Truyện ngắn Bước qua sầu thương

Thảo luận trong 'Truyện ngắn – Tản văn' bắt đầu bởi luthyeen, 27/6/17.

  1. luthyeen

    luthyeen Lưu Thu Huyền Thành viên BQT

    Bài viết:
    855
    Đã được thích:
    5,065
    Điểm thành tích:
    140

    Bước Qua Sầu Thương
    Tác giả: Lưu Thu Huyền
    Thể loại: Truyện ngắn
    Tình trạng: Hoàn thành
    Tôi có một tật xấu, đó là thích ngắm nhìn người khác bận rộn và luôn luôn đứng ngoài như không phải chuyện của mình. Mẹ nói tôi là cái đồ vừa ương ngạnh, vừa vô tâm. Cả nhà thì đang trên dưới tất bật đủ chuyện, tôi thì cứ như người trên mây, chẳng thấy có ý tứ gì là lo lắng.

    Hai ngày nữa, tôi về nhà chồng.

    Còn giờ, tôi ích kỷ thu mình trong một góc phòng, yên tĩnh đến lạ thường.

    Những lúc như thế này, trong lòng tôi lại dấy lên một nỗi sợ non trẻ. Sợ thời gian. Sợ cái lá xanh trên cành vài tháng nữa sẽ rơi rụng xuống đất. Sợ đám hoa cỏ chẳng tươi tốt được lâu. Sợ nắng mai qua hoàng hôn là tắt. Buồn cười thật! Tại sao một đứa con gái hai mươi lăm tuổi đầu rồi mà có thể có thứ suy nghĩ không bằng một đứa trẻ như vậy? Tại sao lại sợ những sự thật hiển nhiên như vậy?

    Những sự thật mà chẳng ai có thể trốn chạy được.

    - Cạch. - Tiếng cửa phòng mở ra làm tôi giật mình nhìn về hướng đó.

    Nhìn thấy người bước vào, tôi xoa đầu mình một cái rồi đứng dậy rót nước.

    - Sao anh lại ở đây?

    Lời tôi vừa dứt, cánh tay dài của anh đã ôm tôi trọn vào lòng, cái mũi cao cao dụi lên tóc làm tôi có hơi khó chịu. Đang tính bảo anh tránh ra thì anh đã nói trước:

    - Thì anh đến làm phiền em.

    Tôi "Xì." Một tiếng rồi ngồi xuống ghế.

    - Đùa với anh đâu mà! Có chuyện gì thế? Tự nhiên đến nhà em?

    Anh ỉu xìu ngồi xuống:

    - Sang thăm vợ tương lai.

    Tôi trừng mắt:

    - Giờ này bận rộn bao nhiêu thế mà còn chạy sang đây! Anh có nghĩ cho mọi người không hả?

    Anh nhăn mặt phản bác:

    - Thế giờ này bận rộn bao nhiêu thế mà em còn nhốt mình trong phòng!

    - Em không có! - Tôi gắt lên.

    Hai ngày trước khi cưới, chúng tôi cãi nhau vì những lý do nhỏ nhặt. Bỗng chốc khiến tôi cảm thấy bức bách biết bao, giống như một con chim đang bay lượn liền bị nhốt vào một cái lồng nhỏ. Muốn bay, muốn nhảy cũng chỉ qua lại trong cái không gian vô vị ấy.

    Hôn nhân. Rốt cuộc có nhất thiết phải cần điều này hay không? Đến cận kề ngày cưới, tôi vẫn không trả lời nổi. Tôi vẫn cứ thế, vẫn là một con hươu chạy trên con đường người ta đã vẽ sẵn.

    - Anh xin lỗi. - Giọng anh nhỏ như tiếng muỗi kêu.

    Nhưng nó lại làm tôi ngứa ngáy. Rõ ràng, tôi mới là người sai, vậy mà anh lại là người xin lỗi. Câu xin lỗi chưa bao giờ khiến tôi cảm thấy khó chịu đến thế!

    Tôi ôm vai im lặng nhìn cửa sổ. Tôi không giận anh. Tôi giận chính tôi. Cũng vì giận mà không làm gì nổi, nên mới thấy mệt mỏi.

    Những ngày gần đây, không chỉ nghĩ về chuyện trước kia, chuyện kết hôn mà tôi nghĩ đến cả chuyện cuộc sống sau này nữa. Khi tôi rời khỏi căn nhà này, cây hoa sữa ngoài cửa sổ sẽ vẫn như vậy, mọc lên cao rồi lại bị bố tôi chặt bớt đi, con đường lớn cũng vẫn đông đúc, lúa vẫn được trồng, hoa vẫn sẽ đơm. Chẳng có gì đặc biệt hơn. Hóa ra, từ trước đến nay, tôi vẫn luôn phóng đại bản thân mình, xem mình là quan trọng mà không biết đến, tôi cũng chẳng có gì quan trọng. Nhưng một mặt nào đó, tôi vẫn muốn làm cái thứ không quan trọng ấy ở nơi đây. Cảm giác luyến tiếc khi sắp phải rời xa khiến tôi phát điên lên được. Liệu có phải, cô dâu nào trước ngày cưới cũng giống tôi?

    - Ngân, anh sai rồi. Đừng căng thẳng.

    - Em không căng thẳng. - Tôi nhỏ giọng đáp lại.

    Tôi nghe anh thở dài một tiếng. Vài giây sau, vòng tay anh lại giữ lấy tôi.

    - Xuống ăn cơm thôi em.

    Anh vẫn luôn như thế, chẳng bao giờ tức giận với tôi quá lâu cả. Dù tôi làm gì đi chăng nữa. Thật tốt, phải không?

    Tôi gật đầu một cái, đẩy tay anh ra cúi xuống thu dọn đống tro tàn.

    Anh kéo tay tôi ngăn lại:

    - Để anh. Số còn lại ở đâu?

    Tôi nhắm mắt bất lực chỉ về phía ngăn bàn. Chẳng bao giờ giấu được anh cái gì, cũng chẳng bao giờ kiểm soát được bản thân. Trước anh, tôi luôn bị biến thành kẻ vô dụng.

    Anh đến ngăn bàn lấy ra một dây thuốc lá cho vào túi đen rồi cùng tôi xuống tầng một.

    - Bình, Ngân, vào ăn cơm đi hai con. - Mẹ thấy tôi xuống mừng rỡ nói.

    - Con đi vứt rác, lát con vào sau. - Anh cầm túi đen đi thẳng ra ngoài cửa.

    Anh luôn che giấu cho tôi. Nhưng cũng chẳng qua mắt nổi mẹ tôi.

    Tối đó, mẹ ngồi riêng với tôi cả buổi cũng chẳng nói được gì, cuối cùng chỉ vỗ vai:

    - Người tốt như cậu Bình đấy, không phải ai cũng gặp được. Mặc dù nhà mình nông thôn, có hơi xa so với nhà cậu ấy nhưng mẹ biết cậu ấy sẽ đối xử tốt với mày. Còn trở ngại tâm lý, mẹ cũng chỉ bảo mày đừng vì quá khứ mà bỏ lỡ tương lai thôi.

    Anh Bình là người tốt. Tôi biết. Anh là người tốt nhất trên đời này. Anh đã từng và vẫn đang làm bác sĩ của tôi. Anh nói anh sẽ làm bác sĩ của tôi cả đời.

    Người như vậy, tôi còn băn khoăn điều gì?

    Đừng vì quá khứ mà bỏ lỡ mất tương lai.

    Thật đau lòng biết bao, người mà tôi từng hy vọng là tương lai, nay lại trở thành quá khứ.

    Người bất ngờ bắt gặp tôi bên vực thẳm lại trở thành tương lai.

    Người thuộc về quá khứ...

    Mùa xuân năm 2002, tôi mười tuổi, con ngõ nhỏ của tôi chào đón thêm một thành viên mới. Cậu ta tên Thắng, Vũ Văn Thắng, bằng tuổi tôi.

    Ngày mới đến, tôi vô cùng thích chí khoác vai cậu ta thân thiện:

    - Chào mừng!

    Ngày đó cậu ta còn ngại ngùng đẩy tôi ra đỏ mặt, dáng vẻ không khác gì thiếu nữ thẹn thùng.

    - Có gì mà phải ngại! Đến đây rồi thì nhất định phải nhập hội!

    Thắng nhìn tôi gãi gãi đầu:

    - Hội nào thế?

    Tôi thấy cậu ta nghiêng trước ngó sau liền hơi ngại một chút húng hắng giọng:

    - Ừm. Hội này lúc trước có mỗi một thành viên là tôi, giờ có thêm cậu nữa. Vỗ tay đi.

    Nói xong tôi vỗ tay đôm đốp, mắt trừng lên ép cậu ta phải vỗ theo.

    Thắng giật giật khóe miệng nhưng cũng rất nghiêm túc vỗ tay.

    - Cộp. - Đang sướng điên lên được thì đầu bị dính một chưởng làm tôi kêu oai oái.

    - Ngân! Không được bắt nạt bạn mới đến.

    Tôi nhìn chị gái ai oán:

    - Em đã làm gì đâu?

    Chị tôi chẳng thèm để ý tôi ra vỗ vai Thắng:

    - Chào mừng em. Chơi vui vẻ nhé! Con bé này mà bắt nạt em thì cứ báo với chị. Chị sẽ đánh cho nó tẹt mông!

    - Chị! - Tôi gào lên. Tôi mới là em gái chị này! Tôi mới là con gái này! Cậu ta là con trai! Cậu ta mới có khả năng bắt nạt tôi.

    Và tôi đâu có sai! Cậu ta mới là người bắt nạt tôi! Không phải tôi!

    Từ ngày đó, chúng tôi cứ đang chơi với nhau, cậu ta thua một cái là liền chạy đi mách chị gái tôi làm tôi ăn mấy phát cốc đầu liền. Mà lần nào cũng là những chuyện ngu ngốc. Kể như góc hiên nhà tôi có một khóm cây hoa trắng nhụy vàng, tôi đã nói đó là hoa xuyến chi, tên đó lại chắc nịch đó là hoa cứt lợn. Tôi bực mình quá đẩy cậu ta một cái. Hôm đó liền bị chị gái mắng cả buổi tối. Tất nhiên tôi cũng rất giận, liền hít le cậu ta, miệng thề thốt không bao giờ chơi với cậu ta nữa. Nhưng cũng chẳng được bao lâu, thứ nhất cậu ta mỗi lần như vậy đều mang bánh kẹo sang cho tôi ăn, thái độ hối cải tốt, thứ hai là trong cái ngõ này cũng chỉ có cậu ta trạc tuổi tôi, không chơi với cậu ta chẳng lẽ ngồi nói chuyện với đầu gối?

    Đó là chuyện của ngày bé, được cái lớn lên rồi, tôi cũng không nhanh hết giận nữa mà cậu ta cũng không hay mang bánh kẹo cho tôi nữa, bởi hai cái lý do kia đều mất tác dụng rồi.

    Đôi lúc nghĩ cũng thấy thật là buồn quá đi, chúng tôi không còn là bạn tốt nữa sao?

    Một ngày tháng mười, màn hình điện thoại sáng lên hình ảnh đôi trai gái cười hạnh phúc, Thắng vui vẻ nói với tôi:

    - Tôi có người yêu rồi.

    - Không biết mắt cô ấy có vấn đề gì không nữa. - Tôi chế giễu.

    Thắng liền nhảy dựng lên:

    - Còn hơn cậu, không có ai thèm yêu!

    - Vũ Văn Thắng! - Tôi nghiến răng ken két. Tên này dám cười nhạo tôi! Không phải là không có! Là không thích có!

    - Sao? Sao?

    - Tôi về!

    Sau ngày hôm ấy, tôi chủ động ít liên lạc với Thắng hơn, không thể để người yêu cậu ta hiểu lầm được. Ấy thế nhưng, trong khoảng thời gian ấy tôi lại phát hiện ra một chuyện thật động trời: Thật trống vắng khi không có Thắng.

    Thật sự trống vắng!

    Không có cậu ta, cuộc sống của tôi rảnh rỗi một cách khó chịu.

    Không còn gọi cậu ta dậy vào mỗi sáng. Thời gian đầu cậu ta có nhắn tin hờn giận, sau đó cũng thôi. Không còn tốn thời gian tranh cãi những thứ không đâu với cậu ta. Cũng không còn phải nghĩ xem làm thế nào để thắng cậu ta nữa.

    Là tôi. Là chính tôi đã lùi đi một bước kéo khoảng cách giữa chúng tôi ra xa thật xa.

    Cũng chính là tôi đã nhận ra, mình thích cậu ta như thế nào. Thích đến nỗi ghét cậu ta chết đi được. Ghét cậu ta cứ lảng vảng quanh tôi, làm tôi phải giấu mình kỹ hơn, làm tôi phải ghen tị nhiều hơn.

    Một ngày, chị tôi cuối cùng cũng nói với tôi một câu tử tế:

    - Không quên được thì tỏ tình đi. Friendzone mãi mày không thấy mệt à?

    Tôi cười ngu ngốc đáp lại:

    - Friendzone gì mà Friendzone. Chị đừng nói linh tinh nữa. Em mà phải Friendzone à?

    Một thời gian sau khi nói câu đó, tôi bắt đầu quen với một anh lớp trên. Đó. Tôi đâu cần Friendzone?

    Năm cuối của đời học sinh, người yêu tôi học A, anh hỏi tôi muốn vào trường gì. Tôi nói tôi không biết, anh liền nói cố gắng vào A với anh.

    Nhưng cuối cùng năm ấy tôi lại chọn B. Anh không nói gì cả. Tôi cũng im lặng.

    Năm hai đại học, với lý do khoảng cách địa lý dẫn đến khoảng cách của trái tim, chúng tôi chia tay. Anh hỏi tôi: "Em đã yêu anh chưa?"

    Tôi không trả lời.

    Anh cười: "Anh ghen tị với cậu trường B đó."

    Ngày hôm đó, mọi thứ đều diễn ra trong im lặng, chẳng có cãi vã, chẳng khóc lóc, chẳng gì cả. Chuyện tình của tôi kết thúc.

    Là lỗi của tôi. Tôi biết. Ngay từ đầu đã là lỗi của tôi rồi...

    Những ngày chuẩn bị cho luận án tốt nghiệp là những ngày vô cùng căng thẳng, tôi chẳng ăn được gì, chỉ cắm mặt cả ngày vào cái máy tính, gõ rồi lại xóa, xóa xong lại gõ. Đến mẹ tôi trông cảnh đó cũng chỉ biết thở dài ngao ngán.

    Ngay lúc ấy, một cuộc gọi đã phá tan mọi vỏ bọc ốc sên tôi cố tạo thành.

    - Cậu chia tay rồi? Chia tay lâu vậy mà sao không nói với tôi? Có sao không? Đúng rồi, dạo này bác Thành nói cậu không ăn gì cả. Sức khỏe vẫn là quan trọng nhất, đừng có đùa với chính mình thế chứ! - Giọng Thắng nghe có vẻ tức giận, nhưng lại ấm áp vô cùng.

    Đó là lần đầu tiên tôi khóc sau khi chia tay. Khóc vì lỗi lầm của chính mình, khóc vì bất lực. Giá như, năm ấy tôi đừng dễ dàng đồng ý một mối quan hệ, anh ấy sẽ không phải chịu khổ lâu như vậy. Tất cả những gì tôi làm được, chỉ dừng lại ở việc làm khổ người khác mà thôi. Rốt cuộc tại sao lại có loại người như tôi? Tại sao đến khi Thắng nói, tôi mới nhận ra mình đã làm ra những chuyện gì? Thật tồi tệ!

    Thắng chạy sang nhà tôi như bay. Nhưng cũng chẳng nói gì cả, chỉ ngồi xổm cùng tôi trong góc phòng.

    Chúng tôi cho nhau sự im lặng.

    Rất lâu sau, Thắng mới nói:

    - Tớ chia tay được bốn năm rồi. Hòa nhé!

    Tôi ngước mắt nhìn cậu ta đầy kinh ngạc. Chia tay rồi? Chia tay những bốn năm rồi? Nói dối! Bọn họ vẫn ra ngoài cùng nhau, sao có thể chia tay?

    Thắng thấy tôi như vậy, liền nói tiếp:

    - Là tớ sai. Em ấy vẫn muốn làm bạn.

    Tôi với lấy khăn giấy bên cạnh, xì ra một cái rồi hỏi:

    - Sao chia tay?

    Đáy mắt Thắng khẽ lay động, ngoài ra không còn biểu lộ nào khác. Chính là không muốn nói lý do.

    Tôi đương nhiên hiểu ý, đợi một lúc liền chủ động:

    - Ăn gà không?

    Thắng phì cười vô nghĩa.

    Tôi vẫn nhìn cậu ta tha thiết.

    Cuối cùng Thắng cũng phải chào thua, đưa tay xoa đầu tôi một cái rồi đứng phắt dậy:

    - Đi thôi! Lâu lắm không được ăn rồi!

    Lâu lắm không được ăn cùng cậu rồi. Trong khoảnh khắc ấy, khoảng cách mà tôi luôn cố tạo ra bỗng dưng biến mất, trước mặt tôi lúc này, chỉ là một đứa trẻ cùng chơi thời ấu thơ, vô lo vô nghĩ. Chỉ là Vũ Văn Thắng từng chơi với một mình tôi thôi.

    Gần lễ tốt nghiệp, bên sinh viên tình nguyện có phát động chương trình làm từ thiện cho trẻ em vùng cao, tôi hứng thú kể với Thắng. Cậu ta lại gạt đi không thương tiếc, nói đi xa nguy hiểm. Tôi xì một cái, bao nhiêu người đi chứ đâu có phải mình chúng tôi? Sao mà chết được? Nhát gan quá đi. Tôi mặc kệ cậu ta, tự mình đi đăng ký, chẳng mấy khi được đi xa như vậy.

    Hôm ấy thời tiết rất tốt, lên đến địa phương, ai ai cũng vui vẻ khôn siết. Phong cảnh xung quanh đúng chất thôn quê, chụp ảnh đẹp phải biết. Gặp gỡ, giao lưu trẻ vùng cảm xong, mấy người chúng tôi đi tới một thác nước nổi tiếng gần đó, toan định làm một bô ảnh.

    Đến nơi ai cũng phải choáng ngợp. Tôi chưa bao giờ thấy thứ gì đẹp như thế. Làn nước trên cao đổ xuống con suối tạo nên một màu trắng xóa là lạ, phía trên là cây cối um tùm, trông giống như nước từ cây mà chảy xuống vậy. Xung quanh còn có bầy ong bướm lượn qua lượn lại đúng kiểu trữ tình. Tôi giơ điện thoại tìm những góc đẹp nhất chụp vài tấm. Ở phía này, nhìn ánh nắng mặt trời xuyên qua dòng nước tạo thành vô số cầu vồng xinh đẹp.

    - Ngân. Xuống đây chụp ảnh đi. - Một người trong đoàn gọi tôi.

    - Xuống ngay đây.

    Tất cả đứng thành mấy hàng tạo dáng bên thác nước, mọi người đều cười rất đẹp. Tôi nhìn sang Thắng ở bên cạnh. Dưới ánh mắt trời, cậu ấy còn đẹp hơn cả những ánh cầu vồng tôi nhìn thấy vừa nãy. Không để bản thân nghĩ gì nhiều, tôi nói:

    - Vũ Văn Thắng, tôi yêu cậu.

    Thắng quay sang tôi nhăn mày hét lớn:

    - Gì cơ? Tiếng nước lớn quá!

    - Vũ Văn Thắng...

    ...

    "Khoảng 15 giờ 10 phút tại khu vực thác X ( xóm Y, xã N, huyện M, tỉnh Thái Nguyên.) đã xảy ra một tai nạn nghiêm trọng khiến 5 người tử vong tại chỗ và 7 người bị thương. Thông tin ban đầu xác định tất cả đều là sinh viên tình nguyện đến từ trường B..."

    Tôi tỉnh lại vào một ngày bão lớn. Lặng nhìn những hạt mưa ngoài cửa sổ, tôi như người mất hồn chẳng còn hơi sức làm gì. Đầu óc tôi như một tờ giấy trắng, hoàn toàn trống rỗng, không có vui vẻ vì còn sống cũng không có đau đớn vì những người đã khuất. Chỉ im lặng, chỉ muốn im lặng, mãi mãi.

    - Em Ngân.

    Thấy tiếng người gọi, tôi cũng lười quay lại.

    Người đó liền vòng qua giường đến trước mắt tôi, anh ta hơi cúi người xuống để đối mặt với tôi:

    - Tôi là Trần Đình Bình. Là bác sĩ của em.

    Tôi nghiêng đầu sang một bên cười:

    - Mưa kìa.

    Anh ta cười thân thiện:

    - Thời tiết không tốt lắm.

    - Không, thời tiết rất tốt. - Tôi si mê nhìn những giọt mưa bên cửa sổ trượt những vệt dài.

    - Được, rất tốt.

    - Em được ra viện không? - Tôi rời mắt khỏi cửa sổ, nhìn sang vị bác sĩ trẻ tuổi.

    Anh vươn tay xoa đầu tôi:

    - Sẽ sớm thôi.

    Tôi gật đầu một cái.

    Thực ra, tôi muốn đi, cũng không ai cản được.

    Ai bảo tôi luôn là một kẻ nghịch ngợm? Ai bảo tôi luôn là nguyên do của mọi bất hạnh?
    ...

    Tôi đi gặp Thắng.

    Cậu ta cười rất vui vẻ.

    - Vũ Văn Thắng, tôi yêu cậu. Giờ không có tiếng thác nữa, đừng có nói là cậu không nghe thấy nhé?

    - Đừng có cười nữa. Cậu cười trông rất ngu, đừng cười.

    - Biết không, ngày cậu khoe người yêu tôi rất khó chịu.

    - Cậu cứ đăng ảnh với người yêu nữa tôi sẽ block facebook cậu!

    - Tôi giả vờ không nổi nữa. Tôi không thể có người yêu giống như cậu nữa.

    - Cậu chia tay, tôi rất vui. Chúng ta sẽ có thể, đúng không?

    Tôi đưa tay lên má, chạm vào dòng nước mắt nóng hổi:

    - Tôi đang khóc, vậy mà cậu vẫn cười. Cậu chưa bao giờ cười khi tôi đang khóc cả. Nhưng mà từ nay về sau, cậu sẽ chỉ cười với tôi được thôi. Cả khi tôi khóc đi chăng nữa. Tôi nhớ giọng cậu. Tôi hối hận lắm. Chẳng còn cơ hội nào cho tôi nữa rồi.

    Gục đầu bên tấm kính, nặng nhọc hít từng hơi một, chỗ này không còn mùi của cậu nữa rồi.

    - Chị Ngân?

    Có tiếng gọi đằng sau, nhưng tôi không còn tâm trí mà đáp.

    Người đằng sau tóm lấy vai tôi, bắt tôi phải đối mặt với cô ấy. Một cô bé rất xinh đẹp. Một cô gái mà tôi đã nhìn mòn mắt qua màn hình máy tính. Người yêu cũ của Thắng.

    - Đúng rồi. Ra chị vẫn đến? Để nghe người ta chửi? Tôi không chửi chị đâu. Nói chị nghe này, anh Thắng được một công ty liên doanh với nước ngoài mời đến làm việc đấy, sang tháng là bắt đầu rồi. Chỗ đó rất tốt, lương tháng nhất định là cao, sau này có khi còn ra nước ngoài công tác. Mọi người đều nói anh ấy nhất định là một nhân tài. Mẹ anh ấy vui lắm, anh ấy là thế giới của bà ấy. Nhưng hai ngày trước, thế giới của bác ấy sụp đổ rồi.

    Bác Nguyệt.

    Người luôn bảo vệ tôi từ bé đến lớn. Người luôn mắng Thắng vì bắt nạt tôi. Người yêu thương tôi thật nhiều. Giờ cũng sẽ ghét tôi, phải không? Vì tôi mà cậu ta mới chết. Ra là thế! Vì tôi mà con trai bác ấy mới chết.

    Cô bé vừa cười vừa khóc, cuối cùng không còn sức lực mà trượt dài xuống đất.

    - Anh ấy nói chia tay. Anh ấy nói sẽ làm tôi buồn nếu tiếp tục mối quan hệ ấy. Anh ấy nói anh ấy là người đã thay lòng. Nhưng tôi quen có anh ấy rồi. Tôi không níu kéo được anh ấy. Tôi giả bộ cao thượng yêu cầu vẫn có thể làm bạn. Anh ấy đồng ý. Tôi vui biết bao. Cứ ngỡ sẽ lại gần anh ấy, để anh ấy thay đổi, nhưng cuối cùng cũng vô dụng.

    Rất lâu sau, cô ấy đứng dậy, cười rạng rỡ với Thắng, miệng lẩm bẩm:

    - Anh cuối cùng cũng được toại nguyện rồi.

    Tôi tựa vào tường lạnh ngắt, mắt vô hồn nhìn về phía trước. Tôi còn mặt mũi nào?

    Bước đi lâng lâng.

    Vũ Văn Thắng, cậu được toại nguyện điều gì thế?

    Có phải điều tôi nghĩ không?

    Có cũng được, mà không cũng chẳng sao, vì cậu đâu còn có thể đính chính được nữa?

    Tôi cười ngờ nghệch. Gió thật lạnh quá đi mất! Bước qua cánh cửa trắng phía trước, gió sẽ ngưng thổi...

    - Trần Thu Ngân! Đừng di chuyển! - Tiếng ai đó gào lên từ xa.

    - Trần Thu Ngân!

    - Cứu với, ai đó, con tôi, cứu với!

    Năm ấy, tôi hai mươi hai tuổi.

    ...

    Mọi người nói ngày hôm ấy thật đẹp trời. Nắng đủ, mây cũng đủ, chẳng quá nóng, cũng chẳng quá lạnh, quá phù hợp để mặc váy cưới. Nói tôi thật may mắn.

    Anh lại nói, hôm nay không đẹp trời rồi, em có thấy không thoải mái không?

    Tôi trả lời không rồi đặt máy xuống, ngắm nhìn mình trong gương. Bộ váy trắng dài chạm đất, cái vòng cổ kèm theo lung linh cùng gương mặt đã được make up đúng kiểu. Thật xinh đẹp. Chưa bao giờ xinh đẹp như vậy.

    Tiếc quá, cậu không thể thấy bộ dạng xinh đẹp này của tôi rồi. Trong mắt cậu, cuối cùng tôi vẫn thật xấu xí nhỉ?

    Hôm nay tôi sẽ rời khỏi con ngõ này, đến một nơi mới và trở thành một vị trí khác.

    Cái sân nhỏ kia, nơi chúng ta đã cùng nhau lớn lên, từ nay tôi sẽ không thường xuyên ở đó nữa.

    Hôm nay, cậu có đang ở đây không?

    Tôi đã từng nghĩ, nếu không có chuyện xảy ra ngày ấy, có phải hay không hôm nay người tôi lấy sẽ là cậu?

    Ai biết được?

    - Con gái của mẹ xinh quá.

    Mẹ Nguyệt cười rạng rỡ giúp tôi cắm kim vào một góc váy cưới, miệng còn dặn dò:

    - Tối, đợi nó ngủ nhớ nhảy qua người nó ba lần nhớ.

    - Vâng. - Nói rồi tôi ôm lấy mẹ Nguyệt. Rất lâu rồi, tôi muốn nói lời cảm ơn, cảm ơn vì đã coi tôi như con gái, cảm ơn vì đã giúp tôi sống lại một lần nữa. Sự bao dung của bà, là nguồn lực cho tôi có ngày hôm nay.

    Tôi bước ra khỏi nhà, váy cưới dài chạm xuống đất, quệt qua cây cỏ mới sống lại sau những ngày mưa lớn. Chúng đã mấy lần chết đi? Chúng đã mấy lần sống lại? Tôi không nhớ nữa, chỉ nhớ ở nơi đó, chúng ta đã từng chơi những trò chơi non trẻ. Ở nơi đó, có tôi và cậu. Có người đã là giấc mơ của tôi trong suốt một khoảng thời gian thật là dài.

    Vũ Văn Thắng, tôi sẽ hạnh phúc.

    Tiếng ve kêu inh ỏi một góc, nơi nào đó trước hiên nhà, khóm cỏ xanh mướt, bông hoa trắng nhụy vàng đung đưa trong gió. Để ký ức hòa vào làn mây. Ngồi lặng nghe tiếng xa xăm.

    27.06.2017
    Lưu Thu Huyền
     
    Bài viết mới
    Hogwarts
    Hogwarts bởi Truẫn Phiện, 5/12/18 lúc 19:20
    Mãi sáng tên anh
    Mãi sáng tên anh bởi Ria Nguyễn, 3/12/18 lúc 23:22
    Chỉnh sửa cuối: 8/7/18
    Mộc Lan Thảo, Lạc Họa, Umio.2 others thích điều này.
  2. Mộc Lan Thảo

    Mộc Lan Thảo Cừu Mọt Sách

    @Nhược Tâm

    Em rất thích giọng văn của chị. Kiểu như nó không phải hoa mĩ lắm, nhưng nó chạm vào tận đáy lòng em.

    Em thật sự rất thích câu chuyện này của chị. Em cảm nhận được trong câu chuyện một nỗi buồn trong veo đến lạ, một nỗi buồn nhẹ tênh như những cơn gió và những vầng mây xám xịt. Khi đọc câu chuyện, em cũng buồn, như chính Ngân vậy. Em cũng mong Thắng đừng chết. Nhưng có lẽ, khi Thắng chết rồi thì Ngân mới biết mạnh mẽ để đi tìm hạnh phúc, chị nhỉ?

    Trong câu chuyện của chị em không tìm được một lỗi type nào cả. Bởi vì hầu hết truyện của chị đều không có lỗi type hoặc rất ít.

    Cảm ơn chị đã mang đến một câu chuyện hay như thế. Hy vọng chị vẫn sẽ mang đến nhiều câu chuyện hay hơn nữa.

    Đanh Mộc.
     
    luthyeen, Em là lá, Sa Mạc Nở Hoa2 others thích điều này.
  3. Em là lá

    Em là lá Cừu vui vẻ

    Bài viết:
    28
    Đã được thích:
    172
    Điểm thành tích:
    28
    Chào buổi sáng!
    Mình hi vọng câu chuyện không làm ai đó đau lòng, mặc dù mình thực sự cảm thấy thế. Ai đó không sao chứ?
    Không biết tại sao câu chuyện lại cho mình cái cảm giác như chuyện thực, và "ai đó" như một chiếc bình sứ đẹp đã sứt một miếng, một miếng gọi là quá khứ.
    Truyện có nhiều trúc trắc trong việc lồng ghép thời gian giữa quá khứ và hiện tại, cả tương lai nữa.
    Đoạn này làm mình có cảm giác nhân vật "tôi" đã đi xa hiện tại rồi và giờ tưởng niệm lại.
    Đoạn này mình thấy ngượng lắm?
    Đoạn này cũng không hẳn là tốt mặc dù có một dấu ngăn cách thời gian.

    Nhìn chung thì tất cả chúng đều thiếu một lời chào đầu hợp lí. Là một mốc thời gian, có dạng giống như "Mùa xuân năm 2002, tôi mười tuổi" hoặc một ngày tháng cụ thể. Điều đó vẽ ra một đường ngăn cách rạch ròi, cụ thể giữa các đoạn của quá khứ và hiện tại. Và cũng sẽ tạo ấn tượng sâu sắc về một mốc thời gian không thể quên với "tôi", cũng là lúc "tôi" thay đổi. Một công đôi việc! :)
    Mình thấy nội dung mỗi phân đoạn trong truyện khá tốt, nhưng liên kết lại như một sự chắp vá vụng về. Nếu dùng thời gian cụ thể để xác định nội dung cũng là một cách hay đó!

    Đây là câu mình không hiểu vì sao nó xuất hiện, trước đó cũng không nói gì đến đoạn "tro tàn" hay thuốc lá hết á!chumaydangnoiclgt

    Hì... Chúc một ngày tốt lành!
     
    luthyeen thích bài này.

Chia sẻ trang này