Truyện dài Cải Mệnh - Cập nhật - Lưu Thu Huyền

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Din, 19/4/19.

  1. Din

    Din mùa nắng chưa về

    Bài viết:
    1,063
    Đã được thích:
    7,185
    Điểm thành tích:
    160
    CẢI MỆNH
    Tác giả:
    Lưu Thu Huyền
    Thể loại: Huyền huyễn, Lãng mạn, Dã sử Việt Nam
    Độ dài: Đang cập nhật
    Tình trạng sáng tác: Đang sáng tác

    Giới thiệu chung
    Thời gian cho mỗi một cuộc đời giống như cát trong cái bầu trên của đồng hồ cát vậy. Không ngừng, không ngừng chảy trôi mặc cho họ có tác động điều gì đi chăng nữa. Cuối cùng, cát cạn kiệt, thời gian kết thúc, họ thôi vùng vẫy và yên phận trong sáu tấm gỗ lạnh lẽo.

    Rồi cái đồng hồ cát ấy sau bao tính toán thêm bớt, một lần nữa được lật ngược lại, tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng - đếm thời gian còn lại để họ tồn tại...

    Tôi nói với ông bạn già của mình rằng, vào ngày mà tôi sắp mất đi tất thảy ký ức về thế gian này, tôi muốn được nhìn thấy một bầu trời lãng mạn nhất, muốn được cảm nhận cảm giác được yêu thương, muốn biến mất trong vòng tay của người mình quan tâm...

    Mục lục
    Chương 1: Đồng đội tồi!
    Chương 2: Cái tên
    Chương 3: Cái giường và cái ghế
    Chương 4: Ỷ Lan Phu Nhân
    Chương 5: Thăng Long hoa lệ
    Chương 6: Lấy dương trị âm
    Chương 7: Sóng gió chào đời
     
    Chỉnh sửa cuối: 26/8/19
    Umio., Diên Vĩ, Cổ Trà Vô Hương5 others thích điều này.
  2. Din

    Din mùa nắng chưa về

    Bài viết:
    1,063
    Đã được thích:
    7,185
    Điểm thành tích:
    160

    CẢI MỆNH
    Tác giả: Lưu Thu Huyền
    Chương 1: Đồng đội tồi
    warning 18+ nhẹ
    Thủa ban sơ, thiên địa phân cắt. Kim thần Bạch Trường và Thổ thần Giao Lâm được cho là hai vị thần mạnh nhất bấy giờ lần lượt nhậm chức Thiên đế và Địa đế (Diêm Vương). Mệnh thần Ti Mệnh với sức mạnh điều khiển mệnh cách con người nhậm chức Tinh Quân, cùng với Thiên đế lên Thiên giới. Diêm Vương một thân một mình xuống Địa giới. Kể từ đó, mỗi người một nơi, mỗi người một trọng trách, cả năm mới hội ngộ đôi lần.

    Thiên giới có Thiên Cung quy tụ một hệ thống các vị thần tiên cai quản các mặt khác nhau của nhân gian. Địa giới có Địa Phủ quy tụ một đám tạp nham ma quỷ từ cả thiên giới và nhân gian chuyển sang. Cai quản không dễ dàng khiến vị thế của Diêm Vương càng ngày càng thêm cao.

    Rồi thời gian nọ, Ti Mệnh Tinh Quân xảy ra chuyện, đống sổ mệnh cách lộn xộn như mớ giấy lộn gây nên một loạt sai sót dưới nhân gian, hệ luy liên đới bao nhiêu kiếp không đếm xuể. Diêm Vương bèn dựng nên một phòng gọi là "Cải Mệnh'', đặc biệt dành cho những kẻ mắc trọng tội ở nhân gian đi chỉnh sửa lại mệnh cách bị sai, tích lũy công để xóa tội, sớm ngày trở lại vòng luân hồi. Nhờ ý tưởng này, đám lộn xộn do Ti Mệnh làm ra được cải thiện không ít, vị thế của Diêm Vương lại tăng cao thêm nữa...
    Ban đêm, Hoa Nguyệt Phường nhộn nhịp hơn, người ra kẻ vào thành đoàn không dứt, thật không hổ là kỹ viện bậc nhất Kinh thành. Nhìn mấy cô nàng thiếu vải chào mời ở cửa vào, tuy không được bạo dạn như giai đoạn tôi sống nhưng cũng đủ để khiến người ta phải nán lại ngước nhìn. Đúng là tuy thời thế khác nhau nhưng kỹ viện thì lúc nào cũng có sức hút khó cưỡng của riêng mình.

    - Chả có cảm giác gì hết. - Giọng nói mang theo một chút phẫn uất vang lên bên cạnh.

    Tôi ai oán nhìn sang bộ dạng nực cười của vị đồng đội đáng kính. Dáng người nhỉnh hơn một mét, gương mặt non choẹt đang cố nặn ra một phong thái nguy hiểm nhất có thể. Đáng tiếc, chính diện mạo của anh ta đã bán rẻ anh ta, mặc cho nhìn qua nhìn lại, nhìn lên nhìn xuống, anh vẫn chẳng khác nào một đứa trẻ lên mười đang dỗi mẹ.

    Nhận thấy cái nhìn chê bai của tôi, mấy vạch đen trên trán anh ta đậm thêm mấy phần. Khó chịu thở hắt ra một cái, đồng đội của tôi hất tay tạo một làn khí đen nhẹ nhàng nâng cả cơ thể mình lên cao hơn tôi một chút.

    - ...

    - Sao nào? Nha đầu nhà ngươi có ý kiến gì với bổn thần?

    - ...

    Sao tôi dám ý kiến gì với "bổn thần'' cơ chứ? Đến Diêm Vương nghe con ma vạn năm tự xưng ''bổn thần'' còn chẳng dám ý kiến thì tôi làm sao dám.

    - Hừ, ngươi không phải nói cái giọng đó với ta. - Cầm Ngọc lên tiếng vô cùng bất mãn.

    Thật sự bất ngờ. Một kẻ ngang tàn như lão lại quan tâm thái độ của một con ma bé nhỏ như tôi. Lão Diêm Vương biết được chắc sẽ ghen tị chết mất. Mà thôi, bỏ đi, nhiệm vụ quan trọng hơn. Tôi chỉnh lại giọng nói cho nghiêm túc, nhắc nhở lão:

    - Lão Cầm, lần này đừng có hỏng chuyện đó nha?

    Lão Cầm tên là Cầm Ngọc, một con ma sống cả vạn năm dưới Cải Mệnh Phòng. Đến Diêm Vương cũng không tính toán nổi tuổi tác của lão, chỉ cung kính gọi lão là Cầm thúc thúc, chúng ma gọi lão là Cầm gia gia. Nhưng Cầm Ngọc thì chẳng mấy để ý đến chuyện xưng hô. Nghĩ đi nghĩ lại, đồng đội này của tôi, cũng gọi là có máu mặt ở chốn địa phủ. Chúng ma có thể khinh thường Cải Mệnh Phòng, nhưng nhất định không dám ho he gì về ''Cầm gia gia''.

    ''Cầm gia gia'' thấy tôi bày ra một bộ mặt cố tỏ ta nghiêm túc kia, không hề có một chút rung động, lắc mình bay về phía Hoa Nguyệt Phường, hờ hững ném lại một câu: "Chưa biết được."

    - Ấy, lão Cầm, chờ chút đã! - Tôi gọi với theo sau, vô cùng khổ cực mới đuổi theo được lão.

    Dẫu gì, tôi cũng chỉ là một con ma mới đến được nửa năm, công thì chưa thấy tăng nhưng tội thì bị đánh dấu cho không trượt một phát nào! Tất cả là nhờ vị đồng đội quá mức tùy hứng này!

    Tôi ai oán hồi tưởng lại về ngày mới đến Cải Mệnh Phòng, đám ma xung quanh nhìn tôi cười muốn rụng răng. Bọn họ nói, tôi là chúa đen đủi, phải đi theo một người đến một con chó cũng không muốn theo. Chính là Cầm Ngọc, Cầm gia gia của chốn Địa Phủ.

    Nói ra chuyện cũng không dài lắm. Đơn giản là trước tôi, có một vị chó cắn chết hai đứa trẻ sơ sinh, bị đày xuống Cải Mệnh Phòng, đi theo Cầm Ngọc. Cuối cùng chưa đến một tháng, con chó kia chạy chối chết nhất quyết không theo Cầm Ngọc nữa. Nó thà đầu thai làm kiếp súc sinh thêm một trăm năm cũng không muốn tiếp tục theo vị Cầm gia gia kia. Nghe xong chuyện này, mơ ước đầu thai của tôi đã tan thành mây khói.

    Nhưng không có nghĩa là tôi muốn rơi vào đường súc sinh mấy trăm năm. Ở lại Cải Mệnh Phòng bám lấy cái ô dù cực lớn là Cầm Ngọc cũng không phải quá tệ.

    - Tìm người đi. - Tiếng Cầm Ngọc vang trên đầu tôi.

    - Vâng! - Tôi đáp lại với một giọng đầy nhiệt huyết. Chẳng mấy khi Cầm gia gia nghiêm túc với công việc đó mà.

    Tôi nhìn quanh kỹ viện đánh giá. Sống ở kinh thành, dưới chân thiên tử, vừa là đặc ân trời ban, vừa là mầm họa tiềm ẩn. Cơ hội làm ăn, thăng tiến dễ bao nhiêu thì khả năng sa đọa cũng nhiều bấy nhiêu. Ngũ Long, tuổi ngoài tứ tuần, chủ tiệm vải nổi đình nổi đám chốn kinh thành là Quế Hoa Phường có thê tử là Trịnh Xuân Tú. Hai người quấn quýt tình cảm được gần hai mươi năm thì Ngũ Long dở chứng, thích trêu hoa gheo nguyệt, đặc biệt thích tới Hoa Nguyệt Phường uống rượu, thưởng kỹ. Nói nôm na là một VIP của chốn thanh lâu bậc nhất kinh thành. Mà vị VIP này sẽ bị sát hại tại chính cái nơi mà ông ta trăng hoa.

    Còn nhiệm vụ của tôi với lão Cầm là không để chuyện đó xảy ra.

    Thành thực mà nói, tôi chẳng thiết tha gì cứu loại đàn ông bội nghĩa như thế. Nhưng ai biết được, ai bảo kiếm trước hắn ta làm quá nhiều việc thiện chứ!

    - Nha đầu, đố ngươi biết Ngũ Long ở đâu đấy.

    Cầm Ngọc phảy phảy cái quạt lượn lờ trước mặt tôi, vẻ mặt vô cùng đắc ý, xem ra đã xác định được vị trí rồi. Và không định nói luôn cho tôi biết.

    - Cầm gia gia à. Lão sống như vậy có thấy hổ thẹn hay không?

    Chẳng phải nói là đồng đội hay sao? Vậy mà lần nào cũng thành vật ngáng đường.

    Cầm Ngọc ngoáy ngoáy lỗ tai rồi búng đi một cái, nhìn tôi cười giả lả:

    - Nha đầu, học cái gì không học lại học mắng người. Như thế là không tốt.

    Nói xong, lão còn khuyến mãi cho tôi một cái cán quạt cảnh cáo.

    Tôi bực mình đập cái quạt đã sớm hóa thành làn khói đen đáp lại:

    - Bỏ đi. Đến phòng của Bách Hợp đi. Nghe nói cô ta là hoa khôi. Tên háo sắc kia chắc là ở đó rồi.

    Đại gia đi tìm mỹ nữ. Không tìm đẹp nhất thì còn tìm cái gì?

    - Chắc? Chậc chậc. Tu vi vẫn còn quá kém! - Lão Cầm ném lại cho tôi một lời phê bình rồi lắc mình đi về phía phòng hoa khôi.

    Nửa năm ở Địa Phủ, nhiệm vụ nào cũng dang dở, kinh nghiệm thấp tè tè, làm sao nổi tu vi bằng một lão cáo già đã cắm rễ cả ngàn năm chứ? Tôi tức giận dậm chân mấy cái, cuối cùng vẫn phải lẽo đẽo bay theo.

    Tìm đến phòng hoa khôi, hai chúng tôi chọn một góc đẹp nhất mà hướng về phía giường.

    Phải nói là bên ngoài phòng ca vũ linh đình, bên trong phòng tiếng thở dốc cũng không kém phần long trọng. Bóng dáng hai thân ảnh quấn quýt nhau đằng sau rèm hồng khiến không khí tăng thêm vài độ. Tôi nuốt nước bọt ngó sang lão Cầm mặt đen sì bên cạnh.

    - A... Nhanh quá. Lão gia nhanh quá... Thực thích, thích quá... - Nữ nhân trong rèm cất lên những tiếng rên kiều mị.

    Ngũ Long kia cũng rất hợp tác vỗ lên cặp mông tròn trịa của cô ta mà phun ra mấy từ hợp hoàn cảnh:

    - Đồ dâm đãng này. Ớ ớ...

    Tôi nuốt nước bọt thêm cái nữa. Mẹ nó, không phải bảo đã ngoài tuổi tứ tuần hay sao? Lấy đâu ra sung mãn như thế? Thời này đã có rocket 1h rồi hả?

    - Mẹ kiếp! - Cầm Ngọc bên cạnh tôi gầm lên một tiếng, hậm hực nói. - Ông đây không chơi nữa!

    Không chơi là không chơi thế nào? Ông nội này của tôi lại giở chứng rồi đấy à!

    - Ơ kìa. Bảo là sẽ giúp ta cơ mà!

    Tôi gào lên, không quên nắm chặt tay lão tránh lão chạy đi mất.

    - Nha đầu! Ngươi bị ngu sao? Để một thằng đàn ông thấy cảnh này mà không thể phát tiết chính là một cực hình! Mẹ kiếp! Tiên sư nhà nó! Cái thứ vô nhân tính nào lại đi giết một đứa trẻ lên mười cơ chứ? Ông đây mà biết là kẻ nào. Ông sẽ giết kẻ đó...

    Cầm Ngọc hẵng còn luyên thuyên không ngừng, tôi chỉ biết bóp trán hận đời. Lão Diêm Vương kia cũng thật là quá đáng! Biết thừa tính cách của cái tên họ Cầm này rồi mà vẫn còn cố đẩy mấy vụ này cho hắn. Cuối cùng người khổ là ai? Là tôi! Chính là tôi!

    Đúng thế! Lão Cầm ghét nhất phải chứng kiến cảnh nam nữ hoan ái. Tại sao? Vì lão hiện tại là một đứa trẻ lên mười, căn bản không có khả năng làm chuyện đó. Tóm lại vẫn là ghen tị! Nếu lão đủ lớn, nhất định sẽ là một con quỷ phong lưu!

    - Thôi đi! Mau nghĩ cách lôi Ngũ Long ra đây giúp ta! - Tôi gầm lên cắt ngang những lời chửi rủa của lão Cầm.

    - Mẹ nó, ông không rảnh đi canh cho thằng khác chơi gái!

    Dứt lời, lão Cầm cũng rất quyết đoán vung tay tôi ra, hóa thành làn khói đen đi mất. Mẹ kiếp! Lúc giúp tôi lão chỉ cần có nửa phần quyết đoán như thế này thì bảo tôi quỳ xuống khấu đầu tạ ơn lão tôi cũng chịu!

    - Mẹ nó! Lại bỏ ta đấy à!

    Tôi bực tức gào lên, không biết lão có nghe được không, chỉ thấy sau câu rủa đấy, lập tức đầu tôi đón ngay một cái cán quạt.

    - Tiểu dâm đãng! Chặt quá! Thích quá!

    Ngũ Long đằng kia hẵng còn đang thích thú đu trên người mỹ nữ không biết trời đất là gì. Thú thực nếu nhiệm vụ của tôi không phải là cứu lão, tôi nhất định sẽ không ngần ngại tặng lão một chút âm khí nơi địa phủ.

    Tôi bất đắc dĩ phải trợn mắt lên xem phim con heo full HD không che phiên bản cổ trang.

    Vậy mà cái tên bốn mươi tuổi đầu kia không hề khách khí một chút nào, đến lúc mí mắt tôi sắp sửa rơi xuống đất rồi hắn ta vẫn đang gào rú như một con thú. Mẹ nó! Lão già này là quái vật hay gì? Không sợ làm tình đến chết sao?

    - Hự. - Bên trong rèm phát ra một tiếng động kỳ lạ.

    Tôi chỉ chờ có thế mà xông ra, miệng lẩm bẩm một câu hô biến:

    - Làm sát thủ!

    Lập tức tôi hiện hình người, mặc một bộ đồ nghề đen sì. Ách! Chẳng qua là tôi không kiếm được nghề nghiệp nào phù hợp trong phút chốc mà thôi. Sát thủ, ắt hẳn phải đủ võ công để cứu người rồi!

    Ấy thế nhưng, người tính không bằng trời tính, lão già kia thực sự làm tình đến chết!

    Mẹ nó, tôi một thân áo đen đứng trước hiện trường hợp hoan mà không biết nói gì cho tăng địa vị. Nữ nhân trong rèm kia nãy giờ đang say sưa bên VIP thấy tôi không những không hoảng sợ mà còn cười ranh ma:

    - Ái chà chà, trinh nữ bày tới miệng. Bữa tối của ta hôm nay xem như dự trữ cho cả năm nữa ấy chừng.

    Nói xong, nàng ta mang theo một gương mặt kiều diễm hẵng còn đang phiếm hồng vì tình dục mà uốn éo đến chỗ tôi. Bộ dáng phải nói là muốn bao nhiêu kinh diễm có bấy nhiêu. Nếu kỹ viện này là hoàng cung, nhất định nàng ta sẽ sắm vai họa thủy!

    - Xinh đẹp như ngươi, chỉ có thể là yêu quái? - Tôi đanh mặt xác nhận lại.

    Nếu nghi vấn của tôi không sai thì đúng là con mẹ nó đen đủi! Ti Mệnh ơi là Ti Mệnh, thần tiên như cô phải hướng đến cái chân - thiện - mỹ, hướng đến con đường tốt đẹp cho thế gian này chứ sao lại bày ra mấy con yêu tinh trêu ngươi nhân gian này chứ?

    - Ầy dô, thật thông minh, làm ta thấy hơi tiếc... - Nàng yêu quái lả lướt đi một vòng quanh tôi đánh giá.

    Cá nằm trên thớt. Đây là bốn chữ duy nhất trong đầu tôi lúc này. Đi cải mệnh mà bị làm thức ăn cho yêu quái, về đến địa phủ nhất định chúng ma sẽ cười tôi đến rụng răng cho mà xem!

    Cầm Ngọc.

    Nếu có thể, tôi sẽ xiên chết lão ta ngay lập tức. Cái thứ đồ hư đốn! Đã bao nhiêu lần! Đã bao nhiêu lần như thế này rồi!

    Tôi ngước mắt lên trần nhà, cố nén xúc động. Nghĩ một hồi lại quay sang nàng yêu quái bên cạnh hỏi han:

    - Tiểu mỹ nhân, đằng nào cũng phải chết dưới tay nàng. Có thể ít nhất cho ta biết nàng là yêu quái gì không?

    Nàng yêu quái hẳn còn đang no nê sau một bữa nên rất cao hứng, chưa ăn tôi ngay lập tức:

    - Tiểu trinh nữ, đoán xem!

    Trinh nữ cái ông nội ngươi! Tôi chửi thầm trong bụng. Từ khi vào địa phủ, tôi đặc biệt ghét hai từ này! Hà cớ gì bằng tuổi tôi bọn họ chết đã làm tình mà tôi vẫn còn là trinh nữ cơ chứ? Thật sự bất công! Thật sự thảm thương! Đến chết vẫn không được thử cảm giác hoan ái cao trào là như thế nào.

    - Chắc không phải Nhền Nhện tỷ tỷ chứ? - Tôi đoán bừa. Xem Tây Du Ký bao nhiêu năm đúc kết lại cái não tàn của tôi cũng chỉ nhớ được Nhền Nhện tinh và Bạch Cốt tinh. Chung quy vẫn là gỗ mục!

    Nàng yêu quái thấy tôi trả lời như vậy, liền cười ha ha một cái. Mắt nàng ta sáng lên:

    - Hay chúng ta chơi một trò chơi đi!

    Tôi xua xua tay trước mặt nàng ta để tránh hai cái đèn pha mà đáp lại:

    - Cá nằm trên thớt, không dám phản đối.

    - Được! - Nàng yêu quái vỗ tay bốp một cái. - Thế này đi. Ngươi đoán nguyên hình của ta, ba lần. Đoán đúng ta thả ngươi đi, đoán sai, lập tức vào bụng ta! Ngươi còn hai lần!

    Thế là không phải Nhền Nhện tinh rồi.

    - Bạch Cốt tỷ tỷ. - Tôi chán chường nói nốt ra nhân vật còn lại.

    Để cho yêu tinh ăn, cùng lắm là mất một chút tu vi, thêm một vài điểm tội và thành trò cười cho chúng ma một thời gian. Suy cho cùng, tôi vốn đã thảm rồi, thảm thêm nữa chẳng còn là vấn đề! Cái tư duy ấy khiến tôi tưởng rằng mình thông minh, ai dè đâu, tôi quên mất cái cảm giác đau đớn như chết đi một lần nữa khi phép biến hóa mất đi.

    - Sai rồi. - Giọng nữ yêu vô cùng hưng phấn.

    Nếu nàng ta là mèo Tom, khung cảnh bây giờ là một thước phim thì TV sẽ chiếu đến đoạn Tom buộc khăn cầm dĩa sẵn sàng chuẩn bị chén Jerry. Tôi thầm mặc niệm cho một kiếp sát thủ ra đi quá đỗi nhanh nhẹn.

    - ...

    - Sao thế? Đoán đi. - Nữ yêu kéo dài giọng ra đùa cợt. Nàng ta vặn mình một cái, yêu khí bắt đầu tỏa ra dày đặc, vây lấy cái thân sát thủ nhỏ bé của tôi.

    Lão già Ngũ Long kia to thế mà đã tiêu hóa hết rồi sao? Nàng ta là lợn yêu chắc? Tôi oán thán.

    - Tỷ tỷ, bình tĩnh, bình tĩnh. Đêm còn dài mà... - Tôi hoang mang nhìn nàng ta cười giả lả.

    - Ấy, đêm còn dài... Nhưng tỷ tỷ đây sợ là không đợi được lâu như thế.

    Dứt lời, yêu khí lập tức tăng đột biến, cuộn thành một vòng đem tôi đặt ở trong mà siết lại. Nụ cười của nữ yêu ngày một rõ hơn, đôi mắt nàng ta đen lại một mảng, cái lưỡi nhỏ vẽ nên một đường hoàn mỹ trên nền môi thâm sì.

    Rắn?

    Giờ thì chuyển thành gameshow Đuổi hình bắt chữ đó hả? Tôi thầm ngao ngán.

    Ngay lúc cái lưỡi hình như là nhỏ kia của nàng ta chạm đến mặt tôi, một cái cán quạt từ đâu bay tới đập tan nó tại chỗ.

    - Xà yêu ngu muội!

    Lời tác giả: Đây là lần thứ hai mình đăng và là lần thứ hai viết lại những lời này. Đại khái Cải Mệnh đã được mình suy tính rất lâu giữa việc đăng hay không đăng nhưng cuối cùng thì như các bạn thấy, nó vẫn ra lò. Bạn đọc chương đầu tiên có thể thấy truyện có phần ''Trung'' quá, thế nhưng mình muốn giải thích thế này. Mình là một người tương đối mê tín, ban đầu cũng muốn lấy những cái gì "Việt", gần gũi với người Việt để viết thế nhưng sau khi tìm hiểu lại cảm thấy không nên. Suy cho cùng mình không muốn động tới tín ngưỡng và đạo giáo của người Việt thế nên không gian mình xây dựng có chút chiều hướng giống huyền huyễn Trung Quốc. Nhưng tất nhiên, là một người luôn cố gắng hướng tới những cái thuần Việt, mình sẽ phát triển những câu chuyện trong Cải Mệnh theo hướng thuần Việt nhất.
    Cảm ơn các bạn đã đọc truyện của mình.

     
    Thiên Thủy, Septvn, Umio.7 others thích điều này.
    1. Bình luận
    2. Din
      Din
      Có mấy ngôn từ không được thích hợp cho trẻ em thôi nha. :>
      5/7/19 Báo cáo
    3. Diên Vĩ
      Diên Vĩ
      18+ là có H à :v
      5/7/19 Báo cáo
  3. Din

    Din mùa nắng chưa về

    Bài viết:
    1,063
    Đã được thích:
    7,185
    Điểm thành tích:
    160

    CẢI MỆNH
    Tác giả: Lưu Thu Huyền
    Chương 2: Cái tên
    Vẻ đẹp đến từ những thứ giản đơn nhất. Lời một bài hát quen quen văng vẳng bên tai vừa vặn phù hợp với tâm trạng tôi lúc này. Tôi cảm thán bản thân mình một chốc rồi nhìn sang lão Cầm hẵng còn đang ngả ngớn trên một đụm khí đen. Tuy có dáng người có hơi nhỏ... nhưng cũng không đến nỗi nào... Sao đến bây giờ tôi mới phát hiện ra điều ấy?

    - Aaa. - Xà yêu tỷ tỷ mất đi chiếc lưỡi trân quý liền rống lên như một con thú thực thụ. Mắt tỷ ta đỏ ngầu, yêu khí mãnh liệt tỏa ra thổi tung mái tóc dài phết đất. Toàn cảnh căn phòng quỷ dị không khác nào phim liêu trai.

    Để cho tôi cảm thán được mấy phút, lão Cầm mới gợi ý:

    - Đánh hay chạy?

    - Chạy! - Tôi đáp lại không cần suy nghĩ. Cầm gia gia ma lực dồi dào không nói làm gì, tôi chỉ là một con ma quèn, đâu có thừa ma lực mà đánh với yêu quái nhân gian.

    Được câu trả lời của tôi, lão Cầm vô cùng nhanh nhẹn phất tay áo một cái. Xà yêu tỷ tỷ còn chưa kịp trút giận, chúng tôi đã hóa thành một luồng ma khí đi thẳng về Địa Phủ. Trước khi đi, lão còn không hề khách khí bình phẩm tôi:

    - Nha đầu hèn nhát.

    - ...

    Bỏ đi! Lại thêm một lần hỏng nhiệm vụ!

    Thấy tôi bày ra một vẻ mặt chán chường quay lại địa phủ, Mạnh Bà ở gần đó đang khuấy cháo rất cao hứng gọi tôi:

    - Nha đầu, khuấy cháo không?

    Tôi tiến lại gần chỗ bà ta, nhìn người phụ nữ to béo đang chậm rãi khuấy từng vòng một trả lời:

    - Nay lại hỏng rồi.

    Mạnh Bà chậc lưỡi một cái, tựa như việc tôi hỏng chuyện đã quá quen thuộc rồi:

    - Bảo ngươi khuấy cháo cho ta thì không khuấy. Đi theo Cầm gia gia, chậc chậc...

    Tôi thở dài một tiếng, vừa định đáp lại lời bà ta thì lại nghe thấy bà ta kêu oai oái. Lúc nhìn lên thì thấy cái cán quạt thân quen đang mạnh mẽ đập từng hồi lên trán Mạnh Bà.

    - ...

    Lão Cầm cũng quá là nhỏ mọn rồi! Tôi thầm mắng.

    Đợi đến khi cái cán quạt thong thả rời đi, tôi mới lại bắt chuyện với Mạnh Bà:

    - Độ này có gì vui không?

    Ở Địa Phủ này có hai loại ma chính, một loại cần cù chăm chỉ làm việc để nhập luân hồi, một loại lười biếng lê la khắp nơi buôn dưa bất cần đời. Tôi mặc dù không muốn cho lắm nhưng cũng bị xếp vào loại thứ hai. Trung tâm tin tức Mạnh Bà đã nhận định như vậy mất rồi.

    - Chẳng có gì vui, đám người đến Địa Phủ vẫn đông như thế, làm ta khuấy cháo mỏi hết cả tay. Bảo thuê mấy con ma làm giúp ta mà Diêm Vương thuê mãi không xong. Mệt chết ta đi được!

    Thôi đi, khuấy cháo cho bà còn cực hơn đi cải mệnh với lão Cầm. Nồi cháo thì to đùng ngã ngửa, cái thìa lớn mấy thước, khuấy đều tay mệt chết người, lại còn yêu cầu khuấy liên tục hai canh giờ. Sợ rằng chưa kịp nhận công thì đã hóa thành ma khí luôn rồi.

    Tôi thở dài một tiếng, việc thì hỏng, hóng hớt cũng chẳng có gì hay ho, tôi bắt đầu nghĩ đến việc mặc xác công tội, cứ ở Địa Phủ bám váy Cầm Ngọc qua năm tháng rồi đấy!

    - Bỏ suy nghĩ ngu ngốc ấy đi. - Giọng nói lạnh thấu xương của Diêm Vương từ lỗ tai thông thẳng tới óc của tôi làm nó đảo điên một trận.

    Tôi ôm đầu đau đến nhíu mày nhìn sang vị bên cạnh đang vô cùng hả hê:

    - Lão Diêm Vương, lại đánh úp!

    Diêm Vương bị tôi lật tẩy không hề hối cải, chỉ cười ranh ma:

    - Thôi đi, dẫu ta có đánh trực diện ngươi cũng không đỡ được!

    Sự thật lúc nào cũng phũ phàng! Tôi não nề lắc đầu, tại sao đến khi chết rồi số phận của tôi vẫn bi thảm như vậy!

    Thấy tôi như thế, Diêm Vương vô cùng đắc ý:

    - Ha, tiểu cô nương, có còn nhớ tên họ mình không?

    Cũng mới chỉ có nửa năm, đâu có quên nhanh như vậy, tôi mở miệng lập tức đáp lại:

    - Lưu...

    Lưu gì ấy nhỉ? Tôi khựng lại, trong phút chốc đến việc hít thở cũng vô cùng khó khăn. Oách! Tên của tôi là gì ấy nhỉ? Là gì? Thế nào mà lại đột nhiên không nhớ ra?

    Bất ngờ. Hoang mang.

    Tôi cố gắng tìm kiếm cái tên của mình trong vô vàn cái tên khác đang lướt qua trong đầu. Là cái nào? Là cái nào? Tôi không thể quên nhanh như vậy được!

    Diêm Vương làm sao không nhìn thấu tôi, lão gật gù nhắc nhở:

    - Đừng quên, khi trí nhớ của ngươi giảm sút, ma khí trong ngươi sẽ nuốt chửng chính ngươi.

    "Và ngươi sẽ hóa thành ma khí, bồi đắp cho căn cơ của Địa Phủ..."

    Sẽ mất đi lý trí, mất đi ký ức, mất đi tất cả... Không còn có kiếp sau, không còn một cái gì cả....

    Tôi hoang mang giữa đám ma qua lại, mấy kẻ còn ngừng lại trêu đùa một lát, gọi tôi là "Kẻ đen đủi'', ''Gỗ mục'',... nhưng không một cái nào giống tên thật của tôi.

    Cảm nhận được ma khí đang vất vưởng quanh mình nhiều hơn, chúng dường như đánh hơi được một kẻ sắp biến mất như tôi mà tới, dáng bộ vô cùng vui vẻ. Tôi bực tức tóm bừa lấy một tên ma đi qua, gào lên:

    - Ngươi biết ta tên gì không?

    Tên ma đó giật mình được vài giây, lập tức tát cho tôi một cái.

    - Ngươi điên rồi sao! Tỉnh táo lại đi. Có cái tên cũng không nhớ!

    Tại sao thế nhỉ? Tại sao đến cái tên tôi cũng không nhớ?

    Đó là lý do tại sao Cải Mệnh Phòng lại được coi là hình phạt nặng nhất. Những kẻ trong Cải Mệnh Phòng hằng ngày đi xem hết kiếp người này đến kiếp người khác, nhìn qua hết hoàn cảnh này đến hoàn cảnh khác, hết cái tên này đến cái tên khác... Rồi cuối cùng, không còn nhớ được ký ức về bản thân nữa. Họa chăng có nhớ, lại bị trộn lẫn với vô số những ký ức kia... Rồi dần dần trở nên mất kiểm soát, trở nên điên loạn rồi cuối cùng bị ma khí nuốt trọn.

    Tôi phẩy tay đuổi ma khí xung quanh nhưng bọn chúng lại chẳng buồn nhúc nhích, bám chặt xung quanh tôi như kẻ sắp chết đuối bám phao cứu trợ. Không ổn rồi! Không thể tiếp tục tìm tên mình ở đây nữa! Phải rời khỏi đây trước! Nghĩ sao làm vậy, tôi lập tức hét lên bằng tất cả ma lực mình có:

    - Cầm Ngọc!

    Chỉ trong chớp mắt, cái cán quạt quen thuộc bay tới hạ cánh trên đỉnh đầu tôi. Một chưởng này với Cầm Ngọc là không mạnh nhưng cũng đủ để tôi phải suýt xoa đau đớn.

    - Nha đầu! Gọi tên bổn thần thật là lỗ mãng quá thể!

    Cầm Ngọc lắc lắc cái quạt trong tay phê bình tôi, thuận tiện đuổi đám ma khí bao quanh nãy giờ. Đám ma khí như có linh tính, biết khó liền chạy hết lượt, trả lại quanh tôi một không gian bình yên.

    - Ngươi lại làm trò gì rồi? Đám ma khí thật là thô thiển quá đi! - Cầm Ngọc bĩu môi nhìn về phía đám ma khí chạy mất mà chất vấn tôi.

    Tôi nào quản mấy chuyện đó, trong đầu thắc mắc cái gì liền lên tiếng hỏi luôn:

    - Cầm Ngọc, lão biết tên của ta không?

    Cầm Ngọc nghe tôi hỏi vậy liền sững người lại mất mấy giây. Lão quay sang tôi nhíu mày hỏi như không:

    - Ngươi không còn nhớ nổi ư?

    - ... - Tôi nhớ mà còn phải hỏi lão ư?

    Lão Cầm gập lại cái quạt, điều chỉnh đụm khí đen vòng qua tôi một lượt đánh giá:

    - Uế khí của ngươi nặng quá. Ma khí hấp thụ vào không kiểm soát được nó mà còn làm nó tăng lên. Bảo sao ngươi quên nhanh như vậy.

    Uế khí cũng tựa như ma khí, tôi hiểu vậy. Những tội lỗi ở trần gian bám lấy mình trở thành uế khí. Với lượng uế khí vừa phải, ma khí hấp thụ vào sẽ chiếm lấy nó và kiểm soát nó trong một khoảng thời gian nhất định vừa đủ để người ta chuộc lại lỗi lầm của mình rồi uống canh Mạnh Bà, nhảy xuống dòng luân hồi, tẩy sạch đi tất cả. Ngược lại, ma khí không kiểm soát được uế khí, kết hợp với uế khí sẽ khiến khoảng thời gian tồn tại ở Địa Phủ ngắn hơn. Quá hạn, không thể nhảy xuống luân hồi, chỉ còn nước nhìn cơ thể mình biến thành một luồng ma khí vô dụng.

    Tôi hoang mang nhìn lão Cầm, vẻ mặt vô cùng đáng thương.

    - Lão Cầm. Lão thực sự nỡ nhìn đồng đội của mình trở thành một đám ma khí vô tri ư?

    Cầm Ngọc nghe tôi nói vậy, chẳng vui chẳng buồn đáp lại:

    - Không có ngươi, vài năm nữa sẽ lại có kẻ khác tới. Bổn thần đâu có vấn đề gì?

    - ...

    Tôi nhìn lão trân trối, con người này thực sự nhẫn tâm như vậy ư?

    Nói cũng phải, lão đã sống cả vạn năm, theo lý đã không còn bị những thứ cảm tình tầm thường ảnh hưởng nữa rồi. Nghĩ đến đây, tôi ngao ngán bay về phòng.

    Lại quên mất, tôi dùng chung phòng với lão, muốn lờ đi lão cũng chẳng lờ được.

    Dù gì cũng là một đám ma, chẳng thế làm gì nhau, nam nữ ở cùng vốn chẳng nề hà huống chi Cầm Ngọc mang dáng hình của một đứa trẻ, lại càng bình thường khi chúng tôi chung phòng.

    Chỉ là, căn phòng của Cầm Ngọc từ đầu đến cuối vốn chỉ có đồ của lão, một kẻ ma lực thấp kém như tôi làm gì có đồ gì riêng. Thứ duy nhất sở hữu cũng là của lão cho. Tôi lại một lần nữa ngao ngán, chui lên cái ghế lớn mà gục xuống giả chết.

    Lúc lão Cầm rong chơi về đến phòng, tôi đã đờ người ra đó được cả canh giờ rồi. Thấy bộ dạng chán nản của tôi lão thở dài một tiếng:

    - Nha đầu ngu ngốc!

    Tôi tức giận tỉnh lại, lấy hết ma lực có trong người đem ra trừng mắt với lão. Dẫu biết hành động này chẳng khác nào muỗi đốt inox nhưng tôi vẫn cứ ngoan cố làm với một tâm thế hiên ngang, đằng nào chẳng chết, trước khi chết cũng phải vinh dự vài lần.

    Ma khí từ chỗ tôi rất nhanh quện lại thành một mũi tên phóng đến phía Cầm Ngọc. Lão còn chẳng thèm nhìn tới tôi cố gắng bao nhiêu, chỉ hất cánh quạt ra một cái, biến tất cả thành hư vô.

    Thật mất mặt! Thật vô dụng!

    Tôi oán than bản thân mình, quyết tâm ấn nút tắt nguồn, đem cả thân thể vào trạng thái nghỉ, mặc kệ sự thế.

    Lúc này, Cầm Ngọc cuối cùng cũng chịu quan tâm người đồng đội của mình, lão phất tay để một chiếc chăn mỏng trùm lên thân thể đang quận tròn lại bên chiếc ghế lớn của tôi, không tiếc lời an ủi:

    - Nghỉ ngơi đi. Hao tổn khí lực chỉ khiến ngươi tan biến sớm hơn thôi.

    - ...

    Đó là sự thật. Tôi biết. Tôi cũng biết cảm giác bất lực cùng ấm ức của mình hiện tại. Và tôi cũng biết mình rất muốn ngửa cổ lên trời khóc một trận đã đời, thế nhưng hiện tại e là không thể. Với khí lực của tôi hiện tại, e rằng chưa kịp khóc xong đã hòa vào đám ma khí vô tri kia rồi.

    Diêm Vương thật độc ác! Tôi thầm rủa lão ta. Nếu không phải lão ta thức tỉnh vấn đề quan trọng này, tôi đã không lâm vào trạng thái hoang mang để rồi bị đám ma khí để ý tới trầu trực xé xác rồi. Nghĩ đến bao ngày trêu đùa lão ta trước kia, tôi bỗng thấy có chút tủi thân. Sự thật cuối cùng cũng chỉ có một. Là tôi ảo tưởng ngu ngốc! Trong lúc tôi nghĩ mình đã thích nghi với nơi này, mình đã thân quen với những người kia thì bọn họ vốn chẳng coi tôi là thứ gì đặc biệt. So với ma Giáp và ma Ất, chẳng có gì khác nhau. Thậm chí nếu sau giấc ngủ này, tôi hóa thành một dải ma khí, bọn họ cũng chỉ thốt lên: "Ồ, nha đầu đó đi đời rồi.'' hoặc cũng có thể bọn họ còn chẳng biết tôi đi hay không.

    Người chết đi, ít nhiều cũng mong có một chút ít gì đó thương nhớ của người ở lại.

    Tôi không còn nhớ rõ khi mình chết đi có ai thương nhớ hay không nhưng cứ nghĩ đến hiện tại, khi sắp phải chết một lần nữa trong khi chẳng có ai thèm để tâm, tôi lại cảm thấy vô cùng đau đớn. Rõ ràng không có cơ thể, vậy mà sự đau đớn lại rõ ràng đến thế!

    Vậy mới nói, cái chết, quả thực chỉ là sự bắt đầu. Bắt đầu cho một chuỗi bất hạnh khác.

     
    Diên Vĩ, Aki Hanabusa, Umio.2 others thích điều này.
  4. Umio.

    Umio. Đi với Phật mặc áo cà sa, đi với Ma mặc áo giấy

    Bài viết:
    281
    Đã được thích:
    2,195
    Điểm thành tích:
    100
    Em lót dép hóng bộ này nha chị Huyền cfkocoemxinh. Chị sớm ra chương nhá em mong <3.
     
    Dê Vô Tiện, Diên Vĩ, Din1 other person thích điều này.
    1. Bình luận
    2. Din
      Din
      yeh yeh. =)))
      22/7/19 Báo cáo
  5. Din

    Din mùa nắng chưa về

    Bài viết:
    1,063
    Đã được thích:
    7,185
    Điểm thành tích:
    160

    CẢI MỆNH
    Tác giả: Lưu Thu Huyền
    Chương 3: Cái giường và cái ghế
    Địa Phủ chỉ có đen và trắng là hai gam màu chủ đạo, ban ngày thì trắng mà ban đêm thì đen. Nghe nói, chỉ hai gam màu đó thôi cũng tiêu tốn không ít thần lực của Diêm Vương, bằng không, nơi Địa Phủ âm u này chỉ có một mảng đen sì tịch mịch. Lão Diêm Vương là chúa ki bo, nếu không phải vì bất tiện cho hoạt động của Địa Phủ, còn lâu lão mới chịu bỏ ra thần lực lớn đến thế. Tôi nghĩ vậy.

    Bây giờ là ban ngày. Sau một đêm mụ mị trên chiếc ghế lớn, tôi vươn vai một cái nhưng nhất quyết chưa chịu dậy ngay. Chẳng phải nói tôi sắp đi đời hay sao? Làm ít đi một chút, giữ sức lực có phải hay hơn không? Nghĩ sao làm vậy, tôi liền đình công!

    - Nha đầu, hôm nay không tính đi làm tay sai cho tiểu Giao à?

    Hờ. Tiểu Giao. Tiểu Giao Lâm. Tên húy của Diêm Vương. Kỳ thực, nếu không phải đã quá quen với cách xưng hô này của lão Cầm, tôi nhất định sẽ sặc nước bọt mà chết, lão Diêm Vương cũng vậy.

    - Không đi! Đình công!

    Nói xong, tôi dứt khoát trùm chăn lại thành một đống.

    - Rất tốt!

    Lão Cầm tựa như chỉ chờ câu nói này của tôi, lập tức trở mình lăn một vòng về phía cái giường rộng lớn.

    Tôi nói thế này này, tôi và lão là một đội vô cùng đoàn kết. Một kẻ lười biếng, nhất định cả đội cùng lười biếng. Có thể gọi là ''một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ''!

    Nghĩ đến đây, tôi cảm thấy bản thân thực sự tài giỏi! Ký ức về chính mình thì chẳng còn bao nhiêu thế nhưng vẫn còn cả rổ tri thức, đến chết vẫn là một cái chết uyên bác!

    Chúng tôi ai nằm chỗ nấy lăn qua lộn lại chẳng biết trời đất là gì. Mãi cho tới khi cửa phòng bị gõ liên hồi mới bắt đầu lên tiếng cãi nhau:

    - Lão Cầm, mở cửa đi. - Tôi từ trong chăn nói vọng ra nhắc nhở.

    Căn phòng này được gia cố bởi ma lực của lão Cầm, cánh cửa kia lão chỉ cần phẩy tay là có thể mở nhưng đối với tôi thì phải ra tận nơi mới mở được. Càng không nói đến, sức lực bỏ ra để mở cũng không thể ít.

    - Ngươi hoạt động chút đi. - Lão ta càu nhàu.

    - Nói thừa, ta đình công cả ngày hôm nay không phải vì không muốn hoạt động hay sao? Lão cứ mơ đi mà ta mở.

    - ...

    - Mở đi, người ta gọi kìa! - Tôi nhiệt liệt nhắc nhở lão. Tiếng gõ càng mạnh thêm, tựa có thể đạp bay cái cửa kiên cố kia.

    - ...

    - Không mở chứ gì? Vậy kệ bọn họ! - Tôi vặn mình một chút, đưa ra quyết định mà hẳn là cả tôi và lão đều đồng tình.

    Việc gấp quá thì cố mà phá cửa ra đi rồi tính!

    - Được! - Lão Cầm nghe tôi nói vậy vô cùng sảng khoái, tiếp tục nghịch ngợm cái quạt trong tay mình.

    - ...

    Ngay lúc chúng tôi đã thống nhất được quyết định chung, người bên ngoài cũng không nhẫn nhịn thêm được nữa, gào lên một tiếng:

    - Nha đầu kia! Mau mở cửa!

    Giọng nói đem theo ma lực bức người thông qua cánh cửa của Cầm Ngọc trở nên tầm phào dễ sợ. Tôi khẽ than thầm cho số phận của Diêm Vương. Vốn là chủ của Địa Phủ, vậy mà lại thất thố trước một con ma trong chính nơi mình làm chủ.

    - Lão tự mở đi! - Tôi đáp lại, chẳng buồn cung kính. Dù sao cũng có cái ô to đùng che cho tôi ở đây rồi. Tôi nhờ cái suy nghĩ ấy mà vô cùng an tâm, không khác nào câu tục ngữ: "Chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng''.

    - Nha đầu! Ngươi đừng quên ngươi đang ở địa phủ của ta! - Diêm Vương gằn giọng, lại phóng ra ma lực ghê người, lại bị cánh cửa của Cầm Ngọc hấp thu lại.

    Tôi đưa tay lên miệng ngáp dài một tiếng đáp lời:

    - Đằng nào ta cũng sắp chết rồi, không phải chính lão đã bảo vậy hay sao?

    Con giun xéo lắm cũng quằn. Tôi bị dồn đến nhường này không phải là họa do chính miệng lão mà ra hay sao? Lão ép tôi như thế, tôi đến đường cùng rồi, sợ cóc gì nữa!

    Nghĩ đến đây, tôi lại một lần nữa cảm khái trình độ văn thơ của mình. Có thể nói, đã đạt ngưỡng ''ho ra thơ, thở ra văn'' rồi không biết chừng!

    - Bà nội của tôi ơi! Vậy thì không phải cô nên cố gắng đi cải mệnh để được nhảy sông luân hồi hay sao?

    Tính đi tính lại, lão Diêm Vương này cũng là một kẻ thức thời, biết khi nào nên cứng, khi nào nên mềm. Lão hẳn đã tính toán ra suy nghĩ của tôi nên mới xuống nước mà nói như vậy.

    Nhưng nào có ích gì?

    - Thôi đi, ta hiện tại bước ra khỏi căn phòng này có sống được hay không còn chưa biết được, nói chi đi cải mệnh!

    Lão Diêm Vương im lặng một hồi, sau đó đột nhiên thốt lên vô cùng lạ lùng:

    - Chẳng phải ngươi vẫn còn nhớ tên của mình ư? Đâu có yếu ớt đến vậy?

    Tên của tôi?

    Tôi giật mình nghĩ ra vấn đề này. Phải, tên của tôi có hai chữ, tôi nhớ được một chữ, không phải đã là một nửa của cái tên rồi hay sao? Tôi còn nhớ năm mình mất là năm 2018, là trinh nữ. Còn nữa, gia đình tôi có hai con, ở trên tôi có một người anh trai. Còn nữa, dòng họ tôi vô cùng coi trọng con gái, ngày tôi sinh ra, trưởng họ đã mổ mấy con lợn thết khách hai ngày trời... Những ký ức vụn vặt vẫn còn luẩn quẩn trong tâm trí tôi, rõ ràng. Cơ thể tôi như có một luồng khí rót vào, sục sôi lạ thường.

    Chắc hồi còn sống tôi thích môn Xã hội chứ không phải Tự nhiên nên não mới chạy chậm như vậy! Cuối cùng, đó là kết luận phù hợp nhất tôi có thể đưa ra.

    Thấy tôi im lặng mãi, Diêm Vương lại tiếp lời:

    - Cô vẫn còn ký ức là vẫn còn tồn tại. Chẳng phải lúc này nên cố gắng để được luân hồi hay sao? Đình công như thế cũng đâu giúp ích được gì!

    Đúng!

    Nhưng khoan đã!

    Cải Mệnh phòng có cả chục phòng, nghỉ một hôm cũng chẳng nề hà gì, tại sao lão lại đặc biệt quan tâm phòng của tôi đến vậy?

    - Lão Cầm, không đùa nữa, mở cửa đi. - Tôi gọi Cầm Ngọc còn đang mải mê thả hồn đi tận nơi nảo nơi nào về.

    Bị tôi gọi, lão rất không vừa ý phất tay lên một cái. Chiếc cửa phòng kia liền nặng nề mở ra. Diêm Vương đứng sừng sừng ở đó như một oán phụ khiến tôi giật hết cả mình.

    - Diêm Vương này, chỗ chúng ta đâu có mắc nợ gì ngài mà sao ngài lại mang cái vẻ mặt như vậy? - Tôi hỏi han vô cùng nghiêm túc.

    Ngược lại lão thấy tôi bày ra một vẻ ngây thơ thì vô cùng phẫn uất lên án:

    - Ngươi làm ơn đưa cái vị gia gia nhà ngươi đi cải mệnh đi cho ta nhờ!

    Cầm Ngọc? Vậy ra tất cả đều là vì lão Cầm. Đầu óc tôi nghe đến đây lại nảy số vô cùng thần tốc. Diêm Vương không muốn lão Cầm ở Địa Phủ.

    Chết chửa? Một con ma vạn năm như lão ấy, không ở Địa Phủ, đến nhân gian không phải rắc rối to hay sao? Diêm Vương này dù sợ lão ấy cũng không nên gây hại cho thế nhân chứ?

    Mà ô hay? Trong cái lúc nước sôi lửa bỏng này mà vẫn còn nghĩ cho người khác, hồi còn sống không phải tôi đã làm nhà yêu nước đó chứ? Hay là nhà hoạt dộng vì hòa bình? Quá là ngớ ngẩn! Tôi tự trách bản thân, lập tức chấn chỉnh não bộ, tranh thủ kiếm cho mình chút lợi lộc.

    - Muốn kéo lão Cầm đi... - Tôi cố tình kéo dài giọng nói. - Còn phải xem sự thành khẩn của Diêm Vương ngài kìa.

    Biết tôi muốn giở trò, lão Diêm Vương tức đến nghiến răng nghiến lợi:

    - Ngươi muốn gì?

    Tôi cười ha ha với lão. Thật may! Cuối cùng cũng nắm được thóp vị chủ nhân địa phủ này.

    - Cũng không có gì nhiều. Thứ nhất, lão Cầm và ta không nhận những vụ hoan ái nam nữ. Thứ hai, ngươi phải đảm bảo ta có hai tháng để tồn tại.

    Diêm Vương nghe vậy trầm ngâm một chút, sau đó liền đáp lại:

    - Cái đầu thì được thôi. Còn cái sau... ta không đảm bảo được. Đó còn tùy vào ký ức của cô. Khi ký ức cô biến mất, dù tôi có gọi tên cô, kể cho cô bao nhiêu kỷ niệm, cô cũng sẽ không thể ghi nhớ được nữa.

    Dù cho có được nghe kể cũng không nhớ được? Giống như là nước chảy lá khoai, kỷ niệm từ tai này luồn lách thế nào mà không qua não bộ rồi trực tiếp chảy ra qua tai bên kia?

    Tôi công nhận là mình quả thực có chút suy sụp trước tin tức này. Thời gian của tôi giống như cát chảy trong một cái đồng hồ cát, một khi đã lật lại, không thể ngừng chảy dù có làm gì đi chăng nữa.

    Diêm Vương nhìn dáng vẻ đờ đẫn của tôi lại đặc biệt khoái trí như một đứa trẻ vừa trả đũa được kẻ trêu mình. Lão cười cười:

    - Thế nên, thời gian đã định sẵn cho ngươi rồi. Ngươi cố gắng tận hưởng long ỷ của ta khi còn có thể đi nhé!

    Nói xong, lão liền lắc mình bay đi mất.

    Thứ người vô trách nhiệm! Tôi lên án lão trong đầu.

    Quay người lại phía cửa, để cho nó tự động đóng lại, tôi tức mình nhìn về phía cái ghế lớn mình ngày ngày nghỉ ngơi. Long ỷ của Diêm Vương? Nếu không phải không muốn mất mặt nằm đất, tôi nhất định sẽ đập tan nó bằng mọi cách!

    - Nha đầu, ngươi muốn đập nó à?

    Cầm Ngọc, kẻ vốn dĩ phải đang phiêu du nơi nào lại hạ người xuống ngay cạnh tôi hỏi han, thái độ vô cùng quan tâm khiến tôi sởn hết gai ốc.

    Tôi nuốt nước bọt đáp lời lão:

    - Đập rồi, ta lên giường lão ngủ được không?

    Hự! Ông cha đã dạy, uốn lưỡi mười lần trước khi nói. Trước nay tôi luôn tuân thủ đạo lý này, ai ngờ hôm nay xoắn lưỡi thế nào lại nói ra mấy câu đần độn đến thế!

    Lão Cầm nắm lấy giây phút thất thố của tôi, lập tức cười gian manh:

    - Nha đầu ngươi lại thẳng thắn quyến rũ bổn thần như thế. Xem ra tin tức tiểu Giao mang đến cũng có tầm ảnh hưởng đó nhỉ.

    Tôi khẽ nhắm mắt lại than một cái, bản tính ngang ngược trỗi dậy, đâm lao thì phải theo lao thôi.

    - Quyến rũ ngài rồi có nên cơm cháo gì không?

    Dứt lời còn tặng cho lão một vẻ mặt khó tin. Mang trong mình tầm vóc của một đứa trẻ mười tuổi, lão nói ra những lời kia không thấy ngượng mồm hay sao?

    Vấn đề quan trọng hơn nữa, tôi không thể ấu dâm nha!

    - Ấu cái đầu nhà ngươi! - Lão Cầm hậm hực cho tôi một cái cán quạt, lập tức chuyển mình lên cái giường rộng mênh mông tự kỷ.

    Đó là một cái giường đầy hoa văn long phượng làm bằng gỗ Ngọc Am, tỏa ra một mùi hương dìu dịu, có chút tương tự với cái ghế lớn mà tôi hay dùng. Nghe nói, trước kia, có một ngày Diêm Vương lên Thiên Cung tham gia lễ hội mùa xuân, thấy long ỷ của Thiên Đế quá mức phô trương, quá mức lộng lẫy liền cảm thấy mình cũng nên quan tâm đến cái thứ để ngồi đó một chút. Nghĩ sao làm vậy, lão lập tức cho người tìm gỗ quý, cho người điêu khắc trạm trổ đủ long đủ phượng. Lúc hoàn thành, long ỷ dài cả trượng, rộng cả thước, vô cùng khoa trương. Diêm Vương lấy làm vui vẻ lắm, cho người lau dọn suốt ngày. Tất cả mọi chuyện sẽ rất bình thường nếu Cầm Ngọc gia gia không thích mùi hương dìu dịu của Ngọc Am gỗ kia. Rồi lão đòi ngồi lên long ỷ của Diêm Vương. Mà Diêm Vương lại như ăn phải bùa mê thuốc lú, không hề ngần ngại đem cả ngôi vị cho Cầm Ngọc. Đáng tiếc, lão Diêm Vương có lòng những lão Cầm không có dạ, kết quả lão Cầm lôi một mạch long ỷ kia về Cải Mệnh Phòng, lại còn rất trơ trẽn yêu cầu Diêm Vương làm một cái giường tương tự.

    Rồi tưởng lão Cầm yêu thích thế nào, ai dè, sau khi tôi chuyển đến cạnh lão được một tháng, lão liền xông xênh cho tôi luôn long ỷ. Đó hồi lúc tôi chưa biết chuyện cũng chỉ chưng hửng một chút. Khi biết chuyện thì lập tức cảm thấy địa vị của mình thực sự được tôn lên đáng kể!

    Cái phòng cải mệnh này cũng không hề bình thường chút nào nữa. Đến cái giường và cái ghế cũng có một câu chuyện chấn động Địa Phủ kia mà!
     
    Diên VĩAndrea thích điều này.
  6. Din

    Din mùa nắng chưa về

    Bài viết:
    1,063
    Đã được thích:
    7,185
    Điểm thành tích:
    160

    CẢI MỆNH
    Tác giả: Lưu Thu Huyền
    Chương 4: Ỷ Lan Phu Nhân
    ''Đại Việt năm Quý Mão, vua Lý Thánh Tông đến Pháp Vân Tự ở Luy Lâu để cầu tự, lúc qua hương Thổ Lỗi, ngài vén rèm nhìn ra thì thấy từ xa có người con gái tựa vào cây lan và cất tiếng hát trong trẻo. Sau đó, ngài đã đưa người con gái ấy vào cung, ban tên Ỷ Lan, ban cho Du Thiền các, phong làm Phu Nhân. Ỷ Lan Phu Nhân có hai người con là Lý Càn Đức Hoàng thái tử và Minh Nhân Vương. Sau này Lý Càn Đức Hoàng thái tử lên ngôi, Ỷ Lan Phu Nhân trở thành Hoàng thái hậu, sống một cuộc đời từ bi và qua đời ở tuổi bảy mươi ba, thụy hiệu là Linh Nhân Phù Thánh Hoàng thái hậu, hỏa táng và an nghỉ ở Thọ Lăng thuộc phủ Thiên Đức.''

    Tôi đọc qua một lượt giấy nhiệm vụ mà bắt đầu thấy hoa mắt chóng mặt. Đừng đùa, lão Diêm Vương vớ vẩn kia lại thản nhiên ném cho chúng tôi một vụ liên quan tới Hoàng thất? Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa ư? Đời này tôi ghét nhất là Hoàng cung! Cái chốn xô bồ thị phi ấy không phù hợp với một kẻ đầu óc đơn giản như tôi một chút nào. Rõ ràng là đánh đố người ta!

    - Rồi sao? - Tôi ai oán nhìn Cầm Ngọc đang tung hứng qua lại tờ giấy mà hỏi.

    Thấy tôi trông không khác nào oán phụ, lão mới hỏi lại một câu thừa thãi:

    - Nha đầu ngươi không thích vụ này sao?

    Không phải quá rõ ràng à? Chính lão cũng biết tôi là người như thế nào mà?

    - Cái này...

    Tôi còn đang định câu giờ kiếm vài lý do, lão Cầm đã lập tức phất tay áo, để lại một câu rồi bay đi mất:

    - Được thôi.

    Tôi bị sững lại mất năm giây. Não bộ chậm chạp cố gắng tiếp thu cái câu cụt lủn này của lão nhưng vẫn không nổi. Được thôi? Được thôi là có ý gì? Rồi được thôi, rồi bay đi mất, rồi là muốn gì?

    Rồi bay đi đâu?

    Tôi ngơ ngác như mèo con lạc mẹ nhìn xung quanh tìm kiếm. Chúng ma vẫn đi đi lại lại đúng lộ trình trông không khác nào mấy cái máy. Nếu giờ tôi tóm lại một kẻ để hỏi Cầm Ngọc đi đâu, e là tôi sẽ bị đấm cho không trượt phát nào.

    - Cầm thúc thúc, vụ này sao có thể không nhận? - Một giọng nói quen quen văng vẳng bên tai làm tôi giật mình.

    Lại nhìn xung quanh một lần nữa, chẳng có ai trông giống như là Diêm Vương ở đây cả. Vậy mà lại nghe thấy giọng lão ta thì có nghĩa là... Cầm Ngọc! Cầm Ngọc đã chạy tới chỗ Diêm Vương rồi!

    Nghĩ đến đây, tôi liền lắc mình đến Diêm Vương điện. Tuy không biết tại sao nhưng cái cảm giác như thể tôi và lão Cầm có tâm linh tương thông khiến tôi cảm thấy hãnh diện vô ngần.

    Lúc tôi đến nơi, có vẻ bọn họ vẫn tranh cãi nhau vấn đề đó. Diêm Vương bộ dạng vô cùng bất lực ngon ngọt nói chuyện với Cầm Ngọc đang bày ra một bộ mặt lạnh tanh khiến tôi có chút tức cười. Cái khung cảnh này, có hơi giống với cảnh ông bố trẻ dỗ con trai đang giận dỗi?

    Tôi còn đang kiềm chế để không bụm miệng cười thì một cái cán quạt từ trong điện bay thẳng tới kèm theo giọng nói có chút giận dữ của người phía trong:

    - Con trai cái đầu ngươi! Ngươi mới là con hắn!

    Một cậu bé khó tính!

    Tôi vừa xoa xoa cái đầu vừa bước vào điện, cúi đầu chào Diêm Vương một tiếng rồi lập tức quay ra lên án đồng đội:

    - Lão quá mạnh tay rồi! Ta còn đang vô cùng yếu ớt!

    Cầm Ngọc hậm hực một tiếng, chẳng thèm tiếp chuyện tôi thêm nữa.

    Lão Diêm Vương thấy tôi như thấy phao cứu sinh, mắt lão sáng lên như hai cái đèn pha ô tô:

    - Nha đầu, ngươi đổi ý rồi?

    - Đổi ý gì cơ? - Đã quyết định cái gì đâu mà đổi?

    - Ngươi nhận vụ đó chứ? Vụ đó ngươi nhất định phải nhận ấy! - Lão Diêm Vương thấy tôi ngơ ngác, lập tức dùng chiêu tấn công dồn dập.

    Vụ Ỷ Lan Phu Nhân ư? Không lẽ vì tôi cảm thấy phẫn nộ nên lão Cầm đã tới đòi Diêm Vương đổi nhiệm vụ? Nghĩ đến khả năng này, trong lòng tôi lại đặc biệt ấm áp, xuống dưới Địa Phủ lạnh lẽo vẫn có người quan tâm đến mình, đó cũng gọi là may mắn chứ nhỉ?

    Lão Diêm Vương thấy tôi lặng im không đáp lại càng khẩn trương hơn:

    - Ngươi phải nhận đó. Không nhận sẽ không có vụ nào khác cho ngươi đâu.

    - Tại sao? - Hà cớ gì lại như thế? Tại sao nhất định phải là vụ này?

    Bị tôi phản đòn, Diêm Vương không kịp trở tay liền bày ra một bộ dạng vô cùng lúng túng:

    - Ừ... thì...

    - Vì vụ này cần người như bổn thần. - Cầm Ngọc nãy giờ lặng im cuối cùng cũng lên tiếng.

    Tôi ngược lại có chút thất vọng. Vốn tưởng vụ này có liên quan gì đến thân thế của mình hoặc mình đóng một vai trò gì đó quan trọng hay ít nhất là vì mình thông minh nên được chọn. Ai dè, vẫn là do lão Cầm kia. Lão chiếm sóng thật sự nhiều rồi đó!

    Diêm Vương bị lật mặt liền cười hề hề đáp lại:

    - Phải phải, chuyện này đều nhờ Cầm thúc thúc cả. - Nói xong còn tặng cho Cầm Ngọc một nụ cười trìu mến làm tôi sởn hết cả gai ốc.

    Cầm Ngọc rõ ràng chẳng mấy vui vẻ, lão tặng lại Diêm Vương một cái nhìn sắc lạnh:

    - Tiểu Giao, ngươi càng ngày càng biết lợi dụng.

    - Dạ, không dám, không dám.

    Tôi nhìn bộ dạng nịnh hót của Diêm Vương mà thở dài, đồng thời cũng biết lý do tại sao trên đường đến đây tôi không thấy một bóng ma nào. Nếu để chúng ma thấy Diêm Vương của bọn chúng vật vã thế kia chắc lão chẳng còn mặt mũi nào mà cai quản Địa Phủ nữa mất.

    - Nếu tiểu Lưu đồng ý thì ta sẽ đi.

    Lúc tôi còn đang cảm thán cho lão Diêm Vương, lão Cầm từ lúc nào đã chuyển hướng sang phía này, thản nhiên nhìn tôi.

    Tiểu Lưu? Tên mới của tôi đó hả? Không phải là tôi có ý kiến gì lớn, chỉ là cái tên này có hơi nam tính quá nhỉ? Dầu gì tôi cũng là nữ cơ mà?

    - Phải, phải. Tiểu Lưu nhất định sẽ đồng ý. - Diêm Vương giọng ngọt như mía lùi nhìn tôi đầy chờ mong cùng uy hiếp khiến tôi giật mình.

    - ...

    - Không được sao? - Diêm Vương dè dặt nâng cao tone giọng lên một chút.

    - Thì... cũng...

    - Đồng ý rồi nhé! - Diêm Vương nhìn tôi thích trí.

    Kìa, lão nghe ở đâu ra vậy? Tôi chưa có nói mà...

    Cầm Ngọc có lẽ cũng nghĩ giống tôi, lão chẳng thèm để ý cái vẻ mặt đắc ý kia của Diêm Vương, chỉ nhìn tôi chằm chằm hỏi lại:

    - Thật được?

    Tôi thở dài một tiếng gật đầu. Thôi thì chứ sao nữa? Bỏ vụ này không còn vụ khác, hoặc có chăng cũng là một vụ dở dở ương ương thì sao?

    ...

    Lúc ra khỏi Diêm Vương điện, sắc trời vẫn còn màu trắng, tôi ghé qua chỗ Mạnh Bà chào hỏi vài câu rồi chuẩn bị rời khỏi địa phủ. Thấy tôi có vẻ hăng hái, Mạnh Bà cười đùa:

    - Đi nhanh rồi về khuấy cháo cho ta nha.

    - Bà cứ hưởng thụ công việc của mình đi, ta không làm phiền.

    - ...

    Ra khỏi địa phủ, chúng tôi ghé tạm vào một quán trọ tránh nắng, tính đợi nắng nhạt bớt đi mới ra ngoài nghe ngóng. Hiện tại chưa xác định được gì nhiều nên tôi cũng chưa vội biến hình người. Biến vớ biển vẩn lỡ đâu thành vô dụng thì lại đi về tay không.

    Quán trọ này có bảy gian thì ba gian là có người, tôi với lão Cầm tùy tiện chọn một trong bốn gian còn lại mà chờ đợi, tiện thể nghiên cứu những việc phải làm sắp tới đây.

    Ỷ Lan Phu Nhân là một người nổi tiếng trong lịch sử, mãi về sau này, người còn xuất hiện trong truyện cổ tích với cái tên Tấm. Cô Tấm ở với dì ghẻ và em Cám, chịu đủ thiệt thòi. Sau này nhờ có duyên mà gặp được vua, vua yêu vua phong nàng làm Hậu. Mẹ con Cám ganh ghét nhiều lần giết Tấm, may thay Tấm ở hiền gặp lành, cuối cùng vẫn đoàn tụ được với vua. Kết cục của mẹ con Cám có rất nhiều dị bản. Có người nói Cám bị Tấm lừa vào nồi nước sôi bỏng chết, mẹ Cám bị Tấm lừa ăn mắm từ óc của con gái mình tức nghẹn mà chết. Có người lại nói, Tấm thiện lương đã cảm hóa được hai mẹ con Cám, kết cục ai nấy đều tốt đẹp. Bản thân tôi cho rằng kết cục của hai mẹ con nhà này nghiêng về hướng đầu tiên nhiều hơn, bởi lẽ, nếu hình tương Tấm hoàn hảo như vậy thì làm gì có chuyện Ỷ Lan Phu Nhân cần những kẻ như tôi và lão Cầm đến cải mệnh?

    Lúc tôi nói suy nghĩ này cho lão Cầm, lão ta lấy làm ngạc nhiên nhìn tôi:

    - Nha đầu ngươi dạo này cũng sáng dạ ra phết nhỉ?

    - ...

    Lão già kia sống vạn năm thảnh thơi ắt hẳn rất ngứa da?

    Cầm Ngọc cũng không tính toán với tôi, phảy phảy cái quạt, bắt đầu từ từ giải thích:

    - Ỷ Lan nha đầu tên thật là Lê Khiết, người hương Thổ Lỗi, có cha làm một quan nhỏ ở kinh thành. Cha nha đầu đó đúng là mất sớm rồi nha đầu đó đúng là sống với mẹ kế là Đồng thị và con của bà ta. Thế nhưng không giống như cái cổ tích của ngươi, nha đầu đó sống với hai người kia rất hòa thuận. Chỉ có điều, cô em gái là Lê Tương từ nhỏ ganh ghét với chị gái thì đúng. Cô em gái này cũng là vấn đề đầu tiên mà chúng ta cần giải quyết.

    - Cô ta sẽ giết chị mình ư? - Tôi chèn vào. Vậy còn Đồng thị thì sao? Bà ta có giúp con gái mình không?

    Cầm Ngọc nghe tôi hỏi liền nhún vai một cái đáp lời:

    - Không cần biết. Vấn đề đầu tiên là đảm bảo không có tranh chấp giữa hai người này, phải để cho Lê Tương xóa bỏ thù hằn với chị gái mình.

    Tôi gật gù vài cái coi như tán thành. Coi như vấn đề thứ nhất đã hiểu.

    - Còn vấn đề thứ hai?

    Diêm Vương lần này giao một vụ có hai vấn đề, chứng tỏ là rất đáng tiền. Nếu thành công, thời gian tôi đi uống canh Mạnh Bà sẽ không còn lâu nữa.

    - Dương Thiên Nga, Dương Hoàng hậu, chính thất của vua Lý Thánh Tông.

    Hậu cung tranh sủng? Vậy giờ phải làm gì? Bảo toàn mạng cho Ỷ Lan ư?

    Cầm Ngọc lắc đầu phủ nhận:

    - Cuộc đời của Ỷ Lan nha đầu có hai sai lầm chính là bởi hai người này. Bổn thần và ngươi đến đây là để hạn chế giúp cô bé.

    Cô bé... Thú thực với tuổi của lão Cầm thì quả thực có gọi là cô bé bé bé cũng chẳng sai thế nhưng chẳng hiểu sao tôi vẫn thấy quá là sai...

    - Sai gì mà sai. Ỷ Lan kia vốn là con gái thứ ba của tiểu Bạch, vì phạm tội nên bị đày xuống trần lịch kiếp. Ngươi không thấy tiểu Giao còn gọi ta một tiếng thúc thúc à? Con gái của tiểu Bạch, bổn thần gọi nha đầu có gì không được?

    - ...

    Đến bây giờ tôi vẫn nổi da gà vì cách gọi của Cầm Ngọc. Thiên Đế Bạch Trường lão gọi tiểu Bạch, Diêm Vương Giao Lâm lão gọi tiểu Giao, bộ lúc trước lão thực sự là thần tiên hay sao? Một vị thần tiên có lớn hơn cả hai vị lớn mặt kia?

    - Ta không biết. Ta không nhớ, là tiểu Giao gọi ta thúc thúc trước. - Cầm Ngọc chẳng đợi tôi hỏi, lập tức giải thích.

    - Chẳng lẽ lão không bao giờ tò mò? - Sống nhường ấy năm, chẳng lẽ lão chưa từng tò mò quá khứ của mình?

    - Có gì mà phải tò mò. Vốn dĩ ta cũng chẳng nhớ được nhiều, tò mò chỉ khiến ta mệt óc. Ta cóc cần.

    - ...

    Lão Cầm không cần ký ức vẫn có thể tồn tại. Nhưng không còn ký ức thì cuộc sống còn nghĩa lý gì? Lang thang khắp nơi, khắp chốn, cuối cùng cũng chẳng để lại cái gì trong trí nhớ, cuộc sống như vậy buồn chán biết bao!
     
    Diên Vĩ, AriaAndrea thích điều này.
  7. Din

    Din mùa nắng chưa về

    Bài viết:
    1,063
    Đã được thích:
    7,185
    Điểm thành tích:
    160

    CẢI MỆNH
    Tác giả: Lưu Thu Huyền
    Chương 5: Thăng Long hoa lệ
    Thấm thoát tôi đến Thăng Long cũng được nửa tháng, mọi chuyện vẫn ổn ngoại trừ việc tôi bắt đầu thấy nhớ lão Cầm. Dù gì cũng quấn quít một thời gian, vả lại lão cũng là một trong số những người ít ỏi tôi còn nhớ được nên cũng sinh ra cảm giác thân thiết. Chỉ có điều, mỗi lúc thể hiện tấm lòng mình với lão, tôi lại nhận được một gáo nước lạnh. Lão bảo: ''Nha đầu! Ngươi sống quá tình cảm rồi! Đối với ta, ngươi cũng chỉ là một hạt bụi bay ngang qua cuộc đời dài đằng đẵng này mà thôi.''

    Nói cũng đúng, trùng phùng chẳng được mấy chốc rồi lại chia xa, tôi vốn chẳng phải là một điều gì đặc biệt với lão. Mà cũng sớm thôi, ký ức về lão của tôi cũng sẽ phai nhòa, lão rồi sẽ còn chẳng bằng hạt bụi ngang qua đời tôi...

    Buồn vẩn buồn vơ đến bao giờ mới hết nổi? Đúng là nếu muốn buồn bã, có hàng trăm thứ chuyện để ta buồn mà.

    Tôi lắc lư mình ra khỏi gian phòng nhỏ, bắt đầu thả trôi giữa trăng nước Thăng Long.

    Bây giờ là năm Thuận Thiên thứ mười tám, Lý Thái Tổ trị vì, tức là cách năm tôi từng sống cả nghìn năm có thừa. Nhớ hồi tôi còn sống, cả nước còn hân hoan tổ chức lễ mừng kỷ niệm một nghìn năm Thăng Long, một nghìn năm ngày Lý Thái Tổ rời đô từ Hoa Lư về Thăng Long nữa kia mà. Rầm rộ lắm, con phố nào cũng được treo đèn hoa tưng bừng, người người nườm nượp đổ ra đường cùng chung vui với niềm vui của cả nước. Cái không khí ấy, khó mà quên được!

    Lúc đó tôi nào biết, sẽ có một ngày tôi được tận mắt chứng kiến Lý Thái Tổ người thật việc thật cơ chứ? Đúng là sự đời vô thường, chẳng đoán trước được điều gì.

    Lý Nhật Tôn hay Lý Thánh Tông sinh vào năm Thuận Thiên thứ mười bốn, điều đó có nghĩa là nam chính trong drama Cung đình của chúng ta năm nay vừa tròn bốn tuổi. Một năm sau, khi Lý Thái Tông lên ngôi, nam chính của chúng ta cũng sẽ thăng chức thái tử. Kiến thức xã hội của tôi hạn hẹp, hễ liên quan đến sử sách là lại phải gọi hồn lão Cầm lên hỏi han. Mà lão cũng đâu có việc gì bận rộn? Giờ này nàng Ỷ Lan còn chưa được thụ thai nữa ấy! Vậy mà vẫn chẳng chịu đến đây với tôi...

    Việc đến nhân gian quá sớm khiến tôi có thể thoải mái lởn vởn thăm thú cái không gian cách tôi cả thập kỷ nhưng cũng dẫn đến tương đối vấn đề nan giải.

    Tôi chán!

    Làm một linh hồn vất vưởng khắp nơi, bắt gặp vài kẻ tha hương khác nói dăm ba câu chuyện rồi lại lượn lờ, rồi lại quên mất những chuyện mình vừa nói. Chẳng có gì thú vị, tôi cơ bản chưa thể ''xuất'' ra được, quá sớm!

    ...

    - Sắp cúng rồi, sắp cúng rồi! - Tiếng vọng của đám ma đói léo réo làm tôi nhức đầu.

    Đây là nhà Dương đại nhân, một vị quan văn có tiếng trong triều đình, cũng là cha của Dương Thiên Nga, vấn đề thứ hai trong cuộc đời của Ỷ Lan mà tôi với lão Cầm từng bàn đến. Nghe nói dạo gần đây Dương phu nhân gặp ác mộng triền miên, Dương đại nhân mời thầy pháp về đuổi tà, ngày nào cũng cúng cúng bái bái, lũ ma đói xung quanh ngày nào cũng tranh nhau ăn lấy ăn để.

    Tôi lách mình khỏi đám ma kia đi vào Dương phủ. Hương khói nghi ngút, bàn cúng bày mấy dãy cháo loãng dài, bùa chú không thiếu, vàng mã xếp thành chồng có thừa đủ thấy Dương đại nhân này thương vợ đến mức nào. Giữa cái thời tam thê tứ thiếp như thế này, có một người chồng như ông ấy thì cũng được gọi là phúc phận mấy đời rồi.

    Nhưng đó không phải điều tôi cần quan tâm hôm nay. Lão Cầm đã nói rồi, tính sơ qua thì Dương phu nhân cũng sắp phải có thai Dương Thiên Nga rồi, mấy chuyện ma quỷ ắt là nên chấm dứt sớm. Một kẻ cũng gọi là có thực lực trong chúng ma như tôi, lại mang việc hệ trọng bên mình, sao có thể không màng chuyện này.

    Dương đại nhân tuy làm quan có tiếng nhưng lại không tỏ vẻ nên Dương phủ cũng vô cùng đơn giản, chẳng mấy chốc tôi đã tìm được phòng của Dương phu nhân.

    Mọi người đều đã ra ngoài cúng bái nên căn phòng trống vắng hẳn, thậm chí là có hơi lạnh lẽo. Một cảm giác sởn gai ốc vờn quanh làm tôi tỉnh ngộ.

    Đây không phải là âm khí Địa Phủ sao? Không lý nào âm khí Địa Phủ lại tồn tại ở một nơi như thế này!

    Đúng vậy! Chúng ma trần gian không thể tạo ra được loại âm khí này, chỉ có kẻ từ Địa Phủ đi ra mới có thể có, tôi là một ví dụ. Ai là người có thể làm ra điều này? Đa số những người chết đi vào Cải Mệnh phòng đều được đưa đến các thời gian khác nhau, không đời nào Diêm Vương để cho họ đi về chính khoảng thời gian mình chết. Vậy nên chuyện Cải Mệnh phòng báo thù gần như là điều không thể. Lão Cầm thì chắc sẽ không dở hơi đến nỗi tạo chuyện cho tôi làm...

    Ồ... Mà lão cũng có thể dở hơi chút chút...

    Tôi nhắm mắt lại tập trung tinh thần gọi hồn lão Cầm. Chỉ cần có lão, tôi sẽ không phải động não nhiều nữa. Quá tốn năng lượng rồi!

    Phải một lúc lâu sau, bóng lão Cầm mới xuất hiện, bóng dáng mờ mờ lập lòe như ma trơi trước mặt tôi. Nếu tôi còn sống, chắc sẽ sợ mất mật, đáng tiếc là tôi chết rồi.

    - Lão Cầm! Xem quanh đây một lượt đi, có chuyện lạ.

    Cái bóng lập lòe đánh võng quanh căn phòng một lượt rồi quay lại chỗ tôi đong đưa:

    - Nói xem.

    Tôi tặc lưỡi một cái, lần nào lão cũng phải thử tôi bằng được.

    - Có âm khí của Địa Phủ. Người nào của Địa Phủ lại dám làm càn trên dương thế thế này? Đám quan lại địa phủ việc làm không hết, chẳng lúc nào ngơi tay chắc sẽ không rảnh để quan tâm chuyện nhân gian. Hồn ma lang thang thì không thể mang theo hơi Địa Phủ. Chỉ có kẻ từng xuống Địa Phủ mới có thể có hơi Địa Phủ. Mà theo ta biết, kẻ có thể xuống Địa Phủ rồi mà vẫn có thể về dương gian rồi lại mang hơi Địa Phủ thì chỉ có thể là người của Cải Mệnh phòng. Nhưng thế quái nào mà người Cải Mệnh phòng lại có ân oán với người ở dương thế mà họ đi tới được? Chẳng phải lão Diêm Vương quản thúc chuyện thời không rất chặt hay sao?

    Cái bóng của lão chao đảo trên không trung có vẻ mùi mẫn lời tôi lắm. Xem ra lần này não tôi cũng hoạt động tốt phết!

    - Nói hay đấy. Nói tiếp xem.

    - ...

    - Hết rồi à? Kết luận đi.

    - Nếu không phải lão chơi tôi thì lão Diêm Vương quá hồ đồ rồi! - Sao có thể sơ suất như thế? Cải Mệnh phòng mang trong mình rất nhiều tội trạng, rất nhiều chấp niệm, thù oán với dương thế không ít, nếu để họ về đúng nơi mình từng sống, không biết sẽ náo loạn thế nào.

    - Ừm. Ta không rảnh mà tạo chuyện. Rồi, giờ ngươi tính sao?

    Tính sao? Sao lại hỏi tôi vấn đề này? Quay về Địa Phủ báo Diêm Vương để lão ta giải quyết?

    - Ngu ngốc! - Lời nói mang theo cái cán quạt của lão Cầm bay thẳng về phía tôi.

    - ... - Không cần phải thế chứ! Tôi cũng phán đoán ra được nhiều phết còn gì!

    - Đợi ngươi về báo cho tiểu Giao, Dương Thiên Nga kia đã trễ luôn giờ hoài thai rồi!

    Ấy... Suýt nữa tôi quên vấn đề này. Thời gian sinh, tử của con người có ảnh hưởng trực tiếp đến vận số, chệch đi một chút, Dương Thiên Nga đã không còn là Dương Thiên Nga chúng tôi cần tìm nữa rồi.

    - Vậy phải làm sao? Giải quyết một tên Cải Mệnh phòng á? Ta làm sao có năng lực đấy được!

    Tôi giãy nảy lên với lão Cầm. Lão thì chẳng mấy lo lắng, chỉ bảo tôi đúng một câu rồi biến mất:

    - Lời nguyền sinh nở.

    Lời nguyền sinh nở. Lời nguyền. Là một lời nguyền đó! Ma lực của Cải Mệnh phòng kia đến mức nào để có thể tạo ra một lời nguyền cơ chứ? Làm sao để giải lời nguyền bây giờ? Nếu Dương phu nhân bị nguyền như vậy, làm sao có thể có Dương Thiên Nga được?

    Tôi rối rắm bay vòng quanh gian phòng của Dương phu nhân không chừa một ngõ ngách nào.

    Để giải lời nguyền có hai cách. Cách thứ nhất là bạo lực, dùng ma lực lớn hơn để phá vỡ lời nguyền. Đối với tôi mà nói, không thể làm cách này được nhưng với lão Cầm là có thể, chỉ là lão sẽ không chịu làm chuyện không phận sự của mình. Đã phân chia công việc, nhất định lão sẽ tuân theo, quá ư là cứng nhắc! Xét đến cách thứ hai, trong đầu tôi bây giờ lại vô cùng mơ hồ. Để mà nói thì ma khí của lời nguyền là âm, để trị được âm thì cần có dương, nhưng đây không phải ma khí bình thường... Ma khí của Địa Phủ, lời nguyền từ Địa Phủ, dương khí phải nặng cỡ nào mới có thể khống chế được nó?

    Tha thứ cho kẻ nông cạn như tôi, tạm thời không thể tìm lời giải đáp.

    - Phu nhân, người thấy không khỏe chỗ nào? - Giọng con ở vang lên ngay trước cửa phòng kéo sự chú ý của tôi về phía đó.

    Mấy ngày bị quấy nhiễu, sắc mặt Dương phu nhân nhợt nhạt đi nhiều, chẳng còn dáng vẻ kiều diễm như ngày đầu tôi gặp bà. Con ở bên cạnh đỡ bà vào phòng vô cùng cẩn thận.

    - Hơi nhức đầu chút thôi. Ngươi cho người đi đối đãi với thầy pháp đi.

    - Dạ.

    Thầy pháp mà bọn họ nhắc đến mới ở đây được dăm hôm, nghe nói là người Châu Lạng, ''linh'' có tiếng, Dương đại nhân phải lặn lội lên tận nơi năn nỉ mới mời được. Tôi không biết một người trần mắt thịt có thể biết được những gì nhưng chắc một người như ông ấy nhất định sẽ hiểu biết về lĩnh vực tâm linh nhiều hơn tôi khi còn sống.

    Tôi bay theo con ở kia một lúc thì đi tới được gian phòng thầy pháp ở. Kiến trúc cũng tương tự gian phòng của Dương phu nhân, chỉ nhỏ hơn một chút. Thầy pháp tóc dài lòa xòa che gần hết mặt, mặc một bộ đồ nhạt màu đơn giản, sạch sẽ, có hơi khác so với suy nghĩ của tôi một chút. Ừm, trong suy nghĩ của tôi, thầy pháp và cái bang ăn mặc tương tự nhau.

    Vị thầy pháp này cũng rất ít nói, không yêu cầu gì nhiều, cũng không cần người hầu kẻ hạ. Bọn họ mang cơm mang nước xong liền lập tức rút lui.

    Tôi ngồi chễm trệ bên cửa sổ lắc lư theo dõi từng hành động nhỏ của ông ta. Phát hiện một lúc lâu ông ta không hề động đũa, trông cũng vô cùng nguy hiểm. Mà cũng không biết là nguy hiểm thật hay giả vờ. Tốt nhất là nguy hiểm thật để tôi đỡ phải chạy đi tìm người khác. Thời thế loạn lạc, lòng người so với lòng ma khó đoán gấp bội, phải tìm thế nào cho kịp ngày Dương phu nhân thụ thai chứ?

    Thầy pháp thở dài một tiếng, bàn tay xanh xao đưa lên vén làn tóc sang một bên vô cùng chỉnh tề. Chắc là để tiện ăn cơm...

    Hoặc cũng có thể là để khoe mặt?

    Thầy pháp trẻ tuổi? Quá trẻ cho sự nổi tiếng mà ông ta có, quá trẻ cho những hiểu biết mà ông ta có. Quá trẻ cho một con người có thể.

    Tôi không phủ nhận suy nghĩ trong đầu mình, đằng nào tôi cũng không phải lần đầu tiên thấy những điều lạ kỳ.

    - Sứ giả của Địa Phủ, liệu có ngại đến đây dùng bữa với một kẻ phàm tục như ta?

    - ...

    Ừm... Sứ giả Địa Phủ... Tên cũng hay đấy.
     
    Chỉnh sửa cuối: 18/8/19
    Aria, Diên VĩAndrea thích điều này.
  8. Din

    Din mùa nắng chưa về

    Bài viết:
    1,063
    Đã được thích:
    7,185
    Điểm thành tích:
    160

    CẢI MỆNH
    Tác giả: Lưu Thu Huyền
    Chương 6: Lấy dương trị âm
    Coi như hồi còn sống tôi tích phúc tích đức cũng đủ, chết đi rồi có cái mà xài. Nay tìm đâu được đó cũng gọi là một cái may trong cái rủi.

    Thầy pháp trẻ tuổi quả thực có nhãn lực hơn người, cậu ta có thể nhìn thấy tôi, thậm chí nghe được tiếng của tôi, chỉ là không thể nhớ rõ bất cứ thông tin gì đặc biệt tôi kể cho cậu ta. Cũng phải, Diêm Vương sao có thể làm ăn tắc trách đến mức để tôi tiết lộ chuyện Địa Phủ cho một kẻ ở dương thế.

    - Ta nói từ nãy giờ mà ngươi không nhớ được điều gì, ngươi đã hiểu vấn đề chưa?

    - Thưa, ta hiểu rồi. Chuyện chốn Địa Phủ sao đến kẻ phàm tục như ta để tâm... Ngài lần này đến đây, liệu có phải do chuyện của nhà họ Dương không?

    - Ngươi không phải là người phàm. - Tôi chẳng quan tâm lời cậu ta hỏi, chỉ kết luận một câu lại sau một hồi nhìn ngắm gương mặt góc cạnh của cậu ta. Ở thời tôi sống, loại đàn ông xương xẩu như cậu ta cũng được săn đón không kém gì mấy anh sáu múi cuồn cuộn. Tính ra tạm gọi được là mỹ nam, mỗi tội quá gầy!

    - Không giấu gì ngài, ta là bán yêu. Cha ta là người phàm, mẹ ta là yêu.

    - Cha ngươi cũng là thầy pháp?

    Bán yêu mà đi làm thầy pháp, cái kịch bản này thì chỉ có thể là cha truyền con nối mà thôi. Mặc dù cha sa đọa thế nào vớ đúng phải một chị yêu tinh thì con cũng phải cố gắng hơn cha một chút.

    Bán yêu nghe vậy lập tức gật đầu. Cậu ta kể giọng mùi mẫn:

    - Cha mẹ ta rất yêu nhau, thế nhưng người và yêu không thể chung đường, cuối cùng cũng... chẳng đi đến đâu...

    Ừm... Súc tích... Tương đối cảm động. Nhưng đó không phải vấn đề trọng yếu, não bộ tôi cũng không đủ lớn để chất chứa câu chuyện của người khác.

    - Ngươi đã đoán ra được điều gì ở căn nhà này chưa? - Tôi hỏi thẳng vào vấn đề chính.

    Bán yêu gật đầu, mặt vô cùng đăm chiêu, một lúc sau lại lắc đầu.

    - Chỉ hiểu một nửa.

    - Nói xem. - Tôi nhặt một hạt lạc cho vào miệng nhai chóp chép chờ đợi.

    - Dương phu nhân bị âm khí quấy rối là do xung quanh đây quá nhiều ma, ta đã cúng cháo đồng thời cũng tụng kinh siêu độ mấy hôm nay, chẳng bao lâu nữa, mọi chuyện sẽ tốt hơn. Thế nhưng... ta vẫn có cảm giác lạ lạ. Có một cái gì đó lớn hơn những thứ ta từng biết ở đây nữa... Ngài là người Địa Phủ, ắt sẽ biết nhiều thứ về nơi đó hơn ta, hẳn sẽ có thể giúp ta tìm câu trả lời...

    Âm khí Địa Phủ suy cho cùng cũng là một loại âm khí cực kỳ thuần túy, nhân gian hiếm có, lại đột nhiên xuất hiện chốn này khiến đám ma vất vưởng tò mò hướng đến, cũng không phải chuyện lạ. Bán yêu cảm nhận được những điều này cũng có thể xem là có tư chất, năng lực không tệ. Vậy chắc cũng đáng để thử. Tôi chậm rãi phủi phủi tay bắt đầu dẫn nhập vào chuyện chính:

    - Ngươi cúng cháo dẫn tới một cơ số ma đói đến ăn uống tưng bừng nên không khí ở đây có ảm đạm một chút. Cách này nhân từ nhưng cũng chưa thỏa cho lắm. Tuy nhiên ngươi nói không sai, mấy tên đó sớm muộn gì ngươi cũng giải quyết được. Còn vấn đề kia, ta cũng đang cần tìm ngươi để bàn bạc cách giải quyết đây.

    - Ma, cũng từng là con người. Bọn họ bất hạnh thành cô hồn, đuổi cùng giết tận cũng không phải điều ta muốn. Vài ngày nữa không suy chuyển, có lẽ ta sẽ lập đàn trừ tà. Ừm.. Ngài muốn bàn bạc với ta? Chuyện gì hệ trọng đến thế? - Bán yêu có hơi ngạc nhiên hỏi tôi.

    Thầy pháp thủa này đều nhân từ vậy sao? Còn nữa, cái biểu cảm kia... Ầy, quả thực không cần coi tôi là một người đức cao vọng trọng thế đâu, tôi cũng chỉ là một người đã chết mà thôi, nói ra còn không bằng cậu ta nữa kìa.

    - Tự tin lên, ngươi cũng biết nhiều mà. - Tôi cười cười cổ vũ cậu ta nhưng hình như không hiệu quả lắm.

    - ...

    - Nói thẳng nhé. Có một loại âm khí năng lượng vô cùng lớn, ngươi biết loại dương khí nào có thể kiềm chế nó hay không? Trong một thời gian thôi cũng được.

    - Âm khí mạnh đến mức nào?

    - Lời nguyền từ Địa Phủ. - Tôi đáp lại nhanh gọn.

    Bán yêu nghe vậy liền sững lại, vẻ mặt vô cùng khó coi.

    - Vị phu nhân này đã gây ra nghiệp chướng gì mà lại thành ra như thế! Thiện tai, thiện tai.

    Tôi gật gù theo cậu ta, đây không phải câu trả lời tôi cần.

    Nhưng mà có hơi lạ chút.

    - Ngươi là thầy pháp, sao cách nói chuyện lại giống người nhà Phật vậy?

    Để ý mà thầy thì cách cậu ta đi đứng, động tác của cậu ta cũng rất bình tĩnh, thư thái, khiến cho người bên cạnh thấy dễ chịu khó tả.

    - Thưa, là Phật đại từ đại bi đã cho ta nương nhờ một thời gian.

    - ...

    Ra là vậy. Bán yêu nhân từ với ma, cũng là lẽ đó. Cuộc đời của cậu ta chắc hẳn đã gặp không ít gian nan rồi.

    Chúng tôi ngồi im lặng một lúc thôi mà cơm canh trên bàn đã nguội tanh nguội ngắt. Bán yêu cũng không để ý gì nhiều, cậu ta đăm chiêu, ngồi im như một pho tượng sống. Tôi ngồi bên cạnh nhìn cậu ta đến phát chán bèn quay thẳng vào cái giường ngủ lăn lóc ra cho thoải mái. Dù sao thú vui của tôi trước và sau khi chết cũng chỉ có vậy mà thôi: ngủ.

    Đến lúc tôi lờ mờ tỉnh dậy, trời đã sẩm tối. Giấc ngủ của một con ma thường chẳng bao giờ có thể xác định được lúc tỉnh dậy. Có lần tôi ngủ những ba tuần trời, lúc tỉnh dậy còn chẳng thể cử động nổi, phải gọi lão Cầm đến hỗ trợ mới có thể thoải mái thư giãn cơ thể.

    - Ngài tỉnh rồi à? - Bán yêu ngồi bên giường nhìn tôi vẻ vô cùng chờ mong. Chắc là có tin tốt?

    Tôi vươn mình một cái từ từ ngồi dậy hỏi cậu ta:

    - Ta ngủ bao lâu rồi?

    - Tròn một ngày rồi.

    Âm khí Địa Phủ đúng là âm khí Địa Phủ, chúng luôn khiến tôi ngủ mất kiểm soát như thế. Nếu nói nó thân thương thì nó lại làm tôi thấy sợ hãi. Nói nó đáng sợ thì nó lại khiến tôi nhớ đến quãng thời gian lông bông ở Địa Phủ, thân thương đến lạ. Mâu thuẫn thật!

    - Bây giờ là giờ gì rồi?

    Trông sắc trời thế kia, chắc cũng phải năm sáu giờ chiều rồi nhỉ?

    - Giờ Dậu sáu khắc.

    - Ừ...

    Đáp lời tôi lại nằm vật xuống giường. Đến đêm âm khí càng thịnh lại càng cản trở quyết tâm làm việc của tôi. Vậy mới nói, công việc và đam mê không giống nhau cũng là một nỗi buồn cực kỳ lớn!

    - Ngài bị sao thế? - Bán yêu phát giác ra điều gì đó, vô cùng săn sóc hỏi tôi.

    - Ừm. Âm khí nặng, ta mệt.

    - ...

    - Ngươi nghĩ ra điều gì chưa? - Tôi lầm bầm hỏi lại cậu ta, giọng đã xuống tone cực kỳ thấp rồi. Nếu cậu ta không phải bán yêu chắc sẽ bị dọa sợ chết.

    - Có ý tưởng rồi. - Bán yêu hào hứng đáp lời tôi.

    Công suất làm việc hiệu quả đó!

    - Nói xem.

    - Ngài nói áp chế theo thời gian cũng được. Vậy thì có thể dựa vào dương khí của đất trời. Giờ ngọ ba khắc hàng ngày là thời điểm dương khí thịnh nhất, hai ngày nữa là vào Hạ chí, kết hợp hai điều này ta nghĩ có thể trấn áp âm khí một thời gian như ngài muốn. Nhưng một thời gian như vậy có đủ không?

    Giờ ngọ ba khắc. Là khoảng mười hai giờ trưa... Bảo một cặp vợ chồng cổ đại làm tình vào mười hai giờ trưa thì có phải là quá đáng không nhỉ?

    Ừm, ở thời tôi sống thì mọi người thường làm vào ban đêm nhưng cũng không có nghĩa là không có ai làm vào ban ngày. Ừm... chắc cũng được.

    - Đủ chứ. Chỉ có điều, chuyện này hơi tế nhị, không biết ngươi có thể ra tay được hay không?

    Bán yêu thì bán yêu nhưng cậu ta dù gì cũng là thầy pháp, lại từng sống trong chùa, thật sự khiến cho người ta không nỡ vấy bẩn mà!

    - Xin ngài cứ nói! - Bán yêu vô cùng nhiệt huyết đáp lời.

    - Là thế này. Lời nguyền phu nhân nhà này gặp phải là lời nguyền sinh nở. Nhưng con của bọn họ lại là một nhân vật lớn nhất định phải có trong lịch sử, vậy nên họ nhất định phải có con. Ta muốn dựa vào dương khí như ngươi nói để tạm thời trấn áp âm khí để bọn họ thụ thai đứa trẻ này.

    Tôi đã tìm tất cả từ ngữ dễ hiểu nhất mà tế nhị nhất để nói rồi mà bán yêu vẫn không tránh được đỏ mặt. Lại còn đỏ hơn cả trái cà chua chín nữa. Liệu cậu ta có thể đem cái mặt này đi tường thuật lại với vợ chồng họ Dương không đây? Tôi là tôi vô cùng sầu não!

    - Chuyện này... Quả thực... Ta nói thì...

    - Cũng chỉ có ngươi nói được. Bọn họ đâu thấy được ta.

    - Vậy... ta sẽ nghĩ cách...

    Tôi gật đầu tán thành, không quên nhắc nhở:

    - Đừng có quá thời gian đã định là được. Đứa trẻ phải đến vào ngày đầu tiên của Hạ chí, tức là ngươi còn hai ngày nữa để nghĩ cách.

    - Ta... hiểu rồi...

    Tôi lách người ra bên cạnh bán yêu chuẩn bị bay về phía phòng Dương phu nhân. Kế hoạch ổn thỏa, tuy nhiên vẫn cần xác nhận lại xem Cải Mệnh phòng ra lời nguyền có còn trên dương thế hay không. Trước khi đi cũng vô cùng chu đáo báo với bán yêu để hắn khỏi phải hỏi:

    - Ta đi kiểm tra phòng Dương phu nhân một lúc. Ngươi nghĩ cách đi.

    - ...
     
    Aria, AndreaDiên Vĩ thích điều này.
  9. Din

    Din mùa nắng chưa về

    Bài viết:
    1,063
    Đã được thích:
    7,185
    Điểm thành tích:
    160

    CẢI MỆNH
    Tác giả: Lưu Thu Huyền
    Chương 7: Sóng gió chào đời
    Châu Lạng những ngày đầu năm đào rừng nở trắng cả một vùng, một loại không khí kỳ lạ bao phủ rộng khắp. Có gì đó nhộn nhạo ở trong lòng, cảm giác như trái tim lặng im đã lâu tự nhiên hoạt động lại, từng cái hít thở cũng thỏa mãn vô cùng. Bán yêu hứng khởi mà nói với tôi đó là mùa xuân, mùa xuân của đất trời. Hèn gì tôi thấy lạ, hồi còn sống tôi đâu có được thấy những cảnh này? Cuộc sống nơi phố thị tấp nập mà chật chội, tiến kiếm ra chẳng để lại được bao, ngoại trừ ngày Đại Học được đi chơi vài chốc thì tôi chưa có một lần du lịch thoải mái đúng nghĩa.

    Vậy đó, chết rồi được hưởng thụ những thứ này, tôi chẳng biết nên vui hay nên buồn nữa.

    - Cô Lưu, cô đến chơi đó à? - Bán yêu trong bộ quần áo thô màu nâu sậm vác trên lưng một cái bọc to oạch thấy tôi liền qua chỗ này chào hỏi.

    Cũng mấy tháng rồi, tôi cứ đảo qua đảo lại Kinh thành và Châu Lạng, vừa trông trừng tình hình Dương phu nhân bên đó, vừa ngó qua tình hình bán yêu bên này. Mặc dù trên thực tế tôi chẳng có quyền hành gì mà phải để ý tới bán yêu nhưng biết sao được, tôi thích vậy. Ít nhất sự tồn tại của bán yêu này khiến cho tôi có một chút cảm giác mình còn sống, vẫn còn có người có thể nhìn thấy mình. Một loại cảm giác vui vẻ.

    Hồi mới gặp, bán yêu cứ một câu ''ngài'' hai câu ''ngài'' rồi dạ dạ thưa thưa, tôi nghe phát sợ lên được, khó khăn lắm mới bắt cậu ta đổi ngôn xưng. Cái chữ ''ngài'' và cái sự tôn kính của cậu ta dành cho tôi làm tôi thấy nặng nề quá, chịu không nổi.

    Bán yêu thấy tôi không trả lời cậu ta cũng không ý kiến gì nữa, nhanh chóng vào nhà cất đồ rồi dọn dẹp chút đồ ra cái chõng tre trước cửa nhà. Lúc này, tôi mới lên tiếng:

    - Nước nôi gì chứ? Ta cũng đâu có cảm giác gì đâu.

    Tôi là người chết, mấy cái đồ ăn đồ uống đối với tôi nào có hứng thú gì. Chỉ là đôi lúc buồn mồm cũng muốn học đòi người sống một chút thôi.

    Bán yêu nghe tôi nói vậy cười toe:

    - Nước nôi đâu. Rượu đó, rượu mạnh đó. Cô bảo cô thích rượu mà?

    Rượu có một vị cay nồng, vừa chạm vào đầu lưỡi đã khiến não bộ tôi điên cuồng lên. Hồi còn sống tửu lượng của tôi chưa bao giờ quá ba chén nhưng chết đi rồi, có uống bao nhiêu cũng không say nổi. Nhưng được cái rượu nó lạ thế đấy, nó có thể khiến não bộ của tôi lừa đảo vị giác rằng nó cảm nhận được. Vì thế nên tôi mới bắt đầu thích rượu. Lúc xuất ra làm người, tôi cũng thích uống rượu thay cơm.

    - Ờ. Cũng được đấy. - Tôi thả mình trên chõng đáp lời.

    - Hê hê... Mà cô Lưu này, bên Dương phu nhân thế nào rồi? - Bán yêu rót rượu ra chén nhỏ, đưa cho tôi bắt đầu hỏi chuyện.

    - Vẫn vậy, cái thai hơi yếu, khả năng sinh non là cao.

    Có thể thụ thai đã là tốt lắm rồi! May mà ngày Hạ chí đó, Cải Mệnh phòng kia không có ở dương thế, nếu không, cũng chẳng biết có chuyện gì xảy ra nữa...

    Người mang lời nguyền sinh nở lại mang thai, đứa trẻ cũng phải thật mạnh mẽ mới có thể chống trọi đến bây giờ. Chỉ hi vọng, nàng ấy ra đời được thuận lợi. Dù gì mà nói, sự xuất hiện của nàng ấy cũng lấy đi không ít tâm huyết của tôi, bảo không quan tâm đến hai mẹ con họ là nói dối.

    - Đứa trẻ ra đời rồi, cô tính thế nào nữa? - Bán yêu lại hỏi.

    Thực ra tôi cũng từng nói mục đích của mình cho bán yêu khá nhiều lần rồi, nhưng lần nào cũng diễn đạt không hiệu quả, cậu ta cuối cùng chẳng nhớ được gì.

    Tôi vớ tay lấy vò rượu, tự rót cho mình thêm một chén đáp lời cậu ta:

    - Ngươi cứ coi như địa phủ có một chức vị mới chuyên đi bảo hộ cuộc đời người khác đi...

    Vừa đúng vừa sai, nhưng thôi, bán yêu không cần biết quá nhiều.

    - Thần hộ mệnh hả?

    - Ừm...

    Mặc dù không đúng lắm khi gọi một hồn ma là thần, thế nhưng tôi cũng chẳng muốn giải thích thêm nữa, đằng nào bán yêu cũng chẳng nhớ nổi tôi nói cái gì. Rước mệt vào thân.

    Bán yêu thấy tôi có vẻ chẳng mặn mà với câu chuyện cậu ta khơi ra cho lắm nên cũng không nói thêm gì nữa, chỉ yên lặng uống rượu cùng tôi.

    Một canh giờ qua, phía đầu con đường hẹp xuất hiện thêm một người, trông có vẻ đã thấm mệt. Trèo lên một quả núi đúng là không dễ dàng gì, bán yêu này cũng rất biết cách khiến người khác không tới gần mình được. Dựng nhà trên đỉnh núi, cách xa tương đối với dân cư, coi như cũng tránh được lời ra tiếng vào cùng đôi chuyện phàm tục vớ vẩn. Nếu có cơ hội, tôi cũng muốn được tận hưởng cuộc sống như cậu ta.

    - Thầy pháp Đào, thầy pháp Đào... - Người kia vôi vã đi đến chỗ này, miệng luôn mồm gọi tên bán yêu.

    Đào. Chỉ một chữ đào. Nghe nói mẹ của bán yêu là một gốc Đào trắng nên mới lấy tên Đào.

    - Xin hãy bình tĩnh, có chuyện gì mà khiến ngươi phải tới tận đây? - Bán yêu duy trì trạng thái từ tốn, bình tĩnh như một nhà sư đáp lời vị kia.

    - Không hay rồi, phu nhân nhà chúng tôi dạo này cảm thấy bất an, ắt có vấn đề. Thỉnh mời thầy xuống giúp đỡ...

    Dương phu nhân có chuyện? Nhanh vậy sao? Tôi chỉ mới rời khỏi Kinh thành được mấy canh giờ thôi mà?

    Bán yêu nghe chuyện cũng rất sửng sốt quay sang nhìn tôi vẻ khó hiểu. Còn tôi thì nào còn thời gian giải thích với cậu ta nữa.

    - Tôi về Kinh thành trước. Cậu đến sau. - Tôi để lại cho bán yêu mấy lời rồi vội vã rời đi.

    Dương phu nhân thụ thai ngày Hạ chí, bây giờ mới đầu năm, có nghĩa là còn chưa đủ tám tháng. Nếu bà ấy ở thời hiện đại, tôi sẽ tự tin rằng Dương Thiên Nga sẽ chào đời nhưng bây giờ là quá khứ, đứa trẻ thiếu những gần hai tháng liệu có sống nổi hay không?

    Tôi luống cuống truyền tin cho lão Cầm mặc dù còn chẳng biết lão có để tâm chuyện này hay không. Lão vốn chẳng cần đi cải mệnh. Còn tôi thì cần, và hơn hết là tôi cũng không muốn đứa trẻ này chết yểu. Dù sao đó cũng là một sinh mệnh, một sinh mệnh vẫn còn hoàn toàn tinh khiết như môt tờ giấy trắng. Nó chẳng làm gì sai để nhận lấy cái chết vì lời nguyền kia...

    Dương phủ chỉ rời mắt tôi một chút thôi đã trở nên âm u bất thường, quả thực lần này do tôi tắc trách quá rồi! Không nghĩ sự việc lại thành ra như vậy. Cây cối trong nhà sậm hẳn màu lại, cái mùi ngai ngái xộc thẳng vào tiềm thức của tôi. Không một mùi vị nào của dương thế có năng lực như vậy đối với người của Địa Phủ ngoại trừ cái chết. Ngôi nhà này sắp sửa có người chết.

    Nghĩ đến chuyện trước mắt tôi lại càng cuống hơn. Chưa bao giờ đi làm nhiệm vụ tôi lại rơi vào tình hình như thế này, chưa bao giờ đi làm nhiệm vụ tôi lại phải tự mình giải quyết tất cả như thế này. Mọi lần đều là có lão Cầm... Tại sao lần này cứ phải tách ra như thế?

    - Lão Cầm. Cầm Ngọc. Cầm Ngọc... - Tôi lẩm nhẩm tên lão Cầm bay qua bay lại. Nếu là lão Cầm thì lão sẽ giải quyết chuyện này như thế nào? Làm thế nào để giữ mạng sống cho Dương Thiên Nga?

    ''Cầu siêu cho Cải Mệnh phòng.''

    Giọng nói của lão Cầm vang lên trong tiềm thức của tôi. Quả thực, tâm linh tương thông giữa chúng tôi đúng là không đùa được.

    Cầu siêu. Cải Mệnh phòng nói đi nói lại bản chất cũng là hồn ma, hơn các hồn ma ở chỗ nghiệp nặng hơn, cùng với trọng trách lớn hơn. Nhưng chung quy vẫn là hồn ma. Đã là hồn ma sẽ không tránh được kinh cầu siêu...

    Để cầu siêu cho một hồn ma, thứ quan trọng nhất đó là cái tên.

    Tôi bay nhanh về phía phòng Dương phu nhân tìm cách thăm dò, kẻ này chỉ nguyền Dương phu nhân, từ đầu đến cuối chưa từng động tay động chân với Dương đại nhân, vì thế chỉ Dương phu nhân mới có thể biết rõ ai là kẻ hận mình đến mức đó.

    Lúc này, xung quanh Dương phu nhân ngập ngụa ma khí khiến mặt bà xám mét lại, cả người vô lực chỉ có thể nằm trên giường rên lên từng tiếng. Mấy con ở cũng cuống cuồng hết cả lên gấp sắp điên lên rồi. Tôi lách qua bọn họ đến gần giường hơn. Trên đường về tôi đã cố trấn an mình phải lạc quan, mọi chuyện sẽ ổn, thế nhưng tình hình này đứa trẻ quả thực phải chào đời sớm hơn nhiều rồi!

    Lúc đứa trẻ chào đời, cũng là lúc quan trọng nhất...

    Tôi thở dài một tiếng lặng lẽ quyết định rồi rời khỏi phòng.

    Hôm nay, có người sẽ phải chết.

    Bán yêu vừa tới nơi, mặt trời cũng xuống núi, từng hàng cây trước cửa Dương phủ lay lắt đung đưa vài cái. Đám con ở đi lại mỗi lúc một nhiều, bà đỡ cũng đã tới được một lúc, Dương Thiên Nga chuẩn bị chào đời.

    Tôi nói sơ qua kế hoạch với bán tiên để cậu ta chuẩn bị.

    - Tôi cần cậu lập đàn cầu siêu. Ngay khi tôi đưa tên người đó cho cậu, lập tức làm lễ đưa tiễn người đó ngay lập tức. Chuẩn bị kỹ một chút, không dễ đối phó đâu.

    Bán yêu nhìn thấy rõ sự căng thẳng của tôi, cậu ta chẳng hỏi thêm gì nhiều mà tức tốc đi tìm Dương đại nhân để chuẩn bị đồ đạc.

    Nhìn theo bộ dáng có phần đã không giữ được bình tĩnh như thường ngày của cậu ta, tôi thở hắt ra một cái. Giờ này cũng chỉ còn cách tin tưởng mà thôi!

    Đứa trẻ này sinh vào buổi đêm, rõ ràng là cố ý trêu ngươi người khác. Tôi lướt nhanh qua dòng người đến thẳng chỗ bà đỡ, tập trung ma khí mà đâm thẳng vào người bà ta. Cái trò nhập hồn này thực sự là một trò được Diêm Vương khuyến khích không nên thực hiện. Việc nhập vào một cơ thể, dù ít dù nhiều cũng sẽ ảnh hưởng đến cơ thể đó, không những vậy, chính hồn ma cũng sẽ bị nhiễm uế khí trần gian. Chẳng Cải Mệnh phòng nào điên mà làm vậy.

    Nhưng tôi lúc này có hơi điên.

    Bà đỡ thân thể mập mạp, nặng hơn so với bình thường khiến tôi đi lại có chút khó khăn, đã lâu lắm rồi, tôi không có cảm nhận về trọng lực của trái đất.

    - Các ngươi tạm thời ra ngoài đi, mang theo chậu nước ấm vào đây. - Tôi ra lệnh cho đám con ở như một bà đỡ thực thụ.

    Được cái người này cũng có tiếng tăm nên đám con ở cũng nghe răm rắp.

    Để cho bọn họ lui ra hết, tôi mới đến gần Dương phu nhân hơn, bấm tay tạo thêm một lớp chắn mỏng để tránh người ngoài nghe ngóng được điều gì.

    - Dương phu nhân, bà đã biết tội lỗi của mình chưa? - Tôi dùng giọng điệu đanh thép hỏi.

    Dương phu nhân lúc này vô cùng đau đớn, chỉ có thể rên rỉ. Không hay! Tôi lập tức lấy ra cán quạt của Cầm Ngọc xoay một vòng tạm thời đuổi hết ma khí xung quanh đi rồi lại gia thêm một tầng ngăn trở.

    - Dương phu nhân! Bà đã biết sai chưa? - Tôi lại hỏi lại một lần nữa.

    Dương phu nhân lúc này đã tỉnh táo hơn một chút, nước mắt giàn giụa bấu víu lấy bàn tay mập mạp của bà vú kêu:

    - Xin ngươi hãy cứu lấy con ta! Xin ngươi! Van cầu ngươi!

    Ta vốn đang ở đây để cứu con ngươi!

    - Ngươi tỉnh táo lại cho ta! Ta hỏi ngươi, ngươi đã giết chết ai rồi? - Tôi uất quá đành nói thẳng toẹt ra.

    Dương phu nhân lại nhìn tôi vô cùng ngơ ngác:

    - Ngươi là ai?

    Tôi phẫn nộ tăng sức ép lên, tầng ngăn trở kia sẽ không giữ được ma khí quá lâu mà bà ta lại quá tốn thời gian!

    - Nếu ngươi không khai tên người mà ngươi hại chết thì ngày hôm nay mẹ con ngươi sẽ bị người đó trả thù. Không những ngươi chết mà cả con của ngươi cũng phải chết theo. Mau khai tên người ngươi hại chết!

    Dương phu nhân nghe lời tôi nói mặt mũi càng xanh hơn, giọng nói vô cùng luống cuống:

    - Không phải, ta quả thực chưa từng giết hại ai bao giờ! Từ cha sinh mẹ đẻ, ta chưa từng dám tổn hại đến mạng sống của ai cả!

    Không phải là nói phét! Trong lúc sắp chết chẳng ai điên mà nói phét. Thế nhưng tôi lại chẳng thể tin được! Thế Cải Mệnh phòng kia vì lý gì lại tạo thêm nghiệp cho mình bằng cách gieo lời nguyền cho người khác cơ chứ? Chẳng bao giờ có hồn ma nào điên như thế!

    - Không phải ngươi thì cha mẹ ngươi, anh chị em thân thiết của ngươi rốt cuộc đã động đến ai?
     
    Diên VĩAndrea thích điều này.
    1. Bình luận
    2. Din
      Din
      Phải biết tận dụng nguồn tài nguyên có sẵn. =)))
      26/8/19 Báo cáo
    3. Andrea
      Andrea
      nhìn cái chữ kí mà em thài luôn =))))
      26/8/19 Báo cáo

Chia sẻ trang này