Book Sheep Anh chính là thanh xuân của em - Hạ Vũ

Thảo luận trong 'Văn học phương Đông' bắt đầu bởi Ryo, 2/10/19.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Ryo

    Ryo Cừu vui vẻ

    Bài viết:
    37
    Đã được thích:
    72
    Điểm thành tích:
    18

    [​IMG]

    Tác phẩm
    : Anh Chính Là Thanh Xuân Của Em
    Tác giả: Hạ Vũ
    Nhà xuất bản: NXB Phụ Nữ
    Nhà phát hành: Công ty TNHH Văn hóa và Truyền thông AZ Việt Nam
    Số trang: 254
    Kích thước: 12,5 x 20 cm

    Typer - Chụp sách: @Ryo
    Sách thuộc dự án sách hiếm của cuumotsach.com
    Vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.

    Về tác giả:

    Hạ Vũ là tác giả trẻ ẩn danh, không hề xuất hiện trước công chúng với danh tính thật. Hạ Vũ chính là kẻ nói hộ lòng người. Hạ Vũ có những tác phẩm như để thuộc về chính bạn, để quyển sách là của riêng bạn, để các bạn sẽ thêm lần nữa được nhìn thấy bản thân mình, nỗi niềm của mình.

    Trích dẫn tác phẩm:

    "Tháng năm ấy là Thanh Xuân.
    Và anh cũng chính là Thanh Xuân của em."


    "Có người yêu rồi thì mới biết tình yêu chẳng dễ dàng, hạnh phú khó gìn giữ. Không bình yên nào là không xót xa. Nỗi đau gặp đúng người nhưng sai thời điểm ai cũng đều từng trải. Chỉ là ngày đó bản thân còn quá dại khờ ngây thơ, nhiều bỡ ngỡ, hoảng hốt, hoang mang, cuối cùng lại chính mình đánh mất đi người thương mình. Nhìn lại vẫn chỉ có thể gọi là thanh xuân."

    Mục lục:


     
    Bài viết mới
    Mối tình đầu
    Mối tình đầu bởi tịch lạc, 6/11/19 lúc 21:19
    Chỉnh sửa cuối: 3/11/19
    Andrea, Diên VĩAria thích điều này.
  2. Ryo

    Ryo Cừu vui vẻ

    Bài viết:
    37
    Đã được thích:
    72
    Điểm thành tích:
    18

    Phần 1 - Thanh xuân
    Typer: Ryo
    Mở đầu

    Thanh xuân của tôi là chuỗi ngày chịu đựng những tổn thương sâu sắc, những mệt mỏi, những đau khổ, khi tình yêu không như ý nguyện, rơi bao nhiêu nước mắt, và không chấp nhận được chính bản thân mình.

    Từ nhỏ đã chịu những tổn thương từ chính nơi mình sinh ra, chính những người thân của mình, với những lời vô tình miệt thị, xúc phạm mà họ không biết. Để rồi sau đó nó trở thành những nỗi ám ảnh mãi về sau mà bản thân dù bao lần muốn cũng không thể dứt ra được.

    Khi đến tuổi yêu như người ta, thay vì như mọi người có thể nói lên tình yêu ấy, nói cho người mình yêu nghe. Còn tôi chỉ có thể lặng im, che giấu tất ca tình cảm trong lòng. Rồi cuối cùng cũng phải từ bỏ khi nhận ra mình và người ấy mãi mãi không cùng một thế giới để yêu.

    Khi tìm được một người mình có thể yêu, có thể nói ra tình cảm của bản thân, rồi lại nhận ra cuộc đời này chẳng ai yêu ai là vô điều kiện. Để có thể có được tình cảm của ai đó, bản thân phải cần có rất nhiều thứ. Chẳng thể tay trắng mà yêu ai, và ai cũng muốn chọn những đóa hoa xinh đẹp nhất.

    Có người yêu rồi thì mới biết tình yêu chẳng dễ dàng, hạnh phú khó gìn giữ. Không bình yên nào là không xót xa. Nỗi đau gặp đúng người nhưng sai thời điểm ai cũng đều từng trải. Chỉ là ngày đó bản thân còn quá dại khờ ngây thơ, nhiều bỡ ngỡ, hoảng hốt, hoang mang, cuối cùng lại chính mình đánh mất đi người thương mình. Nhìn lại vẫn chỉ có thể gọi là thanh xuân.

    Sau đó cuống cuồng chạy trốn cái gọi là tình yêu, là lâu bền mãi mãi, sau khi chịu bao nhiêu tổn thương, mệt mỏi và nước mắt. Cho rằng ừ thì một mình tự do như gió có khi lại tốt. Cho rằng đừng đặt quá nhiều hi vọng ở ai, đừng quá tin tưởng ai, cuối cùng rồi cũng đều nhận thất vọng, kết cục cuối cùng luôn như thế. Thanh xuân ấy, có những ngày sợ hãi tất cả như vậy. Đã biết tính toán thiệt hơn, đã không còn đủ gan dạ can đảm, chỉ còn lại sự bất cần.

    Thế mà bản tính vẫn không dễ thay đổi. Đã là Đất thì mãi là Đất, chẳng thể biến thành Gió. Đã là kiểu người yêu sự bình an ổn định, thì bay đi mãi cũng có lúc cảm thấy mỏi mệt muốn dừng chân, tìm một điểm tựa. Và rồi lại muốn yêu, muốn có đôi tri kỷ như người ta, muốn cùng cố gắng nỗ lực vun đắp tương lai, hạnh phúc. Dù biết rằng sẽ có thể có kết thúc, có khổ đau, nhưng con tim đã phần nào can trường hơn ngày xưa rồi.

    Cũng trong những ngày thanh xuân ấy, cô đơn là một thứ gì đó luôn bám theo dai dẳng. Có những đêm cô đơn đến nhói lòng, thật sự rất cần một người hiểu mình bên cạnh, nhưng vẫn không thể tìm được một ai cả. Từng có lúc cố gắng chạy trốn, xóa tan sự cô đơn, trống vắng đó bằng việc gặp gỡ thật nhiều người, đến nhiều nơi đông đúc, ồn ào. Cũng từng có lúc cam chịu chấp nhận cảnh một mình, sống chung với nó và an phận với nó. Không dám đòi hỏi gì, cũng không nhất thiết phải có ai cả. Những ngày như thế, cô đơn là sự chọn lựa.

    Vậy đó, thanh xuân của tôi là những ngày nhiều nỗi đau và sự cô đơn như thế đấy. Nhiều khi cứ ngỡ thanh xuân đã qua từ bao giờ. Dù vậy, tôi vẫn không ngừng nỗ lực vươn lên để tìm kiếm những điều tốt đẹp cho mình, tìm kiếm sự bù đắp, xoa dịu sau tất cả những gì mình đã chịu đựng và cố gắng. Nhiều lúc mệt mỏi đến rã rời, nhiều lúc muốn buông xuôi mặc kệ tất cả, nhưng rồi cuộc đời không cho phép, và ta vẫn phải bước đi.

    Đến cuối cùng cũng phải chấp nhận tất cả, chấp nhận những gì mà nỗi đau và sự cô đơn ấy mang lại. Nhưng không còn gồng mình chống chọi và sơ hãi như trước nữa. Sau tất cả những nỗ lực và cố gắng thì đành chấp nhận hết.
     
    Chỉnh sửa cuối: 10/10/19
    Andrea, Diên VĩAria thích điều này.
  3. Ryo

    Ryo Cừu vui vẻ

    Bài viết:
    37
    Đã được thích:
    72
    Điểm thành tích:
    18

    Yêu điên cuồng, không thể buông


    ...

    Đến một ngày rồi ta sẽ buộc mình phải chấp nhận, rằng trên cuộc đời này có tồn tại môt người, mà ta thích lắm, thương lắm, yêu lắm, nhưng mãi mãi không bao giờ, không thể nào có được họ, trong trọn vẹn hạnh phúc, trọn vẹn yêu thương, trọn vẹn quan tâm.

    Dù cố gắng thế nào cũng không thể thay đổi. Dù nỗ lực thế nào cũng không thể lung lay.

    Chẳng còn cách nào khác ngoài việc ở bên âm thầm yêu thương người, hoặc dứt khoác buông bỏ, rời đi mà thôi.

    Biết rằng, cuộc tình ấy, mãi mãi không bao giờ là ta, chắc chắn không bao giờ là ta, không bao giờ.

    ...

    #1
    Thương một người bằng tình cảm ngây thơ, chính là khi bản thân yếu mềm, nhưng vẫn cứ hết mình chủ động trước. Chủ động nói nhớ, nói thương. Chủ động hẹn gặp. Không tính toán, không ngại ngùng gì cả. Miễn là có thể được nói chuyện và ở bên người ấy. Có bắt người ấy chịu đựng mình thật nhiều, cũng có ngày cho người ấy nghỉ ngơi. Nhưng nhất định sẽ còn theo người hoài hoài, không buông tha.

    Và thương một người bằng tình cảm ngây thơ, chính là khi bản thân yếu mềm, nhưng vẫn mong muốn bảo vệ, chở che cho người ấy, xóa hết mọi ưu buồn cho người ấy, bằng bất cứ cách nào. Tức là cách đó có thể khiến chính mình sẽ phải buồn, phải rất đau.

    Có thể đi cùng, nhìn người ấy vui vẻ bên một người khác. Có thể ngồi nghe người ấy tâm sự với những chuyện đã cũ, hoặc kể về những chuyện mới, bên một người mới. Hoàn toàn trong những câu chuyện ấy không có mình. Hay có thể rời xa, để người ấy trở về nơi xứng đáng thuộc về, nơi mà người chọn lựa.

    Thật ra tự nguyện và cam lòng là hai khái niệm rất khác nhau. Cũng như cao thượng và thật tâm chúc phúc, cũng không hẳn là một. Nhưng ranh giới của nó lại rất mong manh, bởi vì trong đó là tình cảm rất chân thành ta dành cho một người. Ta thương người, nên có thể chấp nhận hết, sao cũng được. Miễn là người vui vẻ, hạnh phúc, nở nụ cười trên môi.

    Khi thương một người, ta thật sự quan trọng nụ cười của người ấy đến như vậy. Ta có thể làm mọi thứ để đổi lấy niềm vui, sự hài lòng và thoải mái của người. Dù cho có phải chạy ngoài nắng gió, xa xôi, ta cũng cố gắng mang đi, đem về bằng được. Cũng như khi thương một người, ta thật sự đau lòng, vô cùng đau lòng, lo lắng khi người ấy buồn.

    Cái cảm giác nhói thắt trong lồng ngực ấy sẽ khiến ta cảm thấy rất đau, tựa như có bàn tay ai to lớn bao trọn tim ta rồi bóp chặt lại. Ta thổn thức. Thường sẽ có những khi người nói lời, hoặc làm hành động khiến ta tổn thương. Đặc biệt là lúc ta nghĩ đến khoảnh khắc phải mãi mãi rời xa người ấy, chắc chắn con tim sẽ rung lên một nhịp.

    Nhưng phải thương một người nhiều đến thế nào thì cảm giác ấy mới xuất hiện rồi vỡ òa thành dòng nước mắt, chỉ vì người ấy khóc? Bạn đã từng yêu một người nhiều đến thế chưa? Giọt nước mắt khi ấy có giá trị vô cùng. Vì có thể sau này, bạn sẽ không khóc được vì một người dưng nào nữa, cũng không cam lòng chạy theo cảm xúc của ai nữa. Và vì có thể sau này, sẽ không ai có thể khóc vì họ như bạn ngày hôm ấy nữa.

    Thương một người, chính là không bao giờ muốn họ cô đơn, càng sẽ không bao giờ để họ một mình trong những lúc họ đau buồn. Dù trời mưa to đổ xuống, dù đường xa, dù đêm khuya, lòng ta sẽ như lửa cháy mà chẳng quan tâm gì nữa cả, chỉ muốn đến bên họ để được chia sẻ những nỗi buồn với họ, để lại được thấy họ cười, biết rằng họ đang ổn hay không ổn.

    Bạn đã từng ôm trọn lấy cây xương rồng bao giờ chưa. Đầy gai nhọn, lạnh lùng trơ trọi. Có những người tự cho họ là cây xương rồng, không muốn ai chạm vào, thích một mình, cảnh báo trước chạm vào họ sẽ đau. Vậy mà ta vẫn khờ dại không thể dứt. Nhiều người mắng, nhiều người can ngăn, ta vẫn không đành buông bỏ.

    Thương họ, có rất nhiều lần ta một mình im lặng ngồi trước gió, trước không gian rộng lớn, hòng mong xóa đi những nỗi buồn nặng trĩu trong lòng. Thương họ, có rất nhiều lần ta phải chạy trốn, phải biến mất, cố gắng xô họ ra khỏi thế giới của mình, vì quá đau. Thế mà rồi cuối cùng đều chẳng được gì cả. Không thể vơi bớt đi được điều gì. Như một mối duyên nợ mà ta phải trả.

    Đến khi buông bỏ được rồi, thấy lòng thật sự nhẹ như không. Lúc đó mới biết suốt quãng thời gian qua, ta đã một mình gồng gánh tình cảm ấy cả ban ngày lẫn đêm xuống, vô cùng mệt mỏi thế nào. Cho tới mãi sau này, không bao giờ dám vì ai mà điên cuồng, bất chấp, mù quáng chạy theo ai nữa.

    Và trên đời này, thật sự sẽ luôn tồn tại một người, duy nhất một người như thế. Là đại diện cho cả khoảng thời gian đầu tiên trong những ngày thanh xuân tươi đẹp của ta.



    #2
    Anh thích em ngay từ lần gặp đầu tiên.

    Anh thích nụ cười hiền lành của em, thích gương mặt bình dị nhưng dễ thương, thích giọng nói, thích cách em pha trò. Thích đôi mắt to tròn đen láy, dáng hình nhỏ nhắn anh rất muốn được chở che. Thích cả cách em mạnh mẽ, độc lập, che giấu sâu bên trong là sự yếu mềm, muốn được nương dựa.

    Anh thích sự ngây ngô rất nhiều điều còn chưa biết của em. Anh cũng yêu sự tò mò, mê khám phá, cách em xử lí tình huống, em hiểu chuyện và biết điều. Anh cũng thích em lễ phép, ngoan ngoãn, dù đôi khi cũng vô cùng tinh nghịch, chẳng thua ai.

    Anh thích em ngay từ hôm đó, rồi tình cảm ấy lớn dần theo từng ngày.

    Và anh đã tưởng rằng em cũng thích anh.

    Thật xót xa và đau đớn khi em chỉ xem anh là một người bạn. Một người có thể chở che, yêu thương, nuông chiều em hết mực. Một người em cũng có thể đối tốt hết lòng nhưng không thể tự nguyện lo lắng, quan tâm. Không thể động lòng. Không thể cho anh tình yêu.

    Em chẳng biết đâu, có những buổi tố anh nhớ em đến điên cuồng, Chỉ ngồi nhìn tên tài khoản em trên mạng bật sáng, nhìn mãi nhìn mãi cuối cùng mới dám gõ vài lời. “Em đang làm gì đó?” Chỉ mong khi anh chủ động em sẽ liền hào hứng đáp lại. Nhưng không, em chỉ trả lời chứ không hỏi thêm, em luôn lạnh lùng chỉ biết nói: “Khuya rồi lát ngủ ngon”. Bởi em không hề thích anh, cũng không có ý định gì với anh.

    Bởi em từng nói, em chỉ dành thời gian khi trên mạng cho duy nhất một người, một người đặc biệt với mình.

    Anh thích được chở em trên chiếc xe của mình, đi ăn tất cả những món em thích. Anh thích được đưa đón em, dù quãng đường có xa đến thế nào, thời gian lúc ấy là bao nhiêu. Không biết sao thích em anh lại dại đến như thế. Nhiều lần em rất khó chiều, cũng rất khó tính. Em cũng biết nổi giận, biết khó chịu.

    Anh thích được đưa em đi đến những vùng đất mà em chưa từng đến. Thích đưa em đến những nơi xinh đẹp nhất, thích nhìn thấy em được vui vẻ. Thích mang đến những điều tuyệt vời cho em. Nhưng em đều không nhận. Vì em không có tình cảm với anh. Anh thích em nhiều hơn cũng là vì thế. Không dễ dàng ích kỷ nhận lấy điều gì của ai.
    Anh rất đau lòng mỗi khi em buồn. Người anh có tình cảm, không có tình cảm với anh, lại đi rơi nước mắt vì một người khác. Cảm giác đó thật sự rất bất lực. Anh cảm thấy ghen tỵ với người ấy. Người có được trái tim em. Anh luôn muốn nghe em kể những nỗi buồn của em cho anh nghe, luôn muốn được thăm hỏi em, được ở bên em những lúc em yếu lòng. Nhưng lần nào cũng vậy, em đều bảo không sao, không có gì cả. Ừ, anh biết. Không phải là không có gì, mà vì anh không là nơi em muốn dựa vào.


    Thế rồi sự kiên nhẫn của anh, sự cho đi mãi mà không cần nhận lại, không tính toán ấy, dần cũng khiến em mở lòng hơn. Đã biết gọi anh lúc buồn, lúc cô đơn. Đã biết gục vào vai anh mà khóc. Đã biết gặp nhau như một thói quen và đưa anh trở thành một người đặc biệt trong đời. Nhưng vẫn không biết yêu anh, không biết phải làm sao mới có thể có tình cảm với anh. Đó chắc là duyên nợ.

    Người anh thích, anh thương, anh yêu một thời à. Có rất rất nhiều lần em khẳng định giữa chúng ta là bạn. Em xem anh là một người bạn, và em mong anh cũng xem em như là một người bạn, thật sự. Nhưng xin lỗi, anh dở quá phải không em. Bên cạnh nhau rất lâu đến như vậy rồi, mà anh vẫn không thể làm được. Anh vẫn cứ xem em đặc biệt hơn một người bạn. Mong ngóng, nhớ nhung em, nhiều hơn một chữ “bạn”.

    Có rất nhiều lần em tức giận tại sao anh không chủ động hẹn gặp em, tại sao anh lại chọn một mình hoặc đăng lên trang cá nhân tìm người đi đâu đó cùng, chứ không chịu nhấc máy lên gọi một cuộc cho em. Có rất nhiều lần anh kỳ lạ như thế. Nhưng em à đó là tình cảm đơn phương mà.

    Anh sợ nghe lời em chối từ. Anh sợ em đang có những cuộc vui khác vui vẻ hơn đi cùng anh. Anh sợ một chữ “bận” khéo léo. Anh rất sợ cảm giác hụt hẫng và thất vọng đó. Vì đối với anh, em hơn cả một người bạn, rất nhiều.

    Là một người mà đi qua bao nhiêu năm tháng, qua bao nhiêu người rồi, anh vẫn cứ thích, vẫn cứ thương, vẫn yêu và hoài rung động.

    Gửi người từng là đặc biệt với anh: Khi ngày hôm nay anh có tình cảm chân thành với em, thì dù sao này tình cảm ấy có mất đi, nhưng em vẫn sẽ mãi là người đặc biệt trong cuộc đời anh như thế. Mãi mãi vẫn hơn một chữ “Bạn” mà em dành cho mối quan hệ của hai đứa mình. Mãi mãi anh vẫn sẽ không thể quên.

    #3

    Có người bảo: Đúng người đúng thời điểm là cổ tích. Đúng người sai thời điểm là tiếc nuối. Sai người đúng thời điểm là bi thương. Sai người sai thời điểm là bất đắc dĩ.

    Còn với tôi, sai người, sai cả thời điểm, chính là Thanh Xuân.

    Vì đó chính là khi ta trót yêu một người không dành cho mình, không xứng đáng với tình cảm, và sự chân thành của mình.

    Thanh xuân của bạn đã từng gặp được một người như thế chưa?

    Hôm nay anh nghe người ta nói em đang rất bình yên và ổn định bên một người. Anh cũng thấy mừng cho em. Cuối cùng thì em cũng đã có thể thật lòng yêu, nghiêm túc với một người trải qua một thời gian tính bằng nhiều tháng, nhiều năm như vậy.

    Hôm nay anh nghe nói em rất thương người ta, rất tôn trọng người ta. Anh cũng muốn chúc phúc cho người ấy. Em giờ đây chắc đã trưởng thành hơn nhiều rồi. Đã biết nghĩ cho một người, nghĩ đến cảm xúc của người ấy, vì người ấy mà chấp nhận từ bỏ, gạt đi tất cả.

    Và hôm nay, anh đã nghe thấy em đang rất hạnh phúc, sau cuộc tình vô vàn sóng gió, dỗi hơn, tức giận, đầy nước mắt của hai đứa mình.

    Em biết không, anh đã từng nghĩ chúng ta có thể bên nhau đến trọn kiếp này. Anh đã từng nghĩ đến suốt cuộc đời anh vẫn sẽ không thể nào thôi nhớ, ngừng yêu em được. Rồi, anh cũng từng nghĩ, mọi sóng gió chúng ta cũng đều có thể nắm tay nhau mà vượt qua, khi đến năm lần bảy lượt xảy ra chuyện chúng ta vẫn không thể nào bỏ nhau được.

    Anh đã từng nghĩ, từng tin rất nhiều như thế đấy.

    Và, em biết không, em chính là cả thanh xuân một thời mà cho đến khi trở về già, anh cũng không bao giờ quên được khoảng thời gian ta đi qua đời nhau.

    Anh đã từng vì em mà mặc kệ miệng lưỡi cay độc của thế gian này, chỉ cần có em, nghe theo mọi ý em muốn. Anh đã từng vì em mà mất đi công việc mình rất khó khăn mới có được. Anh đã từng vì em mà phản bội, đối xử tệ với những người bạn thân của mình. Thậm chí cũng đã từng vì em mà làm khổ gia đình của mình, những người yêu thương, lo lắng cho anh.

    Anh không ngại bất kỳ điều gì cả, cũng không sợ điều gì cả, càng không tính toán so đo gì. Là đàn ông, nhưng vì em mà đau, vì em mà rơi nước mắt. Mọi thứ đều do anh phải chủ động, tự nguyện. Vì anh không thể buông bỏ em, không chịu nghe theo lời khuyên của ai hết.

    Để rồi cuối cùng, em xem anh là gì trong đời hả em?

    Em bắt anh phải chấp nhận những điều vô lý ở em, để được yêu em và bên em. Em bắt anh phải nhường nhịn em, dù em là người có lỗi. Không xem trọng anh, không sợ mất nhau. Em nói những lời khiến anh tổn thương vô cùng, chưa bao giờ nghĩ đến cảm nhận của anh.
    Và ở phía sau anh, em đã lừa dối, phản bội anh, có thêm người khác.


    Anh đau đến muốn chết đi. Đau trước sự tàn nhẫn, sự vô tình của em đến vậy.

    Thế mà mỗi ngày trôi qua khi phải rời xa em, anh vẫn như kẻ mất hồn, mỗi ngày trôi qua đều thật buồn. Anh chẳng muốn về nhà, chẳng muốn chìm vào giấc ngủ, chẳng muốn ai nhìn thấy anh buồn. Vì anh không biết phải giải thích với mọi người thế nào về nỗi buồn này. Cho người ta thấy anh thật ngu ngốc, khi cố chấp yêu một người đến như vậy sao?

    Thế mà rồi anh cũng đều bỏ qua, tha thứ cho em hết. Vì anh không thể nào sống thiếu được em. Chúng ta vẫn luôn quay trở về với nhau trong sự ngỡ ngàng, tiếng cười chê của mọi người, khi chúng ta bao lần nói lời chia tay rất dứt khoát.

    Vậy nên anh mới nói, anh đã từng nghĩ chúng ta có thể ở bên nhau trọn kiếp này là vậy. Anh đã từng nghĩ khi yêu thì mọi sự nhường nhịn, chịu thua trước người mình yêu, nuông chiều để giữ lấy nhau, không có gì là sai hay ngu ngốc cả. Nhưng thời gian trôi qua đã cho anh thấy, tất cả đều là ngược lại. Chúng ta cuối cùng cũng đã mất nhau. Em dần rồi cũng trôi vào một góc quá khứ, dĩ vãng nặng nề.
    Người ta nói, khi yêu thật lòng một người, ta sẽ không bao giờ cảm thấy phải hối tiếc. Nhưng với riêng anh, có phải anh ích kỉ lắm không em, vì anh cảm thấy thật sự rất tiếc và hối hận. Tiếc tất cả thời gian và những điều mình đã cho đi, nhưng rồi cuối cùng trắng tay chẳng có gì. Dù em chính là thanh xuân của anh, dù trong thanh xuân của anh nổi bật lên hình ảnh của em nhất, nhưng nó lại mang một màu xám quá ảm đạm đầy u buồn. Tiếc khi người bên em hiện tại có gì hơn anh. Tiếc khi chính gia đình em cũng đã thương anh đến vậy, mà em lại chẳng biết thương tình ta.


    Thế nhưng, dù cho có thế nào đi nữa, cũng không thể thay đổi gì cả. Chúng ta đã từng đi qua đời nhau, từng điên cuồng yêu nhau sâu dậm như thế. Em cũng từng yêu anh mà, như em bao lần nói. Chỉ là chúng ta không phải là mảnh ghép thật sự dành cho nhau, và gặp nhau cũng không đúng thời điểm. Sai người, sai cả thời điểm, bi kịch như thế nào ai hiểu không?

    Anh chúc em cùng người ấy sẽ bên nhau dài lâu, hạnh phúc. Đủ trưởng thành và đủ yêu thương nhau để cùng nhau vượt qua hết mọi khó khăn sau này. Xin em hãy biết trân trọng người, cũng như trân trọng tình của mình. Đừng để đánh mất đi người yêu thương em, hi sinh và chịu đựng vì em. Đừng ích kỉ, đừng làm tổn thương người khác.

    Chúng ta rồi đều sẽ lại hạnh phúc, em nhỉ.

    Chỉ là không thể hạnh phúc cùng nhau, như anh đã từng hi vọng.

    #4

    Sau khi nhận lời chia tay từ anh, em không kìm được mà một mình chạy ra ngoài phố đông bật khóc. Khi một nỗi buồn, hoặc một nỗi đau quá lớn ập đến, người ta thường không thể ngồi yên ở nhà, càng không dễ muốn đi vào giấc ngủ.

    Hôm đó, trời vẫn chưa về khuya, đèn khắp nơi vẫn sáng, mọi người vẫn nhìn rõ khuôn mặt nhau, thế mà em vẫn có thể òa khóc nức nở, khóc ngon lành, từng giọt từng giọt nặng nề rơi xuống, như rơi từ chính cõi lòng đang tan nát của em. Và khi đó em cũng nhận ra, trong cuộc đời có những khoảnh khắc như ngừng lại, ta không quan tâm gì nữa cả, cũng không quan trọng gì nữa cả, chỉ có nỗi đau trong ta là đáng lắng nghe nhất.

    Em cứ mặc cho người lạ nhìn thấy em khóc. Ít nhất còn có cảm giác được quan tâm, được ai đó biết em đang đau buồn. Dù lúc ấy người em nghĩ đến nhiều nhất là anh, em muốn anh thấy em đang rất đau lòng và thương anh nhiều đến thế nào. Nhưng đó gần như là chuyện không tưởng. Anh đã đi rất xa rồi, dứt khoát mà bỏ rơi em rồi.

    Khi người ta đang có một vết thương sâu lớn, mọi biện pháp sơ cứu lúc đó chỉ khiến vết thương tạm dịu đi, không tuôn nhiều máu nữa, còn lại khi tất cả mọi người bỏ đi rồi. chỉ còn mình ta lại với vết thương ấy, rất nhanh thôi nó lại nhói đau, cắt siết vào tâm trí mình. Ta không dễ dàng quên nó được. cũng không dễ phớt lờ nỗi đau ấy được. Thậm chí khờ dại tìm về chính nơi đã gây ra vết thương đó cho mình. Bởi vì còn quá thương.

    Và em, hôm ấy, cho đến rất lâu sau đó, đã từng yêu anh rất nhiều. Yêu điên cuồng, đau đến điên dại như thế.

    Có những ngày thức thật khuya chỉ để xem một bộ phim không gay cấn, không đặc biệt, chỉ vì nỗi buồn nặng trĩu trong lòng khiến bản thân không muốn ngủ, không thể ngủ. Tâm trí tràn ngập hình ảnh một người.

    Có những ngày nằm nghe đi nghe lại chỉ một bài hát rồi bật khóc ngon lành, vì trong đó có những câu từ quá giống với câu chuyện của mình.

    Và có những ngày không thể nào ngồi yên ở nhà, chiều đến tối về đều phải chạy đi khắp nơi, gặp gỡ nhiều người, hòng trôi qua mau những khoảng thời gian không có nhau. Vượt qua được chuỗi ngày kinh khủng đó cũng là nhờ thế.

    Cái cảm giác mất đi anh, không còn được gặp anh nữa, không thể chuyện trò cùng anh nữa, càng không được dốc lòng yêu anh nữa, rất khó chịu. Chênh vênh chơi vơi hụt hẫng như mất đi một thứ rất quan trọng ở lồng ngực.

    Vì còn tiếc nuối. Vì còn thương. Thương cho những kỷ niệm cả hai đã từng có. Tiếc cho những điều chưa thể cùng anh làm.

    Rồi cũng bởi vì tiếc, vì thương đó, mà em không thể nào dứt khoát rời xa anh được. Em không chấp nhận nổi việc mất nhau, tiếp tục lao vào anh như một thiêu thân mặc kệ lửa cháy, ở bên anh bằng cái danh xưng “Bạn bè”.

    Anh có thấy dáng vẻ em bình thản đối diện anh, tươi cười với anh sau chia tay không. Dù sâu bên trong em vẫn còn thương anh, vẫn chờ đợi, hi vọng câu chuyện chúng mình đến vụn vỡ.

    Anh có thấy những dòng trạng thái vui vẻ, những hình ảnh đông đủ bạn bè mà em hay đăng, khi không còn anh không? Thật ra còn có những dòng trạng thái em viết ra rồi chỉ để riêng mình em, hoặc chỉ anh có thể đọc được, những dòng trạng thái thật buồn.

    Và anh có nhìn thấy em lặng lẽ ngồi thu mình trong một góc, trầm ngâm không biết phải nói gì, vào khoảnh khắc nghe tin anh đã hạnh phúc bên một người mới chưa. Đến tận giây phút đó em mới có thể buông tay, xóa anh ra khỏi thế giới của mình được. Không còn hi vọng nữa, cũng không còn đợi chờ nữa.

    Nhưng vết thương trong tim rất lâu sau vẫn không thể xóa nhòa.
    Yêu anh, chính là hi sinh cho anh nhìn thấy và nhận được những gì bình yên nhất, tốt đẹp nhất như thế. Còn những giông bão, khó khăn, những giọt nước mắt đằng sau, mình em che chắn lại cả rồi.
    Yêu anh, em tự dặn mình, thương một người, yêu một người, khi mất đi rồi, quả thật quá đớn đau, đau nhiều đến như thế này, đừng bao giờ quên.


    Người yêu cũ ơi, cho phép em được gọi anh bằng ba chữ quý giá như thế, dù chúng ta đã bao giờ thật sự là những người yêu nhau chưa, em không dám khẳng định. Mong anh dù thế nào cũng hãy luôn vui vẻ, hạnh phúc. Hãy gặp được một người thật sự thương yêu và trân trọng mình. Hãy luôn bình yên trong cuộc đời này.
    Dành cho anh những lời chúc tốt đẹp nhất, không phải là giả tạo, cũng không phải là cao thượng.


    Vì một khi đã từng yêu thật lòng, thì anh vẫn mãi là người em thương hoài như thế.


    #5

    Anh biết không?

    Khi một cô gái không còn muốn nhìn thấy anh nữa, cô ấy sẽ bỏ theo dõi anh. Để tin tức anh không hiện lên trang chủ nữa.

    Khi một cô gái không muốn nghe anh nói thêm bất cứ điều gì, cô ấy sẽ chặn hết số điện thoại của anh, tin nhắn từ anh. Để anh không thể gọi hỏi, không thể giải thích lời nào nữa.

    Và khi một cô gái muốn hoàn toàn xóa anh ra khỏi thế giới của cô ấy, cô ấy sẽ chặn toàn bộ mọi cách thức liên lạc, chặn tất cả.

    Để anh không thể nhìn thấy cô ấy, không thể nói chuyện với cô ấy, không biết tin tức gì về cô ấy nữa.

    Như thế, cô ấy cũng vậy, không biết gì về anh nữa.

    Đó là những khi anh khiến một cô gái buồn, khiến cô ấy tức giận, mệt mỏi, rất nhiều lần, nhiều lần, làm cô ấy muốn buông xuôi từ bỏ.
    Nhưng anh biết không, thật ra phải khóa, chặn hết tấ cả mới có thể lặng im, không dõi theo, quan tâm anh nữa, mới là người không thể đành lòng buông bỏ anh, buông bỏ cuộc tình ấy. Đó không phải là chân chính buông tay.


    Sâu thẳm trong tim họ còn tiếc nuối, còn yêu thương, mong chờ hi vọng một điều gì đó thay đổi tốt hơn, tích cực hơn. Sâu thẳm trong tim họ còn chưa muốn thật sự mất nhau.

    Ngày em hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của anh, khiến anh không cách nào nhìn thấy, liên lạc được, có bao giờ anh nghĩ lại về những điều tồi tệ mà anh đã từng dối xử với em? Em nhớ hình như ban đầu anh cũng chẳng bận lòng, quan tâm đâu mà. Nhưng rồi sau đó anh có tức giận, có ghét ngược lại em, cũng không muốn nhìn thấy em nữa. Vậy thế nên chắc chưa bao giờ anh hiểu mình đã vô tình gây ra những điều khiến một người thương mình vì mình mà buồn, mà tổn thương thế nào.

    Thương anh, em mới biết hóa ra khi mình dốc lòng thươn một người, nhường nhịn hi sinh cho một người, mọi lỗi lầm sai phạm của họ mình đều có thể bỏ qua hết thì trong mắt họ, mình sẽ càng dần mất giá trị và không đáng được tôn trọng như thế nào.
    Em đã từng có tình cảm với anh, bằng một thứ tình cảm nhẹ nhàng, trong sáng. Bằng những điều rất vẹn nguyên. Thấy anh nói muốn có một món đồ, em liền đi tìm nhanh món đồ ấy mua để tặng anh. Em thích cảm giác mang đến cho anh được thứ anh muốn, khiến anh vui. Em thích làm cho anh cảm thấy bất ngờ. Nhưng rồi lại hụt hẫng vô cùng khi anh không cảm thấy vậy, càng không cảm thấy trân trọng. Nhận món quà về rồi anh cũng chẳng nói gì, để chính em phải bắt chuyện, hỏi thăm. Giờ chẳng biết kỷ niệm đó anhd dể đâu mất rồi.


    Em thường không đành từ chối ý anh muốn, luôn mang đến cho anh những điều tốt đẹp nhất, chấp nhận chịu thiệt thòi vì anh, chỉ cần anh gọi là đến. Để rồi những lúc em cần lại chẳng thấy anh đâu. Từng chút một đều tính toán vói em, vô tình lạnh nhạt chẳng một chút tình cảm với em.

    Anh luôn quát nạt em, luôn cộc cằn cáu gắt, dù em chẳng làm gì cả. Anh luôn khó tính hung dữ, buông bao lời nặng nhẹ dù chuyện chẳng đáng. Em ban đầu còn nghĩ có thể do mình trót thương một người khó tính như vậy, nhưng sau này em mới biết, là do anh chẳng đủ tôn trọng em, chẳng sợ em sẽ buồn, sẽ tổn thương, mới thoải mái buông những lời nói vô tình.

    Cho đến khoảnh khắc em vì quá nhớ anh mà vượt cả quãng đường xa xôi để gặp anh, vì ngày đó quá nhớ anh, trời đổ cơn mưa to mà em lại chẳng mang theo áo, cứ thế run trong cơn mưa lạnh, anh chẳng một lời hỏi thăm, cũng chẳng giữ em lại, thì em biết, cuộc tình ấy, mình nên buông bỏ được rồi.

    Nhưng buông bỏ thế nào khi trong tim vẫn còn có anh, vẫn không ngừng muốn quan tâm, dõi theo anh, chẳng cầm lòng nổi khi anh thăm hỏi, hẹn gặp gỡ. Lý trí chẳng thắng nổi con tim, khi đứng trước anh em vẫn luôn chẳng thể cầm lòng, chẳng thể chối từ. Cuối cùng, chỉ có thể xóa chặn hết mọi cách thức liên lạc giữa chúng ta như vậy, để chẳng phải nhìn thấy nhau nữa mà thôi.

    Nhưng thật ra anh cũng có quan tâm đâu, em cũng vẫn chẳng là gì trong đời anh cả. Em biến mất đi, cuộc sống anh vẫn vậy, mọi thứ anh vẫn vậy. Anh vẫn cười và yêu một người khác, chẳng hối hả chạy đi kiếm tìm.

    Chẳng như em, có những đêm rất nhớ mà chẳng dám nói, lục tung mọi hình ảnh, câu chữ trò chuyện của anh ra mà đọc.

    Chẳng như em, bao lần rơi nước mắt vì anh. Bao lần rung động. Bao lần tổn thương, mỏi mệt rã rời.
     
    Chỉnh sửa cuối: 4/10/19
    Andrea, Diên VĩAria thích điều này.
  4. Ryo

    Ryo Cừu vui vẻ

    Bài viết:
    37
    Đã được thích:
    72
    Điểm thành tích:
    18

    Lưng chừng yêu, lưng chừng nước mắt

    ...

    Cầu xin người đừng làm tôi khóc. Vì những tháng ngày xưa tôi đã khóc rất nhiều rồi.

    Cầu xin người đừng làm tôi tổn thương. Vì con tim của tôi đã ngang dọc đầy những vết sẹo.

    Và cầu xin người đừng tin những sự im lặng, lạnh lùng, bất cần trong tôi. Vì con tim tôi từng giây từng phút, vẫn luôn hướng về người.

    Có một giai đoạn trong đời, ta không còn dám vội vã yêu, không dám trao trọn con tim nữa. Nhưng tình yêu vẫn là một thứ rất xinh đẹp và lỗng lậy. Ta vẫn mơ, vẫn mong có được, vẫn đau và tiếc nuối vô cùng, mãi nhung nhớ dõi theo, khi nó rời xa.

    ...

    #1

    Bạn đã từng được ai đó chờ đợi chưa? Chờ đợi là khi bạn nói chưa sẵn sáng yêu, người ấy vẫn kiên nhẫn ở bên bạn, yêu thương bạn, chăm sóc bạn. Chờ đến một ngày vết thương trong bạn lành lại, tảng băng trong bạn tan đi, cảm xúc trở về, sẽ đồng ý mở lòng đón nhận tình cảm của họ.

    Chờ đợi là khi bị bạn từ chối tình cảm, người ấy vẫn tiếp tục gửi trao, không so đo được mất, không cần nhận lại gì, trong im lặng vì bạn mà nỗ lực cô gắng, hoàn thiện bản thân tốt hơn. Chờ một ngày bạn rung động trước họ.

    Chờ đợi là khi bạn nói sẽ ở rất xa, lâu lắm mới về, người ấy gạt hết những cô đơn, buồn tủi, nhớ mong, mỗi ngày chỉ cần được nhìn bạn qua một tấm màn hình, nghe giọng bạn qua một chiếc điện thoại, chờ đến một ngày sẽ được gần nhau.

    Và chờ đợi là khi một ngày bạn nói muốn ra đi, người ấy sau khi níu giữ hoài nhưng không thể, chỉ đành im lặng ngày ngày tháng tháng. Bao nhiêu lâu đó vẫn không hết thương bạn. Bao nhiêu lâu đó vẫn mãi còn nhớ bạn. Cứ thế mà thành ra vô thức đợi một ngày bạn sẽ trở về.

    Chờ đợi cả khi bạn nói họ đừng chờ. Người nào nói yêu bạn, nhưng chưa thật sự chắc đã yêu bạn đậm sâu. Nhưng người nào có thể chờ bạn, là đã yêu bạn rất nhiều.

    Vì bạn mà không để mắt đến ai nữa, vì bạn mà không rung động với ai nữa. Trong lòng chỉ có mình bạn mà thôi.

    Bởi vì cách một cái màn hình, nên bạn không biết, bên đây bạn nói lời chia tay, bên kia họ vừa gõ dòng níu kéo, vừa rơi những giọt nước mắt thế nào.

    Bởi vì cách một cái màn hình, nên bạn không biết, bên đây họ nói họ ổn, bên kia là cả một thể xác lẫn tâm hồn tàn lụi, chán chường, thậm chí gục ngã đau đớn thế nào.

    Bởi vì cách một cái màn hình, nên bạn không biết, bên đây bạn nói lời từ chối, phân tích vì sao không thể đón nhận tình cảm của đối phương, bên kia họ nín lặng, tim vụn vỡ đầy thất vọng thế nào.

    Bởi vì cách một cái màn hình, nên có rất nhiều điều bạn không nhìn thấy, không thể biết. Khiến bạn càng can đảm hơn, càng mạnh mẽ hơn, dứt khoát hơn.

    Thế nên bây giờ, cái gì người ta cũng nói qua một cái màn hình. Bằng những con chữ lạnh lùng, khô khan, đứng yên không cảm xúc.

    Ước muốn sau này, những điều quan trọng, đáng ghi nhớ, tôi sẽ không phải nhìn qua một cái màn hình nữa.



    Anh biết không?

    Em chỉ là một cô gái bình dị, khi yêu ước mơ cũng không nhiều.

    Chỉ mong có thể yêu được một người hiền lành tốt bụng, chân thành thật dạ, yêu hay không yêu cũng đều trân trọng tình cảm người khác. Biết đặt mình vào vị trí người, hiểu lý lẽ, cảm thông. Hiểu được nỗi đau, ghi được ơn tình.

    Một người biết dành cho em sự chủ động. Chủ động liên lạc em trước, chủ động nhắn gọi em, chủ động tìm kiếm em, như vậy sẽ vô cùng hạnh phúc. Lúc giận nhau cũng sẽ chủ động lên tiếng làm hòa, không cùng em im lặng.

    Người hiểu được rằng một cô gái nhút nhát mềm yếu như em, chỉ cần người mình yêu lên tiếng trước, cho thấy họ cần em, mọi chuyện em đều có thể nhường nhịn, san sẻ, gánh vác. Người mà khi em ở bên, có thể được là chính mình. Vui thì cười lớn, buồn thì nói ra, đớn đau thì bật khóc, mệt mỏi thì có thể dựa vào vai bất cứ lúc nào. An yên thoải mái như thế.

    Và em chỉ là một cô gái bình dị, khi yêu ước mơ thật sự không nhiều. Chỉ hi vọng người ta dù bận thế nào cũng không được quên em, luôn dành cho nhau sự quan tâm tối thiểu, cần có. Biết sợ mất em, luôn giữ em lại. Biết cố gắng vì em, không bao giờ muốn làm em buồn, càng không để em bị tổn thương, khi em từng đã đi qua rất nhiều những tổn thương chất chồng.

    Một cô gái như em, chờ đợi, hi vọng một người chỉ thế thôi. Để em có thể yêu, có thể thương, và có thể tin tưởng đến suốt cuộc đời này. Một cô gái như em, gai góc, gan lỳ, phấn đấu vươn lên trong cuộc sống không thua ai, nhưng tận sâu trong tâm vẫn luôn mưu cầu tình cảm như thế. Và vẫn luôn nỗ lực cố gắng không ngừng cho những ấm áp của mình.

    Em thương anh nhiều đến thế mà.

    Em thương anh bắt đầu từ những nhung nhớ. Muốn gặp anh mãi thôi, muốn chuyện trò với anh suốt, muốn bên cạnh anh hoài. Khi anh nhắn tin sẽ rất vui, trả lời rất nhanh, mỗi tin đều không muốn bỏ lỡ. Khi mệt chỉ cần nhìn thấy anh liền như được sạc đầy năng lượng, tiếp tục cố gắng.

    Em thương anh bằng những quan tâm. Quan tâm thời khóa biểu anh sinh hoạt mỗi ngày thế nào, quan tâm anh vui buồn, mỏi mệt ra sao, để không ngừng động viên, an ủi. Quan tâm những điều có hại cho anh, mong muốn những điều tốt đẹp nhất đến với anh. Hơn cả quan tâm còn là muốn chăm sóc.

    Muốn biết anh thích gì, muốn hiểu anh ghét gì. Muốn hòa chung từng sở thích của anh như thế.

    Em thương anh từ việc nhỏ là quý giữ những món quà anh tặng, trân trọng những gì liên quan đến anh, cho đến lớn hơn là mong muốn anh có mặt là một phần trong gia đình nhỏ của mình, mong muốn tương lai của em anh sẽ có mặt.

    Em thương nên lên kế hoạch cả như thế. Em thương nên muốn gắn bó với anh suốt cuộc đời này.

    Và em thương anh nhiều đến thế mà. Thế mà anh không thương em, không còn thương em nữa. Không thấy nhớ em, không cần bên cạnh em. Xa em lâu cũng không thấy nhớ. Có em cạnh bên cũng đành hờ hững.

    Thế mà em vẫn thương, vẫn quan tâm, vẫn nhớ, vẫn giữ gìn trân trọng.

    Thương đến nhói lòng những ngày mưa thế này.

    Còn thương anh chính là mỗi lúc lên mạng đều ra vào trang cá nhân anh như một thói quen, cập nhật cuộc sống của anh mỗi ngày.

    Còn thương anh chính là mỗi khi anh nhắn tin đều thấy rất vui, dù luôn giả vờ trả lời xong rồi không muốn kéo dài câu chuyện nữa.

    Còn thương anh chính là lúc anh gọi sẽ liền có mặt, chỉ cần anh nói cần người em sẽ không thể ngồi yên.

    Và còn thương anh chính là vẫn còn muốn gặp lại anh, muốn ở bên anh, muốn đi du lịch xa cùng anh. Rồi lại biết rằng chúng ta giờ không còn là gì của nhau, gặp nhau hoài liệu có tốt đâu.

    Tuy nhiên, còn thương anh, nhưng đã không còn trông ngóng anh, quan tâm anh. Đã không còn đợi anh quay về nữa rồi.
    Còn thương anh chỉ bằng những điều bình thường, nhỏ nhặt như thế thôi. Thương một ký ức đã qua, thương một người đã từng là rất quan trọng, đã đi qua đời mình. Dường như tình yêu đã không còn nữa. Và cũng chẳng còn hi vọng gì.

    Rồi cho đến một ngày, tình thương nhẹ nhàng trên rồi cũng sẽ mất đi. Cho đến cuối cùng, chúng mình cũng đã sắp mất nhau thật sự. Anh sống tốt, và em cũng không cần nữa.

    Như ý anh muốn chưa?


    #2

    Em ghét khi hôm qua anh còn say sưa tình cảm với em, đầy ngọt ngào lãng mạn, như một người đàn ông của đời em, thì hôm nay anh lại lạnh như băng, hệt như hai kẻ người dưng xa cách.

    Em ghét những lần anh từng nói nhớ em, từng nói có lẽ đã thương em mất rồi, ôm chặt em vào lòng, vậy mà không ngờ lại có lúc anh để em một mình đợi chờ, thất vọng, đau nhói cả tim, không làm nổi việc gì cả.

    Và em ghét anh lưng chừng, cả ngày không quan tâm em, không nói câu nào, hoặc lúc trò chuyện thì cứ biến mất, em tức giận im lặng thì anh lại vui vẻ hồ hởi bắt lời, hỏi thăm như không có chuyện gì. Không muốn nắm giữ lấy tay em, nhưng em đi thì anh lại giữ.

    Ghét anh khiến em hiểu lầm giữa chúng ta hơn một chữ “Bạn”, nhưng hóa ra còn thua cả chữ “Bạn”.

    Quá sợ một mối quan hệ không tên, mập mờ. Tự mình suy nghĩ, tự mình ảo tưởng, tự mình khẳng định. Cuối cùng tất cả đều không có gì.

    Anh, sau bao nhiêu lần giữ, cuối cùng lại chủ động vứt bỏ hết mọi thứ của chúng ta, xóa sạch tất cả, làm điều mà em vẫn không dám làm, không đành lòng trước đó.
    Hôm đó, giá mà anh nói anh sẽ không như vậy nữa, không làm em buồn nữa, sau những gì em cố gắng dành cho anh, thay vì anh để em đi.

    Hôm đó, cho đến nay, anh đã từng thấy nhớ, thấy thương chuyện tụi mình?

    Hôm nay em lại vào trang cá nhân của anh. Xem anh đăng gì, có gì mới, như mọi lần. Từ ngày chúng ta xa nhau, không hiểu sao em vẫn quan tâm anh, vẫn dõi theo, cập nhật cuộc sống của anh như thế. Dù có thể anh đã quên mất em rồi. Có lẽ bởi anh chính là người cuối cùng mà em thương yêu bằng trọn vẹn những khoảng lành lặn nhất còn lại ở trong tim nhưng cuối cùng vẫn nhận về tổn thương.

    Không ngờ em lần nữa lại biết sợ mất một người, vì người ấy mà đánh rơi tất cả lỷ trí. Cứ ngỡ mình sẽ thích là Gió, rong ruổi, bất cần ai, vậy mà rồi vẫn đợi mong một nơi ổn định, đêm khuya tối vẫn muốn có một nơi để về, cùng tính chuyện ngày mai, chuyện tương lai. Nhưng sao người như em vẫn mãi hoài nhận về tổn thương như thế, cứ mở lòng, nỗ lực cố gắng vì ai, sau cùng rồi cũng đều rơi nước mắt.

    Giọt nước mắt khi đó tuy không còn dai dẳng qua nhiều đêm nữa, trái tim khi đó cũng không còn cảm giác cào xé, vỡ nát, hay lồng ngực trống hoác nữa, và em cũng biết dừng, không cho phép mình lún quá sâu vào một nỗi đau nữa nhưng em vẫn khóc. Khóc vì sự tiếc nuối. Khóc cho vơi đắng cay, khóc cho phận mình.

    Không biết rồi em sẽ lại vào ra trang tường nhà anh thêm bao nhiêu lần nữa. Cũng không biết phải mất bao lâu nữa thì em mới có thể hoàn toàn quên được anh, xóa nhòa hình ảnh anh, không dõi theo, cập nhật cuộc sống của anh nữa. Chỉ biết rằng, anh chính là một phần tươi đẹp trong cuộc sống thanh xuân của em như thế. Khi em vẫn còn có thể quan tâm, chờ đợi, muốn sở hữu và chạy theo một người.

    Hóa ra tình yêu đôi khi có thể dùng tình cảm để giải quyết. Ta muốn dành hết tất cả những điều đẹp nhất mà ta có cho một người, nhưng nếu họ không yêu ta, trong mắt họ tất cả đều là vô giá trị.

    Thương anh bởi những thứ dịu dàng, những cảm giác bình yên nhất. Mất anh cũng bởi vì tất cả đều quá nhẹ nhàng, anh chẳng muốn thay đổi, chẳng muốn tiến thêm.

    #3
    Thảo thấy hình như Thương cũng có thích Thảo. Thương vuốt tóc Thảo, Thương xoa má Thảo, Thương chuyện trò cùng Thảo, dành thời gian rảnh cho Thảo. Thương đến chỗ làm rồi cũng nhắn tin Thảo biết. Thương đi chơi với bạn cũng nói cho Thảo hay. Những dự định, những việc làm trong thời khóa biểu ngày mai của Thương, Thảo cũng nắm được. Họ gần gũi nhau đến thế, chắc chắn phải có tình cảm với nhau rồi mà, Thảo nghĩ vậy.

    Thảo càng tin thêm khi buổi tối đó, Thương tâm sự với Thảo những chuyện mà thương chưa từng kể với ai, những mệt mỏi dồn nén rất lâu rồi mới có thể trút được cùng Thảo. Lúc đó Thảo thấy thật yên bình, thấy mình như có thể làm chỗ dựa cho Thương. Thảo các chắc chắn họ có tình cảm với nhau.

    Nhưng Thương vẫn cứ im lặng hoài. Thương chẳng nói gì thêm cả, ngoài những chuyện thường nhật của họ. Thương vẫn trò chuyện, vui đùa với những người khác nữa ngoài Thảo. Trong khi Thảo càng lúc càng thấy nỗi nhớ trong lòng mình dành cho Thương dâng nhiều hơn. Mỗi ngày đều muốn được nhìn thấy Thương, được ở bên Thương, được quan tâm và dành tặng cho Thương nhiều điều.

    Nỗi nhớ ấy khiến Thảo hoang mang, sợ hãi, thôi thúc Thảo buông ra câu hỏi trước:
    “Anh có thích em không? Anh có dự định tiến xa hơn trong chuyện tụi mình không?”

    Và Thương trả lời: “Không.”

    Thật ra Thương đã nói nhiều hơn thế. Nhưng Thảo chỉ nhớ duy nhất mội chữ đó, chữ quan trọng nhất. Còn lại với Thảo đều không đáng nghe. Tất cả đều lại là lý do, ngụy biện, là khéo léo. Thảo sợ lắm rồi.

    Được rồi, nếu là “Không” thì Thảo sẽ ra đi. Chấm dứt mọi thứ ngay từ lúc đầu, trước khi để mọi việc đi quá xa và Thảo lại lún càng thêm sâu, nỗi nhớ càng lớn, tim nhỏ không chứa nổi.

    Thảo sợ lắm rồi những cảm giác đau đớn ấy. Sợ việc mình muốn nhìn thấy một người nhưng không ở bên được, muốn thương một người nhưng không thể thương, mà họ cũng không thương mình. Thảo sợ mình lại giằng xé giữa cho và nhận. Sợ những hờn ghen, tủi buồn không thể nói ra. Sợ khi mình nhớ họ nhưng chẳng dám nói, vì họ không nhớ mình.

    Thảo cho rằng mình đã quá hiểu, nếu một người ngay từ đầu không có tình cảm với mình, không có ý định gì cùng mình, thì dù trải qua bao nhiêu thời gian cũng sẽ vậy thôi, mình vẫn sẽ là người thua cuộc, là người thương họ nhiều hơn, là người không thể đánh mất họ. Thảo tin rằng cuộc sống là để tìm kiếm niềm vui và hạnh phúc, tạo những điều tốt đẹp, biết từ bỏ những thứ không thuộc về mình, có thể làm mình buồn, chứ không phải dù biết vẫn lao vào. Thảo đã có thể sống tự lập, Thảo có ước mơ, Thảo có đam mê, và cô đơn đối với Thảo cũng không là gì quá xa lạ nữa, thế nên Thương chẳng là gì.

    Và thế nên Thảo ra đi. Đi thẳng một mạch không quay đầu lại.

    Thảo im lặng, không nói thêm gì nữa sau đoạn tin nhắn từ chối đó. Thương cũng im lặng theo. Vậy càng tốt, đỡ phải đắn đo, mùi lòng.

    Tối, Thảo mặc lên mình một bộ đồ thật đẹp, tóc mềm mượt gọn gàng cùng gương mặt thoải mái, tự tin xuống phố. Dù trong lòng nặng trĩu nỗi buồn, nhưng Thảo tin rồi tất cả cũng sẽ qua thôi, qua nhanh thôi mà, Thảo đã quá quen.

    Thảo vui cười bên cạnh bạn bè đông đúc, ăn những món ngon, gió mát và không khí dễ chịu. Chẳng cần phải biết bên kia Thương đang làm gì, đang nghĩ gì, cũng chẳng cần phải đợi chờ tin nhắn nữa. Vậy thì thôi trở về lại kiếp sống một mình, thôi cố gắng vì ai, cũng thôi phải nỗ lực đắp xây tương lai, ổn định nữa.

    Nhưng phải đến khi đêm về Thảo mới thấy lòng mình đau. Hóa ra đã yêu rồi, mạnh mẽ đến thế nào cũng đều là sự che giấu, mất nhau rồi sao mà chẳng đau. Nức nở như một đứa trẻ bị dành mất chiếc bánh nhỏ, Thảo thấy nhớ Thương vô cùng. Nhớ những nụ cười, nhớ những lời Thương nói. Nhớ hơi ấm của Thương, nét dịu dàng hiền lành khi Thương kể chuyện. Thế mà mãi mãi mất nhau rồi. Người như Thảo có lẽ sẽ thế thôi, mãi nhận về những giọt nước mắt như vậy.

    Ba ngày sau, trên màn hình điện thoại Thảo là đoạn tin nhắn ngắn đến từ Thương:
    “Tối nay em rảnh không? Anh qua đưa em đi ăn nhé.”

    “Em bận rồi. Cũng không muốn ăn.”

    Thảo rất nhanh trả lời lại, không cần suy nghĩ. Đã để lỡ mất nhau rồi thì để qua luôn thôi, còn gì đâu nữa. Thương từ ấy cũng mãi im lặng. Và họ không bao giờ gặp lại nhau nữa.

    Những ngày ấy, Thảo đã từng nghĩ mình là người chiến thắng, Thương cuối cùng cũng biết nuối tiếc, chủ động liên lạc lại với Thảo. Có lẽ Thương đã nhận ra tình cảm của mình. Nhưng thật tiếc, đã quá muộn rồi, Thảo nghĩ thế.

    Nhưng mãi rất lâu sau này Thảo mới biết, hóa ra vấn đề là do ở chính mình, bản thân quá sợ hãi những vấp ngã, tổn thương mà vội vàng xù những mảnh lông nhím, để rồi làm tổn thương người, tổn thương chính mình như thế.

    Nếu lúc đó Thảo cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên thôi thì có lẽ đã tốt hơn. Nếu lúc ấy Thảo đừng vội vàng trao đi con tim của mình nhanh quá, đừng vội xem người ấy là tất cả, thì có lẽ đã không mất nhau.

    Lòng yêu cuồng nhiệt mà lại sợ tổn thương, không dám đánh đổi, để rồi nhận về hối tiếc.

    Thanh xuân ấy, thật là kỳ lạ.

    #4
    Tôi rất ghét những lời nói dối, nói không đúng sự thật, dù là nói dối những chuyện vụn vặt, bình thường, nhỏ nhặt nhất. Nếu chỉ là chuyện nhỏ thì tại sao không thể nói thật luôn, tại sao lại để mất niềm tin với nhau từ những chuyện không đáng như thế. Với tôi, một nửa sự thật vẫn là sự dối trá. Và “lời nói dối trắng”, tức lời nói dối có ý tốt cho người nghe, thì cũng tùy trường hợp mới được sử dụng.

    Tôi ghét cái cảm giác khi phát hiện ra người ta nói dối mình. Cảm thấy rất không được tôn trọng, bị lừa dối, và không còn niềm tin ở người ấy nữa. Tôi thích việc một người coi trọng từng lời họ nói ra, mang đến cho người ở bên cảm giác tin tưởng, an toàn và an tâm.

    Và tôi rất thích phơi bày những lời nói dối của người ta ra, lột trần gương mặt thật của họ, cho họ biết rằng tôi đã phát hiện ra họ lừa dối tôi, họ chỉ là một kẻ nói dối, họ trắng trợn ra sao. Cảm giác đó thật thoải mái.

    Thế nên, tôi đã dốc hết sức để tìm đủ những điều cho thấy hắn ta đang lừa dối tôi, lừa dối luôn một ai đó.

    Hình như hắn đã có người yêu rồi. Rất nhiều những hình ảnh, câu chữ cho thấy điều đó. Cách hắn không nghe máy điện thoại của ai đó khi ở bên tôi. Và tôi đã yêu cầu hắn phải nói ra sự thật. Nhưng hắn vẫn nói không có gì cả, bản thân không hề nói dối. Hắn không có ai cả, và hắn yêu tôi.

    Tôi cũng cảm nhận được hắn có tình cảm với tôi. Từ việc luôn dành thời gian cho tôi, mong muốn được gặp tôi mỗi ngày. Cho đến những khi hắn hôn lên trán tôi vô cùng dịu dàng, ôm chặt tôi vào lòng, nắm chặt tay tôi, đầy sự bảo vệ và gần gũi. Hay như việc hắn mua tặng tôi những thứ tôi thích, đưa tôi đến những nơi tôi muốn. Và còn chăm sóc tôi, vẽ ra những điều tốt đẹp cho tương lai của hai đứa.

    Tôi cũng có tình cảm với hắn, chỉ là chưa nhiều lắm, nhưng vẫn có tình cảm. Thế nên đi bên hắn tôi mới thấy vui, xa hắn tôi mới thấy nhớ. Thậm chí còn thấy hờn ghen. Ừ thì sau tất cả những tổn thương, những nỗi buồn, nhưng lần đơn phương không được đáp lại, tôi đã có thể ở bên người mình có tình cảm và họ cũng có tình cảm với mình. Cảm giác song phương ấy thật tuyệt. Như tất cả những gì mình cố gắng nỗ lực đang có dấu hiệu được đền đáp lại. Tôi đã từng nghĩ như thế. Vậy mà hắn lại có dấu hiệu lừa dối tôi. Giông bão cũng đã đến, phải chăng tôi chẳng thể có một cuộc tình bình yên.
    Tôi tiếp tục tìm kiếm những điều để vạch mặt hắn. Ông trời cho tôi một biệt tài có thể soi xét rất kỹ lưỡng từng chi tiết, từ đó liên kết lại với nhau, cùng khả năng suy luận. Cứ thế tôi càng nhìn thấy được hắn đang nói dối và ngày tôi bóc trần được hắn đang càng gần.

    Thế nhưng tôi vẫn cho hắn cơ hội để giữ lấy chút tự trọng và niềm tin cuối cùng ở tôi. Tôi đã hỏi rất nhiều lần rằng hắn đan nói dối phải không, sự thật là như thế nào. Nhưng lần nào cũng nhận về câu trả lời rằng không có gì lừa dối cả!

    Và rồi cuối cùng sự thật đã lộ ra, hắn đã có người yêu, vẫn còn đang trong mối quan hệ, vậy mà vẫn ở bên tôi. Hắn có gì để mất trong mối quan hệ này, ngoài chính tôi?
    Khoảnh khắc đó tôi mới biết, trên đời này còn tồn tại kiểu người có thể nói dối đến bất chấp như vậy. Nói dối trắng trợn cho đến phút cuối cùng, nói dối mà như không, chẳng vướng bận lòng. Thế nên, đừng vội tin ai đó khi họ ngàn lần khẳng định lời họ nói là thật. Hãy chừa lại một chút, tin chính những gì bạn nhìn thấy và cảm nhận. Để đến khi biết được sự thật rồi sẽ không quá tuyệt vọng và mất trọn vẹn niềm tin đã trao. Bởi, một khi người ta đã muốn lừa dối mình, che giấu điều gì đó, thì mãi mãi họ sẽ bảo vệ điều đó đến cùng, những lời nói dối chất chồng lên nhau.

    Hắn bảo với tôi phải nói dối như vậy vì hắn sợ mất tôi. Hắn không còn tình cảm với người ấy nữa, sẽ sớm chia tay thôi. Nhưng niềm tin còn ở đâu nữa? Bất kỳ một lời nào của hắn tôi đều không muốn nghe, không thể tin được. Càng không thể ở bên một người từng có thể nói dối đến phút cuối cùng.

    Và rồi, tôi quyết định rời xa. Hôm ấy, mặt tôi lạnh như băng, những lời nói vô tình, đủ mang tính sát thương và đủ để cắt đứt mọi câu chuyện. Hắn đứng lên, chỉ xin được ôm nhau lần cuối cùng, tôi nói:

    “Tôi không muốn ôm một người đã thuộc về người khác!”

    Chúng tôi xa nhau mãi mãi. Những tin nhắn của hắn về sau tôi nhất định không trả lời tin nào. Không vấn vương, lưu luyến. Dù trong lòng còn rất nhiều điều muốn nói, dù thật tâm không phải không muốn giữ, nhưng chẳng còn niềm tin nữa rồi.

    Đau xót nhất có phải chính là vậy. Còn thương nhưng phải xa rời, và chính mình là kẻ ra đi. Đôi khi, lời tàn độc từ người nói lại cảm thấy đau hơn người nghe, người quay lưng lại xót xa hơn người ở lại, bản thân òa khóc nức nở như thế nào, cũng đều che giấu hết đi.

    #5
    Biết không anh?

    Một cô gái luôn chủ động với anh, tạo cơ hội cho cả hai, luôn nói nhớ, rất nhớ anh, dành trọn hết mọi thứ cho anh. Đó chính là một cô gái rất yêu anh.

    Một cô gái luôn nhường nhịn anh, nghĩ cho anh phần hơn, thậm chí hạ mình, luôn ngoan hiền trước anh, sợ anh buồn, sợ anh mệt mỏi. Đó chính là một cô gái rất yêu anh.
    Và, một cô gái luôn giữ chặt lấy tay anh, không bao giờ để anh rời xa, không bao giờ để cả hai đánh mất nhau, thậm chí là người níu giữ khi anh muốn ra đi, rơi nước mắt rất nhiều vì anh. Thì anh biết không? Đó chắc chắn là một cô gái yêu anh vô cùng!

    Nếu cô gái đang ở bên anh giống như vậy, nhất định phải yêu thương và biết quý trọng. Vì có thể sau này anh sẽ không tìm được một cô gái nào yêu anh nhiều đến vậy đâu.
    Nếu cô gái đang ở bên anh không giống như vậy, nhất định anh vẫn phải yêu thương, thậm chí phải yêu thương nhiều hơn, nhưng còn phải thêm kiên nhẫn. Vì đó chính là cô gái đã từng có một thanh xuân mang tổn thương, và rơi nước mắt rất nhiều. Hãy bù đắp cho cô ấy.

    Vậy nên, khi một cô gái bằng lòng ở bên anh, gọi tên anh là niềm hạnh phúc, xin anh hãy yêu thương, yêu thương cô ấy thật nhiều!

    Và xin anh hãy yêu thương em. Đừng khiến em rơi nhiều nước mắt nữa. Ở quá khứ ngày trước, em đã khóc quá đủ rồi, tổn thương cũng đầy rồi.

    Em không dám chủ động nhắn tin với anh trước, không nhắn tin hò hẹn, là vì em sợ anh không có tình cảm với mình. Sợ sẽ làm phiền anh, sợ không được anh xem trọng.
    Em không dám nói nhớ anh, nói thương anh, dù trong lòng ngập tràn thương nhớ, là vì em đã từng liên tục cứ nói nhớ nói thương một người, nào biết đâu trong lòng người ấy không có chút cảm xúc với mình.

    Em cứng đầu ngang bướng không nhường nhịn anh, là vì em từng luôn chịu hết phần thiệt thòi về mình, luôn sợ ai đó sẽ tức giận, sẽ lặng im, ra đi. Để rồi cuối cùng trong mắt người ấy em luôn là người có lỗi hết, không thấu hiểu cho em chút nào.

    Và em dễ dàng buông bỏ cuộc tình mình, dễ để hai đứa chia xa, là vì vốn dĩ từ đầu em đã không dám đặt nặng lòng. Mong anh thông cảm! Sau tất cả những lần bị đổ vỡ và bỏ rơi, em còn đâu những hy vọng, niềm tin về một cuộc tình bền vững nữa. Em cảm thấy dường như đã quá quen, cũng quá mệt với những câu chuyện tình yêu rồi.

    Huống hồ gì những lần xung đột, đâu phải em ngang tàng vô lý, đều do anh cứ hay vô tâm hời hợt, mãi làm buồn người mình yêu thương như vậy. Nếu thật sự thương em, hãy học cách yêu thương một người. Đừng để đến ngày đánh mất nhau thì mới hiểu ra rồi dành tất cả cho người đến sau chuyện mình.

    Và biết không anh? Em là một kiểu người rất kỳ lạ như thế. Đôi khi trong lòng tràn ngập nhớ thương nhưng không biết phải thể hiện như thế nào. Như lúc sắp xa anh mà không hề muốn xa, nhưng không chịu giữ lại, không chịu nói nhớ, chỉ biết gửi hết vào đôi mắt buồn. Hoặc khi anh làm những điều tốt đẹp cho em, em đều để ý từng chút một, đều để ý cả. Hay khi em trót vô tình nói ra những lời nói làm anh buồn, em giận lòng và vô cùng áy náy.

    Đằng sau anh, em không ngừng nỗ lực cố gắng, mang đến những điều tốt đẹp cho anh, cho tương lai của cả hai. Đằng sau anh, em không ngừng rơi nước mắt khi nghĩ đến cảnh sắp phải mãi mãi lìa xa.

    Thật ra người trách anh rất nhiều, mắng anh rất nhiều, tức giận với anh, tránh mặt anh, mới là người không đành lòng buông bỏ anh nhất. Đó không phải thực sự là buông tay.
    Thật ra em vẫn rất yêu anh, vẫn chỉ có mình anh, chỉ là con tim không còn trọn vẹn nữa rồi.

    #6
    Đừng thương một người vẫn còn thương người cũ.

    Đừng thương một người mà trong lòng họ còn vấn vương một hình bóng họ từng yêu rất sâu đậm, thậm chí hiện tại có thể vẫn còn yêu. Đừng thương một người mà mãi hoài vẫn không buông bỏ được quá khứ, những chuyện đã trở thành xưa cũ. Cứ không thôi tự vấn chính mình, không thôi tiếc nuối, không thôi dằn vặt. Đừng thương người như vậy!

    Đừng thương một người chỉ thoáng nghe qua tin tức của người cũ là lòng liền gợn sóng, tâm trạng trở nên tồi tệ cả một buổi tối về. Bạn ở đó cũng không khiến họ vui lên nỗi, những hạnh phúc mà họ và bạn từng có cũng không đủ kéo tâm trạng họ trở về. Bạn đừng thương!

    Và đừng thương nếu trong các kế hoạch, dự định tương lai của người ấy không có bạn. Họ chẳng dám đặt bạn trong sự cố gắng, niềm hi vọng, cũng không tin cả hai sẽ bền lâu. Bởi, vết thương trong lòng vẫn còn quá sâu đậm, ám ảnh vẫn còn hoài mãi, và không có ý muốn xoa dịu, xóa nhòa. Đừng cố thương!

    Thương để rồi bạn phải khổ sở, lo lắng mình không bằng người cũ của ai đấy. Sợ người ấy sẽ nhung nhớ, sẽ quay về nơi từng khiến họ đau. Quan tâm họ tự nhiên quan tâm luôn cả người cũ của họ. Vì sợ cả hai sẽ có liên lạc với nhau. Ganh tỵ với tình cảm mà cả hai đã từng có. Ghen tuông vu vơ những gì họ từng dành cho người cũ. Mệt đến rã rời. Thế nên đừng thương!

    Những khi đi bên bạn họ không đủ vui cười, hứng thú. Không có ý háo hức muốn gặp, cũng không âu yếm tình cảm khi ở bên. Đến cả vòng tay họ mà bao lần bạn phải nhắc mới có thể được ôm trọn vào, đường phố đông họ để thân bạn bơ vơ lạc lõng. Bao lần khiến bạn buồn, nhiều lần khiến bạn tổn thương. Họ khiến bạn ngộ nhận, khiến bạn lầm tưởng, khiến bạn đặt tình cảm, niềm tin và hy vọng, nhưng rồi lại không thể chịu trách nhiệm cùng nó. Họ nói thật nhiều, hứa thật nhiều, nhưng rồi khiến bạn thất vọng, hụt hẫng, tủi thân, thậm chí bỏ rơi bạn.

    Bỏ rơi một cách dứt khoát, tuyệt tình vì đã có tình bao giờ đâu. Bạn muốn giữ nhưng không thể giữ, vì làm sao giữ nỗi một người lòng chưa từng yêu. Lúc đó, xin bạn đừng trách bản thân chưa đủ tốt, cũng đừng ân hận, đừng tiếc nuối. Đừng tin những lý do khéo léo mà họ đưa ra. Đơn giản vì họ vẫn chưa sẵn sàng, lòng rỗng không mà trái tim lại nặng, bạn trầy trật lắm mới mong có thể hơn người cũ của họ được. Nào có đáng đâu!

    Thế nên, đừng thương một người trong lòng còn thương người cũ. Đừng đến gần, ở bên người ấy. Đừng làm chỗ dựa, làm nơi tâm sự, cho họ trút bỏ nỗi buồn, những lặng im. Hi sinh nhiều thế, chịu thiệt thòi nhiều đến vậy, rốt cuộc cũng đâu ai cần.



    Buổi tối hôm đó anh quyết định ra đi, em thấy lòng mình trống rỗng, nhẹ tênh, không biết đang thoải mái hay đang đau buồn. Sau khi cố giữ lấy anh nhưng chẳng thể được, em leo lên giường, đắp lại tấm chăn rồi cố ru mình vào giấc ngủ, như mọi ngày. Không suy nghĩ thêm, cũng không thức khuya. Càng không rơi một giọt nước mắt. Bởi em từng trải qua quá nhiều lần như vậy rồi. Em nghĩ mình cũng đã quen, em không quá bất ngờ, cũng không hụt hẫng, mất phương hướng hay hoang mang nữa.

    Cho đến tận ngày hôm sau em mới có thể khóc, khóc nức nở, sau khi trút hết nỗi lòng cùng nhỏ bạn.

    Em khóc cho tình cảm của mình đã lỡ trao đến anh, mảnh tình cảm lành nguyên cuối cùng của cuộc đời, sau những tổn thương, thất vọng mà em từng có. Em khóc cho những niềm tin, hi vọng, những kế hoạch tương lai đã dự tính cùng anh, nhưng anh không cần, anh không trân trọng. Em nào ngờ cuộc tình này lại khó khăn đến vậy, là em quá ngây thơ, hay anh cũng khờ dại.

    Anh từng vui vẻ bên em, từng nhớ em, từng muốn gần em thế mà. Nhưng giờ đây em thật chẳng dám gọi anh là “Người yêu cũ”, bởi vì chẳng dám tin anh đã từng yêu. Anh hứa với em biết bao điều, nói với em biết bao lời, rồi cũng đành quên đi tất cả. Cuối cùng thì mỗi người đều thương chính bản thân mình nhất, chẳng ai dễ hi sinh hay gánh chịu trách nhiệm vì ai. Cuối cùng thì tình yêu của chúng ta vẫn mong manh đến vậy.
    Em từng dằn vặt mình rất lâu, nghĩ rằng có thể mình chưa đủ tốt. Em cuống cuồng, nỗ lực thay đổi những điều đó, một mình chịu khổ, chịu đớn đau để hi vọng bản thân sẽ tốt hơn, anh sẽ trở về. Em cũng từng giằng xé rằng có phải do em trót tin anh nhiều quá, mở lòng hết tất cả, không phòng bị gì hết, thế nên anh mới không trân trọng. Em cứ nói nhớ anh thật nhiều, yêu anh thật nhiều. Em tính cả những chuyện xa xôi. Để rồi sau này em không cho phép mình quá mở lòng với ai nữa, cũng không được tin tưởng nơi ai quá nhiều.

    Nhưng em không biết rằng, thực sự vấn đề không phải do em, cũng không phải lỗi nơi anh. Chỉ là do chúng ta không đủ duyên nợ, anh không thương em, như những người em tổn thương em, thế thôi. Chẳng là vấn đề gì quá to tát mà, sao em lại không thể buông bỏ, để mình lún sâu.

    Em đã cố giữ anh, hết mình giữ lấy anh, nhưng cuối cùng cũng để lỡ. Cho đến giờ chuyện chúng ta đã vùi chôn, đi vào quên lãng. Em đã lâu cũng không còn cảm thấy muốn quan tâm anh nữa. Nhưng khi trải lòng tâm sự này, thật sự em muốn nói:

    “Có bao giờ anh cảm thấy tội lỗi, khi đã khiến người thương anh phải buồn, dù người ấy không làm gì sai cả? Có bao giờ anh thấy nhớ về người ấy, thấy tiếc không anh?”
     
    Chỉnh sửa cuối: 10/10/19
    Diên VĩAndrea thích điều này.
  5. Ryo

    Ryo Cừu vui vẻ

    Bài viết:
    37
    Đã được thích:
    72
    Điểm thành tích:
    18

    Thương nhau đến vậy, mà rồi cũng xa
    ...

    Em đã từng nghĩ chỉ cần chúng ta yêu thương nhau thì mọi khó khăn, sóng gió đều có thể vượt qua hết tất cả. Rồi chúng ta sẽ cùng nhau đi đến trọn đời, cùng nhau đạt được những điều tốt đẹp nhất.

    Ừ thì đúng là chỉ cần thương nhau là đủ. Nhưng em không ngờ đến một ngày chúng ta đã chẳng còn đủ thương nhau. Mà đã không thương nhau thì chẳng thể bảo vệ che chở cho nhau, cũng chẳng còn muốn thấu hiểu cảm thông nhau nữa.

    Tình yêu chúng ta khi đó, rồi cũng đã thua hiện thực cuộc sống, thua thời gian cuộc đời.

    Cuối cùng thì, chỉ có kỷ niệm ở một khoảnh khắc tươi đẹp là đứng yên. Còn lòng người thì không dễ giữ yên nổi.

    Ngày chúng ta xa nhau, em đau đến vô bờ.



    #1

    Anh thương em.

    Anh thương những ngày còn ở nhà, em yêu anh vì những điều rất giản đơn. Anh bình thường không có gì đặc biệt, thậm chí còn có nhiều điểm xấu, và tật bừa, thế mà em vẫn muốn được cùng anh nắm tay, đi chung trên một con đường.

    Anh thương em vì em là con gái mà lại chẳng biết đòi hỏi gì cả. Đi đâu cũng được, ăn gì cũng được. Không đòi quà cáp. Gì cũng sợ anh tốn, luôn cùng anh chia sẻ những khó khan, luôn nghĩ cho anh, cùng anh đi qua quãng thời gian cơ cực nhất.

    Anh thương những lúc anh mệt mỏi nhất, muốn gục ngã buông xuôi nhất, em đều ở bên cạnh anh, động viên an ủi anh. Những khi anh có những băn khoăn, phân vân lo ngại, không đủ can đảm, em đều không ngừng ủng hộ, động viện anh.

    Và anh thương khi em nghe tin anh phải đi đến một nơi xa mưu sinh làm lại cuộc đời, em đã không ngăn cản, không than trách, hết lòng tin tưởng anh. Ngày tiễn anh, mắt em đỏ hoe, thấm màn nước, nhưng lúc thành dòng rơi xuống anh lại không được thấy. Em che giấu đi tất cả, tiễn anh đi, chỉ gửi lại một câu: “Em đợi anh về.”

    Anh thương em mỗi sáng đều nán lại giờ làm để thăm hỏi một ngày đã trôi qua của anh, mỗi tối đều thức khuya hơn một chút để trờ chuyện cùng anh, chúc anh ngày mới tốt lành. Em lo cho cuộc sống bên này của anh một mình vất vả, nhắc nhở anh, chăm anh từng chút.

    Anh thương khi ngày lễ đến em một mình cô đơn ngoài phố, tự chụp một tấm hình gửi anh rồi nói khi nào anh về hãy đưa em đến lại chỗ ấy. Nhìn em một mình đến chốn đông người, có rất nhiều đôi ở đó, anh thấy rất đau lòng.

    Anh thương những ngày mưa không ai đón em về. Em đơn độc trên chiếc xe máy nhỏ, mặc chiếc áo mưa mỏng manh mua vội bên đường rồi vượt cả màn nước trắng xóa không thấy lối đi, nước mưa bay vào mắt đau rát. Thương khi em bệnh tự mình đi mua thuốc rồi tự mình mua cháo, thế mà chỉ cười xòa với anh: “Em không sao, em tự lo được mà, được nhìn thấy anh là em khỏe rồi!”

    Thương cả khi anh đã đi lâu đến vậy rồi mà vẫn không gửi về được cho em món quà gì to tát. Gia đình anh còn đầy những việc một mình anh phải xoay sở. Thế nhưng em chưa từng kể ra, chưa từng tính toán, thậm chí còn kiếm khắp người quen biết để gửi đồ sang cho anh.

    Thương suốt quãng thời gian qua em chỉ có một mình. Không nhiều bè bạn, càng không có ai ngoài anh, như em nói “Em đợi anh về.”

    Anh thương em. Nhưng anh xin lỗi. Vì cuộc sống, anh không thể về. Em hãy thương người khác. Và quên anh đi.

    Thanh xuân ấy, anh nợ em cả đời.

    #2

    Anh nhớ lần đầu tiên gặp nhau, nét mặt đáng yêu, ngây ngô của em còn chẳng tô son. Sau đó là những ngày anh chở em trên chiếc xe máy cũ của mình, đi dạo khắp các con phố đông đúc của Sài Gòn. Ngày đó, anh đã nghĩ có lẽ đến nay vẫn vậy, em rất dễ. Đi đâu cũng được, ăn gì cũng được, miễn là có anh kề bên. Vòng tay em thương ôm anh rất chặt, lại cũng rất hay hờn ghen, bao lần tưởng chia tay, nhưng anh đều nhường nhịn em hết, giữ em ở lại, vì anh thương em.

    Anh thích những lúc em cười tươi vui vẻ, trong ánh mắt vẫn còn chưa có nhiều lo lắng về những khó khăn trong cuộc sống, nhiều chuyện chưa từng trải. Nhưng, lúc đó em đã là một cô gái rất tự lập, không khiến anh vướng bận hay phải một mình gánh vác gì trong cuộc tình. Mà có khi, cũng bởi thế mà anh đã thua em từ đó.

    Anh rất bình thường, em nhỉ? Không giàu có dư giả, cũng không toàn diện nổi bật ngoại hình. Mọi thứ mà anh có chỉ ở mức trung bình. Thế mà em vẫn yên. Yêu nên chúng ta đã cùng tính với nhau rất nhiều chuyện trên đời. Về nhưng kế hoạch kiếm tiền, để có thể thoải mái mua sắm, đi du lịch, có một cuộc sống tốt hơn, và bên nhau mãi mai. Ngày đó tương lai trong mắt chúng ta thật đẹp, thật hạnh phúc. Thế mà rồi mọi thứ đã chẳng như mơ. Vì em đặc biệt!

    Em không xinh đẹp nhưng lại biết nỗ lực cố gắng thay đổi mình, tự chăm sóc mình. Mỗi ngày em mỗi khác hơn, em thay đổi một cách tích cực. Em có duyên, biết khéo léo làm hài lòng người khác, ngay cả những người khó tính nhất. Ở bên em nười ta thấy thoải mái, đứng gần em người ta bị thu hút. Em còn có cả đam mê, có những điều em làm rất giỏi, sự độc lập tài chính càng lúc càng cao, cho đến ngày vượt qua cả anh, anh không theo kịp nữa. Đó cũng là lúc ta xa nhau dần.

    Em càng giỏi, càng thu hút, càng nhiều người biết đến. Còn anh đã ở tuổi trưởng thành nhưng vẫn còn nhiều thứ loay hoay, chẳng biết phải bắt đầu từ đâu, nhiều thất bại đầu đời cần có bây giờ mới đến thời điểm anh cảm nhận, là quá trễ so với em. Và, vẻ ngoài anh cũng thua kém những người mà em gặp gỡ. Cứ thế mà anh dần đánh mất em, ở bên anh với em là điều thiệt thòi, dù anh cũng đã cố gắng để đổi khác, mang đến những thứ tốt đẹp cho em. Nhưng vĩnh viễn anh vẫn không bằng những người vốn ở vạch xuất phát đã hơn anh rồi.

    Em bắt đầu vơi dần đi những lời hẹn, mong muốn gặp anh. Những tin nhắn thăm hỏi, chuyện trò cũng ít hơn, chẳng còn như xưa nữa. Em cũng chẳng còn hờn giận ghen tuông, quan tâm cuộc sống của anh, những người xung quanh anh như thế nào. Ánh mắt em dần thôi hướng về anh nhiều nữa. Em dần quá bận rộn, quá nhiều thứ để lo, và quá nhiều cuộc hẹn hò mà em cho là đáng gặp. Mọi thứ dường như sắp đến lúc chìm vào lặng im, Cho đến một ngày, anh vẫn còn nhớ rõ từng lời của em ngày hôm ấy, nhưng nhớ rõ nhất là câu:

    "Em xin lỗi. Em đã không còn thương anh nữa rồi."

    Với anh, câu nói đó còn có nghĩa là: "Em đã thương người khác!"

    Khi đó mắt anh ráo hoảnh. Anh cố giữ em lại, dù chẳng biết phải giữ thế nào, lấy gì để giữ. Chỉ là anh muốn giữ thế thôi. Giữ lấy người anh thương, giữ lấy người anh yêu, giữ lấy thanh xuân của anh, và cả thanh xuân của chúng ta. Nhưng chắc chắn rồi, em vẫn quay lưng đi, mưa hôm ấy rơi một màu trắng xóa, mà em chẳng thể nán lại chờ tạnh cùng anh. Nhìn bóng dáng của cô gái nhỏ anh yêu ngày nào khuất dần, anh cảm thấy bốn năm dài đằng đẵng mà ta từng có hệt như một giấc mơ.

    Chuyện ta từng thương nhau đến vậy, trải qua bao nhiêu giông bão, cũng hệt như câu chuyện đùa. Tình yêu, cuối cùng rồi vẫn thua.

    #3
    Giá mà anh biết, những lần em buồn, em lo lắng khi anh đột ngột biến mất, không liên lạc được, là vì em quan tâm anh.

    Giá mà anh biết, những khi em thất vọng, hụt hẫng khi anh không làm được như những gì anh nói, là vì em đặt niềm tin tưởng ở anh.

    Giá mà anh biết, kh em dễ tổn thương, bởi những lời anh chê trách, là vì em xem trọng anh.

    Hay giá mà anh biết, lúc mà em muốn nhìn thấy anh, muốn chuyện trò với anh, ở bên anh thật lâu, là vì em yêu anh, em không ngừng nhớ anh.

    Anh cũng không biết khi em hờn ghen, sợ hãi bên cạnh anh có một người khác, là vì em không muốn mất anh, mất cuộc tình mình.

    Anh cũng không biết một người con gái cam tâm tình nguyện đợi chờ anh, bên cạnh anh những ngày tháng khó khăn nhất, tức là cô ấy vẫn còn ngây thơ khờ dại ra sao. Yêu một người chỉ cần chính người ấy thôi, không quan tâm gì nữa cả. Suốt mội đời còn lại sau này, anh cũng chẳng dễ tìm được một cô gái khác như vậy đâu.

    Và anh cũng không biết. những lời nói chia tay của một cô gái thường chỉ là những lời nói vội vàng, bồng bột, thường chỉ vì tức giận mà nói ra. Vì con gái vốn không kiềm chế giỏi cảm xúc, chứ ngay lúc ấy cô ấy vẫn còn yêu, còn thương anh rất rất nhiều.

    Anh không hề biết, cũng không cần biết gì cả. Anh luôn cao ngạo như thế, bất cần như thế. Khiến cô gái bên cạnh mình mệt mỏi. Nhiều lúc tự hỏi rốt cuộc anh có đủ yêu cô hay chưa, tại sao không thể nhường nhịn, nuông chiều cô một chút. Để rồi đằng sau đó anh sẽ thấy, cô ấy cũng cố gắng, nỗ lực vì anh rất nhiều điều.

    Ngày chúng ta chia tay, hôm ấy, anh có buồn không? Chắc chẳng có đâu, vì hôm ấy anh đã cạn tình cảm, và em chẳng còn là người anh nhớ thương, anh cần. Em đã níu giữ anh bằng hết sức có thể, vì em không muốn mình hối tiếc như ngày xưa đã từng. Nhưng anh lại không trân trọng sự níu giữ đó.

    Anh có hiểu cảm giác lúc đó hụt hẫng thế nào không. Khi một cô gái vì anh mà nhường nhịn, vì anh mà cam chịu gồng mình mạnh mẽ, độc lập thay đổi, anh cũng không cần. Khi một cuộc tình trải qua bao sóng gió, ngỡ đã hiểu nhau, đã có thể cùng nhau êm vui, anh cũng không quan trọng nữa. Anh có hiểu được những tổn thương, hụt hẫng đó không?

    Có bao giờ anh nghĩ lại, ngày ấy đã làm em buồn rất nhiều không?

    Vốn từ đầu gặp anh đã là sai, yêu anh lại càng sai hơn, cuối cùng rồi thu về toàn nước mắt.

    Nước mắt trải dài cho những đêm sau chia tay không thể ngủ. Nước mắt vẫn còn cho chiều chợt nhớ về ngày xưa.

    Tuy nhiên, lúc đó em đã biết điềm tĩnh hơn. Không còn nhiều hoang mang, cũng chẳng nhiều tức giận nữa, càng không đớn đau hối tiếc. Chuyện của chúng mình dần dần khép lại, cũng rất nhanh chóng. Nhưng những tháng năm thanh xuân khi muốn kể về, chắc chắn không thể nào kể thiếu được chuyện chúng ta.

    Là những ngày em còn có thể yêu, có thể hi sinh, nhún nhường, hết lòng cam chịu và sợ mất một người.

    #4

    Rồi một ngày, anh không còn thương em nữa. Anh không còn quan tâm em, không còn dỗ dành, an ủi lúc em buồn, khi tâm trạng em không tốt nữa.

    Rồi một ngày, anh không còn thương em nữa. Lời em góp ý anh không còn nghe nữa. Anh không còn sửa đổi vì em, không còn cố gắng để phù hợp với em, khiến em vui, em hạnh phúc nữa. Rồi một ngày, anh thật giống như bao người, nhưng thật khác chàng trai từng yêu em.

    Rồi một ngày, anh không còn thương em nữa. Không còn vì em mà hạn chế gần gũi với người khác, hạn chế tán gẫu chuyện trò. Rồi một ngày, anh không còn quan tâm việc em ghen hay không ghen, tủi thân hay không tủi thân nữa.

    Rồi một ngày, anh không còn thương em nữa. Sáng anh không còn nhắn tin chúc em buổi sáng vui vẻ, tối anh không còn bảo ngủ ngoan nhé, anh thương. Lúc không thể nhắn tin thì anh gọi điện thoại, vì anh thương em. Nhưng rồi một ngày, đến cả về đến nhà an toàn, anh cũng không báo cho em biết nữa.

    Rồi một ngày, anh không còn thương em nữa. Lời chia tay em nói ra, anh không còn bỏ mặc như không nghe thấy nữa. Anh cũng không còn níu kéo, giữ lại nữa. Cũng không mặt dày liên lạc với em những ngày ta lặng im. Thay vào đó anh chấp nhận nhanh lời chia tay ấy. Buông câu tùy em quyết định, tùy em muốn sao cũng được. Rồi lạnh lùng quay lưng đi. Vì giờ đây, anh không còn thương em nữa.

    Rồi có một ngày, một ngày như thế. Em trở về lại với cuộc sống cô đơn của mình. Hụt hẫng chới với, em thêm một lần nữa trong đời muốn ngã quỵ. Em lại trở về với những đêm trằn trọc không sao ngủ được, nằm một hồi nước mắt thấm nhòe mi, thấm ướt luôn cả chiếc gối nhỏ. Lại cảm giác như mất đi cả một nguồn động lực sống trong đời, em không muốn làm gì nữa, cũng không muốn nói năng gì nữa, suốt cả một quãng thời gian dài.

    Em lại sợ, thật sự rất sợ những đêm khó ngủ ấy, mà cũng không muốn ngủ. Em đã biết đi đến những buổi tiệc đêm, những hàng quán mở cửa đến sáng. Em chọn những nơi đông đúc tiếng nói, tiếng cười để tạm thời quên hết đi mọi chuyện. Em chọn những cơn say.

    Em lại cuống cuồng thay đổi mình, hoàn thiện mình tốt hơn. Để anh cảm thấy hối tiếc. Để anh cảm thấy muốn quay về. Để anh lại thương em. Sao em không thể như người ta nhỉ?

    Em không dễ yêu, và cũng không dễ buông bỏ. Em dến giờ, vẫn luôn cam tâm tình nguyện chờ một người đã bỏ rơi mình như thế. Như những lần trước.

    Em lại để lý trí thua con tim, yếu mềm trước anh, buồn đau trước anh. Thật xót xa khi anh đã từng nói sẽ không để nỗi buồn đến với em thêm nữa, không để vết thương em một lần nữa thêm sâu. Thật xót xa khi anh từng nói sẽ không như những người trước, sẽ không khiến em tổn thương. Nhưng tất cả đều là lời nói gió bay. Rồi một ngày, anh cũng đã bỏ rơi em, bỏ quên cả lời hứa ấy.

    Em, đã từng tin đến vậy, từng thật lòng tin anh đến vậy, vì cảm thấy rằng chúng ta rất thương nhau. Thế mà rồi cũng đành phải biết rằng: Thương nhau đến vậy, mà rồi cũng có ngày phải xa.

    #5

    Có rất nhiều hối hận trong Linh ở những ngày xa Phương.

    Hôm ấy, dù nhìn Phương quay lưng đi không ngoảnh đầu lại, dứt khoát nói câu từ nay không liên quan gì đến nhau nữa, Linh vẫn tin đó không phải là lần cuối họ gặp nhau. Vì Phương mềm yếu lắm mà, Phương cần Linh lắm mà. Bao lần Linh lầm mỗi, nói xin lỗi giải hòa, rồi rất nhanh thôi Phương cung tha thứ. Linh cho rằng lần này rồi cũng vậy.

    Thế mà rồi suốt tối ngày hôm đó, Phương chẳng nói một câu gì, chỉ có trên trang cá nhân là ngập tràn những dòng trạng thái tâm trạng, đầy uất hận, đau đớn. Bắt đầu, Linh thấy tim mình nhói dần lên, thấy bản thân đang từ từ rơi xuống vực thẳm. Bắt đầu, Linh nhận ra mình có lỗi với Phương rất nhiều.

    Sáng Linh nhắn tin xin Phương tha thứ. Linh nhắn rất nhiều, nói rất nhiều, xin lỗi rất nhiều và cũng hứa hẹn rất nhiều. Rằng bản thân đã nhận ra sai lầm, mình phạm một lỗi lớn. Rằng bản thân sẽ thay đổi, sẽ bù đắp những tổn thương cho Phương, sẽ khiến Phương trở thành người hạnh phúc nhất. Nhưng Linh không ngờ càng nói chỉ càng phản tác dụng, nó khiến Phương phải tức giận nói ra lại những lỗi lầm của Linh, những điều tồi tệ mà Linh đã làm. Và càng nói Linh càng biết thật sự rằng mình là một người đàn ông không tốt với người yêu thương mình. Linh đã lầm lỗi như thế, mà trong những ngày bên nhau, Linh không nhận ra mình đã vô tâm đến vậy.

    Là những ngày Phương buồn rất buồn, mỏi mệt rất mỏi mệt với những khó khăn trong cuộsống, dồn nén đến muốn rơi nước mắt. Lúc đó đáng ra Linh phải là người có ở bên, sẵn sàng đưa ra bờ vai của mình, thế mà Linh lại vắng mặt. Đã thế còn vô tâm hững hờ khi Phương tâm sự sẻ chia.

    Là những ngày Phương thiếu thốn trăm điều, cần một bàn tay phụ giúp nâng đỡ, nhưng Linh vẫn không là nơi Phương có thể dựa vào. Tự Phương đã bước qua và đi hết độc lập một mình.

    Và là những ngày cãi nhau không dứt khi Phương đã có những linh cảm không lành về chuyện ấy. Linh luôn nhận mình không sai, không có ý gì xấu cả, cho rằng Phương trẻ con, nhạy cảm. Nhưng rồi cuối cùng thì.

    Linh cũng biết giật mình nhận ra, hóa ra Phương đã đang bên cạnh mình khoảng thời gian mình khó khăn nhất, lênh đênh lập nghiệp, chưa có gì ổn định. Vật chất cho Phương chẳng được, mà thời gian, những giây phút thoải mái có khi cũng không có. Nhưng Phương đều gánh chịu cùng hết, thạm chí còn hỗ trợ giúp đỡ. Vậy mà ngày trước Linh đã không nhận ra.

    Linh đã nhìn thấy rất nhiều thứ rõ ràng trước mắt mà ngày trước mình không để ý. Những điều nhỏ nhặt mà Phương từng ngày đã dành cho mình, chịu đựng vì mình. Mỗi lời kể ra đều khiến khoảng cách của Phương và Linh xa dần, càng thấy câu chuyện trở nên nóng như lửa lớn, không thể nào nguôi lại. Dù cho Linh đã dày mặt quan tâm Phương nhiều hơn, làm những điều mà trước đây Phương mốn nhưng Linh đã không làm. Nhưng tất cả đều vô nghĩa. Đối với Phương đều đã quá trễ, quá muộn màng, và phải "Đợi đến khi mất đi rồi mới trân trọng."

    Thậm chí càng làm, càng mong tha thứ càng khiến Phương tức giận, trở nên nặng lời, cố tình nói từng câu nói mang tính sát thương Linh, trở thành một Phương mà trước đây Linh chưa từng thấy. N hưng sự phũ phàng dứt khoát đó càng khiến Linh cảm thấy mình yêu Phương nhiều hơn, yêu thương thật sự. Thật đớn đau nếu lúc nhận ra ta trân quý gì đấy, cũng làl úc ta đánh mất nó thật rồi.

    Cái cảm giác muốn thay đổi, muốn sửa lỗi, muốn người ta tin rằng mình sẽ tốt hơn, nhưng không được chấp nhận, vô cùng dằn vặt. Cái cảm giác khi hiểu ra một người thương mình nhiều như thế nào, tin tưởng mình nhiều như thế nào, mà mình lại làm tổn thương họ, vô cùng đau đớn. Nhưng đều đã quá muộn rồi, không có phép màu nào giúp cho Linh lúc đó nữa.

    Nhưng Linh sẽ chẳng bao giờ biết được, đằng sau những câu nặng lời đó, đêm đến, Phương trở về căn phòng riêng của mình, ôm mặt khóc nức nở từng tiếng. Nhớ ngày xưa thương nhau đến vậy mà, tốt với nhau đến vậy mà. Nhớ đến bao nhiêu kế hoạch còn dang dở, chưa thể cùng nhau làm. Thật sự rất tiếc, thật sự cũng rất đau. Thật sự còn thươg, thật sự muốn trao cho nhau cơ hội.

    Mà phải làm sao đây? Niềm tin còn đâu nữa khi những hình ảnh phản bội đó, những câu nói phản bội đó không thể nào xóa đi được trong tâm trí Phương. Liệu Linh có thương Phương thật không, có từng thương Phương thật không, ở bên Phương suốt những ngày tháng qua là vì điều gì? Phương không dám tự trả lời nữa. Liệu Linh có phải là một người tốt không, có thể thay đổi trở thành một người tốt không? Phương cũng không dám khẳng định nữa. Khi Linh có thể ở bên một cơ thể khác, một vòng tay khác, dù Phương đã từng cầu xin Linhd dừng bao giờ làm những điều như vậy, thì tất cả đã vỡ vụn rồi.

    Một khi niềm tin đã vỡ, bất kỳ lời gì người ấy nói, ta cũng chẳng thể nghe thấu nữa.

    Vậy nên, phải đành buông tay thôi. Ký ức kia đã từng có, dù đẹp đến mấy, hiện tại này dù thật còn thương nhau nhiều đến mất. Cũng không thể nữa rồi.

    Nhìn lại chính câu chuyện của mình, Phương và Linh mới hiểu, có những thứ trong cuộc đời này, một khi đã vụt qua mất rồi, chẳng thể nào níu lại nữa. Mà dù có thể níu lại, thứ ta cầm được cũng đã hao mòn theo gió mua, có khi sớm lại yếu mềm mà bay đi mất. Có không giữ, mất chẳng dễ tìm. Đành thôi phải chấp nhận xa, chấp nhận vượt qua ngày đầu hụt hẫng, trống vắng ấy.

    Rồi sẽ qua cả mà.
     
    Chỉnh sửa cuối: 28/10/19
    Diên Vĩ thích bài này.
  6. Ryo

    Ryo Cừu vui vẻ

    Bài viết:
    37
    Đã được thích:
    72
    Điểm thành tích:
    18

    Có những điều em chưa từng nói
    ...

    Trong những tháng ngày yêu anh hơn chính cả bản thân mình đó, có rất nhiều điều em chưa từng nói ra, và anh cũng chưa bao giờ hiểu, hoặc phải nhắc lại rất nhiều qua những cuộc cãi nhau.

    Ngày ấy, thậm chí cho đến bây giờ, trong mắt anh có lẽ em luôn rất là trẻ con, thậm chí vô cùng tồi tệ. Chính em đã đánh mất đi cuộc tình của chúng mình, chính em đã đánh mất anh.

    Ngày đó em cũng đã từng nghĩ vậy.

    Nhưng giờ đây, nhìn lại quãng thời gian thanh xuân đó, em tự hỏi "Thật ra là ai đánh mất ai."

    Vì có những chuyện, anh chưa từng thấu hiểu bao giờ.

    Hoặc, chúng ta đã gặp đúng người, chỉ trách là đã sai thời điểm mất rồi!
    ...


    #1
    Em rung động với anh là thật. Em thương anh là thật. Em muốn dành cho anh những điều tuyệt vời nhất là thật. Tất cả đều là thật. Thật ở cả giai đoạn em đã nghĩ mình không thể thương ai quá nhiều được nữa.

    Em quan tâm anh là thật. Em nhớ anh là thật. Có những chuyện vui muốn kể anh nghe, có những điều tốt muốn chia sẻ cùng anh. Lúc buồn muốn ôm chặt lấy anh trong vòng tay mình.

    Nhưng dường như anh không thương em. Hoặc anh đã không còn thương em. Anh cứ làm em buồn, cứ làm em thất vọng mãi. Dù em đã nói ra hết những nỗi lòng của mình, hay lặng im mặc kệ tất cả. Anh vẫn cứ vậy, không thay đổi, làm tan nát vụn vỡ cõi lòng em từng ngày.

    Mệt mỏi quá cho đến một ngày, em phải buông tay, quyết định quay lưng, từ bỏ. Chỉ có điều là không đành lòng bước đi. Không thể bước đi. Và anh đã thay em làm việc đó!

    Anh đi. Tất nhiên là em đã không giữ. Và em cũng không còn gì hối tiếc. Nhưng chỉ là hôm nay. Em thấy nhớ Anh thật nhiều.
    Giá nà en đã không thương anh nhiều đến vậy, không cần, không quan tâm anh nhiều đến vậy.

    Và giá mà anh nói anh sẽ thay đổi, anh sẽ không như vậy nữa, anh sẽ không dám làm em buồn nữa, thay vì anh đi.

    #2
    Biết không anh?

    Có những ngày chúng ta giận nhau, khi hai đứa chẳng thể hiểu nhau, không thông cảm cho nhau, không đồng quan điểm. Càng nói thêm chuyện chỉ càng thêm to, cuối cùng đành phải chọn cách im lặng. Mà im lặng là điều em chẳng muốn.

    Có những lần, chẳng hợp nhau đến nỗi, anh vô tình nói, làm những điều khiến em rất buồn, thậm chí rất tổn thương. Chán nản tới mức chẳng muốn nhìn thấy anh nữa, chẳng muốn nghe anh nói thêm một lời nào nữa. Chỉ bực tức biến mất đi, không có mặt trong cuộc sống của nhau cả ngày dài.

    Và có những khi, anh để em một mình, chỉ một mình. Bạn bè chẳng nhiều, vì từ lâu đã dành cho anh những điều quan trọng nhất. Cứ thế chỉ có thể ngồi mong đợi an, cảm thấy nỗi nhớ anh tràn ngập trong lòng. Rồi cũng vì nhớ mà cảm thấy rất cô đơn.
    Có những lúc như thế, em cảm thấy cô đơn trong chính cuộc tình của mình. Chúng ta cứ không hiểu nhau, cứ cãi nhau, làm buồn lòng nhau như vậy. Chính em biết, em cũng làm buồn anh rất nhiều. Đứa không đủ tinh tế, thấu hiểu, đứa lại không đủ trưởng thanh, mạnh mẽ trước yêu thương.

    Em mỏi mệt. Em tuyệt vọng. Và em đã nghĩ đến chuyện dừng lại. Kết thúc cho nhau, trả lại bình yên cho nhau, khỏi cuộc tình nhiều áp lực này.

    Nhưng, cuối cùng rồi em vẫn chọn không từ bỏ. Vẫn chọn phấn đấu nhiều hơn nữa, vẫn hconj hi vọng cho mai sau. Chẳng để mất anh, chẳng để thiếu vắng nhau trong đời.

    Và, biết không anh?

    Em yêu anh, nhiều hơn những gì em nói. Trân trọng, cố gắng vì cuộc tình này, nhiều hơn những gì anh thấy mỗi ngày.

    #3
    Nếu một ngày cô ấy không còn nữa, sẽ chẳng còn ai trông đợi từng tiếng tin nhắn của anh, đợi từng lượt thích từ anh trên mạng xã hội nữa.

    Nếu một ngày cô ấy không còn nữa, sẽ chẳng òn ai mong muốn được gặp anh mỗi ngày, trò chuyện với anh từng đêm, giận dỗi những lần anh ngủ quên mất.

    Nếu một ngày cô ấy không còn nữa, chẳng còn ai vòi món quà nhỏ ý nghĩa từ anh vào dịp valentine, 8/3, 20/10. À, nhớ lúc anh tặng quà không, mắt cô ấy long lanh hạnh phúc.

    Nếu một ngày cô ấy không còn nữa, cô ấy sẽ không còn bắt anh phải để ảnh đại diện hình cô ấy, không đòi anh đăng hình hai đứa lên, công khai tất cả rằng anh đã có người yêu rồi.

    Nếu một ngày cô ấy không còn nữa, anh đùa giỡn với ai cũng được, anh trêu ghẹo ai cũng được, đến nơi đông đúc những cô gái xinh đẹp vô cùng thoải mái. Không ai ngăn cấm, càng không ai tức giận ghen tuông nữa.

    Nếu một ngày cô ấy không còn nữa, anh nhắn tin cùng ai cũng không ai bận lòng, anh đi đâu, đi với ai, vui đến mấy giờ về, cũng không ai quan tâm, trông đợi, lo lắng nữa.

    Cũng từ đó, không còn ai cứ hay dỗi hờn vu vơ chờ anh nhường nhịn, dỗ dành. Không ai tíu tít đùa giỡn, trêu ghẹo anh, nói nhảm trên trời dưới đất như bé trẻ con, đòi anh nắm tay rồi lại đòi anh ôm, khiến anh mệt cả người, và chóng mặt nữa.

    Nếu một ngày, nếu có một ngày như thế xảy ra, cô gái bên cạnh anh ra đi, trả lại bầu trời tự do cho anh. Anh sẽ bằng lòng không? Hay sẽ đau lòng?

    Mà sao những lúc cô gấy còn bên cạnh. Anh lại chẳng biết trân trọng, quan tâm, yêu thương. Cứ mãi làm cô ấy buồn, rơi nước mắt hoài.

    #4
    Những lần em muốn biết hôm nay anh đi đâu, đi với ai, khi nào anh về. Không phải là em tra khảo anh, càng không phải muốn quản lý, gò bó anh. Mà chỉ là em quan tâm anh, quan tâm đến cuộc sống của anh.

    Thử nghĩ xem, nếu người yêu em lúc này đang ở đâu, làm gì em không biết, cuộc sống của người ấy, các mối quan hệ thân thiết của người ấy, hiện tại và tương lai thế nào, em cũng không biết, thì có đáng là người yêu của nhau không?

    Em thường hay làm dữ những khi anh vui cười với người ta, gần gũi với người ta, hoặc đến những nơi có nhiều người xinh đẹp. Đôi khi không phải là em ghen. Mà em muốn bảo vệ tình yêu của chúng mình.

    Em muốn anh công khai chuyện hai đứa mình, không phải là phô trương, mà muốn khẳng định anh đã có em.

    Ai biết được lòng anh trước cám dỗ sẽ thế nào. Ai biết được lòng người có ý muốn phá hoại tình cảm của người khác hay không.
    Và đôi khi, em còn xem đó là sự tôn trọng mà anh dành cho em, khi anh biết tự giữ mình không cho ai chạm vào khi đã là của nhau.
    Trong một cuộc tình, đôi khi không phải cứ nhắm mắt đặt niềm tin hết lòng mặc mọi chuyện tới đâu thì tới. Để rồi khi xảy ra chuyện, mất nhau rồi, biết trách ai?

    Em thương anh là thật, đôi khi em trẻ con, yếu lòng, khiến anh mệt mỏi.

    Nhưng thử nghĩ, nếu một ngày em thả lỏng, buông lơi tất cả, không quan trọng, không quan tâm điều gì nữa cả, thì anh còn ý nghĩa gì trong đời em nữa không?

    #5
    Con gái, đôi khi không phải là Giận, mà là Dỗi. Thường là dỗi, tự nhiên không vui vì những chuyện rất nhỏ nhặt, bình thường. Và làm mặt giận, không nói năng gì.

    Những lúc như vậy, thực chất trong lòng cô ấy không hề khó chịu hay bực tức gì cả, mà chỉ chờ được anh: Dỗ.

    Chỉ cần anh gặng hỏi đã xảy ra chuyện gì, nói xin lỗi nếu anh trót làm gì hay nói gì sai, chắc chắn cô ấy liền vui cười trở lại,
    Con gái, đôi khi không phải là Giận, mà là Buồn. Buồn khi anh vô tâm với cô ấy, xem trọng điều gì đó hơn cô ấy, hoặc làm gì đó ảnh hưởng đến chuyện tình cảm của cả hai.

    Những lúc như vậy, cô ấy chỉ biết im lặng, không biết phải nói gì, cũng không biết phải trách ai. Vì trong lòng hoang mang không biết anh có thương cô ấy không, hai người có thật sự là của nhau không.

    Nếu câu trả lời trong anh là Có, hãy cho cô ấy thấy, bằng những cái ôm chặt, bằng những xoa dịu, trấn an. Chắc chắn cô ấy sẽ ngoan ngoãn trong lòng anh.

    Và con gái, đôi khi Giận, chính là Giận thật!

    Khi anh làm gì đó thật sự là sai rất sai, sai rành rành, khiến cô ấy khó chịu và tức giận thật sự.

    Những lúc như vậy, cô ấy sẽ không muốn nhìn thấy mặt anh, không muốn nghe anh nói, thậm chí không chịu ở gần anh, không cho anh chạm vào người.

    Lúc đó, không còn cách nào khác là anh phải mặt dày năn nỉ, xin lỗi cô ấy, hoặc giải thích nếu chuyện không tồi tệ đến vậy.
    Rồi cô ấy sẽ nguôi giận ngay thôi! Nếu anh chân thành!

    Biết không, nếu có một cô gái bằng lòng làm người yêu anh, thì hãy nhường nhịn cô ấy, nuông chiều cô ấy, như một cô em gái nhỏ của mình. Miễn không làm gì quá vô lý và quá đáng.

    Vì anh là con trai! Là người phải bảo vệ và chở che cho cô ấy.

    Vì con gái xứng đáng được yêu thương.

    Và điều quan trọng nhất: Xin anh đừng bao giờ để cô ấy ở lại một mình, những khi cô Dỗi, Buồn, Giận. Với suy nghĩ rằng rồi tự cô ấy sẽ vượt qua chúng rồi trở về với anh.

    Đừng mặc cô ấy tự gánh chịu hết tất cả.

    Để rồi chợt một ngày không xa, anh nhận ra cô ấy không trở về lại nữa rồi.

    Vì anh có thương cô ấy đâu.

    #6
    Đằng sau lời chia tay của một cô gái, là khi anh khiến cô ấy buồn, tủi thân, thậm chí đau rất nhiều. Anh đã để cô ấy một mình rồi dành thời gian cho những thú vui khác. Để cô ấy cô đơn.

    Đằng sau lời chia tay của một cô gái, là những giận hờn, cãi vã lặp lại mãi, không tin ngày mai sẽ dứt. Cô ấy sợ anh mỏi mệt. Cũng không muốn mình cứ buồn hoài.

    Nhưng đôi khi một cô gái thốt ra một lời chia tay, thực chất chỉ là sự tức giận, ương bướng nhất thời. Sự hoang mang và tuyệt vọng khi có anh dỗ dành bên cạnh.

    Lúc ấy, chỉ cần anh nhận sai và xin lỗi, xoa dịu cô ấy. Hoặc dù không sai cũng nhường nhịn cô ấy. Không chịu chia tay. Cô ấy sẽ liền nguôi lại.

    Nếu cô ấy vẫn không nguôi, vẫn nhất định cho rằng hai người đã chia tay, hãy để cô ấy một mình một khoảng thời gian, ngắn thôi, rồi quay lại, mặt dày nói chuyện tiếp. Chắc chắn mọi chuyện sẽ ổn.

    Vì trong khoảng thời gian đó, cô ấy sẽ dần lấy lại những suy nghĩ tích cực, nhớ lại những điều tốt đẹp của cả hai.
    Vì cô ấy thương anh. Vì cả hai thương nhau.

    Nếu anh yêu cô ấy, đừng tức giận, rời xa khi cô ấy cứ hở chút nói lời chia tay như vậy. Cô gái nhỏ của anh mà, một chút không nghe lời, ương ngạnh có sao. Đâu phải luôn hư như vậy.

    Và cô gái nhỏ của anh mà, dứt khoát đòi chia tay rồi tự ôm mặt khóc. Tại không có anh ở đó ôm chặt, dỗ dành, mới lớn chuyện vậy thôi.

    #7
    Khi một cô gái thương anh, cô ấy sẽ luôn thấy nhớ, luôn muốn được gặp anh. Cô ấy sẽ trông đợi tin nhắn của anh từng phút giây. Trong tâm trí luôn nghĩ về anh.

    Khi một cô gái thương anh, cô ấy sẽ luôn tự giữ mình trước những chàng trai khác. Không nói chuyện, đùa vui quá thân thiết với ai, càng không gặp riêng, ở riêng với ai. Cô ấy sợ anh buồn, cô ấy tôn trọng anh.

    Và khi một cô gái thương anh, cô ấy thương luôn cả gia đình anh. Thương những người mà anh thương, những người tốt với anh. Cô ấy cũng sẽ tôn trọng và quan tâm, muốn được gần gũi, thân thiết, tốt với những người ấy.

    Khi một cô gái thương anh, cô ấy khờ lắm. Cứ thích hỏi: “Anh có thương em không?”, ngày nào cũng hỏi, hỏi hoài một câu ấy không chán, dù lần nào anh cũng chỉ trả lời giống nhau “Có chứ em!”, “Thương nhiều ơi là nhiều!”. Nhưng lần nào cô ấy cũng cảm thấy hạnh phúc.

    Thật ra con gái trong lòng thường có nhiều bất an, nhiều suy nghĩ, lo lắng. Nghe câu trả lời của anh chính là sự trấn an lại chính mình.

    Và con gái luôn rất thích được yêu thương, được cảm nhận người khác cần có mình. Nghe sự dịu dàng ấy sẽ cảm thấy mình được bảo vệ, chở che, có một chỗ dựa.

    Khi một cô gái thương anh, cô ấy sẽ thương trọn vẹn tất cả những điều trọn vẹn của anh, luôn nghĩ cho anh và chỉ có duy nhất một mình anh.

    Thế nên, nếu anh đang được một cô gái thương, xin đừng bao giờ lừa dối, phản bội, xin đừng cố tình làm tổn thương cô ấy!

    #8
    Một cô gái thật lòng yêu anh, quan trọng bạn hơn tất cả, nhất định không để anh và cô ấy chia ly, là như thế nào?

    Chính là khi anh khiến cô ấy buồn, làm cô ấy tủi thân, rất nhiều, đến rơi nước mắt, cô ấy vẫn cố gắng nghĩ tích cực, cố gắng nghĩ cho anh. Bao nhiêu buồn tủi đều ôm hết vào lòng, không nói ra. Sợ rằng anh sẽ không vui, sợ anh mệt mỏi. Biết rằng cuộc sống anh có rất nhiều thứ phải lo khác, cô ấy tự xếp mình ở đằng sau.

    Sợ bầu không khí trong cuộc tình của cả hai sẽ ngột ngạt. Chuyện làm cô ấy buồn, đến khi nào cả hai vui vẻ thì nhẹ nhàng nói. Không cần thiết nói nữa thì thôi.

    Chỉ cần còn có anh, còn có thể bên cạnh anh là được.

    Tình nguyện chờ anh sẽ thay đổi. Sẽ yêu thương và quan tâm cô ấy nhiều hơn.

    Một cô gái thật lòng yêu anh, quan trọng anh hơn tất cả, chính là như thế.

    Một cô gái thật lòng yêu anh, thật lòng thương anh rất nhiều, sẽ cam tâm hi sinh vì anh. Thế mà cuối cùng anh lại làm cô ấy tổn thương!

    #9
    Khi anh vô tâm, không quan tâm cô ấy, không hiểu được lòng cô, bỏ mặc cô. Cô ấy sẽ nói rất nhiều. Cô ấy sẽ trách anh, cô ấy sẽ bày tỏ, mong được anh dỗ dành, xoa dịu.

    Khi anh khiến cô ấy buồn, làm cô ấy hoang mang, hờn ghen, không tin được tình cảm ở nơi anh dành cho cô ấy. Cô ấy sẽ nói rất nhiều. Cô ấy muốn nghe anh giải thích, hi vọng anh thay đổi, chủ động với cô ấy nhiều hơn, thể hiện tình cảm nhiều hơn.

    Và khi anh nói ra những lời nói, làm ra những hành động không nghĩ đến cảm nhận của cô ấy, không tôn trọng tình yêu của cả hai, nói dối, không giữ lời hứa với cô ấy. Cô ấy cũng sẽ nói rất nhiều.

    Cô ấy sẽ giận, đôi khi nặng nhẹ, lớn tiếng. Nhưng chốt sau cùng vẫn nói ra cho anh hiểu rằng cô ấy rất đau, thậm chí muốn rơi nước mắt. Rằng điều đó có thể ảnh hưởng đến cuộc tình của hai đứa.

    Có khi trong một cuộc trò chuyện, chín, mười câu là cô ấy nói, còn chỉ một hai câu anh đáp lại. Những khi ấy, chính là khi cô vẫn còn hi vọng, vẫn còn cố gắng giữ gìn, vun đắp cuộc tình cả hai vô cùng.

    Anh đừng cười cô ấy phiền phức, hay khó chịu cô ấy quá lắm lời. Bởi anh chẳng biết đâu, mỗi một lần nói ra cô ấy hiểu anh cũng rất mệt, cô ấy cũng rất mệt. Nhưng vì còn thương nên mới còn muốn nói.

    Rồi bỗng một ngày nào đó, anh sẽ thấy cô ấy chẳng còn nói gì nữa, cũng chẳng muốn nghe anh nói, giải thích gì nữa. Để mặc mọi chuyện đến đâu thì đến. Khi những cuộc cãi vã, hờn trách, những lời xin lỗi cứ chất chồng nhưng không có gì thay đổi. Rồi bỗng một ngày nào đó, anh sẽ thấy, hoàn toàn im lặng.

    Lúc ấy, cô ấy đã chẳng còn trông đợi gì nữa ở mối duyên nợ này nữa rồi.

    #10
    Hãy giữ lấy một cô gái hay buồn, hay giận hờn, hay suy nghĩ nhạy cảm, nhiều lần khiến anh mỏi mệt đến nghẹt thở. Nhưng đằng sau đó cô ấy luôn cố gắng thay đổi lên từng ngày. Luôn nhủ lòng mình hãy bớt suy nghĩ đi, nghĩ tích cực hơn, nghĩ cho anh nhiều hơn đi.

    Hãy giữ lấy một cô gái hay hờn ghen, hay nghi hoặc, muốn anh thể hiện công khai tình cảm nhiều hơn, dù anh là người kín tiếng và trưởng thành, thích sự lặng im và không xô bồ rầm rộ. Nhưng đằng sau đó cô ấy vẫn tập trung tin tưởng vào anh nhiều hơn, tự tin ở bản thân hơn, nỗ lực hoàn thiện bản thân để mang đến những điều tốt nhất cho anh.

    Và hãy giữ lấy một cô gái, giữa lúc anh cảm thấy cả hai rất bình thường, chẳng có chuyện gì, bỗng nhiên cô lại nói lời chia tay, muốn dừng lại, muốn xa nhau. Nhưng ngay sau đó nước mắt không ngừng rơi, vụn vỡ vỡ tan khi anh xóa đi từng điều gắn liền với hai đứa.

    Vốn dĩ chỉ vì quá khứ nhớ thương. Vốn dĩ là vì dồn nén quá nhiều. Vốn dĩ, vẫn còn yêu anh.

    Tình yêu vốn nhiều khó khăn, phức tạp. Chấp nhận yêu phải chấp nhận những điều nảy sinh trong nó. Một cô gái để có thể yêu và để có thể đứng cạnh bên anh, cũng phải hi sinh, đánh đổi rất nhiều điều. Hãy kiên trì hơn, bình tĩnh hơn và bao dung hơn.

    Quan trọng là cô ấy thật lòng yêu anh, vẫn biết sợ anh la, vẫn không muốn anh buồn, chưa từng mong cả hai sẽ có chuyện, nặng nề với nhau. Chưa từng muốn xa nhau.

    Hãy giữ chặt lấy cô gái ấy!

    #11
    Ở đàn ông thường có một câu nói để nhờ phụ nữ cứu lấy sự vô tâm của mình: “Em muốn gì thì phải nói ra, để anh làm theo. Em buồn gì thì phải nói anh nghe, để anh sửa.” Nhưng đàn ông lại không biết, đối với một người phụ nữ, họ cần sự tự giác tự nguyện hơn. Cần cái bản tính có sẵn. Chứ không phải sự máy móc học làm theo, thay đổi.

    Phụ nữ không cần một người đàn ông dù ở nhà không xa cô ấy, nhưng khi cô ấy nhắn tin nói: “Em đang rất buồn, mỏi mệt!”, anh ta chỉ nhắn hỏi lại: “Sao vậy em? Có gì thì kể anh nghe nào!” Hoặc thậm chí còn bình thản, dửng dưng không hỏi, chỉ bảo: “Mệt rồi thì nghỉ sớm đi!”. Không hề nhiệt tình lo cho cô ấy, để biết cô hiện đang như thế nào.

    Phụ nữ không cần một người đàn ông có cô ấy rồi nhưng vẫn thoải mái trò chuyện, chọc ghẹo các cô gái khác. Tỏ ra mình hệt như một người độc thân, nhắn tin, đăng ảnh không cẩn thận trước bao người.

    Và phụ nữ cũng không cần một người đàn ông hôm nay cô ấy ăn đủ các bữa không cũng không biết, cô ấy có gặp khó khăn mệt mỏi gì cũng không biết, sức khỏe tâm trạng cô ấy thế nào cũng không biết.

    Cô ấy chưa kịp tâm sự gì, đã vội chào tạm biệt đi ngủ. Đoạn đường tối om, cô ấy còn chưa bước vào nhà đã quay xe chạy vút đi. Phụ nữ không cần một người đàn ông như thế. Chỉ luôn biết xin lỗi, xin lỗi ngập tràn. Luôn khiến người phụ nữ mình yêu phải buồn, phải mệt mỏi, thậm chí rất nhiều lần rơi nước mắt.

    Thật ra phụ nữ không cần đàn ông phải tinh tế tuyệt vời, thấu hiểu, đồng cảm. Mà chỉ cần người đàn ông thật lòng quan tâm cô ấy, muốn bảo vệ, chăm sóc cô ấy. Những điều này, vốn dĩ đàn ông có thể làm được. Chỉ là đàn ông cho phép mình vô tâm. Trong lòng vốn yêu thương, trân quý chưa đủ. Đằng sau cô ấy còn làm bao nhiêu chuyện có lỗi.

    Đàn ông, cứ đợi đến một ngày đứng trên bờ vực đánh mất đi người phụ nữ của mình rồi, mới chịu thấy quan trọng, quý giá. Đàn ông, cứ đợi đến khi người phụ nữ của mình nói ra câu rất tệ bạc, cô ấy không cần mình nữa, mới nhận ra cô ấy xứng đáng có được một người tốt hơn, xứng đáng được hạnh phúc nhiều hơn thế nào.

    #12
    Lần đó, anh ngồi trước lái xe, bảo cô ấy vòng tay ôm anh. Cô chỉ là quên, nhưng vẫn tinh nghịch hỏi:

    - Tại sao em phải ôm anh chứ?

    Nhưng không ngờ anh đáp lại rằng:

    - Trời, không lẽ anh quay lại ôm em, anh mà quay lại ôm em được anh cũng ôm.

    Lần đó, đang đi chơi với nhau, cô ấy giận hờn vu vơ, nhưng vẫn cứng đầu không chịu nghe theo anh, ương bướng nói câu:

    - Thôi nếu đã thấy không vui thì anh chở em về luôn đi! Không cần đi nữa! Hay cho em xuống luôn tại đây em bắt xe về cũng được!
    Anh chậm rãi đáp lại:

    - Không hiểu sao em có thể nói vậy được luôn đó! Mà anh cũng không hiểu sao mình có thể thương em đến vậy, chịu đựng được em đến vậy luôn đó!

    Lần đó, tranh luận với nhau trên phố, không ai cho mình là sai, ai cũng cảm thấy không vui không thích, nói một hồi anh cao giọng lên:

    - Mà em có thấy lần này em sai không?

    Cô ấy đinh ninh:

    - KHÔNG!

    Anh liền đáp nhanh lại:

    - Ờ vậy thôi anh sai!

    Và lần đó, ngồi trong quán ăn với nhau, sau khi anh làm cô ấy buồn, làm cô khó chịu, cô vẫn còn bực tức chưa muốn nói chuyện lại với anh, thì anh nói:

    - Có nhiều cái anh không biết, em nói ra để anh sửa nha. Đừng cứ một chút lại đòi rời xa anh, một chút lại muốn cắt đứt chuyện tụi mình.

    Ngoài ra còn có rất nhiều lần, rất nhiền lần anh nói anh thương cô, nói nhớ nhung cô trước. Còn cô lại rất ít khi mở lời, dù có khi nỗi nhớ ngập trong tim, tình cảm ngập trong lòng.

    Nghe qua thì người ngoài tưởng cô ấy rất kiêu kỳ, không thật lòng, hay làm khổ người khác. Nhưng chỉ có anh biết cô ấy vẫn là một người rất hiểu chuyện, yêu thương và thật lòng với anh. Thậm chí còn hy sinh, chịu thiệt thòi vì anh rất nhiều.

    Chỉ là đôi lúc không biết kiềm chế cảm xúc của mình. Chỉ là bất cần, tự bọc ra bên ngoài mình một lớp vỏ bọc kiên cường, mạnh mẽ. Sau khi từng trải qua rất nhiều chuyện, rất nhiều lần bị tổn thương.

    Chỉ có anh ấy là biết điều đó. Anh ấy muốn bù đắp cho cô. Nên lần đó, anh mới nói:

    - Bởi vậy, nên anh mới thương em nhiều hơn…

    Cuộc đời này, hi vọng cô gái nào rồi cũng sẽ gặp được một người như vậy. Một người biết chuyện nhường nhịn, chẳng hơn thua với cô gái bên cạnh mình là điều rất bình thường thôi. Một người dù thế nào cũng kiên định, không buông tay, để hai đứa phải xa nhau khi lòng còn thương.

    #13
    Xin anh đừng bao giờ lừa dối, phản bội một cô gái cam lòng ở bên mình. Vì những niềm tin tưởng, tình cảm cô ấy dành cho anh là rất nhiều. Nếu một ngày cô ấy phát hiện ra, cô ấy sẽ đau đớn, tuyệt vọng đến thế nào. Khi người mình thương say đắm bên người khác, cô ấy sẽ vụn vỡ ra sao. Cô ấy sẽ chẳng còn dám tin anh, sau này cũng sẽ chẳng dám tin ai nữa. Xin anh đừng độc ác như thế.
    Xin anh đừng bao giờ lừa dối, phản bội một cô gái cam lòng ở bên mình. Vì biết đâu trong quá khứ cô ấy đã từng mang rất nhiều tổn thương, hôm nay cô ấy xem anh là niềm hi vọng duy nhất, là một trang mới trong cuộc đời cô ấy. Cô ấy cho rằng anh sẽ là người vá lành lại những vết thương ấy, đưa cô trở thành một người hạnh phúc nhất thế gian này. Nếu một ngày cô ấy phát hiện ra không phải như vậy, vết thương ấy sẽ bị rạch sâu thêm nữa, chẳng biết đến bao giờ lành. Xin anh đừng tàn nhẫn như thế.

    Và xin anh đừng bao giờ lừa dối, phản bội một cô gái cam lòng ở bên mình. Vì những người con trai vốn rất vô tâm, hờ hững. Cô gái ở bên cạnh họ đang hi sinh vì họ nhiều thế nào, họ thường sẽ không biết. Bản thân họ không quan tâm, lo lắng, chăm sóc cô ấy đủ đầy trong thời gian qua, thường họ sẽ không nhận ra. Xin anh đừng như họ, đừng để đánh mất đi rồi mới bàng hoàng, rồi mới hối tiếc. Có khi đến suốt đời chẳng thể nào tìm được một cô gái chân thành bên anh như vậy.

    Anh có thể chọn tự do, được vui vẻ, bên cạnh nhiều người, được nếm trải qua nhiều đôi môi son, nhiều vòng tay. Nhưng anh đừng bao giờ bắt một cô gái phải đơn độc chờ đợi anh sau những cuộc vui đó. Thậm chí nói những lời không thật với cô ấy, trở thành một kẻ toàn dối lừa, để cô ấy tưởng anh chung thủy trong sạch, để cô ấy kiên định, có trách nhiệm với anh. Xin anh đừng bất công đến như vậy.

    Hơn nữa anh biết không, những cuộc vui mà anh trải qua, rốt cuộc kéo dài được bao lâu, mang lại cho anh được bao nhiêu tiếng cười, niềm sung sướng. Còn cô ấy muốn mang cho anh hạnh phúc cả đời, nỗ lực cố gắng xây dựng hạnh phúc với anh, thương anh thương luôn cả gia đình anh. Anh buộc phải thông minh chọn lựa mình muốn điều gì. Xin đừng trở thành kẻ xấu xa, hèn tiện.
    Anh đừng tưởng mọi cô gái đều mềm lòng, yếu đuối, thương anh đến mù quáng, dại khờ. Trong tình yêu, và đối với các cô gái, niềm tin là thứ vô cùng, vô cùng quan trọng, để xây dựng một cuộc tình, dựng xây hạnh phúc. Một khi niềm tin đã vỡ, dù cô ấy có còn thương anh nhiều đến như thế nào, cũng không dám trao đổi cuộc đời mình cho anh thêm lần nữa. Vì sợ anh lại rồi ngựa quen đường cũ, thêm vạn lần dối gian.

    Điều quan trọng nhất, anh biết không, khi thoát ra khỏi cuộc tình với anh rồi, cô ấy sẽ nhận ra mình xứng đáng được hưởng hạnh phúc nhiều hơn thế, sự trân trọng, quan tâm nhiều hơn thế. Trong thời gian chung thủy với anh, cô ấy đã tình nguyện bỏ qua rất nhiều sự lựa chọn tốt. Giờ anh đối xử không tốt với cô ấy rồi, cô ấy có thể dứt khoát bước đi được rồi, cớ sao phải thêm lần nữa phí hoài. Thứ cô ấy tiếc sẽ là những kỉ niệm mà hai đứa đã từng có, những niềm tin, hi vọng đã từng trao cho anh. Còn một kẻ phản bội, cô ấy sẽ không tiếc.

    Thế nên, nhân lúc cô gái ấy còn đang cam lòng ở bên anh, yêu thương tin tưởng anh nhiều như vậy, xin anh đừng bao giờ lừa dối, phản bội cô ấy. Được không?

    #13
    Để em “dạy” anh cách yêu thương một người.

    Nếu anh yêu thích một cô gái, hãy luôn chủ động nhắn tin với cô ấy trước. Dù đó là một cô gái mềm yếu hay mạnh mẽ từng trải, thì khi có tình cảm với anh rồi, việc được anh chủ động là một điều vô cùng hạnh phúc. Có những khi anh nhìn thấy cô ấy im lặng, nhưng anh chẳng biết đâu, cô ấy đang trông đợi sự xuất hiện của anh từng phút từng giờ.

    Con gái vốn rất hay che giấu về bản thân mình. Có thể là tỏ ra kiêu kỳ, bí ẩn, cũng có thể chỉ là cảm thấy không thích nói, người ấy không đủ quan trọng để nói, không muốn chọn người ấy làm chỗ dựa. Nhiều cô gái yếu mềm thì yếu mềm, cô đơn thì cô đơn, nhưng không phải cô ấy cũng kể ra hết những nỗi buồn, mỏi mệt, những bất an trong lòng mình. Nếu cô ấy chọn anh để nói, nói một cách rụt rè, xin anh hãy thật tâm lắng nghe, và khiến cô ấy có thể thoải mái nói ra hết tất cả hơn.

    Hãy hỏi cô ấy có chuyện gì vậy, khi cô ấy bảo hôm nay cảm thấy mệt quá, thay vì chỉ kêu cô ấy đi nghỉ ngơi đi. Hãy ở lại bên cạnh cô ấy, những lúc cô ấy buồn, tuột dốc tâm trạng. Thậm chí đôi khi cô ấy nói rõ ràng mình cần yên tĩnh một mình, thì xin anh cũng hãy im lặng bên cạnh cô ấy. Đừng bỏ cô ấy một mình với những nỗi buồn và điều tiêu cực, đó là lúc cô ấy cần anh nhất mà chẳng thú nhận thôi.

    Nếu cô ấy đã không thích anh đi đến những nơi đông đúc người xinh đẹp, vì sợ mất anh, thì anh đừng đến. Nếu cô ấy không muốn anh trò chuyện cùng nhiều người, vì sợ anh bị cám dỗ, thì anh hãy hạn chế lại. Nếu anh thật lòng yêu cô ấy, hãy cho cô ấy thấy anh chỉ hướng về mình cô, thật tâm muốn ổn định bên cô. Cô ấy chẳng qua chỉ muốn giữ lấy tình yêu của cả hai, hết lòng bảo vệ nó, giữ gìn nó.

    Đừng tự nhiên để ai ôm, ai hôn, ngoài cô ấy. Đừng thể hiện những cử chỉ gần gũi, ân cần, tình cảm với nhiều cô gái khác, ngoài cô ấy. Đừng tỏ vẻ mình đào hoa, phong lưu, muốn lấy lòng mọi cô gái trên đời, nếu trong tim anh chỉ có một người. Thực chất anh không cần khiến mọi cô gái trên đời đều được thấy hạnh phúc, được anh quan tâm yêu thương. Tất cả chỉ nên dừng lại ở mức lịch sự, nhã nhặn. Điều đó cũng thể hiện anh tôn trọng cô gái ở bên mình, nghĩ đến cảm nhận của cô ấy.

    Nếu cô ấy đã không thích anh ở riêng bên ai, thì anh đừng ở. Nếu anh đã cảm thấy trong lòng mình đã có chút tình cảm đặc biệt với một người, ngoài cô ấy, thì đừng cố phủ nhận, bọc lên một vỏ ngoài trong sáng đàng hoàng. Đừng la mắng cô ấy vô lí, khi thực tế linh cảm của con gái chẳng mấy khi sai. Và dù thế nào cũng hãy ưu tiên cô ấy, bênh vực cô ấy, và nghe theo cô ấy. Vì cô ấy mới là người thực sự quan trọng với anh, cùng anh đi trên quãng đường dài rộng đầy khó khăn sau này.

    Lúc cãi nhau, xin anh hãy chủ động làm hòa. Lên tiếng trước với cô ấy, xin lỗi cô ấy. Hầu hết các cô gái sẽ rất biết điều, hiểu chuyện, miễn đừng là điều gì quá đáng, thì anh hãy cố gắng nhường nhịn cô ấy một chút. Đừng cứ nhất định phải phân định đúng sai rõ ràng, đừng cứ nhất định chỉ quan tâm đến cảm xúc của mình. Cô gái ấy rất mềm yếu, thậm chí từng chịu nhiều tổn thương mà. Và nếu anh để ý, anh sẽ thấy cô ấy chỉ thường đòi anh hiểu, đòi anh nhường nhịn những điều rất trẻ con lắm thôi. Thực ra chỉ muốn được anh quan tâm, dỗ dành, nuông chiều. Nếu đã thật sự nói yêu cô ấy, hi sinh cho cô ấy chút chuyện vặt như vậy, liệu cũng không được sao? Rồi cô ấy cũng sẽ vì anh mà chịu thiệt thòi rất nhiều điều.


    Đừng bao giờ nạt nộ, lớn tiếng với cô ấy. Đừng gay gắt hung dữ. Đừng chỉ nhất quyết theo ý mình, bắt cô ấy phải nghe lời mình. Tất cả đều sẽ làm tổn thương cô ấy. Đừng chỉ đọc tin nhắn của cô ấy mà không trả lời lại. Đừng mặc cô ấy phải một mình, tự vượt qua hết tất cả. Từng giây phút anh im lặng, cô ấy sẽ rất buồn, với sự bỏ rơi tội nghiệp đó. Hãy xoa dịu cô ấy, yêu thương cô ấy, nhường nhịn cô ấy một chút thôi.

    “Dạy” anh cách yêu thương một người, chính là đã cho phép anh thành một tờ giấy trắng, lớn rồi mà điều gì cũng không biết, cái gì cũng không hiểu cả, vì thế nên buộc lòng phải dạy. Thế nhưng, nếu như anh thật sự yêu một cô gái, hãy quan tâm cô ấy, làm gì cũng nghĩ đến cảm nhận của cô ấy. Đừng cứ cho phép mình được vô tư vô tâm, thiếu tinh tế, mãi làm cô gái của mình phải buồn, phải tự hỏi cô ấy có đang thực sự được anh yêu thương không.

    Từ việc không cúp ngang máy trước khi gọi điện thoại với cô ấy. Không chạy vút đi mất khi cô ấy vẫn chưa bước vào nhà mỗi lần đưa cô ấy về. Hay mỗi khi cô ấy nhờ anh giúp đỡ việc gì anh đều lười biếng từ chối, tị nạn. Đừng khiến cô ấy cảm thấy anh không xứng đáng thành người đàn ông mà cô ấy có thể an tâm ở bên đến suốt cuộc đời.

    Có những điều anh nói cô ấy quá trẻ con, vô lí. Vậy thì nếu anh là một người trưởng thành, hiểu chuyện hơn, hãy khiến cô gái mình được cảm thấy bao bọc, hạnh phúc và tự hào với những cô gái khác đi nhé! Được không?
     
    Diên VĩBora thích điều này.
  7. Ryo

    Ryo Cừu vui vẻ

    Bài viết:
    37
    Đã được thích:
    72
    Điểm thành tích:
    18

    Nhiều hơn cả một tình yêu


    Bạn bè bây giờ chơi rất thân với nhau vậy chứ, có thể rồi sau này đứa này sẽ có thêm mối quan hệ mới, đứa kia sẽ có thêm những mối bận tâm riêng, dần dần sẽ chẳng còn biết, chẳng còn hiểu rõ gì về nhau nữa.

    Nhưng miễn sao một buổi tối bất chợt, một đứa vẫn có thể tụ họp cả đám ra, ngồi quây quần bên một quán cũ, thản nhiên cười nói, vui vẻ chọc ghẹo, tựa như chưa từng cách xa bao giờ.

    Chỉ có câu hỏi: “Dạo này sao rồi?”, là nhẹ nhàng đánh dấu thời gian. Thêm một chút bùi ngùi, xao xuyến khi nhắc về chuyện ngày đó.

    Và bạn bè bây giờ chơi rất thân với nhau vậy chữ, chưa chắc sau này sẽ mãi mãi như vậy, sẽ được nhìn thấy nhau lớn lên, trưởng thành. Nhưng miễn sao có thể để lại trong nhau những năm tháng đầy lộng lẫy, đáng tự hào. Khi nghĩ về có thể vô thức mỉm cười, không ngờ mình cũng từng dữ dội như thế.

    Thật lòng, chân thành.

    Đừng gian dối, đừng chơi xấu, đừng làm tổn thương nhau. Vì đến một giai đoạn sẽ thấy, tìm được một người bạn tốt, tin tưởng ta và đáng để ta tin tưởng, là khó vô cùng!



    #1
    Tôi có một đứa bạn thân. Mỗi khi có chuyện buồn phiền gì cũng đều tâm sự cho duy nhất mình nó nghe. Bao nhiêu bí mật của mình cũng chỉ nói riêng mình nó biết. Thật sự an tâm, vô cùng tin tưởng. Nói ra hết rồi cũng thấy rất nhẹ lòng. Có đôi lần còn nói hòa những dòng nước mắt, khi nỗi đau ngập tràn trong tim.

    Tôi có một đứa bạn thân. Mỗi khi gặp khó khăn gì cũng có nó ở bên, sẵn sàng giúp đỡ, không quản ngại bất cứ chuyện gì. Mấy lần sợ phiền, chẳng dám nói nó nghe, nó biết được giận cả thời gian dài, lâu lắm mới tha cho. Nó bảo: Bạn bè chơi với nhau được bao nhiêu đứa đâu. Thân nhất cũng chỉ có mình mày. Có chuyện không nói tao nghe, còn coi tao là bạn nữa không?

    Và tôi có một đứa bạn thân, rất thân. Chưa từng một lần nó tiếc với tôi thứ gì. Có đồ ăn ngon đều chia tôi ăn. Có quần áo đẹp cũng đưa tôi mặc cùng. Luôn quan tâm và bảo vệ tôi, luôn bênh vực, tin tưởng và yêu thương duy nhất mình tôi như thế.

    Tháng năm thanh xuân ấy, nhờ có nó mà còn rất dịu dàng. Những ngày còn lại sau này, thề nhất định sẽ không vì thiên vị một ai mà khiến nó tổn thương! Cuộc đời này, gặp được nó, chơi chung với nó, đối với tôi là một điều may mắn trong đời!

    Trong những lần chia đôi, gần như những điều tốt đẹp nó đều nhường tôi hết. Những khó khăn, vất vả đều ôm hết vào mình. Kiên nhẫn, chăm chỉ, rất nhiều việc đều tự nguyện làm. Tôi chọn gì cũng đều được cả, tôi thích gì cũng đều được chiều theo. Chỉ cần đi chơi vui với nhau là được.

    Riêng mình nó hiểu tâm sự của tôi. Riêng mình nó biết những khi tôi đang buồn. Có những lần chúng tôi ngồi cạnh nhau, nửa muốn chia sẻ mà nửa lại lo tôi ngại. Chỉ nhẹ nhàng hỏi tôi không ngủ được hả rồi cùng tôi im lặng. Nhẹ nhàng đưa tôi ra khỏi những nỗi buồn. Đành trả lại những người làm tôi đau.

    Lòng chân thành luôn sẵn có. Suy nghĩ rất đơn giản, lúc nhây không ai bằng. Nhưng giấu tình cảm chẳng ai giỏi hơn nó. Lúc buồn cũng biết trầm tư, im lặng. Khi nó cười nhiều chưa chắc đã đang vui.

    Ngày ấy chỉ muốn nói với nó: “Thật lòng cảm ơn vì đã đến và ở bên tôi vào những lúc tôi gặp nhiều khó khăn về cả vật chất lẫn tinh thần!”

    Nhưng rồi chẳng có gì là mãi mãi.

    Ừ thì hai đứa đã từng rất thân. Từng dính chặt lấy nhau suốt cả tuần. Từng kể nhau nghe biết bao nhiêu chuyện. Từng ăn chung ngủ chung. San sẻ chia bớt nhau mọi thứ. Từng nghĩ sẽ mãi ám ảnh nhau cả đời, sẽ nhìn nhau lớn lên, có gia đình, thành đạt. Nhưng rồi bỗng một ngày, chẳng quan tâm hỏi thăm nhau gì thêm nữa, cũng chẳng kèo kéo rủ rê. Cứ thế xa nhau, xa nhau dần. Đến hôm nay, facebook đăng dòng tâm sự buồn, dòng trạng thái vui, cũng chẳng còn biết rõ nó buồn vui vì chuyện gì nữa.

    Là khi đứa này có được công việc mới, đứa kia có thêm mối quan hệ thân, cứ thế, cứ thế xa nhau dần.

    Thời gian là thứ đáng sợ như thế đấy. Luôn làm mọi thứ không ngừng biến đổi. Chẳng có gì là giữ được mãi như ngày đầu. Làm người ta không còn sợ mất nhau.

    Chỉ ngại nhất khi ai đó vô tình hỏi: “Sao lâu rồi, không thấy mày với nó đi cùng?”

    #2
    Bởi chúng ta là bạn thân, cái gì cũng muốn kể cho bạn nghe hết. Có những chuyện chỉ tâm sự với mình bạn thôi. Khóc với riêng bạn, yếu đuối cũng chỉ với riêng bạn. Mỗi khi bên bạn đều quên hết muộn phiền, vui vẻ thoải mái là chính mình. Nhưng sau này mới biết, bạn ấy chẳng là con người thật khi bên tôi, cũng chẳng thật lòng quan tâm tôi, chẳng thật lòng muốn lắng nghe tôi nói.
    Bởi chúng ta là bạn thân, chẳng bao giờ muốn để bạn thiệt hại điều gì. Cái gì cũng muốn tốt cho bạn, luôn suy nghĩ vì bạn. Cái nào không có khả năng lo bằng vật chất, chắc chắn sẽ đáp lại bạn bằng chân thành, sẵn sàng có mặt, giúp đỡ hết sức. Thậm chí còn có cả những hi sinh. Nhưng sau này mới biết, bạn ấy vốn chẳng chân thành với tôi. Từng chút một đều so đo tính toán, xem thường, không trân trọng. Thậm chí còn có cả lợi dụng, mưu đồ.

    Và bởi chúng ta là bạn thân, hoặc ít nhất là tôi nghĩ chúng ta thân nhau như thế, tôi sẽ hết lòng yêu thương, hết lòng tin tưởng. Nhưng có vấn đề bạn lại chẳng nói ra, để mọi thứ dồn nén lại từng lần.

    Ngày tôi và bạn lặng im, chọn dừng lại, ai ai cũng tiếc. Bởi đã từng rất thân đến vậy mà. Chỉ đáng tiếc nhất là chúng tôi lại không thấy tiếc. Dường như có điều gì đó đã thầm gãy vỡ từ lúc nào.

    Nhưng, bạn biết không? Khoảnh khắc vô tình chạm mặt lần ấy, chỉ bước qua nhau như chưa từng quen biết, tôi cũng rất đau lòng.
    Thế giới của riêng tôi rất nhỏ, số người đặc biệt có thể bước vào là vô cùng ít ỏi, bước vào được rồi sẽ có ý nghĩa vô cùng. Mất bạn rồi, sau này, cũng lười kết thân với ai, sợ lại thêm một lần nữa như vậy.

    #3
    Bạn thân à! Để dành tiền, mình cùng nhau đi du lịch đi!

    Để có một buổi tối, mình cùng nhau đi siêu thị, sắm những đồ cần thiết. Tụ tập tại nhà đứa nào đó, làm vài thức ăn ngon mang đi. Đêm cùng nhau ngủ lại, để khi mặt trời chưa mọc rời nhà khởi hành. Đêm đó, sẽ có rất nhiều kỉ niệm.

    Suốt đoạn đường đi sẽ có những nơi dừng chân nghỉ lại, có thể buôn bán rất nhiều đồ. Hãy cùng nhau mua, ăn một vài món ăn ở đó. Để có một ngày nào đó, ta sẽ lại một lần đi qua, ghé lại những nơi ấy, và nhớ lại rất nhiều điều.

    Và đích đến một nơi xa lạ, toàn cảnh rộng ngút ngàn, vô cùng xinh đẹp. Mình sẽ cùng nhau òa lên trong khoảnh khắc tiến gần đến nó. Tạm dẹp hết đi những mệt mỏi, muộn phiền, mình cùng nhau cười nói, đùa giỡn. Sáng đi ăn gần hết những món ăn ngon đặc sản, tối kéo đi tìm mua những món đồ thật đẹp. Mình cùng chụp hình, có rất nhiều hình. Mình kể nhau nghe về nhiều thứ, nói nhau nghe về nhiều điều, những chuyện đang xảy ra trong cuộc sống của nhau.

    THẾ NÊN, BẠN THÂN À! ĐỂ DÀNH TIỀN, MÌNH CÙNG ĐI DU LỊCH ĐI!

    Chẳng là bao nhiêu đâu, để mua lại những thứ trải nghiệm, và lưu giữ rất nhiều kỉ niệm. Cùng nhau đi đi, khi vẫn còn trong những ngày của tuổi yêu thương, gắn bó, thân thiết. Khi vẫn chưa ai vướng bận nhiều điều!

    #4
    Trong những tháng năm thanh xuân ấy, chúng tôi từng nghĩ mình sẽ ở bên cạnh nhau, gần gũi nhau suốt đời. Sẽ cùng nhau thuê một căn nhà nhỏ, cùng sống chung hoặc là hàng xóm thân thiết. Lúc hoạn nạn khó khăn luôn gắn bó với nhau. Có tình yêu cũng được, không có cũng được. Nhưng sẽ luôn có mặt hết trong những sự kiện quan trọng của nhau.

    Trong những tháng năm thanh xuân ấy, chúng tôi thật sự đã từng nghĩ đơn giản như thế. Khi chúng tôi vẫn còn trẻ, vẫn còn chưa trải nhiều sự đời.

    Thế mà giờ đây mỗi đứa lại một nơi chỉ vì sự hiểu lầm nhỏ. Là xa nhau từ hiểu lầm đó, hay đã tồn đọng sau rất nhiều chuyện cũng vụn vặt như thế. Chúng tôi cũng không biết nữa. Chỉ biết rằng có một ngày, có một đứa giận dỗi với một đứa, rồi cả hai cùng im lặng. Chẳng ai muốn hạ cái tôi của mình xuống để níu giữ những kỉ niệm từng rất đẹp và lòng chân thành không dễ tìm. Cả hai đều bằng lòng để tình bạn của mình chịu thua trước cơn giông bão rất nhỏ.

    Từ đó, không còn những buổi đi chơi, tụ tập khắp nơi, đầy những tiếng cười. Từ đó, không còn dính chặt lấy nhau.

    Từ đó, có chuyện vui nỗi buồn cũng không biết khóc cùng ai, than cùng ai nữa. Vì chẳng ai thấu hiểu mình, từng biết nhiều về mình như nó. Có đồ tốt đẹp đều tự dùng hết, không phải sẻ chia ai. Nhưng có khó khăn cũng tự gánh hết một mình.

    Và từ đó, người nhà cứ hay hỏi tại sao dạo này nó không qua chơi, không đi cùng nữa. Khéo léo trả lời rằng nó bận, đến một ngày cũng phải nói: Nghỉ chơi với nhau rồi.

    Xót xa nhất không phải là mãi mãi không được nhìn thấy nhau, không biết tin tức gì về nhau mà là nhìn thấy đấy, vẫn biết đấy, nhưng không thể hiểu hết, cũng không thể thăm hỏi nữa. Không biết tiếc điều gì mà chẳng chịu cắt đứt mọi liên lạc với nhau, cứ để đó, nhìn thấy nhau, nhưng hệt như hai kẻ xa lạ. Rất nhiều khoảnh khắc muốn gõ gì đó, mà rồi lại thôi, sợ nhận về sự im lặng. Cũng rất nhiều khoảnh khắc muốn hàn gắn lại tình bạn từng rất đẹp ấy, nhưng sợ vỡ cả đi mất những điều đã từng rất đẹp với nhau. Nên thôi, cho dừng lại ở điểm đáng nhớ nhất.

    Chẳng như ngày đó, cứng đầu ương bướng, rất nhiều đứa bạn khác ngăn cản đừng xa nhau, vì từng thân thế mà. Nhưng đều không nghe, Nghĩ rằng tình bạn ấy không quan trọng nữa.

    Mãi đến sau này mới biết, tình bạn, thật sự rất quan trọng. Có khi hơn cả một tình yêu. Và mất đi một đứa bạn thân rồi, sau này chẳng dễ tìm ai tốt như nó nữa, mà cũng chẳng dễ mà mở lòng kết thân với ai nữa.

    #5
    Tôi vẫn còn nhớ những buổi sáng thức dậy thật sớm đến trường, vô cùng uể oải và buồn ngủ. Có nhiều hôm thức khuya, mệt, đến nỗi chuông báo thức reo mà chẳng hề nghe thấy. Thế là đi trễ. Bị ghi vào sổ ngoài cổng, sau đó là bị cô giáo chủ nhiệm lớp nhăn nhó nhắc nhở.

    Tôi vẫn còn nhớ cô giáo chủ nhiệm năm cuối cấp ấy, ban đầu rõ khó tính, dữ dằn. Vậy mà chẳng hiểu sau ngày càng lại càng hiền khô. Rồi dần chẳng thể phân biệt đâu là tiếng cười của cô, đâu là của bọn tôi, trong những giờ sinh hoạt, ra chơi nữa.

    Tôi vẫn còn nhớ tiết học của những môn mà tôi không chọn đi thi Đại học, chẳng khác gì nghỉ ngơi xả hơi là mấy. Nhớ khoảnh khắc mà ông thầy cũ năn nỉ lũ học trò làm bài đi, mấy câu này dễ lắm. Nhớ lúc bà cô đó đe dọa, chờ đó, công bố môn thi tốt nghiệp có môn tôi đi, tôi hành cho biết. Nhớ thằng thi khối A hỏi Tnú là ai vậy? Nhỏ thi khối D không thuộc nổi. Không thuộc nổi gì nhỉ? Giờ quên sạch rồi!

    Tôi vẫn còn nhớ mình từng nói với nhà, giờ ngày nghỉ hay ngày đi học có khác gì nhau, lúc nào cũng sẽ có bài để học, có môn để làm, tùy ở mình siêng hay lười mà thôi. Mà thiệt vậy. Bởi tôi còn nhớ cả buổi trưa tan trường xong tất tả chạy qua lớp học thêm. Hay khi bước ra khỏi lớp học thêm, là trời đã tối mịt.

    Tôi vẫn còn nhớ những bịch bánh tráng tắc ấy. Chỉ mấy miếng bánh tráng, muối, và tắc trộn lại với nhau, vậy mà giờ nhắc lại vẫn thèm. Nhớ cái hôm cả phòng học sực nồng mùi tắc, cô Lý giận quá, bỏ ra khỏi lớp, không dạy nữa. Thằng lớp trưởng phải đại diện xin lỗi, nhận lại bài học về sự tự tôn đầu đời. Từ đó, không đứa nào ăn vụng trong lớp nữa.

    Tôi vẫn còn nhớ những ngày cận lễ 20/11, hội trại xuân, năn nỉ gãy lưỡi xin các thầy cô cho nghỉ tiết, mốt học bù, để trang trí lớp, cổng trại. Nhớ những nét cắt dán tỉ mỉ, cùng các món ăn ngon của bọn con gái. Nhớ những giọt mồ hôi đổ xuống cùng bàn tay phồng rộp của bọn con trai, trong cuộc thi kéo co. Nhớ cuối lớp, giấy khen dán kín tường.

    Và tôi vẫn còn nhớ những giọt nước mắt chia tay ngày hôm ấy, đã rơi nhiều như thế nào. Mắt nhỏ bạn tôi đỏ hoe, khóc phờ phạc cả người. Dường như ai cũng có một điềm dự cảm, rằng không phải mai sau không còn được gặp nhau nữa, nhưng sẽ có những điều mà chiều nay, khi bước ra khỏi cánh cổng trường, mãi mãi sau này chúng tôi đều không thể tìm lại được.

    Tôi vẫn còn nhớ, nhớ đủ cả, những áp lực, mệt mỏi. Cảm giác trên vai, trong khối óc, luôn có một gánh nặng đè xuống không lúc nào buông bỏ hoàn toàn được. Trông mong qua cái tháng 7 lè lẹ cho rồi, chỉ nghĩ đến thôi là muốn nhảy cẫng lên.

    Thế nên giờ đây, tôi không dám nói là mình mong được quay lại những tháng năm ấy. Nhưng đó vẫn là một trong những khoảnh khắc đẹp nhất cuộc đời tôi. Khoảng thời gian mà tôi có một gia đình thứ 2, có những người mà mỗi ngày tôi ở bên họ, còn nhiều hơn ở bên gia đình của mình.
     
    Diên Vĩ thích bài này.
  8. Ryo

    Ryo Cừu vui vẻ

    Bài viết:
    37
    Đã được thích:
    72
    Điểm thành tích:
    18

    Phần 2 - Qua rồi
    Rồi một ngày, bạn sẽ gặp được một người thương bạn, chủ động nhắn tin cho bạn trước, chủ động hẹn gặp bạn. Bạn đột ngột biến mất sẽ cuống cuồng đi tìm. Người ấy sẽ không để bạn phải hạ mình, đuổi theo bất kỳ điều gì cả.

    Rồi một ngày, bạn sẽ gặp được một người sẵn sàng đến bên bạn mỗi khi bạn cần, mỗi lúc bạn gọi. Không ngại khoảng cách xa, dù là đang mấy giờ. Người ấy luôn muốn gần bạn từng giây, từng phút. Luôn muốn hôn bạn thật sâu, ôm bạn thật chặt. Cứ muốn làm bạn cười, muốn khiến bạn vui. Vì thế mà luôn làm đủ trò con nít, trêu ghẹo bạn mãi.

    Rồi một ngày, bạn sẽ gặp được một người thương bạn. Người ấy biết hạ giọng, khiến cuộc cãi nhau, hơn thua đang cằng thẳng giữa hai người bỗng dịu xuống. Không để bạn một mình. Người ấy sợ bạn buồn, người ấy không muốn mất bạn. Có thể dỗ dành bạn, có thể nhường nhịn bạn, không muốn làm bạn khóc chỉ cần sau đó bạn tự biết ngoan.

    Rồi một ngày, bạn sẽ gặp được một người thương bạn. Người ấy sẽ vì bạn mà tránh xa, hạn chế gần gũi với tất cả người khác. Người ấy sẽ chỉ có mình bạn, người ấy bằng lòng với việc bạn ghen.

    Rồi một ngày, bạn sẽ gặp được một người thương bạn. Thương đến nỗi không đành lòng rời xa bạn, không để đánh mất cuộc tình. Người ấy biết bất chấp mà xin lỗi bạn, biết mặt dày mà níu kéo bạn, không chấp nhận lời chia tay.

    Rồi một ngày, bạn sẽ gặp được một người thương bạn. Bạn có tật tức giận, không vui vào là im lặng, rất hay giận dỗi bỏ đi, không ngoảnh đầu lại. Nhưng thật ra từng phút từng giây đều liên tục mong chờ tin nhắn người ấy, chờ người ấy gọi, đợi người ấy níu kéo, kiếm tìm.

    Người ấy, sẽ là người không bao giờ để bạn chờ lâu. Rất nhanh chóng liền liên lạc với bạn, xoa dịu năn nỉ bạn, nhiều lúc giả tỉnh như không có chuyện gì.

    Rồi một ngày, bạn sẽ gặp được một người trong lòng vô cùng thương bạn như thế. Một người muốn khâu xá những vết thương trong bạn lành lại. Mong bạn có thể tiếp tục tin, tiếp tục yêu, tiếp tục hi vọng thật nhiều, sau cả một quãng thời gian dài mình bạn chịu khổ, mình bạn chịu cô đơn và đã rơi thật nhiều nước mắt.

    Người ấy thương hết cả con người bạn, hài lòng với cả những khuyết điểm, những điều chưa tốt ở bạn. Dù gặp bạn ở trạng thái xấu xi nhất vẫn không vơi bớt đi tình cảm.

    Vì người ấy thương chính bạn, chính trong tâm hồn bạn.

    Rồi một ngày, bạn sẽ gặp được thôi.

    Chỉ sợ là đến khi người ấy xuất hiện, bạn lại chợt nhận ra, thanh xuân của mình đã qua mất rồi.
     
    Diên Vĩ thích bài này.
  9. Ryo

    Ryo Cừu vui vẻ

    Bài viết:
    37
    Đã được thích:
    72
    Điểm thành tích:
    18

    Dành cho em mảnh nguyên vẹn cuối cùng
    ...

    Họ là những người đã trài qua nhiều câu chuyện, êm đềm cũng có, mà sóng gió cũng nhiều. Họ học được rất nhiều điều, nhìn thấy trước được rất nhiều thứ. Họ từng tổn thương đến vụn vỡ tan nát con tim, ngỡ suốt đời này mình sẽ không thể yêu ai được nữa, và cũng không thể tin ai được nữa.

    Họ từng rơi nước mắt. Có ngày chảy một dòng thật mặn, có đêm nức nở ướt đẫm bờ mi, đôi tay, tấm gối. Họ từng nghĩ mình sẽ không bao giờ có thể khóc được nhiều như vậy nữa, nhất là vì một người dưng.

    Họ là những người như vậy đấy, những người đã lớn, đã bước qua khỏi cái thời tuổi trả yêu nồng yêu nhiệt, yêu say yêu đắm, yêu đến điên cuồng mù quáng, mong mãi hoài dính chặt lấy nhau. Cái thời đó với họ, xa lắm rồi.

    Thế nhưng, rồi một ngày, họ lại tiếp tục yêu. Vẫn yêu một cách chân thành, hết lòng. Chỉ là đã biết bảo vệ bản thân mình hơn đôi chút. Khi mất nhau họ vẫn không thể cầm được nước mắt. Vẫn không dễ dàng buông bỏ, không thể nói quên là quên. Chẳng như họ từng nghĩ, mình sẽ không cần ai nữa, mất ai cũng không bận lòng nữa. Thế mà tất cả vẫn như thế thôi, như khi yêu thuở thanh xuân ngày ấy.

    Vì họ đã dành cho người ta mảnh nguyên vẹn cuối cùng.

    ...


    #1

    Anh nhìn thấy em không tiếp nối câ uchuyện gì với anh cả, không giữ liên lạc vớianh . Là vì em sợ mình hi vọng rồi lại thất vọng. Sợ trót thương rồi lại tổn thương.

    Anh nhìn thấy em vô tư dửng dưng với chuyện tình cảm, nói những lời như mình là người thích ngao du, phóng đãng. Là vì em sợ anh nhìn ra em là kẻ nặng lòng, nhiều tâm sự và hay khờ dại chân thành.

    Anh nhìn thấy vẻ ngoài em vui tươi thoải mái, rất bần cần và vô lo vô nghĩ. Anh còn nói vì vậy mà ở bên em rất thoải mái. Nhưng anh đâu biết trong tim em mang rất nhiều nỗi buồn và mỏi mệt, giấu che hết để không ai thấy chán ghét mình.

    Em đã từng, đã từng rất sợ hãi ở những ngày đầu đi bên anh như thế. Em không cho phép mình yêu, không để con tim lên tiếng. Từng bước đi bên anh em đều để lý trí dẫn đường. Thế mà rồi, em vẫn thương. Không phải là yêu, mà chỉ là thương. Đó là một thứ tình cảm tuy nhẹ nhàng, có thể mỏng manh nhưng lại vô cùng bền chặt, gắn bó và khó tháo rời. Đó là một thứ tình cảm không còn nhiều sôi nổi, cuồng nhiệt, cũng không khờ dại, mù quáng nữa. Nhưng vẫn sắt son, một lòng duy nhất.

    Em thương anh, với những rung động, nhớ nhung là có thật. Nhưng không thể gọi là yêu, mà cũng không còn có thể yêu. Đến một độ tuổi, ta chỉ cần tình cảm đơn giản thế thôi. Đó là tìm gặp được một người cho ta cảm giác có thể ở bên được, có thể cùng nhau đi đến tươg lai, cứ thế mà ấm êm bình lặng qua hết tháng ngày. Đến một độ tuổi, ta có tình cảm với một người, không đắm say, nhưng đủ khiến ta day dứt trong lòng khi nhìn họ buồn, hân hoan khi thấy họ vui, thế thôi ta cũng tạm chấp nhận là đủ.

    Thương anh vậy thôi, không thể gọi là yêu. Nhưng có những điều em dành hco anh vẫn y hệt thuở thanh xuân của em ngày đó. Chỉ là em giấu đi nhiều hơn, không để anh biết rõ ràng. Không phải gì cũng tuôn ra y như ngày trước.

    Anh không biết em sợ phải đặt tình cảm, đặt niềm tin, hi vọng vào một người như thế nào đâu. Vậy mà hôm ấy em cũng đành ngập ngừng nói: "Ở bên em nhé, đừng đi đâu. Rồi em sẽ dành cho anh những điều tốt nhất có thể."

    Anh không biết có một buổi tối sau khi anh đưa em về nhà, nhìn bóng anh xa khuất, em bước vào đóng cổng lên phòng, liền gục xuống để bao nhiêu giọt nước mắt không ngừng rơi. Vì em sợ đó là lần cuối cùng em có thể gặp anh, em sợ ngày hôm ấy anh nhìn thấy những điểm không tốt của mình. Em sợ mất anh.

    Anh không biết trong những ngày anh im lặng, em cũng im lặng, đằng sau đó từng phút giây là sự chờ ngóng thế nào. Liên tục vào ra trang cá nhân của anh, liên tục nhập tên anh vào thanh công cụ tìm kiếm, liên tục nhìn ngắm những hình ảnh của anh. Cuối cùng em bật khóc khi nghĩ ằng mình lại trót có tình cảm nữa rồi, và lần nữa bị bỏ rơi mất rồi.

    Anh không biết trong những ngày xa nhau, có những khi em nhớ anh đến vô cùng. Rất muốn thấy hình ảnh anh, rất muốn nghe giọng nói anh, chứ không phải chỉ qua những dòng tin nhắn bằng chữ. Nhưng em lại giấu nhẹm hết không nói ra. Em không muốn anh biết nỗi nhớ ấy. Em sợ anh không nhớ em. Em sợ anh biết em nhớ anh rồi anh không trân trọng. Vì em từng chịu cảnh này rồi.

    Anh không biết trong những lần đùa vui, ngông nghênh quá đáng, hay những lần giận dỗi không kìm nén được cảm xúc của mình, làm anh buồn, ngồi nghĩ lại em cũng rất buồn. Có một buổi tối chạy về một mình em đã rơi nước mắt, khi nhớ đến anh đã rất tốt với em, rất thương em. Tự hỏi sao mình không biết thể hiện tình cảm thật trong lòng mình. Nhớ không thể nói nhớ, thương không thể nói thương, không muốn xa mà không muốn giữ lại. Những lần như thế em rất hối hận, dặn lòng lần sau sẽ trân trọng anh hơn.

    Và anh không bết, ở tất cả những lời ta giận dỗi nhau, em bất cần nói lời chia tay, sau đó liền ôm mặt rơi nước mắt. Cảm giác sắp mất anh, trở về lại với cuộc sống cô đơn khiến em trống rỗng, bàng hoàng. Tiếp theo sẽ liên tục đợi tin anh nhắn, đợi cuộc gọi của anh, níu kéo quay lại, đưa nhau trở về. Anh không biết, em chưa từng thật sự muốn mất nhau, em luôn không đành lòng.

    Thế đấy, em đã che giấu đi rất nhiều điều như vậy. Đằng sau vẻ bất cần, ương ngạnh và vô tư, vô tình của em, chắc anh vẫn thấy được em đã mở lòng rất nhiều. Như việc em vẫn hờn ghen giận dỗi để giữ lấy cuộc tình mình, giữ lấy anh. Như việc em vẫn muốn được nhìn thấy anh mỗi ngày, được gặp mặt anh. Như việc em vẫn luôn không ngừng cố gắng vì tương lai chúng mình, hỗ trợ giúp đỡ anh.

    Và như việc dù em trao cho anh một con tim đã không còn nguyên vẹn, nhưng đó vẫn là mảnh vẹn ngyên cuối cùng, dành cho duy nhất một mình anh.

    #2

    Anh đã từng có một tìnhy êu đầy bão tố và sóng gió, nhưng anh vẫn bi lụy cả một quãng thời gian dài, không cam tâm buông bỏ. Người ta đối xử tệ với anh, người ta không tôn trọng anh, người ta làm khổ anh vì những điều tưởng như rất không đáng, nhỏ nhặt. Vậy mà anh vẫn hi sinh cho người ấy, bao che cho người ấy, tha thứ cho người ấy. Để rồi cuối cùng cũng chỉ nhận kết cục đớn đau, một vết thương lớn khó xóa mờ trong lòng.

    Anh đã từng có một tình yêu cho anh thấy được cuộc sống vốn không phải luôn màu hồng như anh nghĩ. Một thằng đàn ông nếu muốn có được hạnh phúc mình mong cầu, có khi phải hơn thua với nhau từng chiếc xe, từng cái điện thoại, bộ quần áo trên người, đôi giày, nhà cửa, nghề nghiệp. Người ta có thể bên cạnh anh, nói yêu anh, nhưng trước mặt người khác chẳng dám nói yêu anh. Người ta có thể đi cùng anh trên chiếc xe cũ đó, nhưng lại chẳng thể ôm trọn anh trong vòng tay giữa đoạn đường xe cộ đông đúc. Để rồi cuối cùng họ về bên người có thể cho họ những điều kiện tốt hơn, một tương lai tốt hơn, một bộ mặt tốt hơn. Tốt hơn anh, tốt hơn những gì anh có nhiều.

    Anh đã từng có một tình yêu ngỡ là êm đềm hơn, bình lặng hơn. Có thể về chung một nhà, có thể cùng nhau đi làm, nghĩ đến tương lai. Anh lúc đó vẫn xem người ấy là duy nhất, tất cả mọi thứ đều có thể dành cho đối phương, và người ấy vô cùng quan trọng với anh. Thế mà lần nữa anh lại mệt mỏi với những lời nói dối, và rất nhiều thứ che đậy. Người ấy trẻ con buông những lời xúc phạm anh, làm tổn thương anh. Anh tha thứ rất nhiều lần, hòng mong cho nhau cơ hội, có những ngày tốt hơn. Rồi đâu vẫn vào đấy. Đành phải mất nhau, mất nhau mãi mãi. Vì một khi anh đã ra đi, là sẽ không bao giờ quay lại, không bao giờ liên lạc gì nữa cả.

    Và anh đã từng có một tình yêu mà anh nghĩ đó mới chính là hạnh phúc thật sự của cuộc đời mình. Người ấy cho anh những cảm giác rất khác, những cảm giác mà anh chưa bao giờ có. Người ấy khiến anh muốn cố gắng, phấn đấu để có một tương lai tốt hơn sau này, bên cạnh nhau. Người ấy khiến anh muốn cùng xây đắp một mái nhà, muốn gia đình anh cũng yêu thương người ấy, và người ấy cũng yêu thương gia đình anh, muốn cùng là một gia đình. Thế mà rồi thử thách cũng đến, người ấy lặng im, biến mất, chỉ để lại cho anh một chữ "Đợi". Đợi người ấy sẽ quay về tìm, đợi người ấy thật sự sẵn sàng. Anh tình nguyện Đợi, dù chẳng biết sẽ phải đợi đến bao giờ. Nhưng rồi nhận ra chữ "Về" của người ấy càng lúc càng nhạt phai, càng lúc càng rõ ràng rằng: Chắc chắn người ấy sẽ chẳng về nữa rồi. Đến một ngày anh đành phải bỏ cuộc, tình yêu ấm nóng trong tim cũng nguội lạnh dần.

    Em biết không, anh đã từng có những cuộc tình đầy tổn thương như thế. Anh từng khóc thật nhiều, từng nhớ đến điên cuồng, bi lụy đến cố chấp, nhưng rồi trải qua thời gian cũng mờ đi mất, mọi chuyện đều cũng qua, chỉ có những ký ức và những vết thương lòng trong anh là mãi ở lại. Anh thấy mệt thật sự, thấy do dự khi nghĩ đến việc yêu một người. Thật ra độc thân với anh cũng chẳng có gì quá ghê gớm. Chỉ là những buổi sáng đi làm không ai chúc điều tốt đẹp, tối về mệt chẳng ai ngóng trông, thì thôi anh sẽ vui cùng đám bạn qua ngày qua tháng. Anh sẽ nỗ lực kiếm tiền, kiếm thật nhiều tiền, thay vì cứ mãi miết chạy theo những cuộc tình sớm đến chóng đi của thế giới này. Anh quá mệt, thật sự quá mệt, sau những năm tháng dài đó.

    Thế mà rồi ngày em bước đến, anh lại không cầm lòng được, thêm một lần nữa lại yêu, lại tin vào tình yêu, và lại tin yêu em. Bởi vì em khác những người đó. Bởi vì em cho anh cảm thấy em đang dành tình yêu cho anh, thật sự.

    Anh thích lúc em ngốc nghếch nói nhỏ rằng: "Rồi vậy tụi mình có là người yêu của nhau không vậy?". Khác với những người trước anh chỉ cứ thế mà quen thôi, không nói gì cả. Anh tin một người khi muốn nhận một danh phận, tức là một người sẽ biết có trách nhiệm với nó, và cũng thật lòng mong người ta sẽ có trách nhiệm với mình.

    Anh thích những khi em chui vào lòng anh, tự nằm gọn trong vòng tay anh. Luôn muốn thật gần sát anh, luôn muốn được anh yêu thương thật nhiều. Chẳng như ngày trước anh phải luôn chạy theo sau những người chỉ biết làm khổ mình.

    Và anh trân trọng vào ngày lễ đến, em không đòi quà cáp gì cả, cũng không muốn anh mua gì cả. Sợ anh tốn kém. Bản thân em cũng không muốn hơ thua, đua đòi với ai. Cái em cần là tình cảm dành cho nhau, thế là đủ.

    Chưa bao giờ anh nghĩ mình sẽ gặp được một người như em, lại ũng chẳng phải gặp được vào quãng thời gian tốt đẹp nhất, trong tay có vật chất đủ đầy. Anh vẫn đang phải từng bước xây dựng cuộc đời tương lai cho mình, đầy khó khăn với những bước đầu chập chững. Nhưng em vẫn đồng ý ở bên, đồng ý gánh vác cùng,

    Dù con tim anh giờ đây đã chẳng còn nguyên vẹn nữa. Yêu nhưng trong lòng cũng đã bận thêm cuộc sống mưu sinh. Tình yêu giờ đây chẳng còn là tất cả. Nhưng em, vẫn là người anh vô cùng yêu ngàn lần không muốn đánh mất hệt như ngày ấy.

    Và dù chúng ta có được bên nhau bao lâu, kết cục thế nào, thì mỗi giây phút trôi qua anh cũng sẽ đều trân trọng, lần nữa yêu trọn vẹn hết von tim đã đầy những vết khâu vá này.

    #3

    Sau chia tay của một người từng trải, là những phút giây điên cuồng níu kéo, níu kéo hết sức mình, hết lời, hết lòng hết dạ. Vì đã biết, sự hối tiếc khi không sống trọn vẹn cho một cuộc tình, sẽ khiến ta day dứt dằn vặt lâu quên hơn nhiều những đớn đau mất mát, chia xa.

    Sau chia tay của một người từng trải, là buổi sáng mai thức dậy, vẫn phải đến noi làm việc như mọi ngày bình thường. Thậm chí vẫn phải nở những nụ cười thật tươi dù trong lòng buồn đến héo úa. Thậm chí còn phải làm việc nhiều hơn, cố gắng đạt hiệu quả cao hơn, để cuộc sống bản thân phát triển hơn nữa.

    Sau chia tay của một người từng trải, là những sự phân định đúng sai, cái gì nên buông, cái gì nên giữ. Không mù quáng khờ dại, không được quên, không được để tổn hại đến bản thân mình. Một người từng trải, điều quan trọng họ học được là phải yêu chính bản thân mình trước tiên.

    Sau chia tay của một người từng trải, là vẫn vào ra trông ngóng những hoạt động của người cũ. Xem người ấy nói gì, hôm nay đi đâu, gặp ai, làm gì. Liên tục coi người ấy có nhắn gửi gì cho mình không. Một người từng trải sau chia tay, vẫn không thể xem như không có chuyện gì. Vẫn rất nhớ nhung. Vì cũng đã từng yêu thật lòng.

    Sau chia tay của một người từng trải, vẫn có những buổi chạy đi khắp nơi để tìm tiếng cười. Có một vài người sẽ trở lại với hội bạn bè, sau một thời gian trong mắt chỉ có duy nhất người cũ, luôn ở trong thế giới của người ấy. Nhưngmột người từng trải sẽ biết không đi về quá trễ, không thức quá khuya. Không làm hại sức khỏe, cơ thể của mình vì những điều không đáng.

    Sau chia tay của một người từng trải, họ không phải đi tìm kiếm những lời khuyên, những lời thấu hiểu tâm trạng từ những quyển sách, hay từ ai khác. Vì họ đã quá biết lòng mình đang như thế nào, cũng biết cả bản thân phải nên làm gì, đưa ra quyết định thế nào. Chỉ là có đủ dũng khí không mà thôi.

    Sau chia tay của một người từng trải, họ trở về dành thời gian cho những đam mê, sự nghiệp của mình. Họ học những thứ mà trước đây họ muốn học. Họ rèn luyện những việc mà trước đây họ không có thời gian dành cho nó. Bây giờ, họ trở về với cuộc sống độc thân, họ sẽ dành nhiều thời gian hơn cho chính mình. Không phải vướng bận gì nữa, không phải lo nghĩ gì nữa.

    Sau chia tay của một người từng trải, họ không cần phải khóa, phải chặn mọi cách liên lạc với người cũ, như họ đã từng làm ngày trước. Họ cũng không phải xóa đi hết những kỉ niệm, nếu nó không ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại của họ. Họ sẽ an nhiên bình thản mà để lại hết. Để nhìn thấy nhau mà sống tiếp, nhìn thấy để nhớ đã từng đi qua đời nhau, hay thậm chí để hối tiếc vì đã làm lạc mất nhau mãi mãi.

    Và, sau chia tay của một người từng trải, họ vẫn biết khóc/ Vì họ vẫn còn biết đau. Thậm chí đau nhiều hơn họ tưởng. Họ giật mình nhận ra sức chịu đựng của mình vốn vẫn chưa khá lên nhiều như so với mình nghĩ. Chẳng có gì là sẽ chai sạn đi. Chỉ là mọi thứ đều cần thời gian để bình phục. Để lành nguyên lại. Để ta có thể lại yêu, và muốn được yêu. Được hi vọng dù biết sẽ có thể nhận thất vọng. Được tin tưởng dù biết lỡ có ngày bị phản bội.

    Cô đơn đối với những người từng trải sau chia tay, cũng sẽ không nhiều. Vì họ có nhiều việc để làm, có nhiều người để gặp. Một người từng trải, họ biết tìm nhiều mối quan hệ bên cạnh mình hơn là chỉ có duy nhất một người. Họ đã biết mình sẽ có những cơ hội khác. Nhưng, họ cần thời gian nghỉ ngơi, sau những mệt nhoài ở cuộc tình cũ, đã lần nữa khiến lòng họ tổn thương. Chẳng vội vã hăng say đi tìm kiếm, hay bù đắp gì nữa cả.

    Một người từng trải sau chia tay, sẽ có những điều như thế đấy. Cuộc sống của họ nhiều sắc màu, nhiều thứ hơn, không tối đen, trống rỗng như ngày xưa khi đánh mất một người. Nhưng sau một cuộc chia tay, vẫn sẽ là một lần chấn động đến tâm lý, ảnh hưởng đến con đường tình cảm về sau. Trái tim ấy, lại vụn vỡ, rách nát đi thêm một khoảng. Vì họ đã chân thành đưa ra gần như tất cả những gì mà họ có, mảnh trọn vẹn cuối cùng.
     
    Diên Vĩ thích bài này.
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Chia sẻ trang này