Truyện dài Cải Mệnh - Cập nhật - Lưu Thu Huyền

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Din, 19/4/19.

  1. Din

    Din mùa nắng chưa về

    Bài viết:
    996
    Đã được thích:
    6,734
    Điểm thành tích:
    140
    CẢI MỆNH
    Tác giả:
    Lưu Thu Huyền
    Thể loại: Huyền huyễn, Lãng mạn, Dã sử Việt Nam
    Độ dài: Đang cập nhật
    Tình trạng sáng tác: Đang sáng tác

    Văn án
    Thời gian cho mỗi một cuộc đời giống như cát trong cái bầu trên của đồng hồ cát vậy. Không ngừng, không ngừng chảy trôi mặc cho họ có tác động điều gì đi chăng nữa. Cuối cùng, cát cạn kiệt, thời gian kết thúc, họ thôi vùng vẫy và yên phận trong sáu tấm gỗ lạnh lẽo.

    Rồi cái đồng hồ cát ấy sau bao tính toán thêm bớt, một lần nữa được lật ngược lại, tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng - đếm thời gian còn lại để họ tồn tại...

    Tôi nói với ông bạn già của mình rằng, vào ngày mà tôi sắp mất đi tất thảy ký ức về thế gian này, tôi muốn được nhìn thấy một bầu trời lãng mạn nhất, muốn được cảm nhận cảm giác được yêu thương, muốn biến mất trong vòng tay của người mình quan tâm...

    Mục lục
    Chương 1: Đồng đội tồi!
    Chương 2: Tên là gì kìa?
    Chương 3: Cái giường và cái ghế
    Chương 4: Ỷ Lan Phu Nhân​
     
    Quan tâm nhiều
    The Voice Sheep
    The Voice Sheep bởi Âu Dương Y Điểm, 15/7/19 lúc 21:32
    OTP - Nhiều tác giả
    OTP - Nhiều tác giả bởi Aki Hanabusa, 14/7/19 lúc 17:35
    Nhẹ nhàng à, nhẹ nhàng ơi
    Nhẹ nhàng à, nhẹ nhàng ơi bởi Du., 16/7/19 lúc 22:51
    Báo danh nhận lương tháng 7
    Báo danh nhận lương tháng 7 bởi Din, 15/7/19 lúc 14:53
    Khi tháng Tám đến
    Khi tháng Tám đến bởi Aria, 18/7/19 lúc 15:53
    Bài viết mới
    Cốm
    Cốm bởi Cốm, 19/7/19 lúc 18:39
    Chỉnh sửa cuối: 9/7/19
  2. Din

    Din mùa nắng chưa về

    Bài viết:
    996
    Đã được thích:
    6,734
    Điểm thành tích:
    140

    CẢI MỆNH
    Tác giả: Lưu Thu Huyền
    Chương 1: Đồng đội tồi
    warning 18+ nhẹ
    Thủa ban sơ, thiên địa phân cắt. Kim thần Bạch Trường và Thổ thần Giao Lâm được cho là hai vị thần mạnh nhất bấy giờ lần lượt nhậm chức Thiên đế và Địa đế (Diêm Vương). Mệnh thần Ti Mệnh với sức mạnh điều khiển mệnh cách con người nhậm chức Tinh Quân, cùng với Thiên đế lên Thiên giới. Diêm Vương một thân một mình xuống Địa giới. Kể từ đó, mỗi người một nơi, mỗi người một trọng trách, cả năm mới hội ngộ đôi lần.

    Thiên giới có Thiên Cung quy tụ một hệ thống các vị thần tiên cai quản các mặt khác nhau của nhân gian. Địa giới có Địa Phủ quy tụ một đám tạp nham ma quỷ từ cả thiên giới và nhân gian chuyển sang. Cai quản không dễ dàng khiến vị thế của Diêm Vương càng ngày càng thêm cao.

    Rồi thời gian nọ, Ti Mệnh Tinh Quân xảy ra chuyện, đống sổ mệnh cách lộn xộn như mớ giấy lộn gây nên một loạt sai sót dưới nhân gian, hệ luy liên đới bao nhiêu kiếp không đếm xuể. Diêm Vương bèn dựng nên một phòng gọi là "Cải Mệnh'', đặc biệt dành cho những kẻ mắc trọng tội ở nhân gian đi chỉnh sửa lại mệnh cách bị sai, tích lũy công để xóa tội, sớm ngày trở lại vòng luân hồi. Nhờ ý tưởng này, đám lộn xộn do Ti Mệnh làm ra được cải thiện không ít, vị thế của Diêm Vương lại tăng cao thêm nữa...
    Ban đêm, Hoa Nguyệt Phường nhộn nhịp hơn, người ra kẻ vào thành đoàn không dứt, thật không hổ là kỹ viện bậc nhất Kinh thành. Nhìn mấy cô nàng thiếu vải chào mời ở cửa vào, tuy không được bạo dạn như giai đoạn tôi sống nhưng cũng đủ để khiến người ta phải nán lại ngước nhìn. Đúng là tuy thời thế khác nhau nhưng kỹ viện thì lúc nào cũng có sức hút khó cưỡng của riêng mình.

    - Chả có cảm giác gì hết. - Giọng nói mang theo một chút phẫn uất vang lên bên cạnh.

    Tôi ai oán nhìn sang bộ dạng nực cười của vị đồng đội đáng kính. Dáng người nhỉnh hơn một mét, gương mặt non choẹt đang cố nặn ra một phong thái nguy hiểm nhất có thể. Đáng tiếc, chính diện mạo của anh ta đã bán rẻ anh ta, mặc cho nhìn qua nhìn lại, nhìn lên nhìn xuống, anh vẫn chẳng khác nào một đứa trẻ lên mười đang dỗi mẹ.

    Nhận thấy cái nhìn chê bai của tôi, mấy vạch đen trên trán anh ta đậm thêm mấy phần. Khó chịu thở hắt ra một cái, đồng đội của tôi hất tay tạo một làn khí đen nhẹ nhàng nâng cả cơ thể mình lên cao hơn tôi một chút.

    - ...

    - Sao nào? Nha đầu nhà ngươi có ý kiến gì với bổn thần?

    - ...

    Sao tôi dám ý kiến gì với "bổn thần'' cơ chứ? Đến Diêm Vương nghe con ma vạn năm tự xưng ''bổn thần'' còn chẳng dám ý kiến thì tôi làm sao dám.

    - Hừ, ngươi không phải nói cái giọng đó với ta. - Cầm Ngọc lên tiếng vô cùng bất mãn.

    Thật sự bất ngờ. Một kẻ ngang tàn như lão lại quan tâm thái độ của một con ma bé nhỏ như tôi. Lão Diêm Vương biết được chắc sẽ ghen tị chết mất. Mà thôi, bỏ đi, nhiệm vụ quan trọng hơn. Tôi chỉnh lại giọng nói cho nghiêm túc, nhắc nhở lão:

    - Lão Cầm, lần này đừng có hỏng chuyện đó nha?

    Lão Cầm tên là Cầm Ngọc, một con ma sống cả vạn năm dưới Cải Mệnh Phòng. Đến Diêm Vương cũng không tính toán nổi tuổi tác của lão, chỉ cung kính gọi lão là Cầm thúc thúc, chúng ma gọi lão là Cầm gia gia. Nhưng Cầm Ngọc thì chẳng mấy để ý đến chuyện xưng hô. Nghĩ đi nghĩ lại, đồng đội này của tôi, cũng gọi là có máu mặt ở chốn địa phủ. Chúng ma có thể khinh thường Cải Mệnh Phòng, nhưng nhất định không dám ho he gì về ''Cầm gia gia''.

    ''Cầm gia gia'' thấy tôi bày ra một bộ mặt cố tỏ ta nghiêm túc kia, không hề có một chút rung động, lắc mình bay về phía Hoa Nguyệt Phường, hờ hững ném lại một câu: "Chưa biết được."

    - Ấy, lão Cầm, chờ chút đã! - Tôi gọi với theo sau, vô cùng khổ cực mới đuổi theo được lão.

    Dẫu gì, tôi cũng chỉ là một con ma mới đến được nửa năm, công thì chưa thấy tăng nhưng tội thì bị đánh dấu cho không trượt một phát nào! Tất cả là nhờ vị đồng đội quá mức tùy hứng này!

    Tôi ai oán hồi tưởng lại về ngày mới đến Cải Mệnh Phòng, đám ma xung quanh nhìn tôi cười muốn rụng răng. Bọn họ nói, tôi là chúa đen đủi, phải đi theo một người đến một con chó cũng không muốn theo. Chính là Cầm Ngọc, Cầm gia gia của chốn Địa Phủ.

    Nói ra chuyện cũng không dài lắm. Đơn giản là trước tôi, có một vị chó cắn chết hai đứa trẻ sơ sinh, bị đày xuống Cải Mệnh Phòng, đi theo Cầm Ngọc. Cuối cùng chưa đến một tháng, con chó kia chạy chối chết nhất quyết không theo Cầm Ngọc nữa. Nó thà đầu thai làm kiếp súc sinh thêm một trăm năm cũng không muốn tiếp tục theo vị Cầm gia gia kia. Nghe xong chuyện này, mơ ước đầu thai của tôi đã tan thành mây khói.

    Nhưng không có nghĩa là tôi muốn rơi vào đường súc sinh mấy trăm năm. Ở lại Cải Mệnh Phòng bám lấy cái ô dù cực lớn là Cầm Ngọc cũng không phải quá tệ.

    - Tìm người đi. - Tiếng Cầm Ngọc vang trên đầu tôi.

    - Vâng! - Tôi đáp lại với một giọng đầy nhiệt huyết. Chẳng mấy khi Cầm gia gia nghiêm túc với công việc đó mà.

    Tôi nhìn quanh kỹ viện đánh giá. Sống ở kinh thành, dưới chân thiên tử, vừa là đặc ân trời ban, vừa là mầm họa tiềm ẩn. Cơ hội làm ăn, thăng tiến dễ bao nhiêu thì khả năng sa đọa cũng nhiều bấy nhiêu. Ngũ Long, tuổi ngoài tứ tuần, chủ tiệm vải nổi đình nổi đám chốn kinh thành là Quế Hoa Phường có thê tử là Trịnh Xuân Tú. Hai người quấn quýt tình cảm được gần hai mươi năm thì Ngũ Long dở chứng, thích trêu hoa gheo nguyệt, đặc biệt thích tới Hoa Nguyệt Phường uống rượu, thưởng kỹ. Nói nôm na là một VIP của chốn thanh lâu bậc nhất kinh thành. Mà vị VIP này sẽ bị sát hại tại chính cái nơi mà ông ta trăng hoa.

    Còn nhiệm vụ của tôi với lão Cầm là không để chuyện đó xảy ra.

    Thành thực mà nói, tôi chẳng thiết tha gì cứu loại đàn ông bội nghĩa như thế. Nhưng ai biết được, ai bảo kiếm trước hắn ta làm quá nhiều việc thiện chứ!

    - Nha đầu, đố ngươi biết Ngũ Long ở đâu đấy.

    Cầm Ngọc phảy phảy cái quạt lượn lờ trước mặt tôi, vẻ mặt vô cùng đắc ý, xem ra đã xác định được vị trí rồi. Và không định nói luôn cho tôi biết.

    - Cầm gia gia à. Lão sống như vậy có thấy hổ thẹn hay không?

    Chẳng phải nói là đồng đội hay sao? Vậy mà lần nào cũng thành vật ngáng đường.

    Cầm Ngọc ngoáy ngoáy lỗ tai rồi búng đi một cái, nhìn tôi cười giả lả:

    - Nha đầu, học cái gì không học lại học mắng người. Như thế là không tốt.

    Nói xong, lão còn khuyến mãi cho tôi một cái cán quạt cảnh cáo.

    Tôi bực mình đập cái quạt đã sớm hóa thành làn khói đen đáp lại:

    - Bỏ đi. Đến phòng của Bách Hợp đi. Nghe nói cô ta là hoa khôi. Tên háo sắc kia chắc là ở đó rồi.

    Đại gia đi tìm mỹ nữ. Không tìm đẹp nhất thì còn tìm cái gì?

    - Chắc? Chậc chậc. Tu vi vẫn còn quá kém! - Lão Cầm ném lại cho tôi một lời phê bình rồi lắc mình đi về phía phòng hoa khôi.

    Nửa năm ở Địa Phủ, nhiệm vụ nào cũng dang dở, kinh nghiệm thấp tè tè, làm sao nổi tu vi bằng một lão cáo già đã cắm rễ cả ngàn năm chứ? Tôi tức giận dậm chân mấy cái, cuối cùng vẫn phải lẽo đẽo bay theo.

    Tìm đến phòng hoa khôi, hai chúng tôi chọn một góc đẹp nhất mà hướng về phía giường.

    Phải nói là bên ngoài phòng ca vũ linh đình, bên trong phòng tiếng thở dốc cũng không kém phần long trọng. Bóng dáng hai thân ảnh quấn quýt nhau đằng sau rèm hồng khiến không khí tăng thêm vài độ. Tôi nuốt nước bọt ngó sang lão Cầm mặt đen sì bên cạnh.

    - A... Nhanh quá. Lão gia nhanh quá... Thực thích, thích quá... - Nữ nhân trong rèm cất lên những tiếng rên kiều mị.

    Ngũ Long kia cũng rất hợp tác vỗ lên cặp mông tròn trịa của cô ta mà phun ra mấy từ hợp hoàn cảnh:

    - Đồ dâm đãng này. Ớ ớ...

    Tôi nuốt nước bọt thêm cái nữa. Mẹ nó, không phải bảo đã ngoài tuổi tứ tuần hay sao? Lấy đâu ra sung mãn như thế? Thời này đã có rocket 1h rồi hả?

    - Mẹ kiếp! - Cầm Ngọc bên cạnh tôi gầm lên một tiếng, hậm hực nói. - Ông đây không chơi nữa!

    Không chơi là không chơi thế nào? Ông nội này của tôi lại giở chứng rồi đấy à!

    - Ơ kìa. Bảo là sẽ giúp ta cơ mà!

    Tôi gào lên, không quên nắm chặt tay lão tránh lão chạy đi mất.

    - Nha đầu! Ngươi bị ngu sao? Để một thằng đàn ông thấy cảnh này mà không thể phát tiết chính là một cực hình! Mẹ kiếp! Tiên sư nhà nó! Cái thứ vô nhân tính nào lại đi giết một đứa trẻ lên mười cơ chứ? Ông đây mà biết là kẻ nào. Ông sẽ giết kẻ đó...

    Cầm Ngọc hẵng còn luyên thuyên không ngừng, tôi chỉ biết bóp trán hận đời. Lão Diêm Vương kia cũng thật là quá đáng! Biết thừa tính cách của cái tên họ Cầm này rồi mà vẫn còn cố đẩy mấy vụ này cho hắn. Cuối cùng người khổ là ai? Là tôi! Chính là tôi!

    Đúng thế! Lão Cầm ghét nhất phải chứng kiến cảnh nam nữ hoan ái. Tại sao? Vì lão hiện tại là một đứa trẻ lên mười, căn bản không có khả năng làm chuyện đó. Tóm lại vẫn là ghen tị! Nếu lão đủ lớn, nhất định sẽ là một con quỷ phong lưu!

    - Thôi đi! Mau nghĩ cách lôi Ngũ Long ra đây giúp ta! - Tôi gầm lên cắt ngang những lời chửi rủa của lão Cầm.

    - Mẹ nó, ông không rảnh đi canh cho thằng khác chơi gái!

    Dứt lời, lão Cầm cũng rất quyết đoán vung tay tôi ra, hóa thành làn khói đen đi mất. Mẹ kiếp! Lúc giúp tôi lão chỉ cần có nửa phần quyết đoán như thế này thì bảo tôi quỳ xuống khấu đầu tạ ơn lão tôi cũng chịu!

    - Mẹ nó! Lại bỏ ta đấy à!

    Tôi bực tức gào lên, không biết lão có nghe được không, chỉ thấy sau câu rủa đấy, lập tức đầu tôi đón ngay một cái cán quạt.

    - Tiểu dâm đãng! Chặt quá! Thích quá!

    Ngũ Long đằng kia hẵng còn đang thích thú đu trên người mỹ nữ không biết trời đất là gì. Thú thực nếu nhiệm vụ của tôi không phải là cứu lão, tôi nhất định sẽ không ngần ngại tặng lão một chút âm khí nơi địa phủ.

    Tôi bất đắc dĩ phải trợn mắt lên xem phim con heo full HD không che phiên bản cổ trang.

    Vậy mà cái tên bốn mươi tuổi đầu kia không hề khách khí một chút nào, đến lúc mí mắt tôi sắp sửa rơi xuống đất rồi hắn ta vẫn đang gào rú như một con thú. Mẹ nó! Lão già này là quái vật hay gì? Không sợ làm tình đến chết sao?

    - Hự. - Bên trong rèm phát ra một tiếng động kỳ lạ.

    Tôi chỉ chờ có thế mà xông ra, miệng lẩm bẩm một câu hô biến:

    - Làm sát thủ!

    Lập tức tôi hiện hình người, mặc một bộ đồ nghề đen sì. Ách! Chẳng qua là tôi không kiếm được nghề nghiệp nào phù hợp trong phút chốc mà thôi. Sát thủ, ắt hẳn phải đủ võ công để cứu người rồi!

    Ấy thế nhưng, người tính không bằng trời tính, lão già kia thực sự làm tình đến chết!

    Mẹ nó, tôi một thân áo đen đứng trước hiện trường hợp hoan mà không biết nói gì cho tăng địa vị. Nữ nhân trong rèm kia nãy giờ đang say sưa bên VIP thấy tôi không những không hoảng sợ mà còn cười ranh ma:

    - Ái chà chà, trinh nữ bày tới miệng. Bữa tối của ta hôm nay xem như dự trữ cho cả năm nữa ấy chừng.

    Nói xong, nàng ta mang theo một gương mặt kiều diễm hẵng còn đang phiếm hồng vì tình dục mà uốn éo đến chỗ tôi. Bộ dáng phải nói là muốn bao nhiêu kinh diễm có bấy nhiêu. Nếu kỹ viện này là hoàng cung, nhất định nàng ta sẽ sắm vai họa thủy!

    - Xinh đẹp như ngươi, chỉ có thể là yêu quái? - Tôi đanh mặt xác nhận lại.

    Nếu nghi vấn của tôi không sai thì đúng là con mẹ nó đen đủi! Ti Mệnh ơi là Ti Mệnh, thần tiên như cô phải hướng đến cái chân - thiện - mỹ, hướng đến con đường tốt đẹp cho thế gian này chứ sao lại bày ra mấy con yêu tinh trêu ngươi nhân gian này chứ?

    - Ầy dô, thật thông minh, làm ta thấy hơi tiếc... - Nàng yêu quái lả lướt đi một vòng quanh tôi đánh giá.

    Cá nằm trên thớt. Đây là bốn chữ duy nhất trong đầu tôi lúc này. Đi cải mệnh mà bị làm thức ăn cho yêu quái, về đến địa phủ nhất định chúng ma sẽ cười tôi đến rụng răng cho mà xem!

    Cầm Ngọc.

    Nếu có thể, tôi sẽ xiên chết lão ta ngay lập tức. Cái thứ đồ hư đốn! Đã bao nhiêu lần! Đã bao nhiêu lần như thế này rồi!

    Tôi ngước mắt lên trần nhà, cố nén xúc động. Nghĩ một hồi lại quay sang nàng yêu quái bên cạnh hỏi han:

    - Tiểu mỹ nhân, đằng nào cũng phải chết dưới tay nàng. Có thể ít nhất cho ta biết nàng là yêu quái gì không?

    Nàng yêu quái hẳn còn đang no nê sau một bữa nên rất cao hứng, chưa ăn tôi ngay lập tức:

    - Tiểu trinh nữ, đoán xem!

    Trinh nữ cái ông nội ngươi! Tôi chửi thầm trong bụng. Từ khi vào địa phủ, tôi đặc biệt ghét hai từ này! Hà cớ gì bằng tuổi tôi bọn họ chết đã làm tình mà tôi vẫn còn là trinh nữ cơ chứ? Thật sự bất công! Thật sự thảm thương! Đến chết vẫn không được thử cảm giác hoan ái cao trào là như thế nào.

    - Chắc không phải Nhền Nhện tỷ tỷ chứ? - Tôi đoán bừa. Xem Tây Du Ký bao nhiêu năm đúc kết lại cái não tàn của tôi cũng chỉ nhớ được Nhền Nhện tinh và Bạch Cốt tinh. Chung quy vẫn là gỗ mục!

    Nàng yêu quái thấy tôi trả lời như vậy, liền cười ha ha một cái. Mắt nàng ta sáng lên:

    - Hay chúng ta chơi một trò chơi đi!

    Tôi xua xua tay trước mặt nàng ta để tránh hai cái đèn pha mà đáp lại:

    - Cá nằm trên thớt, không dám phản đối.

    - Được! - Nàng yêu quái vỗ tay bốp một cái. - Thế này đi. Ngươi đoán nguyên hình của ta, ba lần. Đoán đúng ta thả ngươi đi, đoán sai, lập tức vào bụng ta! Ngươi còn hai lần!

    Thế là không phải Nhền Nhện tinh rồi.

    - Bạch Cốt tỷ tỷ. - Tôi chán chường nói nốt ra nhân vật còn lại.

    Để cho yêu tinh ăn, cùng lắm là mất một chút tu vi, thêm một vài điểm tội và thành trò cười cho chúng ma một thời gian. Suy cho cùng, tôi vốn đã thảm rồi, thảm thêm nữa chẳng còn là vấn đề! Cái tư duy ấy khiến tôi tưởng rằng mình thông minh, ai dè đâu, tôi quên mất cái cảm giác đau đớn như chết đi một lần nữa khi phép biến hóa mất đi.

    - Sai rồi. - Giọng nữ yêu vô cùng hưng phấn.

    Nếu nàng ta là mèo Tom, khung cảnh bây giờ là một thước phim thì TV sẽ chiếu đến đoạn Tom buộc khăn cầm dĩa sẵn sàng chuẩn bị chén Jerry. Tôi thầm mặc niệm cho một kiếp sát thủ ra đi quá đỗi nhanh nhẹn.

    - ...

    - Sao thế? Đoán đi. - Nữ yêu kéo dài giọng ra đùa cợt. Nàng ta vặn mình một cái, yêu khí bắt đầu tỏa ra dày đặc, vây lấy cái thân sát thủ nhỏ bé của tôi.

    Lão già Ngũ Long kia to thế mà đã tiêu hóa hết rồi sao? Nàng ta là lợn yêu chắc? Tôi oán thán.

    - Tỷ tỷ, bình tĩnh, bình tĩnh. Đêm còn dài mà... - Tôi hoang mang nhìn nàng ta cười giả lả.

    - Ấy, đêm còn dài... Nhưng tỷ tỷ đây sợ là không đợi được lâu như thế.

    Dứt lời, yêu khí lập tức tăng đột biến, cuộn thành một vòng đem tôi đặt ở trong mà siết lại. Nụ cười của nữ yêu ngày một rõ hơn, đôi mắt nàng ta đen lại một mảng, cái lưỡi nhỏ vẽ nên một đường hoàn mỹ trên nền môi thâm sì.

    Rắn?

    Giờ thì chuyển thành gameshow Đuổi hình bắt chữ đó hả? Tôi thầm ngao ngán.

    Ngay lúc cái lưỡi hình như là nhỏ kia của nàng ta chạm đến mặt tôi, một cái cán quạt từ đâu bay tới đập tan nó tại chỗ.

    - Xà yêu ngu muội!

    Lời tác giả: Đây là lần thứ hai mình đăng và là lần thứ hai viết lại những lời này. Đại khái Cải Mệnh đã được mình suy tính rất lâu giữa việc đăng hay không đăng nhưng cuối cùng thì như các bạn thấy, nó vẫn ra lò. Bạn đọc chương đầu tiên có thể thấy truyện có phần ''Trung'' quá, thế nhưng mình muốn giải thích thế này. Mình là một người tương đối mê tín, ban đầu cũng muốn lấy những cái gì "Việt", gần gũi với người Việt để viết thế nhưng sau khi tìm hiểu lại cảm thấy không nên. Suy cho cùng mình không muốn động tới tín ngưỡng và đạo giáo của người Việt thế nên không gian mình xây dựng có chút chiều hướng giống huyền huyễn Trung Quốc. Nhưng tất nhiên, là một người luôn cố gắng hướng tới những cái thuần Việt, mình sẽ phát triển những câu chuyện trong Cải Mệnh theo hướng thuần Việt nhất.
    Cảm ơn các bạn đã đọc truyện của mình.

     
    Aria, DefArs, Dê Vô Tiện2 others thích điều này.
    1. Bình luận
    2. Din
      Din
      Có mấy ngôn từ không được thích hợp cho trẻ em thôi nha. :>
      5/7/19 Báo cáo
    3. Diên Vĩ
      Diên Vĩ
      18+ là có H à :v
      5/7/19 Báo cáo

Chia sẻ trang này