     
    Last edited by a moderator: 6/7/19
    Andrea, Đẹp Chanh Sả, Diên Vĩ4 others thích điều này.
  3. Cốm

    Cốm Cà rem kem chuối

    Bài viết:
    202
    Đã được thích:
    1,603
    Điểm thành tích:
    100
    “Đi qua” một cuộc tình
    Tác giả: Summer Kat

    _______________

    #1
    Rồi một ngày, khi gặp được người đàn ông sẵn sàng bao dung tất cả, bạn sẽ nhìn lại mọi kí ức chỉ như những mảng màu khác nhau của tuổi trẻ.

    Tuổi trẻ càng nhiều màu sắc, càng nhiều kí ức thì càng đáng nhớ phải không?


    Tôi nghĩ tuổi trẻ của ai cũng đều phải trải qua những cuộc tình, những buổi hẹn hò, những cái ôm, những nụ hôn, và cả những lần chia tay. Những khởi đầu lúc nào cũng quá đỗi ngọt ngào và thú vị, và những cái chia tay thì thường rất buồn phải không?


    Các cô gái xung quanh tôi, mỗi người một cách khác nhau để “đi qua”, một mối tình đổ vỡ. Tôi dùng từ “đi qua”, là bởi vì tôi nghĩ, khi chia tay một cuộc tình, các cô gái đều phải từ từ quên, từ từ tập làm quen, từng bước từng bước, chứ không thể quên vèo trong vòng một nốt nhạc.


    Tuần đầu tiên cô sẽ xóa tên danh bạ của anh ta, đương nhiên cô sẽ nhớ như in số điện thoại ấy, nhưng nhất định sẽ không muốn lưu tên anh ta bằng cái tên thân thương cô thường gọi. Tuần thứ hai, cô sẽ khóc khi đọc lại tin nhắn của của hai người, và trong một phút nức nở, có thể có sẽ nhắm mắt và xóa sạch toàn bộ tin nhắn của anh ta trong vòng một tích tắc. Cứ thế, mỗi ngày cô sẽ quền dần anh ta, theo những cách riêng mà cô chọn...


    Chẳng ai có thể biết chắc cần bao lâu để quên đi một người, và chính bản thân bạn cũng không thể tự đặt ra cho mình một kiểu deadline kiểu như: “Trong một tháng bạn phải quên đi anh ta”, hay “nhất định ba tháng nữa mình phải có người yêu mới”... Tuy nhiên, quên được hay không, thì cũng chỉ là vấn đề của mình bạn, chỉ mình bạn thôi.


    Người kia đã đi rồi, anh ta có còn nhớ bạn hay không, thì cũng không phải vấn đề của bạn. Anh ta có đang đau khổ, hay đang hạnh phúc, đang ngồi một mình ở một quán pub nào đó nghĩ về bạn, hay đang ôm eo một em mới lắc lư, cũng không còn quan trọng nữa. Vì dù thế nào thì anh ta cũng đã hoàn toàn không liên quan đến cuộc sống của bạn nữa, vậy việc gì bạn phải bận tâm?


    Tôi không trách khi một cô gái đau khổ hay khóc lóc vật vã khi chia tay một cuộc tình. Làm sao có thể không khóc được, không đau được khi nhìn thấy mối quan hệ mình bao công vun đắp, dành bao yêu thương và những hi vọng, bỗng một ngày vỡ vụn trước mắt. Nhưng tôi thật sự khuyên bạn, đừng bao giờ níu kéo anh ta, hay ngày ngày suy nghĩ những cách như chọc tức anh ta, tìm ngay một người để thay thế cho anh ta biết mặt.


    Bạn nghĩ là, một người đàn ông khi muốn bước ra khỏi cuộc sống của bạn thì liệu nước mắt có làm anh ta quay lại. Kể cả như anh ta có quay lại, thì liệu có lâu bền không?


    Và những trò bạn cất công dựng lên để chọc tức, liệu anh ta có thực sự quan tâm? Hay cuối cùng bạn chỉ như một chú hề đáng thương trong mắt đối phương và những người ngoài cuộc.


    Tôi biết một cô bạn, khi chia tay người mà cô yêu rất thật lòng, do đau khổ, cay cú và mất phương hướng, cô ấy vội lao vào ngay những cuộc tình mới, chếnh choáng và hấp tấp. Những mối tình “yêu vội” ấy, mang lại niềm vui thì ít, và đêm nào cô ấy cũng cô đơn, khóc một mình.


    Những cuộc tình “yêu vội” đó, lâu thì kéo dài được 1, 2 tháng, nhanh thì chỉ 1, 2 tuần, và tôi chỉ thấy cô ấy ngày một tiều tụy, mất niềm tin và khốn khổ hơn. Sau tất cả, anh người yêu kia cũng chẳng mảy may quan tâm, có khi còn chẳng thèm để ý. Những mối tình chếnh choáng kia cứ đến rồi đi, chỉ còn lại cô ấy là đáng thương, với một trái tim vỡ vụn.



    Vậy nên, hãy cứ khóc thật to, khóc thỏa thích nếu bạn buồn. Nếu có chưa quên được anh ta, vậy thì hãy cứ gặm nhấm nỗi nhớ đó một mình, rồi dần dần bạn sẽ quên được, chắc chắn. Hãy cứ cho bản thân mình thời gian, cho mình những khoảng lặng để tập sống một mình, tự chăm lo bản thân, tự yêu lấy chính mình. Hãy cảm ơn thượng đế, vì đã mang đến cho bạn những người đàn ông không tốt, để bạn biết trân trọng hơn người đàn ông thực sự tốt với mình.


    Đã bao giờ bạn đứng ở ga tàu và òa khóc tức tưởi? Đã bao giờ bạn đứng sân ga, xách theo hành lý, và chỉ muốn bay đi một nơi thật xa để quên đi hiện tại? Đã bao giờ bạn đứng một mình giữa đường và chỉ muốn gọi cho một người, nhưng rồi những gì bạn có thể làm chỉ là đứng khóc như đứa con nít bị lạc đường về nhà? Nhưng rồi một ngày, tất cả những khung cảnh đau lòng ấy sẽ mờ dần, chỉ như những dấu ấn của tuổi trẻ, chỉ để bạn hiểu rằng: Thì ra mình từng có một thời rất trẻ, đã từng biết yêu và yêu rất thật lòng.


    Rồi một ngày, khi gặp được một người đàn ông sẵn sàng bao dung tất cả vì bạn, bạn sẽ nhìn lại mọi kí ức chỉ như những mảng màu khác nhau của tuổi trẻ. Tuổi trẻ càng nhiều màu sắc, càng nhiều kí ức, thì càng đáng nhớ phải không?


    Tôi luôn mong những cô gái quanh tôi, sẽ học được cách đi qua một cuộc tình một cách nhẹ nhàng và thông minh nhất.
     
    Chỉnh sửa cuối: 5/7/19
    Andrea, Đẹp Chanh Sả, Diên Vĩ3 others thích điều này.
  4. Cốm

    Cốm Cà rem kem chuối

    Bài viết:
    202
    Đã được thích:
    1,603
    Điểm thành tích:
    100
    Những người đọc sách

    ________________

    #2

    “Books give a soul to the universe, wings to the the mind, flight to the imagination, and life to everything.”



    Tôi luôn có một niềm tin rằng: Những người yêu đọc sách không thể là người xấu. Có thể niềm tin đó hơi vô lý, và không có căn cứ. Nhưng tôi luôn cố chấp giữ trong lòng niềm tin đó, như anh trai tôi luôn nói: “Những người yêu nhạc Trịnh thì không thể có tâm hồn độc ác được.” Chẳng phải cuộc sống này đẹp hơn, nhân văn hơn nhờ những niềm tin đó hay sao? Nên đôi khi cứ tin người một chút, hơi ngu ngơ một chút, bỏ bớt hoài nghi, cuộc sống biết đâu lại an nhiên hơn.


    Tôi đọc sách từ nhỏ. Thuở đó, trong khi các bạn cùng lớp cứ học xong bài là được thuê đĩa phim về xem, lên mạng chat chit, hoặc xem phim online thì mẹ tôi lại không hề thoải mái với điều đó. Vậy nên, ngoài xem phim trên tivi, tôi và anh chị tôi chỉ có niềm duy nhất là đọc sách.


    Hồi đó, nhà tôi chưa chuyển lên Hà Nội, thỉnh thoảng cuối tuần, khi mẹ đưa mấy chị em lên Hà Nội thăm bố, tôi thích là ra con hẻm nhỏ bán sách ở phố Tràng Tiền. Đứng ở giữa những giá sách cao gấp đôi người, những bức tường đã cũ được trang trí bằng hàng ngàn tựa sách mà tuổi đời có khi còn “cũ” bốn bức tường kia cả vài chục tuổi, đứa trẻ nhỏ là tôi khi ấy thực sự cảm thấy tò mò và thích thú


    Lên lớp 6, đứa bạn của tôi là fan cuồng Harry Potter. Thế là theo lẽ tự nhiên, tôi được nghiễm nhiên mượn cả bộ Harry Potter của nó đọc miễn phí. Tôi đọc hết, cảm thấy cuộc sống quá nhiều điều kỳ lạ, và tự hỏi: Không biết trong thế giới bao la ngoài kia, có thế giới phù thủy thật không nhỉ?


    Những cuốn tiểu thuyết nối dài suốt tuổi thơ, tôi đọc hết tất cả. Nó có thể được mượn từ bạn bè, và thỉnh thoảng được mẹ dẫn đi mua. Từ Trà hoa nữ, Rừng Na-Uy hay những cuốn tiểu thuyết tình yêu không thể nào lãng mạn hơn của Marc Levy, rồi những cuốn sách một khi đã đọc là không muốn gấp sách lại của Dan Brown và Sidney Sheldon. Đến bây giờ, tôi vẫn nghĩ, những cuốn sách giúp tâm hồn mình thêm phong phú và suy nghĩ cũng vì thế sâu sắc hơn.


    Có một câu nói tôi vô tình đọc được ở đâu đó: “Tâm hồn của trẻ thơ nên được nuôi dưỡng bởi những trang sách”. Có lẽ đúng như vậy, những câu chuyện đó dù tưởng tượng, nhưng đều mang những ý nghĩa rất nhân văn, như tình bạn, như lòng kiên trì vượt qua khó khăn, lòng dũng cảm, sự nhân ái giữa người với người. Chẳng vậy mà khi mới lọt lòng, ai cũng đều được cha mẹ đọc cho nghe truyện cổ tích Grimm hay sao?


    Tôi thích cảm giác bước vào một quán cafe sách, nơi mà ai cũng chăm chú đọc, như là họ đang chìm đắm vào trong một thế giới khác, tách hẳn khỏi cuộc sống bon chen bên ngoài, tách hẳn những lo toan thường nhật. Chỉ còn họ và thế giới riêng của họ trong những trang sách. Tôi tin rằng, trong những giờ phút đó, tâm hồn họ sẽ được tĩnh lại, có thể tạm quên đi những xô bồ ngoài kia, những “miếng cơm manh áo”, hay những sân si đố kị. Những con người như thế, thì làm thế nào mà tâm hồn họ có thể xấu được, phải không?


    Tôi thích được tặng sách cho người thân và cũng thích được nhận sách. Giả dụ, một người bạn thân nói với bạn rằng: “Tớ vừa đọc một cuốn sách rất hay, tớ nghĩ nó hợp với cậu vào thời điểm này. Tớ gửi tặng nó cho cậu nhé!” Và bạn sẽ hiểu được rằng, phải yêu thương bạn đến mức nào, quan tâm bạn ra sao, thì người bạn ấy mới có thể tặng cho bạn đúng quyển sách bạn đang cần. Bởi sách giúp chúng ta thể hiện yêu thương một cách thật gần, bạn nhỉ?


    Tôi biết trong mỗi gia đình, cha mẹ sẽ có cách riêng để dạy con. Riêng mẹ tôi, mẹ chọn cách dạy chúng tôi qua những câu chữ. Năm lớp 12, tôi trốn học liên tiếp và nói dối mẹ, mẹ khóc, mẹ nói mẹ không nhận ra tôi nữa. Đêm nằm cạnh, mẹ không nói gì, bật cho tôi nghe đoạn văn tâm sự người mẹ viết cho con gái. Đến giờ, thực sự tôi không nhớ được cái nội dung của đoạn văn ấy, nhưng tôi nhớ y nguyên cái cảm giác hối lỗi và hổ thẹn của mình. Hay đến bây giờ, thỉnh thoảng mẹ vẫn gửi mail cho chúng tôi những bài viết hay và nhắn: “Các con đọc và suy ngẫm nhé. Mẹ yêu con!” Tôi luôn thấy cách dạy con qua những câu chữ của mẹ, thực sự rất nhân văn.


    Bởi vì, books give a soul to the universe, wings to the mind, flight to the imagination, and life to everything¹. Vậy nên, chọn một cuốn sách để đọc mỗi ngày, để thấy cuộc sống màu sắc hơn, được thanh lọc và ý nghĩa hơn, sẽ là một ý kiến không tồi


    ________

    ¹ Trích câu nói của Plato.
     
    Chỉnh sửa cuối: 5/7/19
    Andrea, Đẹp Chanh Sả, Diên Vĩ3 others thích điều này.
  5. Cốm

    Cốm Cà rem kem chuối

    Bài viết:
    202
    Đã được thích:
    1,603
    Điểm thành tích:
    100
    A real conversation
    _______________

    #3

    Hãy dành một ngày cùng tản bộ và có một cuộc trò chuyện thực sự với người mà bạn đang hẹn hò. Cùng tìm hiểu về sở thích của nhau, những ước mơ hay những kỉ niệm hồi bé, những nơi người ấy muốn đến.


    Trong cuốn 5 múi giờ, 10 tiếng bay và một cái khép mi, có một đoạn tôi rất thích:


    “Đáng buồn thay, xét theo một khía cạnh nào đó, tất cả những công nghệ hiện đại, những phát minh khoa học của thời đại chúng ta đang sống đã vô tình đẩy lùi vị trí của những cuộc trò chuyện trong các mối quan hệ. Các cô gái thường quan tâm tới một cuộc dạo chơi trên xe mui trần dọc bãi biển lúc hoàng hôn chứ không phải một tiếng đồng hồ cùng nhau đi bộ, thong dong rảo bước và trò chuyện, dừng lại khi thấy một cảnh đẹp trên đường...”


    Cũng rất đúng phải không? Ngày nay, khi hẹn cafe với người yêu, các cô gái thường làm gì? Chụp ảnh tự sướng, check-in, lướt facebook; còn chàng trai thì chơi game rồi lướt web. Tôi tự hỏi, có bao nhiêu thứ đáng để nói với nhau, chia sẻ với nhau, thay vì lãng phí quá nhiều thời gian cho công nghệ.


    Một trong những việc yêu thích của tôi với người yêu tôi là ngồi cafe với nhau, không điện thoại, không Facebook... Đương nhiên với bản chất của một đứa con gái yêu thích chụp ảnh, thỉnh thoảng tôi vẫn đòi anh chụp lại những tấm ảnh làm kỉ niệm. Nhưng sau đó, chúng tôi sẽ gạt điện thoại sang một bên, nói chuyện với nhau về đủ thứ trên đời.


    Chúng tôi nói về những stress trong công việc hằng ngày, về những dự định nho nhỏ như: “Em này, sau chúng mình cùng cố gắng tiết kiệm tiền đi đây đó nhé!” Chúng tôi ngắm nhìn đường phố, nhìn những người đi qua, cùng nhau bàn tán về kiểu tóc mới, hay là mẫu quần áo năm nay đang hot. Hoặc chỉ ngồi lặng im bên nhau, đọc sách và nắm chặt tay nhau. Tôi cảm thấy những giây phút ấy thực sự quá đỗi bình yên, đến nỗi, dù chẳng cần nói gì, thỉnh thoảng quay sang thấy ánh mắt người ấy nhìn mình, cũng đủ để cảm nhận được quá nhiều tình cảm trong đôi mắt ấy, nhiều hơn mọi lời nói có thể phát ra thành tiếng.


    Ngày kỉ niệm yêu nhau, bạn tôi inbox hỏi:


    - Sao sao, hôm nay kỉ niệm vui không? Chúng mày làm gì để kỉ niệm thế?


    - Ừ, bọn tao đi ăn, tặng quà nhau, rồi đi bộ rồi nói chuyện vu vơ thôi...


    - Hả, cái gì cơ? Đi bộ với nhau á? Sến thế. Khiếp, tao chả bao giờ đi bộ với người yêu. Đi uống cafe còn ít, toàn đi ăn thôi!


    Tôi chợt nghĩ, thế nào là sến? Việc đi bộ cùng nhau, nói chuyện, trêu đùa, với chúng tôi là một chuyện quá đỗi bình thường và giản dị. Vậy mà trong mắt cô bạn đó lại thành sến. Tôi không phán xét bất cứ cách yêu của ai, vì mỗi người có một tính cách và một cách yêu riêng. Nhưng tôi tự hỏi, nếu một mối quan hệ thiếu đi những cuộc nói chuyện và chia sẻ, thiếu đi những cuộc tranh luận để bộc lộ ý kiến riêng của mỗi người, vậy họ sẽ tìm hiểu nhau như thế nào?


    Nếu có một người bạn đời, vừa có thể làm người yêu mình, vừa có thể làm bạn mình, có thể chia sẻ, bàn luận hay đưa ra lời khuyên cho mình, không phải là một điều quá tốt hay sao? Hay đơn giản chỉ là sau một ngày đi làm mệt mỏi, có thể tựa đầu vào ngực người yêu, kể lể những câu chuyện vụn vặt bé tẹo, rồi được an ủi xoa đầu, cuộc sống sẽ dịu dàng biết bao nhiêu.


    Vậy nên, nếu có thể hãy dành một ngày cùng tản bộ và có một cuộc trò chuyện thực sự với người mà bạn đang hẹn hò. Cùng tìm hiểu về sở thích của nhau, những ước mơ hay những kỉ niệm hồi bé, những nơi người ấy muốn đến... Tôi tin chắc đó là cách tốt nhất để bạn lắng nghe và hiểu hơn về đối phương, để chắc rằng người đó có sinh ra để dành cho mình.


    Hãy lắng nghe những cuộc trò chuyện bằng cả trí óc và trái tim, để cảm nhận xem ai sẽ là người mà bạn có thể chia sẻ mỗi ngày, cho đến tận cuối cuộc đời.
     
    Chỉnh sửa cuối: 5/7/19
    Andrea, Đẹp Chanh Sả, Diên Vĩ3 others thích điều này.
  6. Cốm

    Cốm Cà rem kem chuối

    Bài viết:
    202
    Đã được thích:
    1,603
    Điểm thành tích:
    100
    Những cái lưng

    ________________

    #4

    Những cô gái trải qua nhiều cuộc tình chắc sẽ hiểu, cuối cùng, tất cả những gì chúng ta cần chỉ là một tấm lưng vững trải và nhất định không bỏ đi, để có thể an tâm dựa vào.

    Hồi bé xíu, tôi hay được bố và anh trai cõng, được ngồi trên yên xe, sau tấm lưng rộng lớn của bố chở đi học. Có lẽ vì thế mà hình như tôi yêu thương nhất của hai người đàn ông lớn trong cuộc đời tôi, đó là tấm lưng.

    Tôi luôn thích chàng trai có tấm lưng to và rộng, bởi bên cạnh họ, tôi luôn có cảm giác mình được bao bọc và chở che. Tôi luôn nói với người yêu rằng: Em thương nhất tấm lưng anh! Những hôm ướt sũng mồ hôi giữa trưa nắng vẫn đưa đón em đi làm, không một lời kêu ca. Càng lớn, tôi càng thấy thế giới bên ngoài thật đáng sợ, bon chen. Nhiều lúc, tôi hay đùa anh: “Cho em trốn sau lưng anh mãi được không? Vì có mỗi chỗ nấp này là bình yên thôi!”

    Có lần, tôi và anh cãi nhau rất to, vốn dĩ là một đứa có tính cách bất cần, tôi hét lên:

    - Anh đi đi, em không cần anh nữa!

    Thế là anh người yêu quay lưng bỏ đi thật. Không thấy người yêu đâu, tôi hoảng loạn. Khóc ầm ĩ, liền bấm điện thoại gọi cho người yêu nức nở:

    - Anh dám bỏ đi thật à? Anh mặc kệ em như này sao?

    - Gớm, đã ai bỏ đi đâu mà rối hết lên...

    Tôi nói với anh rằng đã từng có rất nhiều người bước vào cuộc sống của tôi, và rồi hình ảnh cuối cùng họ để lại là những cái lưng cứ khuất xa dần. Có những lần là do tôi đẩy họ đi, có những lần là họ cứ thế mà bỏ đi. Có những người thì cứ thế tự đi, có khi còn không một lời giải thích.

    Năm lớp 11, cậu bạn thân của tôi đi du học. Ngày cậu ấy đi, tôi khóc như mưa, khóc đến nỗi bố mẹ nghĩ tôi thất tình. Với cuộc sống của tôi khi đó, cậu ấy là một phần rất lớn, và phải mất một khoảng thời gian rất lâu sau, tôi mới có thể cân bằng lại cuộc sống của mình.

    Tôi luôn tự nhủ, ừ cậu ấy đi rồi lại về, vẫn chat chit, vẫn gọi điện cho nhau được mà. Nhưng rồi dần dần, môi trường sống khác nhau, cách biệt địa lý, chúng tôi đều có những mối quan tâm khác, những câu chuyện chung cứ thế ít dần, và rồi chúng tôi cứ xa nhau.

    Sau này, những lần cậu ấy về, có khi gặp nhau đi chơi, có khi tôi cũng chẳng hay biết.

    Tôi đã buồn rất lâu, và hiểu ra rằng, thực sự cái ngày cậu ấy quay lưng bước vào phòng quá cảnh đã là ngày cậu ấy bước ra khỏi thế giới của tôi rồi.

    Lớn hơn, tôi lại nghiệm ra, cho dù mình tự đẩy họ đi, hay do họ tự nguyện rời xa mình, thì hình ảnh những cái lưng bước xa dần vẫn cứ ám ảnh tôi, từ một con nhóc 17 tuổi cho đến tận bây giờ.

    Có một câu quote của chị Phan Ý Yên mà tôi rất thích: Tôi rất sợ nhìn thấy ai đó bỏ đi khỏi cuộc đời mình. Nó là thứ tình cảm hoàn toàn bất lực và có đủ khả năng khiến bản thân tự dằn vặt suốt đời bằng câu hỏi: “Mình không đủ tốt ư?”

    Cái cảm giác một người bước ra khỏi cuộc sống của mình, thật không bao giờ là dễ dàng. Nhưng suy cho cùng, sau tất cả, quan trọng nhất ai mới là người ở lại. Thử tưởng tượng khi bạn đang đứng trước một cơn mưa lạnh buốt, ai sẽ là người bỏ mặc bạn? Ai sẽ là người nhường chiếc ô cho bạn? Hay ai sẽ là người cùng nắm tay bạn đi dưới cơn mưa?

    Những cô gái trải qua nhiều cuộc tình chắc sẽ hiểu, cuối cùng, tất cả những gì chúng ta cần chỉ là một tấm lưng vững trãi và nhất định KHÔNG BỎ ĐI, để có thể an tâm dựa vào.

     
    Chỉnh sửa cuối: 5/7/19
    Andrea, Đẹp Chanh Sả, Diên Vĩ2 others thích điều này.
  7. Cốm

    Cốm Cà rem kem chuối

    Bài viết:
    202
    Đã được thích:
    1,603
    Điểm thành tích:
    100
    Yêu thương nơi công cộng

    ___________

    #5

    Ở cái xã hội mà người ta sẵn sàng lôi nhau ra đường để cãi cọ, đánh nhau, vậy tại sao những hành động thể hiện tình cảm như ôm hôn lại cứ phải vụng trộm?
    Hôm nay vô tình xem lại Throwback trên Facebook, đọc lại được câu quote rất hay mà 4 năm trước tôi đã chia sẻ: Ở cái xã hội mà người ta sẵn sàng lôi nhau ra đường để cãi cọ, đánh nhau, vậy tại sao những hành động thể hiện tình cảm như ôm hôn lại cứ phải vụng trộm.

    Tôi cũng thấy kỳ lạ, ở Việt Nam, bạn dễ dàng bắt gặp những vụ cãi vã chửi bới nhau ầm ĩ, từ những chuyện vụn vặt như hai cửa hàng mặt phố tranh giành vỉa hè. Hay những vụ đánh ghen, đập phá nhà cửa. Thường thì xung quanh luôn chật cứng người đứng xem, cũng có những người can ngăn nhưng rất ít, hầu như họ chỉ đứng xem để thỏa mãn sự tò mò.

    Trong một xã hội mà người ta ngày ngày ca ngợi sự văn minh và tân tiến ở các đất nước khác, những hành động không đẹp đó vẫn vô tư diễn ra như cơm bữa, chẳng có dấu hiệu huyên thuyên giảm nào. Ấy vậy mà, những hành động thể hiện tình cảm như ôm hôn nhau giữa đường, không những không được ủng hộ, mà nhiều người còn tỏ ra kỳ thị. Nhiều người còn nghĩ: “Ôi dào, tình cảm thì về nhà mà thể hiện, nắm tay với chả ôm hôn giữa đường, vô duyên!” Không biết có phải vì tôi là người trẻ nên suy nghĩ khác họ hay không, nhưng nếu không thể hiện quá lố nơi công cộng, thì những hành động thể hiện yêu thương kia chẳng phải sẽ làm cuộc sống đẹp đẽ và dễ thương hơn sao?

    Lượn lờ phố cổ Hà Nội, hình ảnh tôi thấy đáng yêu nhất là những cặp đôi dắt tay nhau dạo phố. Một cặp đôi nước ngoài nắm tay nhau đi bộ, bỗng cậu bạn quay sang hôn bạn gái, họ nhìn nhau cười âu yếm và hạnh phúc. Một cặp đôi khác người Việt, hai bạn mặc đồ đôi, cô người yêu nhỏ xíu đang víu tay anh người yêu, líu ríu kể chuyện. Cả một đôi vợ chồng già, khoảng chừng 60 - 65 tuổi, cụ ông đi chậm chậm dìu cụ bà sang đường... Ôi cuộc đời mà không có những khung cảnh này, những con phố Hà Nội mà thiếu đi những khoảnh khắc này, thì đáng tiếc biết bao!

    Tôi luôn thích những người đàn ông sẵn sàng thể hiện sự quan tâm và ân cần với người phụ nữ của mình ở bất cứ đâu. Kéo ghế cho cô ấy ngồi khi vào hàng ăn, giữ cửa ô tô khi cô ấy bước lên xe, hôn tạm biệt cô ấy trước khi ra về, hay đơn giản như nắm tay cô ấy khi sang đường. Tin tôi đi, dù cô ấy có là cô gái 18 tuổi, hay là phụ nữ 50, đã là phái yếu thì ai cũng đều muốn được người đàn ông đàn ông của mình ân cần như thế.


    Phụ nữ vốn dĩ chỉ cần những điều rất nhỏ, chỉ cần những quan tâm rất nhỏ, vậy mà chẳng phải đàn ông nào cũng hiểu được.

    Có một lần, cả hội đi chơi cùng nhau, tôi bỗng thấy anh người yêu của bạn cứ phăm phăm đi trước, quay sang nói chuyện với đám bạn bên cạnh, mà chẳng đoái hoài đến cô bạn tôi đang xách đồ đi sau.

    Cũng một lần khác đi siêu thị, tôi thấy một cặp vợ chồng, cô vợ thì tay xách nách mang đủ thứ đồ, vừa xách vừa quay sang dỗ đứa con nhỏ, anh chồng đứng cạnh cắm mặt vào điện thoại, chẳng thèm để tâm.

    Tôi thấy thương những người phụ nữ ấy, phụ nữ chúng tôi có cần gì cao sang, chỉ cần những người đàn ông của mình dành một chút để ý, một chút dịu dàng để họ có cảm giác mình được yêu thương, được trân trọng. Đòi hỏi như thế đâu phải quá nhiều?

    Xã hội văn minh là xã hội mà những con người ở đó tôn trọng và yêu thương nhau. Vậy chúng ta có nên ủng hộ hơn những hành động yêu thương ngọt ngào, để mỗi ngày thức dậy ra phố thấy cuộc sống đẹp đẽ và nhân văn hơn?
     
    Chỉnh sửa cuối: 5/7/19
    Andrea, Đẹp Chanh Sả, Dê Vô Tiện2 others thích điều này.
  8. Cốm

    Cốm Cà rem kem chuối

    Bài viết:
    202
    Đã được thích:
    1,603
    Điểm thành tích:
    100
    Crazy little things for love
    __________

    #6

    Tuổi trẻ vụt qua như một cơn mưa rào, chi bằng hãy cứ sống hết mình, yêu hết lòng, để sau này nhớ lại có thể bật cười: “À thì ra mình đã từng yêu như thế!”
    Tình yêu đôi khi khiến con người ta trở nên ngớ ngẩn, ngốc nghếch và có phần nào đó hơi điên cuồng. Đương nhiên nếu quá mù quáng thì không nên, nhưng nếu có thể gặp được một người khiến mình yêu điên cuồng, yêu dốc hết tâm trí và sẵn sàng làm những việc hơi crazy một chút, chẳng phải cũng là một điều may mắn hay sao?

    Khi lớn hơn tôi nhìn thấy xung quanh mình có rất nhiều tình yêu thực dụng, yêu đương vì thế mà bị so sánh thiệt hơn. Ví như, giữa trời mưa, chàng trai đến đón người yêu sẽ chần chừ kiểu: “Tại sao tôi phải đi đón?” Hay khi định mua một món đồ tặng người yêu, cô gái sẽ nghĩ: “Ôi dào, anh ta toàn mua đồ rẻ tiền tặng mình, việc gì mình phải mua những món đồ đắt đỏ tặng anh ta.” Tôi thì không thích những tình yêu tính toán như vậy. Chi bằng, khi yêu cứ ngu ngơ một chút, dại khờ một chút, tình yêu khi ấy mới thật hồn nhiên và chân thành.

    Anh bạn tôi từng quen một cô gái, trong vòng một tháng quen nhau, anh như trở thành một con người khác. Một lần anh bất ngờ đến nhà cô gái giữa đêm, chỉ để nhìn cô một chút rồi về. Có hôm, cô không xuống dưới mở cửa được, anh vẫn đến và đứng ở dưới gọi điện thoại nói chuyện với cô, nhìn cô qua ô cửa sổ. Tôi cười, bảo anh bị mất trí rồi. Anh bảo, chắc anh điên thật. Về sau, vì lý do nào đó, họ vẫn không yêu nhau. Anh cũng hẹn hò với những cô gái khác, nhưng anh nói, mỗi lần cô ấy nhắn tin nói chuyện với anh, là anh thấy cảm xúc của mình khác lắm. Hai năm rồi, anh vẫn theo những bức ảnh của cô ấy mỗi ngày, vẫn kể về cô ấy với giọng nói rất trìu mến. Tôi bảo: “Anh dở hơi à, đã yêu nhau đâu, quen được có mấy tháng mà cứ vấn vương mãi. Trước thấy anh yêu bao nhiêu người có thế đâu, chia tay người yêu cũ cũng quên nhanh lắm mà.”

    Có thể bạn cũng thắc mắc tại sao một người mới chỉ hẹn hò một, hai tháng mà lại khiến người ta vấn vương đến hai năm? Tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng, ai cũng có một người khiến họ lose my mind (mất trí) khi nghĩ đến người đó, dốc hết toàn tâm toàn lực để yêu điên dại, bất chấp người ta có yêu mình hay không, chỉ cần được thể hiện tình cảm của mình, vậy là đủ.

    Hồi năm ba đại học, tôi yêu một chàng trai. Chia tay đã lâu, có rất nhiều chuyện tôi không thể nhớ rõ chi tiết, nhưng có một kỷ niệm mà tôi không bao giờ quên. Hôm đó, 2 giờ sáng, tôi không ngủ được, bèn gọi điện thoại cho bạn ấy và bảo:

    - Em không ngủ được, em muốn gặp anh.

    - Ngay bây giờ á?

    - Vâng...

    15 phút sau, anh gọi điện thoại bảo tôi xuống dưới nhà. Tôi xuống mở cửa, ôm anh được 5 phút rồi chạy lên phòng, bởi trong nhà còn bố mẹ tôi. Đúng lúc anh quay xe về thì trời mưa tầm tã, mãi sau anh gọi điện thoại bảo tôi là anh về nhà rồi, ra đến ngõ nhà tôi thì sẽ chết máy.

    Sau này khi chia tay, có rất nhiều xích mích giữa chúng tôi, có những việc mà khi nghĩ lại tôi đã rất ghét anh. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, đã có những lúc anh sẵn sàng “điên” vì tôi như thế, sẵn sàng phóng xe giữ đêm để ôm tôi một cái rồi về. Hẳn là lúc đó anh ấy từng yêu tôi thật lòng. Chỉ cần nghĩ thế là tôi thấy nhẹ nhõm hơn và không có chút hằn học gì nữa.

    Bây giờ, tôi yêu một chàng trai cũng thường xuyên “ngốc” vì tôi. Có hôm cãi nhau, tôi vẫn xấu tính đã giận dỗi thì không bao giờ trả lời điện thoại hay tin nhắn.


    Đoạn tin nhắn đến tôi bỏ chạy xuống thấy anh cầm theo chai nước ta bảo anh tự pha mang đến cho em đấy

    Một lần khác trước khi đi ngủ chúng tôi cãi nhau Sáng hôm sau trước khi đi làm bỗng thấy người yêu tôi đang đợi ở dưới hầm xe tôi vẫn sự bản tính xấu xa vênh mặt lên hỏi:

    - Anh đến đây làm gì?

    - Anh phải đến sớm đợi ở hầm xe nhà em, sợ em đi làm mất thì anh không kịp gặp mất.


    Nghe đến đây thấy thương quá, không thể giận nổi nữa. Nhiều lúc, tôi hay bảo với anh, trên đời này chả có mấy người chịu ngốc vì em như thế. Người yêu tôi xoa đầu, cười bảo: “Sometimes we just do crazy thinngs for love” (Thỉnh thoảng, chúng ta làm những điều điên khùng vì người mình yêu).

    Đúng rồi, bởi vì chúng ta còn trẻ, bởi vì chúng ta yêu, vậy hãy cứ cho phép bản thân ngốc nghếch, chạy theo mách bảo của con tim. Vì chúng ta mấy lần được trẻ, và gặp được một người khiến chúng ta yêu bất chấp như vậy, đâu phải dễ dàng gì?

    Tuổi trẻ vụt qua như một cơn mưa rào, chi bằng hãy cứ sống hết mình, yêu hết lòng, để sau này nhớ lại có thể bật cười: “À thì ra mình đã từng yêu như thế!”
     
    Chỉnh sửa cuối: 5/7/19
    Andrea, Dê Vô Tiện, Sa.1 other person thích điều này.
  9. Cốm

    Cốm Cà rem kem chuối

    Bài viết:
    202
    Đã được thích:
    1,603
    Điểm thành tích:
    100
    Ai cũng cần được lắng nghe
    _________

    #7

    Đôi khi, tất cả chúng ta cần sau những đớn đau, những mệt mỏi, chỉ là có thể chạy đến bên ai đó mà dốc bầu tâm sự; hay có thể mượn bờ vai của họ mà khóc thỏa thích, không gặng hỏi, không trách móc, chỉ cần một người cứ thế ngồi im lặng lắng nghe.

    2 giờ sáng, bạn tôi gọi điện thoại khóc nức nở, giọng nghẹn ngào không nói nên lời. 2 giờ sáng Việt Nam, vậy giờ này bên bạn đang là 4 sáng, không cần hỏi tôi cũng đoán được là bạn với anh người yêu vừa chia tay. Tôi nói:

    - Thôi bình tĩnh lại đã, có gì từ từ kể.

    Những tiếng nấc vẫn không ngừng. Tôi lại bảo:

    - Ừ thế cứ khóc đi, tao để yên điện thoại nghe mày khóc.

    Tôi vẫn nhớ như in hồi cấp hai, ngồi cạnh tôi là một cậu bạn lầm lì, ít nói, bạn chẳng chơi với ai, giờ ra chơi chỉ ngồi một góc, đi học về tòan lủi thủi một mình. Bạn học kém, ăn nói khó ưa, bạn bè ở lớp coi bạn như “không tồn tại”. Gần nửa năm học, tôi chẳng bao giờ nói chuyện với bạn được quá ba câu, vì lúc nào cũng thấy bạn có gần và có phần hơi bí ẩn. Rồi một hôm, đến giờ chào cờ, tôi và bạn cùng được phân công ở lại lớp trực nhật. Còn hai đứa ngồi trong lớp, tôi đánh liều hỏi bạn:

    - Này sao cậu ít tham gia các hoạt động với lớp thế?

    Rồi chúng tôi bắt đầu nói chuyện, những câu chuyện về gia đình bạn, dần dần thân hơn, bạn chia sẻ với tôi những bí mật mà bạn chưa một lần kể với ai. Tôi nhận ra bên ngoài vỏ bọc lầm lì đó, là một cậu bạn rất ngô nghê và vô cùng tốt bụng. Vì thiếu thốn tình cảm gia đình nên từ nhỏ cậu không biết cách bộc lộ tình cảm và ứng xử như những đứa trẻ bình thường.

    Tôi nghĩ, trong cuộc sống này, ai cũng đều muốn được lắng nghe. Và ai cũng mong muốn tìm được một người tri kỷ, để có thể chia sẻ mọi thứ với họ, mà không mảy may lo lắng người đó sẽ đánh giá mình hay đem bí mật của mình kể cho người khác.

    Đôi khi, tất cả chúng ta cần sau những đớn đau, những mệt mỏi, chỉ là có thể chạy đến bên ai đó mà dốc bầu tâm sự. Hay có thể mượn bờ vai của họ mà khóc thỏa thích, không cần gặng hỏi, không trách móc, chỉ cần một người cứ thế ngồi im lặng lắng nghe.

    Mối quan hệ nào cũng vậy, chúng ta gần nhau hơn có những cuộc trò chuyện, và cũng xa nhau hơn khi thiếu sự lắng nghe. Nếu trong gia đình, bố mẹ có thể lắng nghe con cái, nói chuyện cũng coi như những người bạn thì khoảng cách giữa các thế hệ không thể là rào cản. Bạn bè cũng thế, chúng ta thường gần hơn và gắn bó hơn những người bạn luôn hiểu và sẵn sàng lắng nghe mình. Tình yêu cũng vậy. Có rất nhiều lý do để khiến các cặp đôi chia tay, và một trong những lý do lớn nhất là người không còn muốm trò chuyện và lắng nghe nhau nữa
    Khi có những bất đồng, cô im lặng, anh vô tâm mặc kệ, thế là xa nhau. Hay có những đôi do bận rộn mà chẳng còn thời gian để chuyện trò, những câu chuyện vụn vặt thường ngày cứ thế bị trôi vào quên lãng, cô chẳng buồn tâm sự, anh chẳng cần lắng nghe, rồi bỗng một ngày nhận ra cuộc sống của hai người chẳng còn đêm chung.

    Bởi vậy, khi một mối quan hệ dần đi vào hồi kết, người ta lại thường tâm sự chuyện của mình với người lạ, thay vì chia sẻ với chính người mà mình đang yêu.

    Để hiểu một người, để duy trì một mối quan hệ, hay để nuôi dưỡng tình cảm mỗi ngày không khó, nếu chúng ta chịu kiên nhẫn hơn một chút, để lắng nghe và thấu hiểu nhau hơn.


     
    Chỉnh sửa cuối: 5/7/19
    Andrea, Dê Vô TiệnDiên Vĩ thích điều này.
  10. Cốm

    Cốm Cà rem kem chuối

    Bài viết:
    202
    Đã được thích:
    1,603
    Điểm thành tích:
    100
    Yêu nhầm “asshole”
    ______________

    #8

    Nếu anh ta lừa bạn một lần, đó là lỗi của anh ta. Nhưng để anh ta lừa bạn và đối xử không tốt với bạn hai lần, đó là lỗi của bạn, vì đã cho phép người ta đối xử với mình như thế.
    Tôi quen một cô gái, mạnh mẽ, phóng khoáng, thẳng thắn và rất cá tính.

    Hôm trước cô viết một loại status về các thể loại “asshole” (đàn ông đểu) Bạn có từng gặp, giúp các chị em phần nào dễ nhận biết các đối tượng này để biết đường mà ứng phó. Các em gái vào comment, bình luận sôi nổi, lên án đàn ông đểu, lên án những anh chàng “gạ tình” mình trên mạng, mới hẹn hò 1,2 lần đã đòi “lên giường”. Ừ thì công nhận, xã hội bây giờ, đàn ông đểu nhiều lắm, nhiều đến nỗi sáng nào tỉnh dậy lúc Facebook cũng thấy chị em share chuyện người yêu lăng nhăng, rồi các trang blog tâm sự đủ các câu chuyện được sẻ chia, mỗi người một tình huống. Nhưng các bạn đừng vì thế mà mất niềm tin hoàn toàn vào đàn ông, hay vội vơ đũa cả nắm kiểu “tất cả đàn ông đều như nhau”. Tôi vẫn luôn có một niềm tin rằng, có rất nhiều đàn ông tốt, nhưng bạn có may mắn gặp được anh ấy không; hoặc là khi gặp được người đàn ông tốt, các bạn lại không biết trân trọng, mà lại cứ đi theo những anh chàng playboy kia, thì đó là lựa chọn của mỗi người.

    Nếu bạn là một cô gái mới lớn, nhẹ dạ cả tin và bạn yêu một anh chàng asshole, tôi hoàn toàn thông cảm. Các bad boy hầu như khéo ăn nói, hiểu tâm lý và rất biết chiều chuộng phụ nữ. Các cô gái còn trẻ, chưa có kinh nghiệm yêu đương, dễ bị thu hút bởi một người đàn ông như thế, là một điều rất dễ hiểu về. Điều quan trọng là gặp phải những “gã đểu” để rút kinh nghiệm, nên lấy làm bài học, và biết chọn một người thể tin tưởng để yêu. Nếu những cô gái đã 25, 26 hay thậm chí đã gần 30 mà vẫn kêu than “yêu nhầm” phải asshole thì trước khi trách anh ta, tôi nghĩ bạn nên tự đặt câu hỏi cho chính mình: “Tại sao bao nhiêu đàn ông tốt ngoài kia bạn không chọn, lại cứ đâm đầu vào những người đàn ông không tốt với mình?”

    Phụ nữ, trước hết phải biết trân trọng chính mình. Nếu anh ta lừa bạn một lần, đó là lỗi của anh ta. Nhưng để anh ta lừa bạn và đối xử không tốt với bạn hai lần, đó là lỗi của bạn vì đã cho phép người ta đối xử với mình như thế.


    Cô bạn tôi yêu phải một anh chàng trong asshole suốt ba năm. Ngày lễ kiếm đủ mọi lý do: bận công tác, trời mưa, ốm, nhà có việc để không phải đưa bạn gái đi chơi; bạn gái đến nhà chơi thì mặc kệ, ngồi chơi điện tử; chưa kể còn lăng nhăng gái gú không đếm xuể. Tốn bao nhiêu lít nước mắt, vậy mà cô vẫn cứ yêu ai cũng thắc mắc sau nó như thế mà mày vẫn yêu cô cứ yêu. Ai cũng thắc mắc: “Sao nói như thế mà mày vẫn yêu?” Cô cười trừ: “Chẳng biết nữa, nhiều lúc đau quá, muốn bỏ quách đi rồi. Nhưng nghĩ lại nhiều lúc thấy thương, thấy lo cho anh ta, sợ không có ai chăm sóc, nghĩ vậy lại mủi lòng...”

    Câu chuyện trên chắc không phải chỉ mình cô bạn tôi, mà nhiều cô gái khác cũng sẽ rơi vào hoàn cảnh tương tự. Anh ta đối xử với bạn không tốt, nhưng bạn lại cứ vấn vương, cứ thương anh ta mà chẳng mảy may nghĩ đến bản thân mình. Vậy là bạn cứ cố tự ôm những tổn thương và nỗi đau triền miên, đến lúc giật mình nhận ra có khi tuổi thanh xuân đã cho tuột theo những giọt nước mắt đau khổ ấy.

    Thời con gái trôi qua ngắn ngủi, mà lại dành hết để yêu một gã trai không hề thương bạn, vậy có đáng không?

    Yêu một người và chấp nhận hi sinh vì tình yêu không sai. Vì tình yêu vốn dĩ rất ngốc nghếch và phi lý mà. Nhưng chọn nhầm người để yêu chân thành, và nhận hết mọi tổn thương thì rất đáng trách đó bạn!


     
    Chỉnh sửa cuối: 5/7/19
    Andrea, Dê Vô TiệnDiên Vĩ thích điều này.
  11. Cốm

    Cốm Cà rem kem chuối

    Bài viết:
    202
    Đã được thích:
    1,603
    Điểm thành tích:
    100
    Người yêu cũ có người yêu mới
    ____________

    #9

    Cũ kỹ là để cất đi, vị trị hợp lý nhất cho quá khứ và những nỗi đau chỉ nên là một góc nhỏ trong trái tim. Điều quan trọng là hãy sống cho mình, cho trái tim mình và cho cả những điều mới mẻ đang chờ bạn phía trước.


    Bâng quơ hỏi cô em, bây giờ em muốn đọc về điều gì để chị viết bài trên page, cô em trả lời không một chút đắn
    đo: “Người yêu cũ có người yêu mới.”

    Chủ đề quen thuộc mà có lẽ lúc nào cũng nóng sốt trong các cuộc buôn chuyện xuyên
    lục địa của các chị em. Anh ta, ở đây là gã trai từng một thời quấn quýt với cô, là người mà cô đã từng một thời say đắm ấy, bao giờ thì
    có người yêu mới, anh ta có đang hẹn hò với em nào không, có xinh hơn, dễ thương hơn mình không... Chẳng phải chỉ mỗi các cô vừa thất tình nhăm nhe soi mói, mà đôi khi, cả những cô gái đang yên ổn vói cuộc sống hiện tại, cũng thi thoảng vẫn có chút tò mò.

    Trong cuộc bàn luận hăng say về vấn đề nhạy cảm “người yêu mới của người yêu cũ” chắc hẳn sẽ có một vài cô nàng “cứng như trứng” phán một câu xanh rờn: "Ôi dào, hơi đâu lo chuyện thiên hạ yêu ai mắc mớ gì đến tụi bay.” Nhưng để rèn luyện được cái sự làm ngơ và tỉnh bơ ấy, thực sự không dễ chút nào.

    Phụ nữ vốn là chúa tể tò mò, nhất là với người mình đã từng thương. Người mà mình
    đã từng dành bao tình cảm, đã từng sẻ chia bao kỷ niệm, người mà thời gian trước còn
    nắm tay mình thề non hẹn biển, còn thủ thỉ vào tai mình bao lời yêu thương rồi một ngày bắt gặp tấm ảnh anh ta chụp chung với một cô gái khác, viết những dòng status cho một ai đó mà bạn biết chắc không phải là bạn. Tôi
    nghĩ, cái khỏanh khắc ấy, ít nhất chúng ta sẽ cảm thấy có gì đó hơi nhoi nhói nơi lồng
    ngực. Ghen ư? Không hẳn. Có lẽ đó là cảm giác nhìn một thú mà cứ đinh ninh chắc chắn thuộc về mình bỗng nhiên trở nên xa lạ...
    Có lẽ, đọc đến đây thì cô gái nào cũng sẽ hiểu cảm giác đó.

    Tôi đã thức gần trắng đêm vào cái ngày tôi biết người yêu cũ đã có người yêu mới. Khi ấy quả thực tôi vẫn còn tình cảm và vẫn cố chấp với hi vọng mong manh: Có một ngày chúng tôi sẽ hàn gắn lại. Và thực sự phút giây đó, tôi không hiểu rõ bản thân mình nghĩ gì. Tôi ghen ư? Không, chắc chắn không, có là gì của nhau nữa mà ghen. Tôi giân ư? Không, vì tôi luôn muốn bạn ấy được vui, nên có lý nào mà tôi phải giận khi bạn ấy hanh phúc cơ chứ. Chỉ là cái khoảnh khắc ấy, tôi thực sự hiểu ra rằng, toàn bộ câu chuyện của chúng tôi đã kêt thúc. Và sẽ không còn những hi vọng viễn vông nào do tôi tự vẽ ra để huyễn hoặc bản thân mình.

    Ngày hôm đó, tôi biết tôi phải sống cho cuộc sống của riêng mình, tìm hạnh phúc cho riêng minh và dream another beautiful dream with another person (mơ những giấc mơ đẹp khác với một người khác).

    No matter what happens, life still goes on (Dù có chuyện gì xảy ra đi nữa thì cuộc sống
    vẫn cứ trôi) đúng không? Và cách làm chúng ta hạnh phúc và thanh thản nhất là học cách buông bỏ.

    Tôi không ngăn bạn tò mò về cuộc sống của người yêu cũ (vì tôi cũng là phụ nữ, và tôi hiểu phụ nữ mà), chỉ là đừng để tình cũ cản đường hạnh phúc phía trước đang tìm đến bạn.

    Cũ kĩ là để cất đi, vị trí hợp lý nhất cho quá khứ và những nỗi đau chỉ nên là một góc nhỏ trong tim. Điều quan trọng là hãy sống cho mình, cho trái tim mình và cho cả những điều mới mẻ đang chờ bạn phía trước.

    Vì đâu đó luôn có hạnh phúc và bình yên dành cho bạn. Hãy tin là như thế.
     
    Chỉnh sửa cuối: 5/7/19
    Andrea, Diên VĩDê Vô Tiện thích điều này.
  12. Cốm

    Cốm Cà rem kem chuối

    Bài viết:
    202
    Đã được thích:
    1,603
    Điểm thành tích:
    100
    “Em thương anh!”
    ______________

    #10

    Với tôi, chữ thương chứa đựng nhiều tình cảm, nhiều yêu thương hơn chữ yêu rất nhiều. Tình yêu có thể đến với con người rất nhanh nhưng để thương, thì cần lâu hơn như thế.


    Mỗi tối trước khi tắt skype đi ngủ, tôi thường bảo với người yêu: “Em thương anh!” Những hôm người yêu đi làm về mệt, tôi luôn muốn ôm anh ấy vào lòng bóp vai cho anh ấy và khẽ thủ thỉ vào tai: “Em thương anh!” Người yêu tôi hay bảo, trước giờ anh chỉ được nghe câu yêu anh, Chỉ có em là nói thương anh như thế.

    - Bởi vì em luôn thương anh, rất nhiều!

    - Sao em lại thương anh?

    - Vì anh ngốc, nên em thương anh, lêu lêu.

    Với tôi, chữ thương chứa đựng nhiều tình cảm, nhiều yêu thương hơn chữ yêu rất nhiều. Tình yêu có thể đến với con người rất nhanh nhưng để thương, thì cần lâu hơn như thế. Chúng ta cần thời gian, cần gắn bó với một người, cùng chia sẻ vui buồn, chia sẻ mọi cung bậc cảm xúc thì mới có thể từ yêu thành thương. Và tôi nghĩ, những cặp đôi yêu nhau lâu, những cặp vợ chồng gắn bó với nhau lâu, là vì người ta thương nhau. Thương nhau, nên mới không dễ bỏ nhau. Thương nhau, nên mới vì nhau mà cố gắng thêm chút nữa. Mà cũng bỡi vì chữ thương ấy, họ gắn kết với nhau như máu mủ, như gia đình. Mà đã là gia đình, thì đâu dễ gì có thể rời xa nhau.

    Khi yêu một người, bạn sẽ muốn gặp họ thật nhiều, sẽ luôn muốn họ chạy đến bên bạn bất cứ khi nào. Nhưng thương, là trước khi muốn họ đến bên bạn, bạn sẽ nghĩ xem hôm nay anh ấy có mệt không? Có bận không? Hay là để anh ấy về nhà nghỉ ngơi trước đã.

    Khi yêu một người, bạn sẽ muốn được khoác tay người yêu đến những nơi hẹn hò lãng mạn, nơi có ánh nến, rượu vang và hoa hồng. Nhưng thương, là chỉ cần tan làm cùng nhau đi siêu thị, lúi húi vừa nấu vừa đùa nhau trong căn bếp nhỏ. Như vậy là đủ ấm áp, bạn nhỉ?

    Khi yêu một người, bạn sẽ muốn người ấy dành thật nhiều quan tâm cho bạn. Nhưng thương, là bạn sẽ tìm thấy hạnh phúc khi được chăm lo cho người ta, khi được nhìn người ta ăn hết bát cơm ngon lành, hay khi người ta ngủ ngon giấc, nghe tiếng thở đều đều bên tai...

    Bài thơ Thương anh mà tôi vẫn luôn thích:

    Anh đừng buồn vì em vẫn thương anh dù cuộc sống chẳng dễ dàng là mấy
    đôi lúc mệt nhoài có làm anh chán ngấy anh cũng đừng buồn,
    em sẽ mãi ở đây!
    ...
    Cuộc đời sau này dù nhiều những buồn vui dù nhiều tiếng cười hay những lần bật khóc dù là ấm êm hay đôi lần khó nhọc anh cũng đừng buồn vì em mãi thương anh!

    Tôi thương những buổi sáng sớm trời rét căm 10 độ C, có người vẫn dậy sớm đến đón tôi đi làm, kéo tay tôi cho vào trong túi áo khoác của anh rồi hỏi: “Có lạnh không em?”

    Tôi thương những giọt mồ hôi sau lưng áo giờ tan tầm, có người mải miết tan làm phóng xe đi đón tôi, dù nóng dù mệt cũng chẳng một lời kêu ca.

    Tôi thương những tối tôi làm sự kiện về muộn, 1 giờ đêm có người nằm trên sân cỏ đợi tôi suýt thì ngủ quên, bảo về trước đi thì nhất định không chịu, “Không anh đợi em rồi cùng về!”

    Tôi thương cái tính kiên nhẫn đến kì lạ của người yêu tôi, bao lần cãi nhau ầm ĩ do tôi vô lí, mà vẫn nhất quyết ở lại với tôi, đợi tôi bình tĩnh lại sẽ xoa đầu và bảo: “Ngoan nào ra đây với anh”...

    Người yêu tôi hay bảo:

    - Do em là người tình cảm nên em mới hay thương thôi. Chứ chắng mấy ai lo và thương người yêu từng chút một như em đâu.

    - Không phải đâu, em thương anh bởi vì em biết, anh cũng luôn thương em nhất mà.

    Dành tặng người đàn ông tôi thương!
     
    Chỉnh sửa cuối: 5/7/19
    Diên Vĩ, AndreaDê Vô Tiện thích điều này.
  13. Cốm

    Cốm Cà rem kem chuối

    Bài viết:
    202
    Đã được thích:
    1,603
    Điểm thành tích:
    100
    Những lần lỡ hẹn
    _____________


    #11
    Một ngày nào đó, có người sẽ bước vào cuộc sống của bạn và khiến bạn hiểu tại sao tình yêu lại không thể trọn vẹn với bất kỳ một ai khác…

    19 tuổi, tôi và cậu ấy quen nhau trong một lần tham gia hoạt động ngoài trời ở trường đại học. Cậu ấy cao 1 mét 8, dáng người cao to, cười hiền và ngô ngố. Chúng tôi vô tình được phân nhóm chơi cùng nhau, đến lúc đi về mấy đứa rủ nhau vào Lotteria ăn burger và kem.

    Tôi thách cậu ấy cho hết được cả cái kem vào miệng và ăn cùng lúc, tôi sẽ mua cho cậu thêm một cái nữa. Cậu ấy ăn thật, ha ha, đến lúc về, chúng tôi ngồi ở Hồ Tây nói đủ thứ chuyện rồi lững thững đi về. Kể từ ngày hôm đó, chúng tôi là bạn.

    Cậu ấy nấu ăn rất ngon và khéo. Có hôm, mẹ tôi đi vắng bắt tôi ở nhà chuẩn bị cơm. Cậu sang nhà tôi cùng đi siêu thị, về lúi húi nấu cả mâm cơm ngon lành. Hồi đó, cậu kể chuyện thích một cô bạn cùng trường tôi, cô bé tóc dài, học giỏi và khá xinh. Tôi ngồi nghe, hỏi:

    - Ủa thế bạn đó có thích cậu không?

    - Không, tớ tiếp cận bạn ấy khó quá.

    - Cậu rõ ngốc, thích là phải tiến tới chứ.

    Thế rồi, chúng tôi cứ ở cạnh nhau như những người bạn như vậy. Về sau, do gia đình có chuyện nên cậu phải bảo lưu đại học, làm phiên dịch kiếm tiền và đi học làm bánh. Cậu bảo, ước mơ của cậu là có một tiệm bánh, bán những chiếc bánh thật ngon và ngậy.

    Bẵng đi một thời gian ít liên lạc, chúng tôi gần như không biết thêm gì về nhau. Về sau, tôi có người yêu. Bỗng một hôm, cậu ấy nhắn tin bảo sang nhà tôi chơi, tối hôm đó, tôi đi chơi về muộn bị ngã xe nên đành hẹn hôm khác. Hôm sau, cậu ấy biết, rối rít hỏi han đòi mua thuốc qua thăm. Cậu ấy mang bánh đến nhà tôi, hỏi:

    - Đi với ai mà bị ngã?

    - Đi với người yêu tớ!

    - Cậu có người yêu hồi nào vậy?

    Cậu ấy im lặng 3 giây, rồi tiếp tục câu chuyện. Sau hôm đó, cậu chẳng nhắn tin cho tôi, cũng chẳng bao giờ sang nhà tôi và mang bánh cậu tự làm nữa.

    21 tuổi, tôi đang ở Úc và vừa chia tay người yêu. Bỗng một ngày, cậu nhắn tin hỏi thăm, chúng tôi lại nói chuyện như hồi xưa. Tối hôm đó, cậu bảo:

    - Tớ đã bỏ lỡ cơ hội 2 lần, và bây giờ tớ không muốn mất thêm cơ hội nào nữa.

    - Nhưng hiện tại tớ vừa chia tay người yêu xong, tớ chưa sẵn sàng cho một mối quan hệ mới…

    - Ừ, thế lúc nào cậu săn sàng, tớ vân luôn avaiable đợi cậu.

    - Cậu đừng đợi tớ, tớ không nói trước được gì đâu.

    - Cậu cứ kệ tớ, không phải lo cho tớ đâu.

    Tôi mất một thời gian khá lâu để quên đi người yêu cũ, và vòng xoay thời gian cuốn tôi theo những mối bận tâm khác: bạn bè, đi thực tập, tốt nghiệp và cả những mối quan hệ mới. Và thế là tôi quên bẵng luôn cậu bạn và lời hẹn ngày nào.

    22 tuổi, tôi gặp được Mr. Right (đương nhiên không phải là cậu ấy) của mình. Và một ngày bất chợt cậu ấy nhắn tin cho tôi: “Tớ biết cậu có người yêu rồi. Chúc mừng nhé!” Chúng tôi hỏi han nhau như những người bạn cũ, nhưng cuộc trò chuyện trở nên gượng gạo, vì lâu rồi chẳng nói chuyện, và cũng vì cuộc sống của chúng tôi khác nhau quá, chẳng có điểm gì chung nữa rồi. Cậu ấy hỏi:

    - Sao không đợi tớ?

    - Đợi gì?

    - Từ hồi đó đến giờ vẫn thích tớ hả?

    - Tớ vẫn giữ lời hứa của tớ thôi.

    - Tớ đã nói cậu đừng chờ tớ mà.

    - Ừ, là do tớ, cậu không cần thấy có lỗi đâu.

    Tôi chẳng biết nói gì bởi tôi vẫn nghĩ câu nói tối hôm đó chỉ là câu nói vu vơ nên chẳng mảy may nhớ đến, thế mà có người vẫn giữ. Nếu được hỏi năm 19 tuổi tôi có thích cậu ấy không? Chắc là có, một chút. Nhưng đến bây giờ tôi có thích không? Không, chắc chắn là không. Vậy nên có trách, thì chỉ trách ngày xưa duyên lỡ hẹn.


    Tôi luôn tin vào cái khái niệm đúng thời điểm, và tôi luôn nghĩ, tất cả những người yêu nhau, đều cần có duyên và phải đúng thời điêin. Bởi vì phải có duyên với nhau, thì mới xuất hiện đúng lúc được.

    “Cô bạn tôi quen anh người yêu của mình trên Tinder, tôi vẫn hay trêu: “Giữa hàng trăm ngàn người dùng ứng dụng như thế, chỉ cần lướt vội là có thể bỏ qua nhau, vậy mà họ vẫn “match ” nhau và quen nhau. Đó chẳng phải là “duyên" hay sao?”

    Lỡ hẹn với người này có thể sẽ mang lại cho chúng ta “sự đúng lúc" với người khác, có thể cho chúng ta gặp được đúng người có duyên với mình. Nhưng có những sự lỡ hẹn không may mắn, khiến chúng ta lỡ mất người mà mình thương yêu.

    Nhưng tôi cho rằng, đã có duyên thì chẳng thể lạc đường. Còn nếu bạn lỡ mất người mà bạn rất thương, hãy cứ nghĩ rằng bạn và họ chưa phải đúng duyên, và chắc chắn sẽ có một người khác là định mệnh của bạn, xuất hiện đúng lúc theo định mệnh sắp đặt.

    One day, someone will walk into your like and make you see why it never worked out with anyone else.

    (Một ngày nào đó, có người sẽ bước vào cuộc sống của bạn và khiến bạn hiểu tại sao tình yêu lại không thể trọn vẹn với bất kỳ một ai khác.)

    Chắng phải Ted Mosby (How I met your mother) đã phải trải qua 9 phần mới có thể gặp được đúng người của mình hay sao?


     
    Aria, Andrea, Dê Vô Tiện1 other person thích điều này.
  14. Cốm

    Cốm Cà rem kem chuối

    Bài viết:
    202
    Đã được thích:
    1,603
    Điểm thành tích:
    100
    Yêu lâu
    _____________

    #12

    Tình yêu vốn dĩ luôn mong manh, vậy chẳng phải điều tốt nhất chúng ta nên làm là hãy dành hết yêu thương và trân trọng cho người đang bên cạnh mình ngay bây giờ hay sao?


    Hồi đó, khi mới trải qua một vài mối tình ngắn ngủi, tôi hay nhìn những cặp đôi yêu lâu và tự hỏi: “Không biết khi yêu và ở cạnh một người lâu thật lâu, cảm giác sẽ thế nào? Có khi nào chán nhau không? Và tại sao từ hai người xa lạ có thể hòa hợp và ở bên nhau lâu thế được?”

    Hồi đó, tôi yêu ai cũng chỉ kéo dài được vài tháng, lâu nhất cỡ được gần một năm. Cái khái niệm “kỉ niệm tròn 1 năm” với tôi lúc ấy khá xa vời. Các mối tình của tôi, lặp lại theo đúng thứ tự: quen thích - yêu cãi nhau chán bỏ. Tôi loay hoay với vòng tròn đó, những người yêu thì cứ đến và đi. Tôi cũng hay thắc mắc, yêu ngắn với yêu dài có khác nhau không và khác như thế nào.

    Bây giờ, khi đang ở trong một mối quan hệ nghiêm túc và có thể gọi là “hơi lâu”, tôi mới hiểu điều khác nhau lớn nhất ở giữa tình yêu lâu dài và chóng vánh đó là: những cuộc tình ngắn. Ban đầu, chúng ta sẽ thấy hình ảnh đối phương rất đẹp, rất long lanh. Qua vài tháng, chúng ta dần có những xích mích, chúng ta mất dần hình ảnh đẹp ban đầu đó.

    Và thế là chán, rồi chia tay. Còn với những mối quan hệ lâu dài, không phải lúc nào chúng ta cũng thấy đối phương hoàn hảo, có những lúc sẽ thấy: cô ấy thật phiền phức, anh ấy nhiều lúc trông thật lôi thôi... nhưng thay vì thất vọng về đối phương, chúng ta lại yêu những tật xấu đó của họ và cùng nhau thay đổi để hòa hợp.

    Đợt ấy, chúng tôi mới yêu. Sau rất nhiều những mối tình cũn cỡn, bỗng nhiên linh tính mách bảo thế nào, tôi lại tin rằng đây sẽ là người yêu lâu dài của mình.

    Tôi ngồi sau xe bạn ấy, nói chắc nịch: “Tớ không muốn kỉ niệm từng tháng từng tháng yêu nhau đâu. Tớ sẽ chỉ kỉ niệm theo năm: 1 năm, 2 năm, nhiều năm. Vì tớ muốn cậu sẽ là long-term relationship của tớ.”

    Lúc nói xong cũng thấy run run, không biết có mạnh miệng quá không. Và không ngờ qua mấy mùa, vẫn thấy có hai đứa đèo nhau lòng vòng khắp Hà Nội chí chóe.

    Yêu lâu, có sợ mất người đó không? Thỉnh thoảng cãi nhau om tỏi, mạnh miệng nói chia tay, anh đi đi, em không cần anh nữa. Nhưng đến lúc người ấy giả vờ bỏ đi, đã khóc thút thít bắt đền.

    Và có những ngày đang yêu nhau tha thiết, tự nhiên nỗi sợ vô cớ ở đâu xuất hiện, vẩn vơ nghĩ biết đâu một ngày người ấy chán mình, bỏ rơi mình. Thế là quay sang tròn xoe mắt hỏi người yêu: “Anh này, có khi nào anh ghét em không?” Người yêu véo má: “Ngốc này đừng nghĩ linh tinh nữa.”

    Yêu lâu, có khi nào chán nhau không? Có hôm vì một chuyện bé xíu mà tự dưng hai đứa cãi nhau ầm ầm m ĩ. Đứa nào cũng có lí do riêng, cái tôi của em cao ngút ngàn, lòng sĩ diện của anh cũng lớn chẳng kém. Bỗng nhiên thấy ghét kinh khủng, tin nhắn đến cũng chẳng quan tâm.

    Hôm đó, trời mưa to, tan làm vẫn có người phóng xe đến đón. Suốt cả quãng đường không nói với nhau câu nào, người yêu cầm tay thì toan giật ra. Đi hết quãng đường, người yêu hơi ngả lưng về phía sau, thấy lưng áo dính dính mồ hôi, bỗng thấy thương không kể xiết. Chẳng kìm được lòng, vòng tay ôm người yêu bảo: “Nhiều lúc em chán anh ghét anh, nhưng anh cứ dựa dựa cục mỡ vào người em là em lại thấy thương không chịu nổi.”

    Yêu lâu, vẫn có những nỗi sợ, vẫn có những lúc mong manh tưởng như không được ở cạnh nhau nữa, vẫn có những lúc mệt mỏi, chán nản, cứ tưởng rằng chẳng còn đủ sức để nắm chặt tay đối phương. Nhưng rồi, vẫn nhường nhịn, vẫn cố gắng, vẫn cảm thông, vẫn nhẫn nại. Vì tôi nghĩ, những người yêu nhau thực sự đều hiểu, nếu không phải người ấy thì việc chúng ta ở cạnh bất kỳ ai khác, đều không quan trọng nữa. Cãi nhau cũng được, giận dỗi cũng được, miễn là vẫn nắm chặt tay nhau.

    Yêu thương như giấc mơ. Tỉnh giấc là sẽ mất.

    Nếu có thể hãy yêu khi ta còn nhau.

    Tình yêu vốn dĩ luôn mong manh, Vậy chẳng phải điều tốt nhất chúng ta nên làm là hãy dành hết yêu thương và trân trọng cho người đang bên cạnh mình ngay bây giờ hay sao?
     
    Chỉnh sửa cuối: 6/7/19
    Diên Vĩ, AndreaDê Vô Tiện thích điều này.
  15. Cốm

    Cốm Cà rem kem chuối

    Bài viết:
    202
    Đã được thích:
    1,603
    Điểm thành tích:
    100
    The last time
    ________________

    #13

    Đừng bao giờ lãng phí dù Chỉ một khoảnh khắc. Nó có thể là lần cuối cùng với người mà chúng ta yêu thương.

    1. Người yêu cũ của anh bạn tôi đi lấy chồng sau nửa năm chia tay anh.

    Anh là mối tình đầu dài 5 năm của cô ấy. Tình yêu của hai người luôn rất bình yên, cho đến khi anh ra trường. Anh bị cuốn theo những vòng quay mới, những mối quan hệ mới, những đối tác, những chuyến đi công tác dài ngày. Mỗi khi anh bận làm việc, cô gọi hỏi thăm, anh đều cảm thấy phiền phức: “Sao em gọi nhiều thế? Anh bận lắm!” Cuối tuần, cô bảo anh qua chở cô đi mua đồ, anh uể oải: “Cả tuần anh đi làm mệt rồi, cuối tuần em cho anh ngủ được không?” Những lần gặp nhau cứ thế thưa dần, anh thì vô tâm, cô thì sợ phiền anh nên chẳng dám gọi nhiều. Và anh luôn nghĩ, dù anh có đi bao lâu, bận rộn đến nỗi quên cả cô, thì cô cũng sẽ ở đó đợi anh, cam chịu và nhẫn nại.

    Thế rồi một ngày, cô ấy chia tay anh. Anh vẫn nghĩ cô chỉ giận dỗi vài bữa là xong, cho đến 1 tuần, 2 tuần, anh không thấy cuộc gọi nhỡ từ cô, không thấy những tin nhắn quan tâm từ cô, anh cuống cuồng đi tìm cô, anh xin cô tha thứ. Nhưng cô bảo, cô không muốn là cái bóng cứ mãi đợi anh mỏi mòn nữa.

    Mỗi khi nhắc đến cô ấy, anh cười buồn bảo: “Giá như hồi đó anh bớt vô tâm, anh dành thời gian lắng nghe, thì có lẽ anh đã không mất đi cô gái mà bao năm nay anh vẫn chưa thể quên. Cuộc gọi cuối cùng cô ấy gọi hỏi han anh, anh cũng thờ ơ chẵng buồn nghe máy.”

    2. Bố mẹ bạn tôi chia tay nhau khi bạn mới học lớp 5.

    Bạn kể, buổi sáng hôm đó, mẹ vẫn dậy đưa bạn đi học, mua đồ ăn sáng cho bạn vào lớp và dặn dò những câu hàng ngày mẹ vẫn dặn. Nhưng đến lúc chiều về, khi bạn bước vào nhà, đã chẳng thấy mẹ đâu nữa. Hồi ấy, khi vẫn còn là đứa trẻ, bạn vẫn tin lời bố nói hôm ấy: “Mẹ đi công tác mấy hôm, con ở nhà
    ngoan với bố vài hôm mẹ về.” Nhưng rồi đến tận bây giờ, bạn cũng chưa một lần gặp lại mẹ.

    Bạn bảo, trong trí nhớ nhạt nhòa của mình, buổi sáng hôm đó, mẹ thả tóc dài, vận chiếc váy hoa nâu yêu thích của mẹ. Mỗi lần nhắc lại chuyện này, bạn đều trầm tư bảo: “Giá như hồi đó lớn hơn chút nữa, để ý hơn chút nữa, thì đã nhớ được rõ nét mặt mẹ hôm đó ra sao, mẹ đã cười với bạn như thế nào...”

    3. Hôm tiễn tôi ra sân bay, bạn ấy hôn nhẹ lên trán tôi. Tôi chạy ùa vào phòng check-in chỉ kịp nqoảnh đầu lại vẫy vẫy tay chào bạn.

    Chúng tôi bắt đầu hành trình yêu xa. Quả thực, với suy nghĩ non nớt khi ấy, tôi vẫn nghĩ: “Đây là người đàn ông sẽ luôn đợi tôi, dù tôi có xa bạn ấy vài tiếng bay hay cả nửa vòng trái đất đi chăng nữa.” Nhưng tôi đã nhầm, bạn ấy chẳng đợi được tôi, cái hôn trán đó, là nụ hôn cuối cùng của chúng tôi. Để rồi, sau khi chia tay rất lâu, tôi vẫn thấy tiếc. Giá như tôi biết đó là cái hôn tạm biệt cuối cùng của chúng tôi, có lẽ, tôi sẽ hôn bạn ấy lâu hơn một chút, nhìn cái dáng cao cao gầy gầy ấy lâu hơn một chút....

    Vô tình lướt instagram, tôi đọc được một câu nói cứ làm tôi suy nghĩ vẩn vơ mãi: “Cause you never think that the last time is the last time. You think there will be more. You think you have forever, but you don’t.”
    (Vì chúng ta không bao giờ nghĩ lần cuối cùng sẽ là lần cuối cùng. Chúng ta nghĩ chúng ta sẽ có nhiều hơn nữa. Chúng ta nghĩ chúng ta sẽ ở cạnh nhau mãi mãi, nhưng không phải như vậy).

    Quả đúng vậy, điều đáng tiếc nhất của những lần cuối cùng đó là, khi nó xảy ra, chúng ta đều không hay biết đó là lần cuối cùng. Nghe thật xót xa, vì nếu chúng ta biết, chúng ta sẽ dành thêm thời gian ở bên cạnh người ta yêu, sẽ ngắm nhìn kỹ gương mặt thân thuộc ấy, ôm họ và nói với họ rằng: “Chúng ta yêu họ rất nhiều!” Nhưng tất cả những điều “giá như” ấy, chúng ta đều không làm được.

    Thời gian thì chẳng thể quay trở lại, người ta thương thì cũng đã rời xa ta, việc duy nhất chúng ta có thể làm là ôm những tiếc nuối, trách móc chính bản thân mình và dằn vặt mình bởi những câu hỏi “tại sao”.

    Đã bao giờ bạn tự hỏi, thay vì để sau này khỏi tiếc nuối, chúng ta hãy dành thời gian yêu lấy hiện tại. Ngắm nhìn người thân yêu của mình lâu hơn một chút, dành thời gian trò chuyện với ba mẹ, mỗi ngày đều nói những lời ngọt ngào với người mình thương, để nếu mai này khi họ không ở cạnh chúng ta nữa, ít nhất chúng ta không phải nói những câu “giá như”.

    Never waste a moment. It may be the last time with someone you love. (Đừng bao giờ lãng phí dù chỉ một khoảnh khắc. Nó có thể là lần cuối cùng với người mà chúng ta yêu thương).
     
    AndreaDiên Vĩ thích điều này.
  16. Cốm

    Cốm Cà rem kem chuối

    Bài viết:
    202
    Đã được thích:
    1,603
    Điểm thành tích:
    100
    Melbourne và những nỗi nhớ
    ___________________

    #14

    Nếu được hỏi: “Nhớ gì ở Mel nhất?” Thì sẽ là nhớ cảm xúc của chính mình những ngày bên đó, nhớ là tôi đã học dược những gì và lớn hơn lên như thế nào.


    Một buối chiều mùa đông. Ngã xe. Đau chân. Nằm nhà.
    Thêm một số chuyện bất ngờ đến khiến cảm xúc có chút hỗn loạn. Tự dưng nhớ Melbourne tha thiết…

    Tôi nhớ ngôi nhà của tôi ở St Albans. Nhà thì cũng khá cũ, vì sâu quá nên sưởi và wifi trong nhà còn không xuống đến được phòng mình. Phòng khách đèn chắng đủ sáng, mờ mờ ảo ảo. Thế mà về rồi, thấy nhớ da diết cái phòng khách bốn đứa con gái mỗi đứa chiếm một góc, nhớ cả cái máy giặt cùi cùi giật tung mỗi lần giặt là phải có đứa đứng giữ, nếu không nó sẽ giật và quay điên đảo.

    Nhớ đường đi từ nhà ra station. Hôm nào cũng chạy thục mạng để không bị lỡ tàu… Có hôm còn 2 phút là tàu đến, mà vẫn cách xa tầm 300m, chạy như lũ điên để kịp tàu.

    Hay có hôm mải buôn dưa lê, chăng để ý đến tiếng loa trên tàu báo điểm đến, đến lúc cuống cuồng chạy ra khỏi tàu, vừa lúc vụt ra khỏi cửa thì cửa tàu đóng. Sợ hết hồn.

    Nhớ cả dọc chợ ngày nào cũng đi qua. Về nhà đâm ra đi chợ cũng thành quen. Nhớ cả cảm giác có hôm mưa lạnh, xong tối về muộn, đi bộ về đường vừa tối, gió thì hun hút. Nghĩ lại cái cảm giác những ngày đó, đúng là chẳng bao giờ quên được. Hồi đó, mỗi lần tan học về, tôi lại cắm tai nghe bài hát quen thuộc Hiding my heart away của Adele.

    This is how the story went
    I met someone by accident Who blew me away
    Blew me away...

    Bây giờ, mỗi lần bất chợt nghe lại ca khúc ấy, lòng vẫn thấy nao nao. Cả một mảng kí ức và những giọt nước mắt gói gọn trong từng lời bài hát.

    Nhớ dọc phố Swanton, đến lúc về rồi nhắm mắt lại cũng vẫn nhớ từng cửa hàng nằm ở đâu. Nhớ mấy cái ghế sắt đặt trên vỉa hè để bạn có thể thoải mái nghỉ chân khi đang đi bộ, hay muốn dừng chân ngồi đọc sách. Nhớ cả street music trên phố, trong ga tàu.

    Đến bao giờ mới lại được ngồi giữa phố phơi nắng đọc sách, hay ngồi nghe street music nữa đây? Còn nữa, cả đoạn đường gần cây ATM HSBC trên đường Swanton.

    Hôm đó, tôi đã đứng ở đó, léo nhéo gọi facetime cho một người, để xem cảnh đường phố Mel. Rồi sau lần đấy, hình như chẳng còn lần nào gọi facetime để khoe bạn ấy là mình đi đâu nữa.

    Trong Mel center station có một chiếc đồng hồ rất to. Cứ cách một tiếng, quả lắc kéo xuống mở ra những chú chim được giấu kỹ bên trong, réo rắt bản nhạc quen thuộc. Bản nhạc đó như lời chào những khách du lịch vừa đặt chân tới Mel, hay như trò chuyện với những hành khách đang chờ tàu đến.

    Có hôm, khi tôi đang ngồi đợi bạn ở ga tàu, một anh chàng tóc hơi dài, nhìn rất lãng tử ra ngồi cạnh, chỉ vào cái đồng hồ tôi đang đeo và cười: “It is a beautiful watch.”

    Sau đó, anh bắt chuyện với tôi. Vì vẫn phải ngồi đợi bạn ở đó nên tôi không thể đứng lên được, đành nói chuyện lại. Vì nhìn anh khá đẹp trai, nên không lỡ nói dối là đã có bạn trai (Thực ra, lúc đó tôi đã chia tay bạn trai rồi, nhưng bình thường có người lạ làm quen tôi đều nói dối là vẫn có bạn trai). Tôi đành nói thật là chuẩn bị về nước và bảo:

    - I have to go.

    Anh nói:

    - Do you want to go to drink before you leave?

    - It is not normal to me to hang out with a stranger.

    - Can I have your phone number?

    - For what?

    - To go to coffee with you.

    - But I am going to leave this Thursday.

    - Maybe tomorrow?

    - Sorry, but I have to say Thanks to you.

    Rồi anh nhìn tôi có chút nuối tiếc. Cuối cùng, lại chỉ có thế nói mỗi câu: “I am sorry. It is nice to meet you”. Mel đáng yêu thật, gần về rồi mà vẫn làm cho người ta cảm giảc vương vấn, chẳng muốn rời xa...

    Nhớ Mel thì nhớ nhiều lắm. Nhớ mấy đứa bạn thân, đi chợ nấu ăn, tụ tập ở phòng khách với nhau đến đêm mới chịu về phòng ngủ. Nhớ những bữa ăn cậu bạn cùng nhà nấu xong bảo: “Tớ biết cậu về giờ này nên cố tình nấu nhiều cho cậu ăn chung với tớ.” Hay có hôm tôi khóc cả đêm, trưa hôm sau 12 giờ vẫn nằm lì trong phòng không chịu dậy. Cứ thấy tiếng gõ cửa, mở ra thì thấy thằng bạn với khuôn mặt không thế ngốc hơn cầm trên tay chảo cơm rang: “Dậy đi, ra ngoài này ăn sáng với tớ. Tớ tưởng cậu chết dí trong đó cơ.”

    Nhưng nếu được hỏi: Nhớ gì ở Mel nhất? Thì sẽ là nhớ cảm xúc cúa chính mình những ngày bên đó, nhớ là tôi đã học được những gì và lớn hơn lên như thế nào.

    Những ngày tuổi 20 thật khác…
     
    Diên VĩAndrea thích điều này.
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Chia sẻ trang này