Truyện dài Berlin - Cập nhật - Đanh Mộc

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Primavera, 19/6/18.

  1. Primavera

    Primavera Người đi buôn nắng

    Bài viết:
    89
    Đã được thích:
    485
    Điểm thành tích:
    53
    Berlin
    Hai bóng đen giữa thành phố
    Tác giả: Đanh Mộc

    Thể loại: Ngôn tình, đô thị
    Độ dài: Đang cập nhật
    Tình trạng: Đang viết
    Cảnh báo: Không
    Note: Ý tưởng đến từ một truyện ngắn mình viết cách đây rất lâu rồi,
    câu chuyện này sẽ được viết nối tiếp với kết thúc của truyện ngắn đó. Nếu như không hiểu các bạn có thể tham khảo đường link bên dưới.
    Về Ah và Jae: Chọt

    [​IMG]

    Văn án:


    Nhắm mắt lại, dường như chỉ thấy hai bóng đen giữa thành phố trong đêm tuyết ấy.

    Ah và Jae, hai bóng đen của Berlin.

    Anh phải đánh đổi cả máu mủ tình thân mới có thể trở thành ông hoàng của châu Âu.

    Còn cô, phải bôn ba nửa địa cầu mới có thể ở lại bên anh.






     
    Quan tâm nhiều
    The Voice Sheep
    The Voice Sheep bởi Âu Dương Y Điểm, 15/7/19 lúc 21:32
    OTP - Nhiều tác giả
    OTP - Nhiều tác giả bởi Aki Hanabusa, 14/7/19 lúc 17:35
    Báo danh nhận lương tháng 7
    Báo danh nhận lương tháng 7 bởi Din, 15/7/19 lúc 14:53
    Nhẹ nhàng à, nhẹ nhàng ơi
    Nhẹ nhàng à, nhẹ nhàng ơi bởi Du., 16/7/19 lúc 22:51
    Khi tháng Tám đến
    Khi tháng Tám đến bởi Aria, 18/7/19 lúc 15:53
    Bài viết mới
    Nắng đang dần tắt
    Nắng đang dần tắt bởi Aria, 18/7/19 lúc 20:39
    Khi tháng Tám đến
    Khi tháng Tám đến bởi Aria, 18/7/19 lúc 15:53
    Last edited by a moderator: 21/4/19
    Andrea, Aria, Sa.4 others thích điều này.
  2. Diên Vĩ

    Diên Vĩ Nghiệp dày hơn cả bề mặt vũ trụ Thành viên BQT

    Bài viết:
    295
    Đã được thích:
    4,377
    Điểm thành tích:
    120
    Ngôn tình hắc bang hẻm? :)
     
    Aria(deleted user) thích điều này.
  3. Mộc Lan Thảo

    Mộc Lan Thảo Cừu Mọt Sách

    Đúng rồi man :>>> mặc dù không biết viết sao nhưng trong lúc nhất thời không kìm được mà post lên : ).​
     
    Diên Vĩ thích bài này.
  4. Diên Vĩ

    Diên Vĩ Nghiệp dày hơn cả bề mặt vũ trụ Thành viên BQT

    Bài viết:
    295
    Đã được thích:
    4,377
    Điểm thành tích:
    120
    :v đợi đó Vĩ sẽ viết một hố cùng em, cũng hắc bang.
     
    Mộc Lan ThảoAki Hanabusa thích điều này.
  5. Primavera

    Primavera Người đi buôn nắng

    Bài viết:
    89
    Đã được thích:
    485
    Điểm thành tích:
    53
    @Diên Vĩ :) sửa lại hộ em #1 với chị. Đang định viết tiếp mà chả hiểu hồi đó làm gì với nó nữa :3.
     
    Aria, Diên VĩDin thích điều này.
    1. View all 4 comments
    2. Diên Vĩ
      Diên Vĩ
      Đã change author nha em. <3
      2/5/19 Báo cáo
    3. Primavera
      Primavera
      Hôm qua em có thấy chèn code mà giờ không thấy nữa nên thôi không cần sửa đâu chị. Em cảm ơn ạ.
      21/4/19 Báo cáo
  6. Primavera

    Primavera Người đi buôn nắng

    Bài viết:
    89
    Đã được thích:
    485
    Điểm thành tích:
    53
    Chương mở đầu
    Ele

    Ah tỉnh dậy trong một căn nhà nhỏ ở góc rẽ của con phố tồi tàn nhất Berlin. Cô nghe người phụ nữ ở đây nói Cáo Đen đã đưa cô từ N.Y.T. đến đây và rồi biến mất trong một đêm nóng nực như chưa từng xuất hiện.

    Người phụ nữ ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ kĩ, trông có vẻ không phù hợp với bà ta chút nào. Dường như bà ta đã ngoài năm mươi, nhưng vẫn giữ được những đường nét trên khuôn mặt. Bà nheo con mắt nhỏ hẹp mà đuôi mắt đã đầy nếp nhăn, khuôn miệng nhỏ nhắn và bờ môi được điểm son đỏ rực khẽ nhếch lên, giọng dửng dưng nhưng sắc sảo:

    "Có vẻ như cô và Cáo Đen rất quen thuộc."

    Ah biết bà ta định nói gì, nhưng cô cũng không giải thích gì thêm. Người phụ nữ mỉm cười hờ hững, nói tiếp: "Tôi biết cô đang nghĩ gì, nên đừng giở vẻ mặt ấy ra với tôi".

    Cô nói: "Nếu tôi biết bà là ai, thì tôi đã tặng cho bà một viên đạn vào đầu và rời khỏi đây rồi".

    Bởi lẽ cô không biết người phụ nữ này là ai, bà ta đến từ đâu và tại sao lại ở đây. Giả như bà ta là người thân cận của Cáo Đen, hoặc nếu bà ta không phải người Cáo Đen tin tưởng thì bà ta đã chẳng ung dung ngồi ở đây.

    "Thế tại sao cô không hỏi xem tôi là ai?"

    Ah hờ hững đáp: "Tôi muốn biết tại sao bà lại ở đây hơn".

    Người phụ nữ ngáp dài, "Cô nhạt nhẽo thật. Cô đột nhiên tỉnh dậy ở một nơi xa lạ, lại ở chung nhà với một người phụ nữ khác. Thế mà cô cũng chẳng bất ngờ hay sợ hãi, chỉ muốn bắn một phát vào đầu tôi và hỏi tại sao tôi lại ở đây."

    Ah cười nhạt, so với việc tỉnh dậy ở một nơi xa lạ. Thì cô đã từng trải qua những việc đáng ghê tởm hơn.

    Cô nhẹ nhàng nói: "Bởi vì tôi cũng đã từng tỉnh dậy ở một nơi xa lạ. Một nơi toàn máu là máu, trước mặt tôi đều là những người cùng tôi vào sinh ra tử. Bà biết tôi làm thế nào không? Tôi đã quỳ bên thi thể từng người, úp mặt trên đống thịt bấy nhầy của họ và niệm Phật."

    Người phụ nữ không nói thêm gì nữa. Bà ta rút một điếu thuốc đặt trên môi, dịu dàng nói: "Sau này nếu cô gặp khó khăn ở Berlin. Hãy nói cô là con gái của Ele nhé".

    "Tại sao?"

    "Bởi vì những người như chúng ta nên yêu thương chứ không phải làm tổn thương lẫn nhau."
     
    Aria, Diên Vĩ, Andrea2 others thích điều này.
    1. View all 5 comments
    2. Primavera
      Primavera
      Dạ chị.
      7/5/19 Báo cáo
    3. Din
      Din
      Ờm. Mà em viết truyện khuynh hướng Tây phương thì trình bày theo chính tả của họ cũng được.
      7/5/19 Báo cáo
  7. Diên Vĩ

    Diên Vĩ Nghiệp dày hơn cả bề mặt vũ trụ Thành viên BQT

    Bài viết:
    295
    Đã được thích:
    4,377
    Điểm thành tích:
    120
    Đã change author nha em. ^^
     
    Primavera thích bài này.
  8. Primavera

    Primavera Người đi buôn nắng

    Bài viết:
    89
    Đã được thích:
    485
    Điểm thành tích:
    53
    Chương 1
    Giọng nói trầm khàn và chiếc áo khoác đen
    Berlin về đêm khiến người ta có cảm giác cô đơn tịch mịch, bởi lẽ chính những con người trong thành phố này cũng luôn cô đơn đến thế. Ah tựa mình vào cửa sổ, Ele đang hút thuốc. Ngón tay thon dài của bà ta gõ nhẹ lên điếu thuốc đang cháy dở, môi mấp máy nhưng chẳng phát ra tiếng gì. Cửa sổ mở, gió đêm ùa vào khiến mái tóc của Ah hơi rối. Ele trầm ngâm một lúc rồi mới lên tiếng: "Nghe nói ở N.Y.T. cô nổi tiếng lắm? Sao lại đến đây?"

    Ah khẽ cười, nhưng nghe kĩ thì giống như một tiếng "hừ" nhẹ: "Tôi ở N.Y.T. đã chết rồi".

    Ele không lấy làm ngạc nhiên, bà chỉ cười rồi nói, "Cô không hỏi tôi gì ư?"

    "Tôi không muốn biết nhiều thứ quá..."

    Cô kéo dài giọng ở cuối câu, đến giờ mới nhận ra người phụ nữ kì lạ này lại biết được thứ tiếng mẹ đẻ của cô. Thế nhưng cô không hỏi vì sao, bởi lẽ con người ta không nên biết nhiều thứ quá. Đặc biệt là ở Berlin này, khi cái chết có thể ập đến bất cứ lúc nào. Càng biết ít điều thì sẽ càng tốt hơn cho bản thân cô, bởi vì, trong những ngày sau Berlin đối với cô không chỉ là "thành phố này" nữa. Đây là N.Y.T. thứ hai của Ah.

    Lại một cơn gió lạnh thổi qua, Ah giật mình, đôi mắt đen của cô trừng lớn quan sát không gian bên ngoài cửa sổ. Thứ cảm giảm ớn lạnh truyền từ đầu ngón chân đến tận đỉnh đầu, giống như có ai đó đang bóp nghẹn ở cổ họng khiến mặt cô tê rần. Ah liên tục tìm kiếm, dường như cô có linh cảm mà cũng chẳng phải là linh cảm. Bởi đây không phải thứ ảo giác bất chợt sinh ra, mà là cô đã quen với cảm giác này mỗi khi đối diện với Jae. Ánh nhìn của anh khiến cô ngột ngạt và muốn trốn chạy. Có khi nào, anh sẽ bỗng dưng xuất hiện ở đây? Có thể, bởi Berlin là nhà của anh, là nơi anh đã từng phải đấu tranh để đạt được vị trí cao ngất. Nếu anh bỗng dưng có mặt ở thành phố này, thì biết đâu được, chỉ thêm ít phút nữa thôi họ sẽ lại chạm mặt nhau.

    Cô bỗng lên tiếng, phá vỡ không gian yên ắng trong căn trọ nhỏ: "Ele, bà ở đây lâu lắm rồi phải không?"

    Ele ngạc nhiên gật đầu, không ngờ cô lại hỏi thế.

    "Bà có biết Jae không?"

    Ele nheo mắt, giọng trầm ngâm: "Cô có từng nghe câu này chưa, đó là: "Nếu như Lý Kính Thù thâu tóm cả phương Bắc, thì cả châu Âu này đều phải khiếp sợ Jae". Lý Kính Thù dùng cả đời để có thể làm chủ phương Bắc, Jae cũng vậy. Thế nhưng cậu ta xuất thân từ khu ổ chuột ở Manhattan, nếm đủ loại khổ nhọc, từng bị đánh đến chết đi sống lại. Chẳng có gì là cậu ta chưa từng trải qua cả, Berlin là nhà của Jae, Jae là chủ của Berlin. Giữa Jae và Berlin bề ngoài thì giống như một cuộc trao đổi, Berlin che chắn cho cậu ta những lúc mưa gió, ngược lại cậu ta sẽ giữ cho thành phố này yên ổn."

    "Tôi có thể gặp anh ấy ở đâu?"

    "Nếu Jae muốn gặp cô, thì cô có chạy cũng không thoát. Nếu cậu ta không muốn gặp cô, có tìm cũng vô ích".

    Ah nhíu mày, đôi mắt bỗng trở nên sâu thăm thẳm: "Bà có thể gặp anh ấy, đúng không?"

    Ele không bất ngờ với câu hỏi này, cũng không hỏi vì sao cô biết. Bà im lặng xem như ngầm thừa nhận. Ah xoay xoay mũi chân, nhìn thẳng vào mắt bà, "Đưa tôi đi gặp anh ấy được không?"

    "Cáo Đen sẽ không để cô đi đâu, hãy tin tôi".

    Ele vừa dứt câu, phía xa vang lên tiếng mở cửa và tiếng bước chân lộp cộp. Người đàn ông cao lớn với chiếc áo khoác đen từ trong góc tối đi ra, bước chân anh ta mạnh mẽ gõ xuống sàn nhà đã cũ. Hai tay anh đút vào túi áo, gương mặt lạnh tanh cùng với đôi mày nhíu chặt và đôi môi mím lại. Nhờ ánh đèn yếu ớt trong căn phòng, Ah nhìn thấy một vết sẹo dài trên mặt anh.

    Người đàn ông dừng lại giữa căn phòng, cách Ah khoảng vài ba bước chân, khẽ lên tiếng: "Ele, cảm ơn bà".

    Ele nhếch khuôn miệng xinh đẹp, đứng dậy chỉnh lại quần áo: "Không cần, tôi đi đây. Giữ cô bé này cho kĩ nhé!"

    Ah khẽ gọi, "Cáo Đen".

    "Gọi tôi là Jack đi".

    Cáo Đen rút từ túi áo khoác ra một khẩu súng lục, Ah khẽ rùng mình, cô ngẩng đầu nhìn anh. Cô trông thấy súng đã lên nòng, nhưng vẫn trừng mắt lên nhìn Cáo Đen: "Định giết tôi à?"

    Anh khẽ cười, "Tôi đưa em từ N.Y.T. đến đây, chỉ để giết em thôi ư?"

    Cáo Đen chìa khẩu súng ra trước mặt cô, "Em muốn đi gặp Jae mà không có gì trong tay ư?"

    Màn đêm của Berlin lặng lẽ với những ngọn gió buốt thịt, ngoài cửa sổ là bầu trời đen tuyền của Berlin. Không một đốm sáng, không một bóng người qua lại.

    Ah khẽ cười, tiếng cười lạnh nhạt theo tiếng gió như xé toạt bầu trời Berlin.
     
    Diên Vĩ, Dê Vô Tiện, Andrea1 other person thích điều này.

Chia sẻ trang này