Truyện ngắn Bóng tối.

Thảo luận trong 'Truyện ngắn – Tản văn' bắt đầu bởi Sloth, 8/7/19.

  1. Sloth

    Sloth Cừu bé bỏng

    Bài viết:
    9
    Đã được thích:
    22
    Điểm thành tích:
    3
    Tên truyện: Bóng tối.
    Tên tác giả: Sloth.

    “Thời điểm bản thân rơi vào đau khổ đến cùng cực, hãy nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu, nhớ về một vài chuyện tốt, để sự tốt đẹp ấy hoà tan nỗi bi thương." (*)

    ---------------------------

    Tôi co người trong xó hẻm eo hẹp, đôi tay run rẩy che đi cơ thể chằng chịt vết bầm dập đáng sợ. Cả người đau nhức đến mất đi tri giác, không thể cử động. Tôi nằm bệt trong góc, ánh mắt đánh về phía xa xa.

    Con hẻm nhỏ dơ bẩn ẩm mốc, ánh đèn đường bên ngoài hắt vào thứ ánh sáng màu cam nhạt chỉ đủ để soi rọi bóng những con chuột chũi chui nhủi trong đống thức ăn thừa bốc mùi ôi thiu nồng nặc. Tôi khẽ nhếch lên khóe miệng đã ứa máu, đau đớn làm tôi tỉnh táo để nhận ra, mấy năm qua tôi sống lầm lũi luồn cúi không khác những con chuột này là bao.

    Tôi lăn lộn ở dưới đáy xã hội nhơ nhớp tàn nhẫn. Đau khổ và cay đắng đã rèn cho chúng tôi một lớp da và một tâm hồn chai sạn . Tôi không khỏi nhớ đến sự vạm vỡ và mạnh mẽ của những người đàn bà ở khu ổ chuột, ánh mắt chết lặng của những cụ già lọt thỏm trong đống quần áo bẩn thỉu chắp vá, dắt tay những đứa trẻ gầy trơ xương mang ánh mắt dại ra vì đói trong những căn hộ ọp ẹp xiêu vẹo không đủ chống trả nắng mưa. Chúng tôi, những con người ngày đêm vật lộn dưới tầng đáy nhơ nhớp ngày ngày tranh đấu với đói nghèo, với số phận, chăm chăm hướng về phía ánh sáng trên cao, ánh sáng của cơm no áo ấm. Nhưng hiện thực vẫn tàn nhẫn vô cùng. Xã hội bóc lột những người lao động nghèo, vắt kiệt sức của họ. Thế nhưng chỉ cần có tiền, vì có tiền thì sẽ không bị chết đói, chúng tôi tình nguyện chịu sự bất công cay đắng này.

    Tôi tưởng hiện thực chỉ tàn nhẫn đến thế là cùng, nhưng tôi đã nhầm. Vào lúc tôi nghe thấy tiếng gào khóc thê lương đến xé lòng của dì Trương, tôi không tưởng tượng nổi người đàn bà mạnh mẽ đến mức bị viên gạch công trường rơi từ trên cao xuống đập trúng vai vẫn không rơi nước mắt phải đau khổ đến mức nào để có thể khóc đến ngất đi như thế này.

    "Họ" đã xé nát tổ ấm của dì.

    Lúc ấy, khu ổ chuột của chúng tôi nằm trong vùng giải tỏa để xây chung cư, "họ" nuốt sạch tiền đền bù, nên chúng tôi không nhận được một xu tiền đền bù nào. Không có tiền, chúng tôi biết đi đâu?

    Chẳng một ai bênh vực chúng tôi. Mọi chuyện bị bưng bít, trắng đen lẫn lộn, vào tay nhà báo lại thành chúng tôi tham lam, cầm tiền rồi lại giữ khư khư đất không chịu đi. Những người trên mạng chỉ biết hùa theo số đông múa tay trên bàn phím mắng chửi chúng tôi, chính quyền thì lạnh tanh, nhà thầu nghênh ngang đập nát mái ấm của chúng tôi.

    Tôi nhớ rõ lúc ấy con bé Thơ ngây ngốc nhìn căn nhà bị dỡ ra, đôi mắt tròn xoe đầy nước mắt, giọng nói non nớt hoang mang run rẩy.

    " Anh ơi, không có nhà, tụi em với mẹ biết đi đâu bây giờ ? Vai mẹ gặp gió sẽ đau, không có nhà, lấy gì che gió cho mẹ hả anh ? "

    Tôi nghĩ là dì Trương nghe thấy, vì lúc ấy dì quay đầu lại, nhìn cái Thơ, rồi cái Liên, thằng Tí, nhìn bầy con nheo nhóc gầy gò, gò má đẫm nước mắt của dì dần cương cứng, ánh mắt dì vỡ ra gì đó không tên.

    Sự mạnh mẽ của người đàn bà chịu nhiều sương gió không phải là chuyện đùa, vì tên chủ thầu bị dì đánh đến rách miệng, máu trào ra không ngừng. Không ai cản được dì, mọi người hốt hoảng, cho đến khi bé Thơ khóc nấc gào lên.

    " Mẹ! Mẹ không cần chúng con nữa hả mẹ ?"

    Dì Trương khựng lại, cả người xụi lơ, nước mắt không ngừng trào ra, cả người run lẩy bẩy, òa khóc như con thú bị thương.

    Bé Thơ nói đúng, ngày hôm sau có một toán người đến tìm dì, trên tay cầm rất nhiều mã tấu, họ đập phá căn lều dựng tạm của mẹ con dì, khuôn mặt của họ rất dữ tợn. Họ nói tại dì dám đụng đến ông chủ của họ. Chúng tôi chẳng ai cản được họ, cũng không dám.

    Vào lúc họ định cầm mã tấu đánh vào đầu dì, tôi hét lên.

    " Là tao, tao mới là người đánh lão! "

    Hiện thực trần trụi tàn khốc như thế. Tôi nhớ rõ ánh mắt của dì, ánh mắt của bé Thơ lúc ấy.

    Chúng kéo tôi đi rất xa, vào con hẻm này, đập cho tôi một trận nhớ đời, thập tử nhất sinh.

    Tháng ngày bị bủa vây bởi bóng tối, giãy giụa vật lộn dưới sự bẩn thỉu tối tăm, lòng tôi bỗng nhiên thanh thản.

    Tôi nhắm mắt, trong cơn đau đớn vô cùng, tôi nghe văng vẳng bên tai tiếng nói dịu dàng của một người con gái .

    “Thời điểm bản thân rơi vào đau khổ đến cùng cực, hãy nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu, nhớ về một vài chuyện tốt, để sự tốt đẹp ấy hoà tan nỗi bi thương . "(*)

    Là chị tôi, chị của tôi đã từng nói như thế.

    Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng nhớ lại chút gì đó tốt đẹp, nhưng rồi chợt nhận ra, cuộc đời tăm tối chỉ luôn tát vào mặt tôi sự đắng cay đau đớn. Đầu óc ong ong mơ hồ, dòng suy nghĩ liên tục thay đổi, cuối cùng lại nhớ ra chút kí ức vụn vặt thuở ấu thơ.

    Ngày còn bé, tôi sống trong nhà làm nông, là người dân tộc ở tỉnh xa, bố ra ngoài đi làm thuê, mẹ tôi mỗi lúc uống rượu vào lại thích đánh con, tôi không chịu được, van nài chị tôi đưa tôi chạy trốn.

    Chị vốn không cần trốn đi, bởi vì chị lớn rồi. Lớn rồi, không còn là trẻ con nữa, sẽ không bị ăn đòn. Vả lại còn có thể gả đi đổi lấy vài gánh lúa với mấy con dê, con bò, vẫn còn rất " giá trị ".

    Dân tộc thiểu số vùng sâu vùng xa, nơi mà những tri thức và nhận biết của người hiện đại vẫn chưa được chạm tới này thì tiêu chuẩn đã lớn hay chưa không phải là sinh nhật năm 18 tuổi, mà là sức lao động, có thể cống hiến nhiều sức như những người được gọi là “người lớn” ở ruộng, thế là đã lớn.

    Người nơi đây rất kì lạ, họ cứ nghĩ rằng trẻ con không phải là người, ít nhất thì không phải là người hoàn chỉnh. Không phải là người hoàn chỉnh, thì sẽ thấp kém hơn mình, cho nên cứ tuỳ ý ra tay. Nhưng lớn rồi thì khác. Lớn rồi, là người rồi, giống mình rồi, thế là có được tôn nghiêm vai vế như mình, không thể đánh nữa.

    Họ lớn lên trong roi vọt, thế là sau khi lớn họ cũng phải đánh con mình. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày tháng tăm tối như địa ngục ấy.

    Thế nhưng họ không cảm thấy có gì không đúng, dù có thấy, thì cũng không thể chống lại được câu “việc trong nhà đóng cửa bảo nhau, để người ta biết người ta lại cười”.

    Thế là chị trộm tiền, dắt tôi bỏ chạy trong đêm.

    Đã khuya lắm rồi, chúng tôi rất buồn ngủ, lại chạy đến mức bàn chân tóe máu, nhưng không dám dừng lại. Trời sáng rồi, người trong thôn mà dậy, cả thôn sẽ kết hợp đuổi theo, bắt hai người về. Họ giống như ác quỷ, đuổi theo sau chúng tôi, muốn nhốt chúng tôi vào hang tối vô bờ.

    Trong đêm, chị dắt tay tôi băng qua bóng tối bất tận, chạy nhanh về phía trước như hướng về phía ánh sáng của cuộc đời.

    Chúng tôi dựa vào đôi chân mà chạy đến thị trấn, lại bắt xe đến huyện. Tôi muốn báo cảnh sát, nhưng chị không cho, chị nói cảnh sát sẽ không phụ trách, mà sẽ đưa chúng tôi về, lại còn nói chúng tôi chưa hiểu chuyện.

    “Đánh hay mắng thì bố mẹ cũng đều là vì con cái cả. Người một nhà có gì không vượt qua được?” Chị bắt chước giọng điệu của người trung niên, nói một cách sâu xa.

    Họ không hiểu luật bất thành văn đã tồn tại bao đời ở thôn chúng tôi, đã trở thành hủ tục.

    Tôi biết chị sẽ không nói dối mình.

    Hồi bé chị từng bỏ chạy một lần, rồi bị đưa về. Lúc đó bố còn chưa đi xa làm thuê. Đàn ông mà, luôn trọng nam khinh nữ, con trai mới là người lo việc nhang khói cho mình. Bố tôi coi trọng tôi, cho nên tôi lúc đó không bị đánh, chị ấy mới không mang theo tôi bỏ chạy.

    Chị tôi sức khoẻ tốt, có thể làm việc, cặp chân khoẻ mạnh, lúc chạy giống như một cô ngựa tráng kiện.

    Thế nhưng chị vẫn không chạy thoát được.

    Chị bị đưa về, ăn một trận đòn đau, lành rồi thì lại tiếp tục làm việc, tiếp tục bị đánh, tới tận khi “lớn”.

    Mặc dù chị đã lớn, làm được việc, nhưng chị không có tiền. Tiền kiếm được là của mẹ hết, cho nên chị chỉ có thể ăn trộm. Chị dùng tiền trộm được mua hai vé tàu hoả, cùng tôi đến thành phố.

    Chúng tôi đã báo cảnh sát.

    Cảnh sát trong thành phố không thân quen với người trong thôn, chẳng ai biết ai, thế là chúng tôi cuối cùng cũng có được sự công bằng đáng có.

    Chúng tôi được lên báo, vết thương trên người tôi được chụp ảnh, đăng lên báo và mạng. Bố mẹ chúng tôi đã mất quyền giám hộ tôi. Có người nói muốn nhận nuôi chúng tôi.

    Tôi tưởng rằng cuộc sống sẽ trở nên tốt đẹp. Nhưng không.

    Chúng tôi chờ người nhận nuôi, chờ mãi, chờ đến khi chúng tôi không còn xuất hiện trên báo và mạng nữa.

    Độ hot đã giảm, những người nói muốn nhận nuôi chúng tôi liền bặt vô âm tín.

    Lúc ấy tôi chẳng hiểu tại sao, sau này mới biết, không nên tin vào những người chỉ biết núp sau màn hình điện thoại hay máy tính rồi múa tay trên bàn phím được. Lời nói suông không cứu được người.

    Chúng tôi đành phải kiếm kế sinh nhai.

    Chị tôi làm phục vụ ở quán karaoke. Gần karaoke có một ngôi trường, không ít học sinh qua lại, tuổi tác xấp xỉ tôi. Nhìn họ, chị tôi bắt đầu muốn cho tôi đi học. Tôi đâu biết đi học là như thế nào, mà con người bẩm sinh đối với những việc lạ lẫm thường sinh ra sợ hãi, nên tôi nói không cần, nhưng chị nhất nhất muốn tôi đi học.

    " Để hòa nhập vào cái xã hội này, em phải có kiến thức, đi học thì mới có kiến thức."

    Tôi cá là lúc ấy chị cũng không biết kiến thức có nghĩa là gì.

    Thế nhưng chị rất chấp nhất chuyện này. Để làm được hộ khẩu cho tôi đến trường, chị trao thân cho một lão béo đứng tuổi sàm sỡ chị. Lão béo đó thường xuyên đến hát karaoke, chị nghe đám bạn lão gọi lão là giám đốc X. Chị cảm thấy, có thể được gọi là giám đốc, người này nhất định là rất lợi hại.

    Từ một góc độ nào đó mà nói thì đúng là không sai.

    Đối với những cô gái trẻ như chị, giám đốc này đúng là rất lợi hại, lợi hại đến nỗi vợ lão cầm chai bia đập vỡ đầu chị, chị cũng chẳng làm gì được họ.

    Có tiền thì có quyền, những con người vừa mò ra từ nơi tối tăm sâu thẳm vùng núi cao thân cô thế cô như chúng tôi thấp cổ bé họng làm gì được có cái quyền lên tiếng nói đòi lại công bằng?

    Chúng tôi cũng chả biết làm gì để đòi lại công bằng.

    Nhưng giám đốc này cũng chả lợi hại đến vậy.

    Chị tôi ở bên lão được mấy tháng ròng, ngày ngày thúc giục, hộ khẩu của tôi vẫn chưa được sắp xếp.

    Bị đập vỡ đầu, chị tôi nằm liệt giường suốt mấy tháng trời, vết thương bị nhiễm trùng, chết.

    Chị mất, tôi chết một nửa. Hôm ấy trời mưa lất phất, tôi lặng người bên chị hồi lâu, nhưng tuyệt nhiên không rơi một giọt nước mắt. Chỉ thấy có gì đó khô khốc nghẹn nơi cổ họng, không thở được.

    Tôi cảm thấy sống chẳng có ý nghĩa gì, bản năng tàn bạo trong người nổi dậy, lúc ấy chỉ muốn cầm dao chém chết vợ chồng lão béo, nhưng tôi không biết phải đi đâu tìm họ. Tôi thậm chí còn không biết phải xử lí xác chị ra sao, không biết phải đi đâu chôn chị.

    Tôi đưa chị đi hoả táng, tiêu hết mấy đồng tiền cuối cùng chị để lại cho tôi, đổi lấy một buổi nghi thức an táng long trọng mà giả dối, và một hũ tro cốt lộng lẫy.

    Tro cốt sống cùng tôi trong xóm ổ chuột ở thành phố, chẳng được bao lâu thì bị ẩm nổi mốc. Lúc phát hiện ra tro cốt bị mốc, cổ họng nghẹn lại, tôi bật khóc thành tiếng, khóc rất lâu, rất lâu. Khóc xong thì tìm một cái bình nhỏ, bỏ tro vào đeo trước ngực, chỗ còn lại thì rắc hết.

    Tôi vốn định tìm một chỗ phong cảnh đẹp, nhưng chẳng có tiền mua vé vào cửa.

    Cuối cùng tôi rắc tro xuống sông.

    Dòng sông đó cách xóm không xa lắm, nước rất đục, bọt trắng bọt vàng thường nổi lều phều do hóa chất và nước thải của mấy khu công nghiệp gần đó, trong xóm có người chèo xuồng cao su đi mò cá. Có thể mò được cá thật, cá còn rất to, chẳng qua là to bất thường. Người mò cá không bao giờ ăn cá mò được từ con sông đó, bọn họ đều tuồn hết cá ra chợ bán.

    Tôi rắc tro cốt của chị xuống sông.

    Tôi nghĩ, chỗ này mặc dù hơi bẩn, hơi thối, nhưng tốt xấu gì cũng còn nước chảy. Chảy hay chạy, chính là còn tự do.

    Tôi nhìn ra được rằng “tự do” rất quan trọng đối với chị.

    Đó là lần đầu tiên tôi nếm trải được sự tàn độc của xã hội hiện thực đầy tàn nhẫn này.

    Tôi không đi học nữa . Tôi làm việc vặt nuôi sống bản thân.

    Tôi chưa đủ tuổi, chỉ có thể tìm việc ở mấy cửa tiệm nhỏ không chính quy, hơn nữa còn không được ra quầy, chỉ có thể làm ở đằng sau tiệm. Dán nhãn và chuyển đồ đã coi như tốt lắm rồi. Có khi mùa đông rửa bát gọt khoai tây, tay ngâm trong nước lạnh, tôi thật sự hận không thể vẫn còn đần người ở nhà chưa bỏ chạy.

    Tôi cảm thấy bỏ trốn còn không bằng không trốn. Thật đấy.

    Nếu không bỏ chạy, chị sẽ còn sống, tôi cũng không phải chịu đói. Không phải chỉ là ăn đòn thôi sao, mọi người đều phải ăn đòn. Lớn lên là xong rồi. Trong nhà còn có đất, còn có phòng.

    Nhưng tôi không quay về.

    Trước khi chết chị còn bảo tôi đừng về, chị cầu xin tôi ở lại đây.

    “Gian khổ hơn, khó khăn hơn cũng phải ở lại đây” - Chị nói. - “Ở lại, đừng quay về, giữ chặt lấy tự do đừng buông ra. Thứ chị không có được, hi vọng em sẽ có được nó.”

    Tôi không hiểu được cái mà chị gọi là “tự do”, tôi cảm thấy nó chẳng đáng một xu, không bằng cái củ cải .

    Nhưng tôi vẫn không quay về.

    Tôi biết chị muốn tốt cho tôi.

    Lúc bị mẹ đánh, chị sẽ ôm tôi, che cho tôi; khi vào núi đốn củi, chị sẽ hái mâm xôi dại cho tôi ăn. Ngay cả lần lưu vong đòi mạng của chị này, cũng là do tôi cầu xin chị. Hôm đó tôi bị mẹ đánh đến nỗi không chịu nổi nữa, tôi cuộn người nằm trên đất, khóc không thành tiếng. Chị ôm tôi, bảo vệ tôi, bôi thuốc cho tôi, đợi tôi cất tiếng. Tôi cuối cùng cũng khóc thành tiếng, tôi cầu xin chị mang tôi bỏ trốn. Chị đồng ý. Chị trộm tiền đưa tôi bỏ chạy. Chị muốn cho tôi đi học. Chị mất rồi.

    Chị mất rồi...

    Người chị từng dịu dàng nói với tôi :

    “Thời điểm bản thân rơi vào đau khổ đến cùng cực, hãy nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu, nhớ về một vài chuyện tốt, để sự tốt đẹp ấy hoà tan nỗi bi thương.”(*)

    Đã mất rồi.

    Kí ức chắp vá nên thơ ấu đầy tối tăm. Còn chị như thiên sứ đến cứu rỗi tôi.

    Cả người tôi nhẹ lâng, chị có lẽ là điều tốt đẹp duy nhất thượng đế ban tặng cho tôi trong cái cuộc đời đầy tăm tối này.

    Hình ảnh chị rõ nét trong trí óc, chân thực đến mức hai mắt tôi nhòe nước, thì ra trái tim chai sạn của tôi vẫn còn một phần yếu mềm như vậy. Thì ra hốc mắt tôi còn có thể chảy ra nước mắt.

    Tháng ngày thiếu thốn đến mức phải móc thức ăn thừa trong sọt rác ra ăn lại, uống nước bẩn, những bất công, những cay đắng, những ngày quần quật làm việc, sự tăm tối nuốt chửng lấy tôi như lùi ra xa, tôi bỗng phá lệ cảm thấy nhẹ nhàng, như có dòng nước dịu dàng bao quanh tôi, gột rửa cho tâm hồn đầy căm phẫn với hiện thực, trở nên thanh thản bình yên.

    Tôi nhớ về đêm tối lạnh buốt năm ấy chị nắm lấy tay tôi chạy về phía trước, nhớ chị dịu dàng vuốt tóc nói sẽ đưa tôi đi học, nhớ đến cái ôm ấm áp nhiễm hơi thở mỏng manh lụi tàn của chị, cuối cùng lại nhớ đến tia nắng vắt lên nụ cười ngây ngô, mâm xôi dại chất đầy hai tay của chị...

    Nếu như tôi không chạy trốn, có lẽ tôi và chị đã có một kết cục khác.

    Nhưng tôi đã không còn hối hận. Dẫu cho bao năm qua vật lộn trong thế giới bẩn thỉu nhơ nhớp, thấu được bao bất công cay đắng, bị nuốt chửng bởi sự tăm tối của xã hội, tôi cũng không hối hận. Vì tôi được sống cuộc đời của riêng tôi, không tuân theo bất cứ một lối mòn nào cả, được mở mắt nhìn thế giới, dẫu cho nó có xấu xí tàn nhẫn đến mức nào. Vì tôi nếm được mùi vị của "tự do" .

    “Gian khổ hơn, khó khăn hơn cũng phải ở lại đây, ở lại, đừng quay về, giữ chặt lấy tự do đừng buông ra.”

    Trong con hẻm nhỏ tối tăm, ánh mắt tôi mơ hồ dõi theo ánh trăng trên cao. Sáng và tròn vằng vặc.

    Sáng như đôi mắt chị, đôi mắt luôn hướng về phía trước, khao khát tự do.

    Trong đầu vụt qua rất nhiều hình ảnh, thôn xóm ổ chuột tối tăm không đèn điện mơ hồ trong sắc cam nhạt của đèn đường, sự nghèo đói đeo trên đôi vai người trưởng thành, ánh mắt đờ đẫn của người già ốm yếu, bầy trẻ con nheo nhóc mất đi sự ngây ngô, sau cùng lóe lên trong tâm trí tôi ánh sáng duy nhất le lói không đủ cắt rách màn đên hắt ra từ nhà dì Trương, cái thứ ánh sáng hồ quang lạ lẫm, tan vào trong ánh mắt tuyệt vọng của dì cũng như dân lao động nghèo trong xóm. Rồi mai đây họ phải ra sao...

    Không có bất kì lối thoát, bị dồn vào tuyệt cảnh đau thương. Không có bất kì phép màu trong truyện cổ tích nào cứu vớt chúng tôi. Chỉ có gì tạo ra bằng hai bàn tay mới chân thực.

    Nhưng tôi cảm thấy nhẹ nhàng, vì tôi nhớ đến ánh mắt rưng rưng của dì Trương cùng khóe môi mấp máy vô lực, nói cám ơn cậu. Ánh mắt dì lóe lên tia sáng rực rỡ. Dường như trong vũng bùn nhơ nhớp này, tôi thấy được thứ ánh sáng le lói phía trước, sao trông giống với ánh đèn hồ quang nhà dì Trương đến lạ...

    Ánh đèn đường bao trùm con hẻm tối tăm trong tâm trí như dung hòa với ngọn đèn trước mặt, tôi đã lãng quên đớn đau. Ấm áp phủ lấy tôi, như vòng tay của chị.

    Tôi cảm thấy như được giải thoát.

    Chị tôi đã đúng.

    “ Thời điểm bản thân rơi vào đau khổ đến cùng cực, hãy nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu, nhớ về một vài chuyện tốt, để sự tốt đẹp ấy hoà tan nỗi bi thương . "(*)

    Trong bóng tối tận cùng, chúng tôi mòn mỏi mong đợi hướng về phía trước, về phía ánh sáng, cho dù không có bất cứ điều kì diệu hay phép màu nào xảy ra, cho dù xã hội hiện thực tăm tối này có vùi dập chúng tôi tàn nhẫn hơn nữa. Chúng tôi vẫn tìm thấy ánh sáng của đời mình, dù cho nó có là tia sáng mỏng manh thế nào.

    Nhân sinh ngũ vị, thìa trong tay ngươi. Muốn nếm vị nào thì nếm vị ấy.

    Còn tôi, có lẽ tôi đã nếm được vị ngọt ngào tuyệt vời nhất vào những giây phút cuối cùng.

    Trong góc hẻm ẩm mốc tăm tối, chàng trai nhắm mắt, gương mặt bừng sáng, tay nắm chặt chai nhỏ treo trước ngực, trên môi mím nhẹ nụ cười...

    Chàng trai cả đời lăn lộn trong bóng tối, cuối cùng cũng nhìn thấy tia sáng mình theo đuổi bấy lâu.

    Mặc kệ bóng tối, mặc kệ khổ đau, chúng ta vẫn tiến về phía trước, vẫn phải sống tiếp, vẫn đong đầy khát vọng với ánh sáng, với tự do.

    "Trên con đường về, ta vấp ngã, ta đứng lên, ta hèn mọn bước tiếp.”(**)

    Hết.

    (*) trích trong truyện Giấc mộng áo bành tô - Thi Tả.

    (**) Lost day.
     
    Quan tâm nhiều
    The Voice Sheep
    The Voice Sheep bởi Âu Dương Y Điểm, 15/7/19 lúc 21:32
    OTP - Nhiều tác giả
    OTP - Nhiều tác giả bởi Aki Hanabusa, 14/7/19 lúc 17:35
    Nhẹ nhàng à, nhẹ nhàng ơi
    Nhẹ nhàng à, nhẹ nhàng ơi bởi Du., 16/7/19 lúc 22:51
    Báo danh nhận lương tháng 7
    Báo danh nhận lương tháng 7 bởi Din, 15/7/19 lúc 14:53
    Khi tháng Tám đến
    Khi tháng Tám đến bởi Aria, 18/7/19 lúc 15:53
    Bài viết mới
    Cốm
    Cốm bởi Cốm, 19/7/19 lúc 18:39
    Hạ An, Andrea, Élio1 other person thích điều này.
  2. Élio

    Élio Cừu vui vẻ

    Bài viết:
    49
    Đã được thích:
    240
    Điểm thành tích:
    33
    Hic viết cảm xúc quá @Sloth ơi <3
     
    Hạ An, Dê Vô TiệnSloth thích điều này.
  3. Sloth

    Sloth Cừu bé bỏng

    Bài viết:
    9
    Đã được thích:
    22
    Điểm thành tích:
    3
    ❤❤❤
    Nơi cung cấp 100% động lực là đây nè =)))
     
    Hạ An, Dê Vô TiệnÉlio thích điều này.

Chia sẻ trang này