Truyện dài A new story - Cập nhật - Élio

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Élio, 10/8/18.

  1. Élio

    Élio Cừu vui vẻ

    Bài viết:
    49
    Đã được thích:
    240
    Điểm thành tích:
    33
    |A NEW STORY|

    Author: Élio
    Category / Genre: Romance
    Status: On-going
    Rating: [T]

    Summary:

    List Chap:
    1|2|3|4|5|6|7|8|9|10
    11|12|13
    ...
     
    Quan tâm nhiều
    The Voice Sheep
    The Voice Sheep bởi Âu Dương Y Điểm, 15/7/19 lúc 21:32
    OTP - Nhiều tác giả
    OTP - Nhiều tác giả bởi Aki Hanabusa, 14/7/19 lúc 17:35
    Nhẹ nhàng à, nhẹ nhàng ơi
    Nhẹ nhàng à, nhẹ nhàng ơi bởi Du., 16/7/19 lúc 22:51
    Báo danh nhận lương tháng 7
    Báo danh nhận lương tháng 7 bởi Din, 15/7/19 lúc 14:53
    Khi tháng Tám đến
    Khi tháng Tám đến bởi Aria, 18/7/19 lúc 15:53
    Bài viết mới
    Cốm
    Cốm bởi Cốm, 19/7/19 lúc 18:39
    Chỉnh sửa cuối: 7/7/19
    Diên Vĩ, Andrea, Din8 others thích điều này.
  2. Élio

    Élio Cừu vui vẻ

    Bài viết:
    49
    Đã được thích:
    240
    Điểm thành tích:
    33
    CHƯƠNG 1
    Claire ghét nhất là đi dự tiệc cưới. Với cô, tiệc cưới thật nhạt nhẽo và phí thời gian. Mỗi khi gia đình cô nhận được một tấm thiếp mời đi dự tiệc cưới, bất kể là của ai, bạn bè hay họ hàng của gia đình, cô đều không hứng thú. Và đương nhiên là cô có lý do cho chuyện đó. Cứ mỗi lần cô tham gia một bữa tiệc cưới là mẹ cô - bà Laura, lại cứ nhăm nhe xem chàng trai nào ở tiệc cưới phù hợp làm con rể bà nhất, và nằng nặc dẫn cô đi làm quen. Thật khó chịu. Cô thích thứ tình yêu xuất phát một cách tự nhiên, chứ không phải thứ tình yêu xuất phát từ điều kiện gia đình hay con mắt của mẹ cô. Trước đây cũng thế, và bây giờ cũng thế. Chẳng có gì thay đổi cả.

    Và cũng chẳng dễ dàng gì để cô có thể thoát khỏi những bữa tiệc cưới, hay nói đúng hơn, là thoát khỏi mẹ cô. Cô ghét phải xúng xính trong những bộ đầm váy không hợp tuổi mà mẹ cô lựa chọn, chứ không phải cô. Cô ghét nhất là trét cả tấn phấn lên gương mặt, nó làm cô già đi trông thấy. Chỉ trang điểm đơn giản một chút là được. Cô ghét và rất ghét, bị mẹ cô đem đi làm quen giới thiệu với những chàng công tử bột, những người được nhắm cho vị trí hôn phu của cô. Từ gã trưởng nam tự cao nhà Bá tước Windsor, đến "con lợn" háu ăn của ông chủ nhà hàng ba sao trên phố Rực Rỡ, và hàng ngàn cái tên không thể chấp nhận khác. Cô ghét tất cả mọi thứ của tiệc cưới từ việc chuẩn bị, cho đến việc cứ giữ một nụ cười giả tạo trên môi để tránh không làm mất mặt người mẹ quyền lực của cô. Tất cả mọi thứ.

    Cơn ác mộng một lần nữa lặp lại. Năm ngày trước, nhà cô lại vừa nhận thêm một tấm thiếp mời dự tiệc cưới. Nhưng tiệc cưới này lại trang trọng hơn những cái trước đó.

    Lần đầu tiên nhà cô được mời tham dự một tiệc cưới Hoàng gia.

    Hiệu sách của gia đình cô là nơi cung cấp sách chủ yếu cho Hoàng tộc, nên nếu nói cô có quen biết với Hoàng tộc thì cũng không khó tin lắm. Và cô có muốn bỏ trốn khỏi tiệc cưới lần này thì cũng không thể được. Vì chủ nhân của tiệc cưới Hoàng gia lần này là bạn đọc sách thân thiết của cô, Công chúa Louisa. Đích thân Công chúa đã chỉ đích danh cô, Claire Crimson, mời cô phải tham dự ngày trọng đại của cô ấy. Công chúa biết, cô rất ghét tiệc cưới, và Công chúa cũng biết, nếu đây là tiệc cưới của cô ấy, thì cô không thể nào không góp mặt.

    Nhưng đây cũng không hẳn là một cơn ác mộng thật sự. Vì mẹ cô - bà Laura, sẽ không tham dự được. Bà đang phải nằm viện vì chứng bệnh thoát vị đĩa đệm của bà. Bà rất buồn vì không thể đi cùng cô, nhưng cô lại cảm thấy điều này thật may mắn làm sao. Không phải là cô vui mừng vì mẹ cô bị bệnh, mà cái may mắn ở đây là nhờ có nó mà cô có thể thoát khỏi sự kiểm soát gắt gao của bà. Cô có thể tự do vận bộ váy mà cô ưng ý, có thể tự do trang điểm cho gương mặt, tự do lựa chọn mọi thứ.

    Twist, người bạn từ thuở bé thơ và cũng là người bạn thân nhất của cô, cũng vinh hạnh được nhận lời mời tham dự. Cả nhà Công tước Marvey đều được mời tham dự. Và cô đang trên đường đến nhà Công tước Marvey để cùng Twist chuẩn bị cho việc tham dự tiệc cưới. Chuẩn bị một mình cũng được thôi, nhưng vì cha cô cũng không thể tham dự được vì ông đang có công tác ở dưới thị trấn Le Lói và không thể trở về ngay lập tức, nên cô phải đến nhà Công tước Marvey và cùng đi với họ. Vậy là cả gia đình cô chỉ có một mình cô tham dự, dù đây là một tiệc cưới Hoàng gia.

    Lúc cô đến nơi, Twist đang mải mê vờn mèo trên ghế sô-pha. Claire thấy con mèo xù lông lên với Twist vì cô nàng lấy mất cuộn len mà nó đang muốn vồ lấy để chơi, nhưng rồi nó chả còn hứng thú nữa. Con mèo đỏng đảnh tên Rosie đó của Twist liếc nhìn Claire một cái trước khi nó nhảy phóc khỏi ghế sô-pha và lần mò ra phía bếp. Thật khó ưa. Claire chưa bao giờ thích mèo, đặc biệt là những con mèo chảnh chọe như Rosie.

    "Tới rồi à, Claire yêu dấu." Twist ngước lên và tươi cười với Claire. "À, cứ để món quà ở đó." Cô nói.

    Claire mỉm cười đáp lại, đặt món quà cưới đã được bọc gói bằng giấy nhám kĩ càng và đẹp đẽ trong một cái giỏ xách đầy những bông hoa ly xinh xắn mà cô đã chuẩn bị lên chiếc bàn thủy tinh bên cạnh.

    "Để tôi gọi người hầu chuẩn bị cho chúng ta." Twist đứng lên và ra hiệu cho Claire đi theo mình.

    "Gia đình cô đã chuẩn bị món quà gì thế, Twist?" Claire hỏi. Độ thân thiết của cô và Twist đủ để cô có thể bỏ đi chữ "Tiểu thư" trịch thượng và đầy phép tắc trong lời nói. Và Twist cũng xưng hô như thế với cô.

    "Việc đó tôi vẫn chưa hỏi cha mẹ. Còn cô?"

    "Một vài cuốn sách hiếm thôi." Claire nói. "Nhà tôi có truyền thống tặng sách cho người khác vào các dịp, dù cho họ có ở tầng lớp nào đi chăng nữa. Mọi người đều xứng đáng để được đọc sách." Cô tiếp tục.

    "Tôi biết mà, tôi đã quá hiểu cô rồi. Hỏi lấy lệ thôi." Twist cười nhẹ. Cô rẽ vào phòng ngủ của mình và Claire theo sau.

    Twist ra lệnh cho một cô người hầu chuẩn bị những thứ cần thiết cho cô và Claire. Cô người hầu vội vã lui.

    "Cô đã gặp Hoàng tử Flynn chưa?" Claire ngồi xuống giường ngủ của Twist, đung đưa hai chân trong không khí.

    Người sẽ trở thành đức lang quân của Công chúa Lousia chính là Hoàng tử của Vương quốc Chạng Vạng, Flynn William. Công chúa kể với cô, hai người yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên, lúc Công chúa Louisa đại diện cho Vương quốc Ánh Sáng sang giao lưu với Vương quốc Chạng Vạng về văn hóa của hai nước. Công chúa nói cô đã bị vẻ thông minh sáng lạng và tinh thần thể thao khỏe khoắn của Hoàng tử làm đổ gục, và Công chúa cũng không ngờ rằng Hoàng tử cũng có cảm tình với mình. Họ tìm hiểu nhau trong vòng một năm và cuộc hôn nhân của họ cũng nhanh chóng được chấp thuận mà không có bất kì sự cản trở nào. Và cả hai nước đều đồng ý lựa chọn Vương quốc Ánh Sáng thơ mộng này làm địa điểm tổ chức đám cưới. Claire khi nghe câu chuyện tình yêu này cảm thấy rất vui mừng cho Công chúa vì cuối cùng, Công chúa cũng đã tìm được bến đỗ của đời mình.

    Twist trút bỏ bộ dáng tiểu thư khi nãy đối với cô người hầu, trở lại với một Twist tự do và phóng khoáng - một mặt khác của cô mà chỉ bộc lộ ra khi ở gần Claire và con mèo Rosie. Cô ngả lưng bên cạnh Claire, nói: "Tôi có thấy ngài ấy một lần, nhưng là từ phía xa. Cô chắc biết, lúc tôi cùng gia đình sang Vương quốc Chạng Vạng du ngoạn ấy. Lúc đó tôi đi ngang qua quảng trường lớn và nhìn thấy ngài ấy đang truyền bá thứ gì đó cho mọi người, nhưng vì ngài ấy nói ngôn ngữ của đất nước họ nên tôi không hiểu lắm và cũng không thể nán lại nghe được."

    Tất cả các Vương quốc của Xứ Sở Thiên Nhiên đều có chung một ngôn ngữ để giao tiếp, nhưng mỗi đất nước thì đều có ngôn ngữ riêng. Và Hội Đồng Liên Hiệp Thiên Nhiên Xứ đã lựa chọn ngôn ngữ của Vương quốc Ánh Sáng để sử dụng làm ngôn ngữ chung vì chúng dễ nói và dễ học nhất.

    "Tôi chưa từng được gặp ngài ấy bao giờ. Trông ngài ấy thế nào?" Claire háo hức hỏi.

    "Tạm ổn." Twist chau mày khi cố nhớ lại dung mạo của Hoàng Tử Flynn. "Rồi tối nay cô cũng sẽ được chứng kiến thôi, vội vàng làm gì. Giờ thì chuẩn bị thôi nào." Twist ngồi bật dậy và tiến về phía phòng tắm, nơi đã có những người hầu đứng đợi.

    "Tiểu thư Crimson, hãy để tôi phục vụ cô." Một người hầu tiến lại gần Claire và cúi đầu cung kính.

    Claire để người hầu chuẩn bị cho cô mọi thứ, từ trang phục đến việc trang điểm cho gương mặt. Đúng là người hầu nhà Marvey, họ biết cô thích gì và cô muốn gì. Cô cũng có thể tự do ra lệnh cho họ làm theo ý mình mà chẳng lo rằng sẽ có mẹ cô càm ràm bên tai.

    Claire được người hầu giúp mình mặc chiếc đầm đen trễ vai bằng lụa, trông sang trọng và tôn dáng. Cô xõa mái tóc cúp đuôi ngang vai và đeo bộ trang sức đá mặt trăng yêu thích. Còn Twist, cô khoác lên mình một bộ váy chấm gót chân không tay trắng tinh khiết, búi gọn mái tóc đen dài lên trên, cài thêm chiếc kẹp bằng bạc hình chiếc lá mà Claire đã tặng mùa hè năm ngoái, trang điểm nhẹ và đeo đôi khuyên tai kim cương nhỏ nhắn.

    Sau khi xong xuôi, Claire và Twist xuống nhà, nơi mà cha mẹ Twist, Công tước và Phu nhân Marvey đang đứng đợi.

    Claire và Twist nhún gối chào.

    "Chúng ta đi nào." Phu nhân Marvey mỉm cười với Twist và Claire khi trông thấy.

    Và họ lên xe ngựa thẳng tiến đến Hoàng cung, mang theo những món quà cưới.
     
    Diên Vĩ, Andrea, Aria4 others thích điều này.
  3. Élio

    Élio Cừu vui vẻ

    Bài viết:
    49
    Đã được thích:
    240
    Điểm thành tích:
    33
    CHƯƠNG 2
    Claire bước xuống khỏi xe ngựa sau Twist với sự giúp đỡ của một người hầu. Cô đưa tay chỉnh lại mái tóc trước khi cùng gia đình Công tước Marvey tiến vào nơi cử hành hôn lễ Hoàng gia trong Cung điện. Những người hầu cầm theo những món quà cưới lập tức theo sau.

    "Xin giới thiệu, Công tước Albert Marvey và Phu nhân Công tước, Lisanna Marvey cùng con gái, Tiểu thư Twast Marvey." Người đàn ông xác nhận vé mời xướng to tên của gia đình Công tước Marvey. Claire trông thấy Twist lén khịt mũi khi ông ta phát âm sai tên cô nàng. Đó đương nhiên là một hành động lén lút và không thể được nhìn thấy bởi người khác, vì nó liên quan đến việc đánh giá phẩm hạnh của một Tiểu thư thuộc dòng dõi quý tộc. Nhưng với Claire thì không sao. Cô biết Twist là một cô gái không hứng thú lắm với việc trở thành một Tiểu thư từ tấm bé, nên ngoài mặt thì cô nàng tỏ ra khá hoàn hảo trong vai trò đó, nhưng bên trong thì lại muốn bay nhảy và tự do làm điều mình thích mà không vướng bận bất kỳ phép tắc nào.

    Người xác nhận vé mời sau khi kiểm tra xong xuôi thì bắt đầu xướng tên Claire: "Xin giới thiệu, Tiểu thư Claire Crimson, một trong những người cung cấp sách chủ yếu cho Thư viện Hoàng gia."

    Claire cùng người nhà Công tước Marvey tiến đến khu vực thu nhận quà cưới của tiệc cưới Hoàng gia, kí nhận và gởi quà. Chợt, Claire nhìn thấy Tiểu thư Faye, con gái ngài Hầu tước Vincent, đang tiến đến chỗ cô. Faye là một người khách quen ở hiệu sách của gia đình cô, có cùng sở thích ăn bánh flan và đọc sách giống hệt cô. Vì thế mà cô và Faye nhanh chóng trở nên thân thiết. Claire lịch sự, nhún gối cúi chào: "Chào cô, Tiểu thư Vincent."

    Faye mỉm cười nhẹ nhàng với Claire, cô nói: "Chào cô, Tiểu thư Crimson. Cô có muốn cùng tôi đi dạo một chút không?"

    "Tất nhiên rồi, thưa Tiểu thư." Claire vui vẻ đồng ý. Cô tạm biệt Twist rồi cùng Faye rời đi.

    "Cô đã gặp Hoàng tử Flynn chưa?" Faye hỏi Claire, cùng một câu hỏi mà Claire cũng đã hỏi Twist trước đó.

    "Nghe nói ngài ấy rất anh tuấn, dù tôi chưa gặp bao giờ." Claire nói, trong đầu cố gắng mường tượng ra khuôn mặt của Hoàng tử Flynn.

    "Công chúa Louisa thật có phúc." Faye lại cười. "Tôi đã gặp qua ngài ấy rồi, anh tuấn hệt như cô nói, hơn nữa lại rất giỏi giang." Cô tiếp tục.

    "Thật vậy ư? Vậy thì thật đáng mừng." Claire nói. Và như nhớ ra điều gì đó, Claire vội hỏi: "Tiểu thư, nghe nói cô sắp đính hôn?"

    Nụ cười tươi tắn vẫn còn nguyên trên khuôn mặt rạng ngời của Faye, cô đáp: "Đúng vậy. Hai ngày nữa, gia đình tôi sẽ đưa ra thông báo chính thức."

    Claire với tay lấy ly rượu vang trên chiếc bàn gần đó, cô bất ngờ: "Vậy ư? Tôi có thể biết trước người đó là ai không?"

    Faye lại đáp: "Người đó sẽ đến ngay thôi." Faye quay người về phía cửa sân lễ, nơi một bóng người cao ráo trong bộ com-plê xanh ngọc lục bảo lịch lãm đang tiến tới. "A, người đó đến rồi. Tiểu thư Crimson, cô hãy nhìn kìa." Faye hào hứng.

    Chàng trai cao ráo với bộ com-plê xanh ngọc lục bảo đã bước đến bên cạnh Faye, lịch thiệp đưa khuỷu tay về phía Faye, và Faye đưa tay nắm lấy.

    "Giới thiệu với cô, đây là Eugene Harrison, vị hôn phu tương lai của tôi." Faye khẽ nép mình về phía Eugene, nói với Claire bằng vẻ mặt không thể hạnh phúc hơn.

    Eugene nở một nụ cười xã giao với Claire. Và Claire cũng thế. Rồi anh ta quay sang thì thầm điều gì đó vào tai Faye, khiến cô nàng cười khúc khích.

    Claire đưa mắt nhìn chàng trai khá quen mắt tên Eugene đứng trước mặt, trong lòng dấy lên bao nhiêu suy nghĩ.

    Eugene Harrison. Con trai thứ của người thương nhân giàu có nhất Vương quốc Ánh Sáng. Đẹp trai, phong độ, lịch thiệp và tài năng. Nghe nói anh ta còn giỏi hơn cả cha anh ta - ông Harrison. Trước đây cô có gặp anh ta một vài lần, nhưng cũng không ấn tượng gì lắm. Cô không hiểu vì sao, nhưng anh ta là ước mơ của mọi cô gái ở Vương quốc này, và là cả thế giới đối với Twist.

    Phải, chính là Twist, Twist Marvey, người bạn thân đáng yêu của cô.

    Faye lại nhoài người nói với Eugene điều gì đó, và anh ta nhoẻn miệng cười. Một nụ cười chết người.

    Claire cảm thấy tiếc nuối thay. Giờ đây, chàng trai quý giá chỉ mới hai mươi tuổi đầu này sắp sửa trở thành vị hôn phu của một người khác, một vị Tiểu thư đầy phẩm hạnh và xinh đẹp. Ước mơ của mọi cô gái sắp sửa tan thành mây khói. Và cô biết rằng, trái tim của Twist cũng sắp sửa vỡ tan.

    Bọn họ lại tiếp tục chuyện trò, như quên mất đi sự hiện diện của Claire.

    Claire có thể nhìn thấy lửa tình trong đôi mắt Faye, nhưng kì lạ, Eugene thì lại không. Dù cho anh ta có tỏ ra lịch thiệp hay thân mật như thế nào, cô cũng không thể nhìn thấy được chút tình yêu nào trong đôi mắt sắc sảo kia. Những vấn đề này phải tinh ý lắm mới nhận ra, nhưng tiểu thư Faye Vincent mà cô biết thì lại không thuộc tuýp người đó.

    Claire thầm thở phào. Cô lên tiếng: "Vậy, tôi xin phép." rồi cúi chào tạm biệt hai người họ. Lúc quay người đi, cô trộm nghĩ, không biết phản ứng ngoài mặt của Twist sẽ như thế nào, mặc dù cô có thể tự mình đoán được điều đó.

    Cô nhấp thêm một ngụm rượu nữa trước khi nghe thấy tiếng chuông đồng hồ lớn vang lên báo hiệu giờ cử hành hôn lễ Hoàng gia đã đến. Tất cả những ngọn đèn trên trần nhà đều đã được tắt hết, chỉ chừa lại những ngọn nến lung linh được đặt trên những chiếc cột thanh mảnh cao ngang thắt lưng ở giữa sân lễ. Và cũng ngay tại đó, trên chiếc thảm đỏ trải dài từ cửa đến sân khấu trung tâm, hai nhân vật chính của bữa tiệc chậm rãi khoác tay nhau tiến vào.

    Công chúa Louisa trông thật xinh đẹp trong bộ váy cưới không thể nào lộng lẫy hơn và bó hoa cưới xinh xắn cô cầm trên tay. Bộ váy cưới xẻ tà bằng lụa trắng ngà dài đến gót chân, ôm trọn lấy thân hình mảnh dẻ nhưng không kém phần bốc lửa của Công Chúa, thêm phần cổ áo xẻ sâu cùng mặt dây chuyền thạch anh rực rỡ tinh tế trên rãnh ngực lấp ló, và Claire có thể nhìn thấy Hoàng tử Flynn liếc trộm nơi quyến rũ ấy vài lần. Quả thật, đàn ông thì vẫn là đàn ông, dù họ có quyền cao chức trọng đến cỡ nào.

    Hoàng tử Flynn cũng trông quý phái không kém. Anh ta khá bảnh trai, đối với Claire thì không hẳn là thuộc dạng đẹp có thể gây thương nhớ cho cô, nhưng tổng thể thì không thể chê vào đâu được với bộ suit đen tôn lên những nét đẹp hình thể kia của anh ta. Vầng trán anh ta khá cao nhờ mái tóc được vuốt keo về phía sau, và thứ làm sự tự tin của anh ta chạm đến đỉnh cao, là nụ cười rạng rỡ cùng hàm răng trắng sáng.

    Công chúa và Hoàng tử thay phiên nhau nói lời tuyên thệ, rồi họ trao cho đối phương chiếc nhẫn cưới - vật tượng trưng cho sự trường tồn của tình yêu trong tiếng vỗ tay không ngớt của khách mời. Và khi cả hai nhoài người về phía trước để trao nhau nụ hôn thề nguyền, cả sân lễ như chết lặng vì khoảnh khắc lãng mạn đó.

    Một cặp đôi hoàn hảo.

    Một tình yêu khiến người người ngưỡng mộ.

    Claire cảm thấy lòng tràn trề những cảm xúc hân hoan của sự hạnh phúc. Nhận thấy khóe mắt mình cay cay, cô đặt vội ly rượu vang xuống chiếc bàn gần kề để tiện cho việc lấy chiếc khăn tay ra khỏi túi xách. Nhưng có vẻ cô đã để quên nó ở nhà.

    Một chiếc khăn tay trắng tinh thơm mùi lan dại bỗng nhiên xuất hiện trước mắt cô và một giọng nói trầm ấm vang lên: "Tôi nghĩ là cô cần nó, thưa Tiểu thư."

    Theo quán tính, Claire ngước lên, và nhìn thấy một chàng trai lạ mặt.

    Anh ta, chết tiệt, thật quyến rũ. Anh ta nhìn cô bằng đôi mắt đại bàng rực lửa, sâu hút và khó đoán. Gương mặt anh ta trông chết người hơn nhờ cánh mũi cao thanh tú hoàn hảo, và bờ môi mà có lẽ là mọi cô gái đều khao khát kia đã gợi cho cô ham muốn được chạm vào làn môi đó dù chỉ một lần.

    Chàng trai thấy cô cứ nhìn chằm chằm mình, tự nhiên bật cười thành tiếng. Ôi, nụ cười phóng đãng của anh ta như muốn bóp nghẹt trái tim cô. Cứ như là cô đang bị bỏ bùa. Cô đã nhìn thấy nhiều chàng trai khá đẹp mã trước đây và chẳng mảy may rung động, nhưng chưa hề gặp ai có một nhan sắc nghẹt thở như anh chàng này.

    "Cô ổn chứ, Tiểu thư?" Anh ta ân cần hỏi, kèm theo một ánh mắt lo lắng.

    "Tôi... ổn." Claire lúng túng đáp.

    "Tiểu thư cầm đi, tôi nghĩ là cô cần nó." Anh ta mỉm cười. Và Claire nhận ra rằng anh ta chưa hề rụt tay lại từ lúc anh ta chìa chiếc khăn tay ra.

    "Cảm ơn." Claire đón nhận chiếc khăn tay. Nhưng chưa kịp đưa lên mặt, cô bị mất đà và gần như muốn ngã. Có ai đó đã vội vàng đi ngang và sơ ý đụng trúng cô. Lúc cô nghĩ rằng mình sẽ té ngã xuống đất thì một cánh tay rắn chắc đã nhanh chóng vòng qua eo cô và giữ thăng bằng cho cô, nhưng việc đó cũng đã vô tình khiến cô như hoàn toàn lọt thỏm vào vòng tay người lạ mặt điển trai kia.

    Claire có thể ngửi rõ mùi lan dại nồng nàn phảng phất trên mái tóc mượt mà kia. Và trước khi để bản thân hoàn toàn đắm chìm vào hương thơm ấy, cô đã lùi lại, chủ động tách khỏi anh ta.

    Nhưng cô lại giẫm phải gấu váy.

    Và lại một lần nữa, cô nằm trọn trong bộ ngực rắn chắc đó.

    "Tiểu thư, tôi tự hỏi, liệu có phải là cô cố ý không?" Chàng trai thì thầm vào tai Claire. Và cô không thể nào trông thấy được nụ cười quái dị của anh ta.

    "Làm... làm gì có." Cô lắp bắp, đẩy anh ta ra.

    Nhưng anh ta lại kéo cô lại gần.

    "Thật xin lỗi nếu tôi đã vô tình xúc phạm cô, thưa Tiểu thư. Nhưng tiết mục khiêu vũ sắp bắt đầu rồi, liệu tôi có thể có cơ hội được làm bạn nhảy của cô không, thưa Tiểu thư?" Anh ta nhìn sâu vào mắt cô bằng ánh nhìn rực lửa như muốn thiêu đốt cơ thể cô khi đưa ra lời đề nghị, rồi trưng ra bộ mặt khẩn cầu.

    Và cô chẳng thể nào từ chối được.

    "Thật vinh hạnh cho tôi, thưa Tiểu thư Crimson." Anh ta nói.
     
    Diên Vĩ, Andrea, Aria4 others thích điều này.
  4. Rùa

    Rùa Missing girl

    Bài viết:
    536
    Đã được thích:
    3,683
    Điểm thành tích:
    120
    Comment cho cô này, thấy truyện hay mà không ai comt thì tôi comt.
    Trước tiên là hình thức, cách trình bày rất dễ nhìn, hợp style của tôi.

    Nội dung tôi thấy khá thú vị, tuy là thể loại romance trên forum không có thiếu, nhưng với một câu chuyện mang bối cảnh mơ mộng đầy huyền bí của phương Tây, nội dung giản đơn nhưng lại có nét gì đó giống như những cuốn tiểu thuyết tình yêu lãng mạng của Châu Âu thật sự làm tôi tò mò.
    Cách hành văn của cô rất hay, với một câu chuyện tình yêu thì cách hành văn mạch lạt là điều giúp câu chuyện dễ đi vào lòng người nhất.
    Về chi tiết thì chỉ mới hai chap, tôi chưa nói được gì nhiều nhưng tôi đã thấy đâu đó mùi lãng mạng nồng nặc trong cả hai chap rồi. Thật ra thì tôi hứng thú với câu chuyện của Twinst hơn là Claire, tôi nghĩ tôi thích thể loại ngoại tình hay tay ba tay bốn gì đấy.

    Dù sao cũng hóng truyện của cô.
     
    Diên Vĩ, Aria, Hạ An2 others thích điều này.
  5. Élio

    Élio Cừu vui vẻ

    Bài viết:
    49
    Đã được thích:
    240
    Điểm thành tích:
    33
    CHƯƠNG 3
    Claire đắm mình vào điệu nhảy cùng với anh chàng lạ mặt điển trai. Cô không hề để ý rằng, cô và anh ta đã di chuyển ra khỏi sân lễ khi đang hăng say khiêu vũ. Tuy nhiên, dù cho họ có đang đứng ngoài ban công, họ vẫn có thể nghe rõ tiếng nhạc khiêu vũ vọng ra từ sân lễ.

    Claire kết thúc điệu Waltz của hai người bằng một cú xoay người. Và trước khi cô kịp buông tay anh chàng kia ra, thì anh ta đã vội đặt một nụ hôn nhẹ lên mu bàn tay cô.

    "Rất tuyệt, thưa Tiểu thư. Tài nghệ khiêu vũ của cô thật đáng ngưỡng mộ." Anh ta nói với giọng cảm kích.

    Claire cười nhẹ. Anh ta đang nói quá lên chăng? Cô cũng chỉ biết một vài điệu nhảy đơn giản, còn việc rành rọt chúng hay không thì cô không chắc, cô vốn đâu dành nhiều thời gian cho việc khiêu vũ. Cô nói: "Cám ơn anh, nhưng anh lầm rồi."

    "Tôi lầm ư? Tôi đã lầm ở chỗ nào thế, thưa Tiểu thư?" Anh ta ngạc nhiên.

    "Thật ra thì tôi không thực sự giỏi ở khoản khiêu vũ đâu." Claire bộc bạch. "Tôi chỉ biết nhảy Waltz, Cha Cha Cha và Salsa thôi." Cô nói tiếp.

    "Thế cũng nhiều rồi đấy Tiểu thư ạ." Anh ta cười.

    "Vậy còn anh thì sao? Anh biết được bao nhiêu điệu nhảy?" Claire buột miệng hỏi.

    "Tôi thì làm sao có thể sánh được với Tiểu thư chứ? Tôi chỉ rành hai điệu Waltz và Rumba thôi." Chàng trai nhẹ nhàng nói.

    Claire chăm chú nhìn anh ta. Cô hỏi: "Rumba thì như thế nào?"

    "Nếu cô muốn, tôi có thể dạy cô, thưa Tiểu thư." Dứt lời anh ta liền bước tới, vòng tay qua eo cô, sẵn sàng cho điệu nhảy.

    Claire gật đầu chấp thuận. Mặc dù cô không hứng thú với khiêu vũ lắm, nhưng nếu biết thêm một điệu nhảy nữa thì cũng chẳng mất mát gì.

    Chàng trai bắt đầu bài giảng bằng lý thuyết cơ bản: "Người nhảy Rumba phải bước trên mu bàn chân, phải thể hiện tính lãng mạn và tình tứ của Rumba giữa hai bạn nhảy bằng những động tác chuyển hông và những động tác thân thể của nhau."

    "Vậy thì chúng ta phải cởi giầy ra thôi." Claire nói, cúi người xuống và bắt đầu tháo giầy.

    Sau khi cởi bỏ đôi giầy của mình, chàng lạ mặt điển trai lại tiếp tục: "Và đặc biệt, người nữ phải tìm cách chinh phục người nam bằng những yếu tố duyên dáng và nữ tính của mình." Vừa nói anh ta vừa chỉ dạy cho cô các bước nhảy đơn giản của Rumba.

    "Duyên dáng như thế nào?" Claire ngờ vực hỏi.

    "Là như thế này, thưa Tiểu thư." Anh ta đột ngột miết tay theo đường cong hình chữ S của eo cô, làm cô không khỏi rùng mình. "Như tôi đã nói, cô phải mạnh ở phần hông, nhưng theo một cách duyên dáng. Và cô cũng phải hòa tan theo những động tác thân thể của bạn nhảy, thưa Tiểu thư." Anh ta uốn mình làm ví dụ cho lời nói.

    Và khi Claire đã dần dần hiểu được điệu nhảy, anh ta đột ngột đặt cho cô một câu hỏi: "Tiểu thư có biết về ý nghĩa của điệu nhảy Rumba không?"

    Claire thật thà lắc đầu.

    Anh ta cười mỉm, sau đó bất ngờ thả cô ra, tiến sát lại gần ban công lộng gió, mơ màng nói: "Đó là một vũ điệu về chuyện tình của các đôi uyên ương. Và nó quá đen tối để một người thanh cao như Tiểu thư đây có thể hiểu được."

    Claire nghiêng đầu, lặng thinh nhìn anh ta. Quá đen tối? Ý anh ta là gì đây?

    "Nếu anh không muốn nói thì tôi cũng không ép." Cô nói, không hề muốn chơi trò kéo đẩy với anh ta. Rồi cô thấy anh ta bất chợt nhìn đồng hồ, và mép miệng anh ta cong lên.

    Anh ta quỳ gối xuống để mang lại giầy, sau đó đứng dậy. Với mọt cách trịnh trọng, anh ta nói, vẻ mặt đầy nuối tiếc: "Thứ lỗi cho tôi, thưa Tiểu thư. Tôi phải đi rồi. Hẹn gặp Tiểu thư sau, nếu tôi có cơ hội."

    Rồi anh ta quay lưng bỏ đi sau khi lịch sự cúi chào.

    Claire tần ngần nhìn theo bóng lưng chàng lạ mặt điển trai khuất dần vào đám đông. Thật khó chịu, ngay cả khi đó chỉ là một bóng lưng, trông nó cũng thật hấp dẫn. Bộ tuxedo đen toàn tập đó hẳn rất hợp với dáng người tiêu chuẩn kia. Và dù là chỉ trong một chốc, cô đã rất muốn đuổi theo anh ta.

    Thật chết tiệt, lại thêm một kẻ nữa sắp trở thành "ước mơ của mọi cô gái", nhưng là phiên bản bí ẩn hơn. Đó là nếu anh ta đủ nổi tiếng bằng Eugene.

    Claire tự trách mình vì đã có những suy nghĩ không đoan chính như thế. Những suy nghĩ mà cô chưa bao giờ nghĩ là sẽ dành nó cho một người lạ mặt. Và rồi cô nhận ra, hình như cô vẫn chưa hỏi tên anh ta.

    Điều kì lạ là, làm sao anh ta lại biết tên cô nhỉ?

    Claire nghĩ, có thể anh ta là một chàng trai với dung mạo khó cưỡng, một chàng trai khéo ăn khéo nói, một chàng trai có thể đánh cắp trái tim của cô gái mình vừa gặp chỉ với một nụ cười, và là một chàng trai mang theo mình sự bí ẩn khó giải thích. Nhưng cô vẫn cảm thấy ở anh ta tồn tại một sự nguy hiểm nào đó. Cô không thực sự cảm thấy an toàn. Trực giác mách bảo cô không nên dây dưa quá nhiều với anh chàng này. Và cô đã tự hứa với bản thân mình rằng nếu sau này có gặp lại, cô sẽ không rung động với anh ta một lần nào nữa, dù cho ở lần đầu gặp gỡ, cô đã bị anh ta hút hồn.

    Claire cúi người và mang giầy vào chân, tạm gạt bỏ những vướng mắc sang một bên, sau đó quay lại trong sân lễ.

    Chỉ vừa mới đặt chân vào sân lễ, Claire đã trông thấy Twist đang tươi cười trò chuyện cùng Eugene Harrison, người mà sắp sửa làm trái tim của Twist tan nát nếu cô nàng biết chuyện. Hoặc, có thể là Twist đã biết. Và đương nhiên, có cả Tiểu thư Faye ở đó, đứng cạnh và khoác tay Eugene.

    Dù là đang ở phía xa, nhưng Claire thừa biết, bộ mặt tươi cười kia của Twist là giả tạo.

    Cô nhớ là Twist và Eugene làm bạn với nhau được một khoảng thời gian rất lâu rồi. Bằng cách nào mà hai người quen nhau thì cô chẳng rõ, Twist cũng không kể nhiều với cô. Mà, biết nhiều cũng không hẳn là tốt.

    Nhưng không phải Eugene là bạn của Twist, thì cũng có nghĩa anh ta là bạn của cô. Cô có gặp qua anh ta vài lần vì anh ta cũng thường xuyên ghé hiệu sách nhà cô, và mới cách đây nửa tiếng, cô cũng vừa gặp anh ta. Nhưng sự thật là, cô và anh ta chưa chính thức nói chuyện với nhau một lần nào. Cô vẫn chưa hề trở thành bạn bè chính thức với người được ví như là "ước mơ của mọi cô gái" đó. Mọi chuyện chỉ dừng lại ở những cái chớp mắt và những nụ cười xã giao. Nếu có thể trở thành bạn bè của anh ta thì tốt, nhưng nếu thời cơ chưa đến, cô cũng không nhất thiết phải cưỡng cầu nó làm gì.

    Trở thành bạn bè thực sự của một ai đó chưa bao giờ là sở trường của cô. Cô là một người khá trầm tính và thờ ơ với những người lần đầu gặp mặt, hoặc những người không quá thân thiết (đương nhiên anh chàng lạ mặt kia là một ngoại lệ). Đó là lý do tại sao đa phần những người kiêu kỳ và khó tính thường hay xa lánh cô, họ cảm thấy cô thật kiêu ngạo và khó gần.

    Và để trở thành bạn bè thực sự của một ai đó chưa bao giờ là điều dễ dàng. Có quá nhiều điều kiện cho hai chữ "thực sự" trong tình bạn. Và Twist là món quà quý giá mà ông Trời đã ban cho cô. Một người bạn thực sự, đối với cô. Và cô cũng thế, đối với Twist. Đây là điều mà hai người bọn cô chưa bao giờ nói ra, nhưng trong thâm tâm mỗi người đều hiểu điều đó.

    Claire bước đến bên Twist trong trạng thái niềm nở. Cô nhún gối với Faye và Eugene, lịch sự: "Chúng ta lại gặp nhau rồi, Tiểu thư Vincent và, anh Harrison."

    Faye và Eugene cúi đầu chào cô.

    "Ồ, Claire. Cô đã ở đâu thế?" Twist quay sang hỏi cô, gương mặt hiền dịu.

    "Ra ngoài ban công với bạn nhảy." Claire đáp tỉnh bơ.

    Twist gật đầu, lại hỏi tiếp: "Anh chàng nào may mắn thế?"

    "Tôi vẫn chưa biết tên anh ta." Claire trả lời bằng một giọng có chút tiếc nuối, chớp mắt vài cái. "Thế còn cô?"

    Twist đảo tròn hai mắt, cô cười và nói: "Tôi không khiêu vũ, chỉ xem thôi. Và tôi tình cờ bắt gặp họ khi họ vừa kết thúc." Twist hướng mắt về phía Faye và Eugene trong lúc họ đang mải mê, ừ thì, tán tỉnh nhau. Theo một cách nào đó.

    Claire thực sự thấy không thoải mái với bộ dạng này của Twist. Cô đang định kéo Twist đi khỏi hai người họ để di chuyển đến chiếc bàn chất đầy đồ ăn gần đó thì giọng cười lảnh lót của ai đó đã giữ cô lại.

    "Xin chào mọi người." Người đó hớn hở nói, tông giọng cố ý chỉnh cao hơn bình thường.

    Claire và Twist không khỏi lắc đầu ngao ngán khi nhận ra giọng nói đó là của ai.

    Cô ta xuất hiện rồi. Claire đã mong cô ta đừng bao giờ xuất hiện trước mặt cô, hay Twist, hay bất cứ người quen nào của cô. Cô ta sẽ chẳng để mọi người yên.

    Cô ta chính là con gái út nhà Tử tước Clark, đồng thời cũng là một kẻ rất khiếm nhã, Rebecca Clark.

    "Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó, Clary Crimson." Cô ta dẩu môi nói, cây quạt trên tay cô ta không ngừng phe phẩy.

    "Tên cô ấy là Claire chứ không phải là Clary, Tiểu thư Clark ạ." Twist khó chịu ra mặt.

    Claire ước gì mình có thể rời khỏi đây, ngay lập tức. Cô không hề muốn nói chuyện với cô ta, hay giao du với cô ta. Cô ta thậm chí còn gọi thẳng tên họ của cô, nhưng lại gọi sai chúng. Thật là một người bất lịch sự. Và cô nghĩ hai chữ "Tiểu thư" mà Twist đã dành cho cô ta không hề xứng đáng một chút nào.

    "Ồ, Tiểu thư Marvey, lâu rồi không gặp cô. Cô vẫn khỏe với con mèo kênh kiệu đó chứ?" Cô ta quay ngoắt sang Twist, tặng cho Twist một lời hỏi thăm chướng tai.

    Claire thở nhẹ. Ít nhất thì cô ta cũng ý thức được địa vị của mình đối với Twist và xưng hô trịnh trọng hơn. Nhưng ngữ điệu thì vẫn không thể ưa nổi.

    "Rosie không hề kênh kiệu, sự thật thì nó chỉ hơi đỏng đảnh một chút thôi. Và tôi vẫn rất khỏe. Cám ơn cô." Twist đáp lời cô ta như một cái máy, ngắn gọn và không cảm xúc.

    "Thật vui khi nghe rằng cô vẫn khỏe, Tiểu thư." Cô ta nói. "Theo tôi thấy thì hai người vẫn cứ dính lấy nhau nhỉ? Hai người vẫn rất thân thiết với nhau à? Thật ngưỡng mộ." Cô ta dùng ánh mắt dò xét quét dọc người Claire và Twist, lên tiếng khen ngợi. Nhưng nếu hỏi về sự chân thành trong lời khen đó thì không ai có thể đảm bảo.

    "Dính với nhau? Cô không còn từ nào khác để dùng cho lịch sự hơn à?" Claire nói, cố kìm nén cơn tức giận.

    "Clary, cô không có quyền lên tiếng ở đây." Cô ta gập cây quạt lại và nói.

    "Claire." Twist gằn lại. "Và cô ấy có quyền." Twist dõng dạc nói.

    "Ồ, Tiểu thư Marvey, đừng quá trẻ con như vậy chứ." Cô ta lại dẩu môi, tỏ ý coi thường Twist. Dù cho cô ta ở vị trí thấp hơn. Ngay sau đó, cô ta đã không còn bận tâm đến Twist hay là Claire, vì sự chú ý của cô ta đã hướng về một người khác.

    Claire có thể thấy sắc mặt cô ta hoàn toàn thay đổi, vẻ kiêu ngạo trước đó đã không còn và thay vào đó là một bộ mặt có phần ngây thơ hơn. Cô ta đang nhìn người đó bằng một ánh mắt mơ màng hơn bao giờ hết. Và nó khiến Claire nổi da gà.

    "Đừng nói là..." Claire buột miệng, nhưng không định nói hết câu.

    Người đã thu hút sự chú ý của Rebecca không ai khác ngoài chàng trai đó, người mà nãy giờ vẫn đang im lặng quan sát cuộc trò chuyện giữa Claire, Twist và Rebecca.

    "Uớc mơ của mọi cô gái" - Eugene Harrison.
     
    Diên Vĩ, Andrea, Aria3 others thích điều này.
  6. Élio

    Élio Cừu vui vẻ

    Bài viết:
    49
    Đã được thích:
    240
    Điểm thành tích:
    33
    CHƯƠNG 4

    Rebecca bước đến trước mặt Eugene, nhún gối chào thùy mị: "Chào anh, anh Harrison. Chắc anh vẫn còn nhớ tôi là..." Cô ta bỏ lửng câu nói, vẻ mặt đầy chờ đợi Eugene sẽ hoàn thành câu nói cho mình.

    Nhưng Eugene nhìn cô ta với ánh mắt lạnh băng. Ánh mắt đó khác hẳn ánh mắt mà anh dành cho Faye, hay cho Twist, hay cho Claire.

    "Anh quen cô ấy à, anh Harrison?" Faye quay sang Eugene, nhẹ nhàng hỏi, cô bất giác níu chặt tay anh.

    "Tôi cũng không rõ, thưa Tiểu thư." Eugene đáp lời Faye, rồi anh nói vói Rebecca, người vẫn đang chờ đợi sự trả lời của anh: "Xin lỗi, thưa Tiểu thư. Nhưng tôi không nhớ là mình có gặp qua cô."

    Sự thất vọng hiện rõ trên gương mặt trét đầy phấn của Rebecca. Nhưng là chỉ trong chốc lát. Và rồi cô ta phẩy quạt ra, nhìn vào mắt Eugene và thất vọng nói: "Anh làm tôi tổn thương đấy, anh Harrison. Tôi là Rebecca Clark, con gái ngài Tử tước Clark, chắc anh cũng biết đấy. Tôi và anh đã từng gặp nhau ở buổi triển lãm đấu giá về những món hàng hiếm của Vương quốc chúng ta vào tháng trước. Và tôi vẫn còn nhớ cách anh nhìn tôi say đắm nhưng sau đó lại lờ tôi đi. Nó làm tôi thật sự khá thất vọng."

    Cách Eugene nhìn Rebecca say đắm? Thật không hiểu nổi. Claire không biết lúc đó Eugene đang nhìn ai nhưng cô có thể chắc chắn rằng anh đã không nhìn cô ta, dù cô không ở đó. Rebecca không phải là người có dung mạo xinh đẹp. Gương mặt cô ta khá tầm thường, đó là nếu nói giảm nói tránh. Hơn nữa, so với tính khí khó ưa của Rebecca thì hầu như không ai muốn tiếp xúc với cô ta, hay thậm chí là nhìn vào cô ta quá lâu. Và Claire không thể hiểu nổi tại sao vẫn chưa có ai đưa Rebecca đi khám. Chứng bệnh hoang tưởng của cô ta có thể làm người khác khiếp sợ.

    Twist khẽ nhíu mày vì câu nói của Rebecca, và Claire chắc rằng Twist cũng đang có những suy nghĩ hệt như cô. Nhưng hình như Rebecca đã nhắc tới buổi đấu giá về những món hàng hiếm, và buổi đấu giá đó đã diễn ra vào tháng trước ư? Đúng rồi, Twist cũng đã ở đó.

    "Chắc Tiểu thư nhầm lẫn gì rồi, tôi không hề nhìn Tiểu thư, và nếu như có thì hẳn tôi đã nhớ ra." Eugene phủ nhận lời nói của Rebecca một cách lịch sự.

    "Tôi nghĩ là trước khi Tiểu thư Clark chào hỏi anh Harrison, thì ở đây vẫn còn có Tiểu thư Vincent." Twist đột nhiên nói với một ngữ điệu lạnh giá.

    Phải rồi, từ lúc xuất hiện đến giờ, Rebecca chưa hề chào hỏi Faye một câu. Dù gì thì Faye vẫn ở một ví trí cao hơn, nên nếu xét theo phép tắc, Rebecca phải là người ngỏ lời chào trước. Nhưng cô ta đã quên hẳn đi sự hiện diện của Faye.

    "Ồ, tôi xin lỗi, thưa Tiểu thư Vincent. Chào cô." Cô ta tỉnh bơ nói.

    Thật trơ tráo. Thậm chí Rebecca không hề tỏ ra hối lỗi một chút nào. Claire có thể nhìn thấy chút không vừa lòng trong mắt Faye, nhưng cô ấy đã cho qua và quay sang thì thầm gì đó vào tai Eugene.

    "Chào cô, Tiểu thư Clark." Faye nói khi thôi thì thầm với Eugene. Cô nhìn sang Claire và Twist, nở một nụ cười: "Rất vui vì được gặp các cô ở đây, nhưng chúng tôi phải đi rồi. Tạm biệt nhé."

    Rồi Eugene và Faye rời đi, không hề nói lời tạm biệt với Rebecca.

    Claire nhìn theo bóng lưng hai người họ và rồi cô chợt nhận ra, Faye vẫn dùng kính ngữ với Eugene, và Eugene cũng thế. Điều này chứng tỏ họ không thân thiết lắm, hoặc chỉ mới quen biết nhau một thời gian gần đây. Và cũng rất có thể, cuộc hôn nhân giữa họ là một sự sắp đặt. Claire không chắc những suy nghĩ của mình là đúng hay sai, nhưng cô linh cảm cuộc hôn nhân này không xuất phát từ tình yêu của cả hai phía. Claire đã không nhìn thấy tình yêu trong đáy mắt Eugene vào lúc đó dù rằng không có sự miễn cưỡng nào được anh bộc lộ rõ ràng.

    Nhưng đây cũng chỉ là những phỏng đoán của Claire mà thôi. Chúng cũng chẳng ngăn cản được hôn sự của Eugene và Faye, cũng như không thể xoa dịu được Twist.

    Quay trở lại với Rebecca, cô ta vẫn chưa thôi tiếc nuối khi Eugene đã rời đi và đứng lầm bầm cái gì đó, một mình. "Chúa ơi, cô ta đúng là đồ lập dị." Claire nghĩ. Và Claire quyết định không quan tâm đến Rebecca nữa, rồi cô và Twist tiến đến nơi Công chúa Louisa và Hoàng tử Flynn - cô dâu và chú rể đang vui vẻ chào tạm biệt với một vài vị khách mời.

    "Công chúa và Hoàng tử kính mến, chúng thần xin trân trọng chúc mừng cho hai người. Chúng thần hy vọng hai người sẽ hạnh phúc bên nhau mãi mãi." Twist, đại diện cho cả Claire, tặng cho Công chúa Louisa và Hoàng tử Flynn một lời chúc phúc từ tận đáy lòng, ngắn gọn và súc tích. Cô và Claire cùng cúi người chào cung kính.

    "Cám ơn hai người." Louisa tươi cười. Cô quay sang Flynn, lần lượt giới thiệu Twist và Claire cho anh: "Giới thiệu với anh, đây là Tiểu thư Marvey và Tiểu thư Crimson. Họ đều là bạn của em."

    Flynn mỉm cười với hai cô gái đứng trước mặt. Anh nói: "Cám ơn các cô, vì đã đến chung vui." Anh cuối người hôn lên thái dương Louisa và rồi hai người họ chìm vào thế giới riêng.

    Claire có thể thề với trời đất là Flynn sở hữu một giọng nói không thể nào tình cảm hơn. Và đương nhiên là anh cũng điển trai nữa. Claire không biết đây là lần thứ bao nhiêu cô thừa nhận Louisa và anh rất xứng đôi, dù rằng sự thật là vậy.

    "Tiện đây, không biết vài ngày sắp tới các cô có rảnh không? Ta có chút chuyện cần nhờ." Louisa đột nhiên nói.

    "Bất cứ điều gì, thưa Công chúa." Claire nói.

    "Chỉ là ngày mốt ta sẽ lên đường sang Vương quốc Chạng Vạng, và ta cần người để bầu bạn. Người hầu không thôi thì chán lắm. Với cả Flynn sẽ khá là bận trong vài ngày tới. Nếu được thì ta muốn các cô đi cùng và ở lại vài ngày với ta. Các cô thấy thế nào?" Louisa giải thích, hướng ánh mắt trông đợi về phía Claire và Twist.

    Claire và Twist khá bất ngờ với đề nghị của Louisa, nhưng hai người các cô thì làm sao có thể từ chối chứ? Dù gì thì sắp tới cũng không có việc gì làm, chi bằng các cô theo Louisa sang Vương quốc Chạng Vạng vui chơi vài ngày. Claire và Twist như hiểu được suy nghĩ của nhau, cả hai đồng thanh đáp: "Thật vinh hạnh cho chúng tôi, thưa Công chúa."

    "Cám ơn các cô." Louisa tươi cười.

    Twist đưa mắt nhìn đồng hồ lớn trên tường đã điểm tám giờ tối, rồi cô nói với Claire: "Claire, đến giờ rồi. Tôi nghĩ là Công chúa và Hoàng tử cũng cần chút không gian riêng, cả chúng ta nữa."

    Claire gật đầu. Cô hiểu ý của Twist. Cô và Twist nhanh chóng chào tạm biệt Louisa và Flynn, rồi hai người rời khỏi sân lễ.

    Lúc hai người tiến về phía chiếc xe ngựa, Claire chợt hỏi Twist: "Thế còn ông bà Công tước thì sao?"

    "Ban nãy người hầu đã thông báo với tôi họ đã rời bữa tiệc sớm hơn dự định, và đang trên đường đến thị trấn Nắng Gắt. Họ có công việc ở đó. Có lẽ sẽ mất cả tuần." Twist đáp lời Claire rồi leo lên xe ngựa.

    "Vậy là đêm nay, chúng ta được tự do à?" Claire nhe răng cười, nhìn Twist đầy ẩn ý.

    Twist nhìn vào mắt Claire, cười ra tiếng. Cô nói: "Đúng thế. Giờ thì về chuẩn bị thôi nào." Rồi Twist nắm tay Claire, kéo cô lên xe ngựa.

    Chiếc xe ngựa phóng đi, và rồi mất hút vào màn đêm.

    * * *

    Chiếc xe ngựa dừng lại trên con phố, trước một cửa hàng đồ chơi cũ kĩ với cánh cửa ra vào được sơn màu xanh da trời đã sờn và những ô cửa sổ không bao giờ có thể đóng kín lại, cùng với chiếc biển hiệu làm bằng gỗ muồng đen chênh vênh dưới mái ngói đỏ bạc màu cứ như thể muốn rơi xuống đất và vỡ tan tành. Cửa hàng nhỏ vắng người bị ép giữa hai căn nhà cao tầng trông cũng xập xệ không kém cạnh khác khiến người ta dễ bỏ qua nó nếu như không biết đến sự tồn tại của nó.

    Twist bước xuống với sự giúp đỡ của cô người hầu và đưa mắt nhìn quanh. Những căn nhà lân cận đã tắt đèn, cả con phố tối đen và không một ai ở gần đó. Chỉ trừ Twist, cô người hầu và chiếc xe ngựa. Cô quay lại và dặn dò với cô người hầu đã đi theo mình đến đây: "Jane, đúng giờ hãy quay lại đón ta."

    Cô người hầu tên Jane hỏi ngược lại Twist với vẻ tò mò: "Thể còn Tiểu thư Claire thì sao ạ?"

    "Cô ấy sẽ đến sau khi vào bệnh viện chăm sóc cho bà Laura." Twist nói. Claire cần phải hoàn thành việc đó nếu như cô ấy muốn được tự do trong đêm nay.

    "Vâng, thưa Tiểu thư." Jane cúi đầu đáp lễ phép.

    Twist xoay người bước đi, nhưng Jane đã gọi cô lại: "Tiểu thư, cô quên thứ này." Jane chìa ra trước mặt Twist một cái túi vải đựng đầy bánh quy và kẹo đường, đợi chờ Twist cầm lấy nó.

    "Ta quên mất. Cám ơn, Jane." Twist mỉm cười và nhận lấy cái túi. Cô không thể nào vào đây mà thiếu mất nó được.

    Jane tạm biệt tiểu thư của mình rồi cô ra lệnh cho chiếc xe ngựa phóng đi.

    Twist nhìn theo cho đến khi chiếc xe ngựa khuất hẳn khỏi tầm nhìn, để lại cô một mình giữa con phố tĩnh mịch. Twist xoay người và bước đến trước cái cửa ra vào màu xanh da trời đã sờn, hít thở sâu và nhẹ nhàng đẩy cửa, bước vào trong tiếng kêu ken két của bản lề.

    Twist đóng cửa lại và bước đi thẳng qua các kệ gỗ trưng bày mấy con rô-bốt đồ chơi bé tí hin đã đóng đầy bụi và mạng nhện, băng qua cả những con thú nhồi bông với những nụ cười được làm bằng chỉ tỉ mẩn và khéo léo đã cũ dưới những ánh đèn leo lét như sắp tắt, để rồi dừng lại trước một cánh cửa nữa. Một cánh cửa trông cổ điển và sáng màu hơn cánh cửa ra vào kia, dù cho chúng được sơn cùng một cái màu xanh da trời thơ mộng.

    Có một cái đầu của một con lật đật đã bị đứt khỏi thân nằm trên một chiếc bàn cao ngang thắt lưng được đặt bên mé phải cánh cửa. Cái đầu từ từ mở mắt rồi trợn hai con mắt to tròn đó lên để nhìn Twist, vì Twist cao hơn nó. Phải mất một vài giây, rồi nó hỏi Twist với cái giọng the thé: "Bài hát yêu thích của tôi là gì, hỡi Twisty yêu dấu?"

    Twist không cảm thấy quá kì lạ về việc cái đầu lật đật này có thể nói chuyện, hay việc nó gọi tên cô một cách thân mật. Nếu người đang đứng đối diện nó là cô của một năm về trước hay bất kì ai chưa từng đặt chân tới chỗ này, thì họ chắc chắn sẽ rất hoảng sợ. Mọi người đều tin rằng, sẽ không có ma thuật ở bất kì đâu trên Vương quốc Ánh Sáng hay bất kì vương quốc nào khác trong Xứ Sở Thiên Nhiên. Ma thuật là thứ bị cấm đoán, vì nhiều lý do. Nhưng nơi này thì khác, vì chủ nhân của nơi này không thuộc Xứ Sở Thiên Nhiên, bà đến từ vùng đất cấm xa xôi - vùng đất Ma Thuật. Và cũng đã nhiều lần Twist hỏi bà về việc làm sao mà bà có thể che giấu được nơi này mà không bị thường dân hay quân đội phát hiện, hay về cả việc tại sao bà lại từ bỏ quê hương mình, thì bà đã từ chối trả lời những câu hỏi kiểu đó của Twist. Và Twist thì không thể làm gì hơn.

    "Cháu lên ba." Twist nói gọn lỏn.

    "Twisty được vào." Cái đầu lật đật nói và cánh cửa được tự động mở ra. "Chúc một đêm tốt lành, Twisty." Nó nói với theo khi Twist bước vào phía bên trong cánh cửa.

    Twist hít thở sâu một lần nữa và cánh cửa dần dần đóng lại sau lưng cô.

    Nếu như ngày hôm nay là ngày tổ chức đám cưới Hoàng gia trọng đại, thì ngày hôm nay cũng là ngày diễn ra một bữa tiệc mà theo như chủ nhân nơi này gọi là "rất hoành tráng", một bữa tiệc cờ bạc. Và bữa tiệc này thì không thể diễn ra mà thiếu sự vắng mặt của Tiểu thư Twist Marvey, không ai khác, là một cao thủ Poker.
     
    Diên Vĩ, Dê Vô Tiện, Andrea2 others thích điều này.
  7. Élio

    Élio Cừu vui vẻ

    Bài viết:
    49
    Đã được thích:
    240
    Điểm thành tích:
    33
    CHƯƠNG 5
    Nơi đây chỉ là một căn phòng nhỏ với bốn bức tường trống trơn và một cái cầu thang xoắn ốc dẫn xuống bên dưới căn phòng. Đứng từ đây nhìn xuống, Twist có thể nhìn thấy ánh đèn le lói hắt lên từ phía dưới tầng hầm. Cẩn thận từng chút một, Twist bắt đầu bước chầm chậm xuống cầu thang. Mặc dù đã rất nhiều lần cô lên xuống cái cầu thang này, nhưng cẩn thận vẫn hơn. Và tiếng giầy lộp cộp của cô đã đánh động đến những người đang có mặt ở dưới tầng hầm.

    Lúc Twist vén bức màn che lên để bước vào căn phòng đối diện cầu thang thì một bóng người nhỏ nhắn từ bên trong đã nhào ra và ôm chầm lấy Twist, làm cô không khỏi giật mình.

    "Em biết là chị mà, Twisty!" Người đang ôm chầm lấy cô reo lên vì vui sướng, giọng điệu nhão nhẹt. "Chị có mang bánh quy cho em không?"

    "Max, tôi đã bảo anh đừng bao giờ giở cái giọng này ra với tôi mà. Còn nữa, buông tôi ra. Nếu không thì sẽ không có miếng bánh quy nào cho anh đâu." Twist lạnh lùng nói, trừng mắt nhìn người đang thoải mái áp mặt vào bụng cô.

    "Ôi Twisty! Chị nói gì thế? Em chẳng hiểu gì hết." Người đang ôm bụng Twist giả ngây, vẫn kiên quyết dùng giọng điệu nhão nhẹt đó.

    "Đủ rồi, Max. Không khéo Twist sẽ chẳng cho anh miếng bánh quy nào thật." Một giọng nữ quen thuộc vang lên.

    Twist khá bất ngờ khi thấy Claire đã đến trước cô, ngồi tại cái bàn gỗ tròn đặt giữa phòng, thư thả nhấm nháp ly trà trên tay. Cô còn tưởng việc chăm sóc bà Laura sẽ mất nhiều thời gian hơn.

    "Chậc, tôi chỉ đùa chút thôi mà." Người được gọi là Max bĩu môi nói, quay lại với ngữ điệu bình thường, anh miễn cưỡng buông Twist ra rồi nhanh như cắt phóng tới cái bàn tròn.

    Twist đi đến chỗ Max, đặt cái túi vải đựng đầy bánh quy và kẹo đường lên bàn rồi kéo ghế ngồi xuống. "Biết bao nhiêu thứ trên đời, sao lại là bánh quy thế, Max?" Cô vừa hỏi vừa mở cái túi ra rồi lấy một miếng bánh quy đưa cho Max.

    Max đón nhận miếng bánh quy với bàn tay nhỏ bé, anh nói: "Sao tôi biết được cơ chứ. Nhưng đúng là nếu không có chúng, thì thật không an toàn." Anh đưa cả miếng bánh quy vào mồm, nhai rôm rốp.

    Max, anh cũng giống như chủ nhân nơi này, là một chàng trai đến từ vùng đất Ma Thuật. Nhưng tiếc thay, vì vài lý do nào đó, anh không thể nào sử dụng được ma thuật. Và dù cho anh đã là một chàng trai mười bảy tuổi khôi ngô, tuấn tú - theo như lời anh tự nói về bản thân mình, thì diện mạo hiện tại của anh không khác gì một đứa trẻ mới lên năm. Nếu mọi người không biết chuyện gì đã xảy ra với anh, sẽ chẳng ai nghĩ rằng anh đã là một chàng trai sắp đến tuổi trưởng thành, sẽ chẳng ai biết rằng anh đã bị một mụ phù thủy ác độc nguyền rủa cả.

    "Nhưng tại sao phải là bánh quy ở Vương quốc Ánh Sáng cơ chứ? Sao không phải là bánh quy ở Vương quốc Bóng Đêm, Vương quốc Chạng Vạng, hay ở chính vùng đất Ma Thuật?" Claire hỏi Max, hai tay đan lại vào nhau.

    Max với tay lấy thêm một miếng bánh quy nữa, anh nói khi cho vào mồm và nhai: "Tôi cũng chẳng biết mụ phù thủy đó nghĩ gì khi quyền rủa tôi nữa. Và cái lý do mà mụ quyền rủa tôi... Ôi, tôi không muốn nhắc tới nó nữa đâu."

    Max bỗng ho sặc sụa vì vừa ăn vừa nói. Twist nhanh chóng rót cho anh một ly trà từ ấm trà để ở giữa bàn, rồi đẩy sang cho anh. Cô nhận ra đây là trà hoa cúc khi nhìn màu sắc của nó. "Nguyền rủa. Anh lúc nào cũng nói sai từ này hết, Max." Cô chỉnh sửa khi Max nốc cạn ly trà.

    "Quy... quyền rủa." Max đặt ly trà xuống, cố uốn lưỡi để phát âm cho đúng, nhưng anh lại lặp lại lỗi sai của mình một lần nữa. Trông anh cứ như là một đứa trẻ nít đang tập nói một cách khó khăn. Mà, đúng là như vậy thật.

    "Nhưng lời nguyền đó là như thế nào thế Max?" Twist hỏi anh. Cô chưa bao giờ có cơ hội để biết cặn kẽ về lời nguyền mà Max mắc phải cả. Đó vẫn còn là một dấu chấm hỏi lớn đối với Twist.

    Nhưng Claire đã thay Max trả lời cô. Cô nàng nhanh nhảu: "Đó thật sự là một lời nguyền khủng khiếp đấy, Twist. Mụ phù thủy đó đã nguyền rủa Max từ một chàng trai hay tự huyễn hoặc về bản thân biến thành một đứa con nít năm tuổi có tật nói ngọng rất kiêu ngạo và nghịch ngợm. Và món quà khuyến mãi của lời nguyền ác độc đó chính là nếu trong vòng hai tuần mà anh ta không được ăn bánh quy ở Vương quốc chúng ta một lần thì mãi mãi lời nguyền sẽ không bao giờ được hóa giải, dù cho mụ phù thủy đó có chết đi chăng nữa." Claire nói một hơi, rồi cô quay sang Max, người bây giờ đang đỏ mặt tía tai, mỉm cười và hỏi: "Có thiếu chi tiết nào không, Max cục cưng?"

    Twist nhận ra chút đùa cợt trong lời nói của Claire. Cô biết là Claire vốn không thích tính tình của Max, nhưng phải thừa nhận rằng cô không đồng ý lắm với cách nói của Claire vì cô biết rằng, với tính cách đó của Max, anh sẽ chẳng để yên cho Claire. Cô không muốn hai người xảy ra xích mích.

    Max kìm nén để không xả lên người Claire cơn tức giận đang sục sôi trong anh, nghiến răng nói: "Về bản chất thì rất đầy đủ, Claire. Nhưng tôi không hề kể với cô rằng tôi là một kẻ hay tự huyễn hoặc về bản thân, kiêu ngạo, hay nghịch ngợm gì cả." Max cố nặn ra một nụ cười cho qua, nhưng mặt anh vẫn còn đỏ. "Và đừng gọi tôi là cục cưng thêm một lần nào nữa."

    Claire làm như không muốn nghe những gì Max vừa nói, cô đảo mắt và đáp trả lại anh: "Thế à? Thế ai là người hay tự nhận rằng mình là một người rất khôi ngô và tuấn tú nhỉ, Max cục cưng?"

    "Đó là sự thật, Claire. Tôi rất khôi ngô và tuấn tú. Sao cô mãi không chịu tin tôi nhỉ? Còn nữa, tôi đã bảo cô là đừng gọi tôi là cục cưng thêm một lần nào nữa cơ mà?" Max gầm gừ, bắt đầu hơi mất bình tĩnh vì sự ngoan cố của Claire, giọng anh có phần giận dữ hơn.

    "Tôi xin lỗi vì đã gọi anh như thế. Nhưng làm sao tôi có thể tin anh khi tôi chưa bao giờ thấy dung mạo thật sự khi trưởng thành của anh chứ? Anh hãy thừa nhận là anh có chút kiêu ngạo đi. Và anh đúng là đã bị biến thành một đứa con nít nghịch ngợm đấy Max. Hãy nhớ lại những gì anh đã làm với Twist khi cô ấy mới bước vào đây đi. Anh thừa biết là cô ấy không thích điều đó." Claire nhoài người về phía Max, chân mày cô nheo lại, nói lí lẽ với Max.

    "Cô! Sao cô..." Max đập bàn đứng phắt dậy, quá giận dữ đến nỗi không thể nói nên lời.

    "Các người đang tính làm loạn bữa tiệc của ta lên đấy à?" Ai đó bước ra từ cánh cửa đen sau lưng Claire, lớn tiếng quát, đồng thời ngăn chặn cuộc cãi vả của Max và Claire.

    Cả Twist, Claire và Max đều nhận ra đó là ai. Bà là chủ nhân nơi này, cũng là người sẽ chủ trì bữa tiệc cờ bạc mà bà cho là "rất hoành tráng" sắp sửa diễn ra, bà Kelly. Bà xuất hiện với mái tóc bạc nửa đầu không được chải chuốt gọn gàng, mặc một cái áo choàng đen cũ kĩ và gương mặt đầy nếp nhăn không mấy vui vẻ.

    "Bà thật sự sẽ tổ chức một bữa tiệc ư, bà Kelly? Theo cháu thấy thì nơi này không giống như là sẽ diễn ra một bữa tiệc đấy ạ." Twist nói, có phần dè chừng. Cô đảo mắt xung quanh căn phòng và thấy nó không khác với mọi khi cô ghé đến, vẫn là căn phòng bừa bộn với những màu sắc trung tính quen thuộc. Và cô cũng vô tình trông thấy gương mặt Max lộ ra biểu cảm ngạc nhiên vì lời nói của cô.

    Twist bỏ qua biểu cảm đó của Max, lại lia mắt lên xuống. Cô vẫn nhìn thấy cái nón bỏ đi của Max và mấy trái banh đồ chơi (có vẻ là của cửa hàng) vẫn nằm lăn lóc dưới sàn, cái chổi cũ rách te tua mà cô chẳng bao giờ thấy bà Kelly đụng đến vẫn nằm ở góc tường chất đầy những thứ linh tinh vụn vặt bụi bặm, và mấy cái mạng nhện giăng đầy trên trần nhà vẫn y như cũ, thậm chí còn có thêm một vài cái nữa. Căn phòng này dường như không được quét dọn sạch sẽ hay trang hoàng bất cứ thứ gì để chuẩn bị cho một bữa tiệc đúng nghĩa chứ chưa nói đến một bữa tiệc thật hoành tráng. Và Twist đang rất hoang mang vì điều này.

    "Cháu thấy Twist nói đúng đấy ạ, bà Kelly. Thật chẳng giống chút nào. Sẽ thật buồn nếu không có một bữa tiệc cờ bạc nào vì cháu còn đang rất mong được xem Twist chơi Poker cơ." Claire nói với giọng tiếc nuối. Rồi cô nàng quay phắt sang Max, hỏi anh: "Anh sống cùng bà ấy ở đây, anh có biết rằng bà ấy sẽ tổ chức một bữa tiệc không?" Chắc chắn là Claire cũng đã trông thấy bộ mặt ngạc nhiên của Max.

    "Tôi chẳng biết gì cả." Max trả lời Claire, có vẻ như cơn giận dữ khi nãy đã qua đi. "Họ nói thế là sao, bà Kelly? Một bữa tiệc ư?" Anh rời mắt khỏi Claire và nhìn bà Kelly chằm chằm. Rồi như sực ngộ ra điều gì, anh lại quay qua hỏi Claire: "Cái gì? Poker ư? Chỉ với nhiêu đây người thôi sao?"

    "Tôi còn không biết là có được chơi hay không nữa, Max. Với cả, trên hai người là có thể chơi rồi. Đến cả luật cơ bản mà anh cũng không biết sao?" Claire ngán ngẩm nói.

    Ánh mắt Max bắt đầu hỗn loạn, anh ca thán: "Bà Kelly ơi! Chuyện này là sao?"

    "Các ngươi ồn ào quá! Ta sẽ giải thích sau, quá nhiều câu hỏi rồi đấy." Bà Kelly khó chịu nói. Bà vớ lấy cái ghế đẩu gần đó và bước đến bên cái bàn tròn nơi ba người Twist, Claire và Max đang ngồi. "Kẹo đường của ta đâu, Twist cháu yêu?" Bà hỏi khi vừa ngồi xuống.

    Twist lấy ra từ túi vải mấy viên kẹo đường mà cô đã mang theo và đưa nó cho bà Kelly. Bà Kelly nhận lấy và bắt đầu bóc kẹo.

    "Bà thật sự thích kẹo đường đến thế ư, bà Kelly? Bà có chắc là bà còn đủ răng để... Á!" Max chưa kịp nói hết câu thì anh bất ngờ bật ngửa ra sau và té xuống sàn, la oai oái.

    "Ta thừa nhận là ta đã già, Max. Nhưng nếu ngươi còn bình luận thêm một lời nào nữa về sở thích của ta thì ta cũng không ngần ngại tặng cho ngươi thêm một lời nguyền nữa đâu." Bà Kelly nói với giọng đanh thép.

    "Bà sẽ không làm thế đâu."

    "Ồ, ta có thể đấy."

    "Mặc kệ anh ta đi, bà Kelly. Giờ hãy nói chúng cháu biết bà đang tính làm gì đi ạ." Claire kết thúc cuộc đối thoại của hai người và nhìn Max đang ăn vạ dưới sàn với ánh mắt không thể lạnh lùng hơn.

    Bà Kelly vẫn tiếp tục bóc kẹo và bắt đầu giải thích: "Thật ra thì sắp tới đây ta sẽ khá là bận rộn, không thể mời các cháu đến chơi thường xuyên, nên đã nói phóng đại hơn một chút để các cháu có mặt đông đủ. Sẽ chẳng có bữa tiệc cờ bạc nào cả đâu, chỉ là ta muốn hôm nay các cháu đến đây và làm vài ván Poker với ta thôi. Nếu may mắn thì ta có thể kiếm thêm chút đỉnh." Dứt lời, bà thảy viên kẹo đường vào trong miệng.

    "Sao bà không nói huỵch toẹt ra luôn cho rồi." Max nói, tự lúc nào đã đứng dậy và ngồi lại ngay ngắn.

    "Ta chỉ muốn Claire và Twist có mặt đông đủ. Ngươi không thấy có lúc thì chỉ có Claire đến được, và có lúc thì chỉ có Twist đến được thôi sao? Trước đây thì không sao, nhưng bây giờ thì khác, Max. Ta đã biết trước hôm nay sẽ là dịp thích hợp để hai đứa nó có thể cùng nhau có mặt trước khi ta vùi đầu vào công việc và có thể không được gặp hai đứa nó thường xuyên." Bà Kelly giải thích rõ cho Max.

    Twist gật gù sau khi nghe bà Kelly nói. Cô thắc mắc: "Nhưng công việc gì mà quan trọng thế ạ?"

    "Ồ cháu yêu, cháu không cần phải biết nhiều về..."

    "Bà Kelly ơi, cháu đến rồi đây." Twist bỗng nghe thấy một giọng nam trầm quen thuộc và cô cảm thấy như toàn thân đã bị đóng băng.

    Giọng nói ấm áp này, Twist đã nghe qua rất nhiều lần. Giọng nói ấm áp này, từ lâu đã khắc sâu trong lòng Twist. Giọng nói ấm áp này, cũng là thứ đã gây cho Twist biết bao nhiêu là thương nhớ. Và giọng nói ấm áp này, là của anh, người mà hằng đêm Twist luôn mơ về.

    Twist quay đầu lại và thấy anh đứng đó, ngạc nhiên nhìn cô, cũng hệt như cô lúc này.

    Eugene.
     
    Chỉnh sửa cuối: 7/6/19
    Diên Vĩ, Dê Vô TiệnAndrea thích điều này.
  8. Élio

    Élio Cừu vui vẻ

    Bài viết:
    49
    Đã được thích:
    240
    Điểm thành tích:
    33
    CHƯƠNG 6
    Eugene đứng đó, nhìn chằm chằm những người đang có mặt trong phòng, biểu cảm ngạc nhiên trên gương mặt của anh vẫn không hề tắt. Và hình như anh không có ý định bước vào trong.

    Eugene đang mặc một chiếc áo sơ mi màu ngà bên trong, khoác ngoài một chiếc áo khoác da màu nâu sẫm có phần bụi bặm và mặc một chiếc quần tây đen thay cho bộ com-plê xanh ngọc lục bảo đắt tiền mà anh diện khi tham dự hôn lễ Hoàng gia. Và dù cho mái tóc đen của anh bây giờ có phần bù xù hơn một chút, nhưng cũng không thể phủ nhận rằng anh vẫn rất bảnh trai. Ít nhất là trong mắt Twist.

    "Đến rồi thì hãy mau vào đây đi, Eugene." Bà Kelly hân hoan nói khi thấy Eugene cứ đứng tần ngần ở cửa.

    Dường như chỉ đợi câu nói đó của bà Kelly, Eugene ngay lập tức bước về phía cái bàn tròn. "Chào mọi người." Anh nói lịch sự. Rồi không đợi mọi người chào lại, anh quay sang bà Kelly, người vẫn không thể ngừng việc cho mấy viên kẹo đường liên tiếp vào mồm, và anh nói: "Bà không hề nói với cháu là có nhiều người đến thế này."

    "Ta thấy nó cũng không cần thiết lắm. Toàn người quen của cháu còn gì." Bà Kelly đáp lời anh một cách thản nhiên.

    Eugene lại đảo mắt sang Twist và Claire. "Cũng không hẳn ạ." Anh nói khi dừng mắt tại Max.

    "Tôi đâu có biết anh chàng này, bà Kelly. Bà đừng có gom cả tôi vào chứ." Max nhìn Eugene, nói với tông giọng quãng tám như thể anh lo sợ rằng bà Kelly sẽ không nghe thấy những gì anh nói. "Tôi đã ở đây suốt, nhưng tôi chưa bao giờ nhìn thấy ờ, người nào ờ, có gu thời trang quái dị như anh ta." Max giả bộ thì thầm mấy từ cuối cùng, nhưng thì thầm kiểu anh thì dù có đứng cách mấy dặm cũng có thể nghe thấy rõ ràng.

    Twist khẽ nhíu mày nhìn Max, tỏ vẻ ái ngại với ý kiến của anh. Theo cô, thời trang của Eugene hoàn toàn rất bình thường. Cô không hiểu tại sao Max lại cho rằng nó quái dị. Và cô thấy Max có vẻ dè chừng với cái trừng mắt mà Claire dành cho anh như thể muốn nói rằng: "Ồ, anh thật là khiếm nhã."

    Eugene nhướn mày, anh chưa từng gặp một đứa con nít năm tuổi nào mà vô lễ như Max. Nhưng anh không nói gì cả. Việc mà bây giờ anh cần làm là đảo mắt xung quanh căn phòng để tìm cho mình một cái ghế, chứ không phải là để bụng mấy câu nói của Max. Anh không thể cứ đứng mãi như thế này. Anh cần được ngồi xuống.

    "Nếu anh cần," như đọc được ý nghĩ của Eugene, Twist chỉ tay vào cái ghế đẩu gỗ nằm ở góc phòng, cạnh bên cây chổi rách te tua, cô nói tiếp: "Thì có một chiếc ghế đằng kia, anh Harrison."

    Eugene ngay lập tức nhìn theo hướng chỉ tay của Twist, cười mỉm khi nhìn thấy chiếc ghế. "Cám ơn cô, Tiểu thư Marvey." Anh nói, trao cho Twist một nụ cười trước khi di chuyển đến góc phòng.

    "Ồ, ngươi không hẳn là đã ở đây suốt, Max." Bà Kelly lè nhè đáp lời Max trong lúc quan sát Eugene đang phủi bụi trên bề mặt chiếc ghế đẩu mà Twist đã chỉ. Bà đợi cho Eugene nhắc ghế ngồi xuống bên cạnh bà rồi nghiêng người sang thì thầm gì đó với anh.

    "Tôi đã ở đây suốt." Max khẳng định, giọng anh chắc nịch. Anh cảm thấy khá khó chịu khi mà bà Kelly nói chuyện với anh mà lại không hề nhìn anh.

    "Nhưng mà đó là từ khi ngươi đến đây." Lần này thì bà Kelly cũng đã chịu nhìn Max và thôi ăn kẹo đường. "Còn trước đó, thì không. Ta chỉ nói thế thôi, ngươi đủ hiểu rồi chứ hả?"

    "Nhưng cũng đừng gom tôi vào chứ." Max bĩu môi, nhìn qua chỗ khác.

    Lần này thì thay vì bà Kelly, Claire lên tiếng: "Sao anh lại có thể chấp nhặt mấy chuyện cỏn con này thế, Max? Tôi thật sự không hiểu anh đang nghĩ cái gì nữa."

    "Ồ, cô không cần thiết phải hiểu đâu." Max lầm bầm, không quan tâm đến cái nhìn khó chịu đó của Claire.

    Twist thở dài thườn thượt, ngán ngẩm vì Max và Claire lại bắt đầu gây hấn với nhau. Nhưng cô điếng người khi Eugene bất chợt ghé sát vào tai cô và thì thầm điều gì đó mà cô quá ngạc nhiên đến nỗi không thể nghe lọt chữ nào.

    Và Twist không muốn để Eugene nhìn thấy đôi tai đang đỏ lựng của cô.

    "Hãy kiềm chế nào." Twist tự nhủ với bản thân. Rồi cô mở to mắt, cố làm bộ mặt có-vẻ-như-là-không-nghe-thấy-gì khi hỏi ngược lại Eugene: "Anh vừa mới nói gì thế? Tôi nghe không rõ lắm."

    Twist không biết Eugene đang nghĩ gì qua ánh mắt khó hiểu đó của anh.

    Eugene ngập ngừng một chút, nhưng rồi anh đáp: "Không có gì."

    "Max không có ác ý gì đâu." Twist đột nhiên nói. Cô không hiểu vì sao mình lại nói đỡ cho Max ngay lúc này. "Anh ta làm thế là vì muốn gây sự chú ý thôi. Anh biết đấy, Max thực sự không phải là một đứa trẻ vô lễ." Twist giải thích cho Eugene.

    "Vậy thì Max là một đứa trẻ ngoan à?" Eugene hỏi, có chút ngờ vực trong giọng nói.

    Twist phì cười vì câu hỏi của Eugene. "Không, không phải. Anh ta không phải là một đứa trẻ ngoan đâu." Cô nói khi cố nén nụ cười vừa bật ra.

    Vẻ khó hiểu ngày càng lộ rõ trên gương mặt Eugene và Twist thì không thể không ngừng cười vì màn đối thoại này.

    Claire thôi cằn nhằn Max khi nhìn thấy Twist cười, cô thắc mắc: "Cô cười gì thế, Twist?"

    Twist đưa tay lên che đi nụ cười trên gương mặt, cô lắc đầu, tỏ ý không có gì.

    "Có vẻ như chúng ta đã đi quá xa chủ đề ngày hôm nay." Bà Kelly nói với vẻ bồn chồn. "Giờ thì ta bắt đầu được rồi chứ..."

    "Khoan đã." Max ngắt lời bà Kelly.

    "Ngươi lại muốn gì đây, Max?" Bà Kelly chán nản nói.

    "Chúng ta bắt đầu mà không có cá cược gì ư?" Vẻ lém lỉnh hiện rõ trên gương mặt trẻ con của Max, như thể anh đang mưu tính chuyện gì đó rất mờ ám.

    "Ngoài tiền ra," Claire với tay lấy ấm trà và rót cho mình một ly, "Anh còn muốn gì nữa?" Cô vừa nói vừa nhấp nháp ly trà.

    Max nháy mắt với Claire, từ chối trả lời cô. Rồi anh chồm người tới, hỏi bà Kelly: "Bà Kelly, chúng ta còn bia chứ hả?"

    "Bia?" Claire nhắc lại, cô nheo mắt nhìn Max. "Anh muốn chúng ta uống bia sao? Vào giờ này ư?" Claire gần như rống lên. Cô không tin nổi là Max muốn cô và mọi người uống bia vào giờ này để cá cược cho vài ván Poker. Làm sao mà Max có thể đưa ra đề nghị điên rồ đó?

    "Tôi biết cô uống không giỏi, Claire. Và tôi cũng biết chắc rằng cô sẽ không phải uống không nhiều đâu. Dựa vào khả năng của cô." Max nhún vai.

    "Đã gần khuya, Max. Tôi không muốn trở về nhà và để người hầu nhìn thấy mình trong bộ dạng say xỉn đâu." Claire nghiêm giọng nói, ly trà trên tay đã cạn. Max biết cô không giỏi trong trò Poker, cũng biết rằng tửu lượng cô không tốt. Và cô chắc chắn rằng anh đang cố bày trò này ra để trả thù cô. "Người hầu chắc chắn sẽ mách cha mẹ tôi về việc tôi đã uống."

    "Đâu đến mức đó. Chúng ta chỉ chơi một vài ván, và chỉ những người thua mới phải uống thôi. Chỉ những người thua." Max lặp đi lặp lại cụm từ "chỉ những người thua," cười lém lỉnh.

    "Ý tưởng hay đấy, Max." Bà Kelly lên tiếng tán thành. "Các cháu thấy thế nào?" Bà Kelly chuyển ánh mắt sang Twist và Eugene, hai người mà nãy giờ vẫn giữ im lặng.

    "Khoan đã, Twist. Đừng nói với tôi là cô sẽ đồng ý nhé." Claire quay phắt sang Twist.

    Twist chỉ cười mỉm, rồi cô gật đầu. Mọi người nghĩ những tiểu thư đài các thì thường không thích uống bia hay đơn giản là không được uống, nhưng Twist thì khác. Cô không sợ việc phải uống bia nếu thua vì cô biết tỉ lệ thua của cô là khá thấp. Hơn nữa, cô rất thích uống bia, và cô uống rất tốt. Cha mẹ cô cũng biết điều này nên cô cũng không lo ngại việc người hầu sẽ đi mách với họ như Claire. Sau tất cả thì, cô không có lý do gì để từ chối cả.

    Claire lại nhìn Eugene với ánh mắt tràn đầy hy vọng.

    Nhưng Eugene lại cười xin lỗi với cô.

    "Vậy là quyết định nhé." Max búng tay, reo lên trong niềm vui sướng. Anh nhảy phóc ra khỏi ghế và lon ton đi đến cái tủ nhỏ treo trên tường ngay sau lưng Claire.

    "Khoan đã, bia thường hay là..." Claire quay đầu lại, ngập ngừng như thể cô rất sợ hãi nếu buộc phải nói hết câu.

    Max nhón chân mở của tủ, lấy ra hai chai bia lớn chưa được khui nắp.

    Claire câm nín khi nhìn thấy nhãn hiệu được dán trên thân hai chai bia, dù bàn tay bé nhỏ của Max đã che đi một nửa.

    Max trả lời Claire khi ôm hai chai bia vào lòng, tỏ vẻ nâng niu: "Bia chuồn chuồn."

    Và Max kịp nhìn thấy sắc mặt Claire tái nhợt trước khi anh đi vòng qua cô và trở lại chỗ ngồi.
     
    Chỉnh sửa cuối: 6/7/19
    Diên Vĩ, Dê Vô TiệnAndrea thích điều này.
  9. Élio

    Élio Cừu vui vẻ

    Bài viết:
    49
    Đã được thích:
    240
    Điểm thành tích:
    33
    CHƯƠNG 7

    Twist thầm nở nụ cười miễn cưỡng khi một lần nữa cô lại bất đắc dĩ trở thành người chiến thắng. Cô đảo mắt và thấy bà Kelly và Eugene thì hầu như không nói gì, Max thì có vẻ mặt trông rất tức tối. Còn Claire, thì đã gục từ lúc nào.

    "Thật không công bằng!" Max nói một cách bực dọc. Đây không phải lần đầu anh thua Twist trong trò Poker, vậy mà anh vẫn không chịu chấp nhận rằng mình chơi dở tệ. Tất nhiên, là vì lòng sĩ diện.

    "Không công bằng chỗ nào cơ?" Twist bình thản đẩy nhẹ ly bia chuồn chuồn đã được rót đầy về phía Max. "Cái này là anh đề xuất đấy nhé." Cô nói thêm. Đúng là Max, anh chẳng bao giờ chịu thua bất kỳ ai. Nhiều lúc Twist thắc mắc không biết liệu Max có phải là đàn ông hay không, anh chàng quá hiếu thắng.

    Max hậm hực nhận lấy ly bia và nốc cạn. Anh lè nhè: "Thôi không chơi nữa."

    "Tốt nhất nên là như thế." Twist nói, cũng lại nhân cơ hội mà trộm nhìn Eugene. May mắn là Eugene không phát hiện ra. Anh đang mãi trầm ngâm suy nghĩ về điều gì đó. Chúa ơi, làm sao mà anh có thể đẹp trai đến thế? Dù chỉ là một dáng vẻ trầm tư?

    Bà Kelly liếc nhìn chiếc đồng hồ hình hạt đậu trên tường, thốt lên: "Đã giờ này rồi cơ à? Ta nghĩ đã đến lúc các cháu phải về nhà rồi."

    Twist bị lời nói của bà Kelly kéo về thực tại. Cô đưa tay vuốt tóc, đồng tình đáp lời: "Cháu cũng nghĩ thế. Cũng đã quá giờ giới nghiêm mất rồi." Ngập ngừng một chút, Twist mạnh dạn hỏi: "Nhưng mà bà Kelly này, bà sắp phải rời xa chúng cháu hay sao?" Cô thật sự tò mò lý do bà Kelly lại muốn gặp bọn cô. Cô biết mọi thứ không đơn thuần chỉ là bà Kelly bận công việc. Có điều gì đó bí ẩn trong chuyện này và cô nghĩ mình cần làm sáng tỏ nó.

    Bà Kelly nhướng mày nhìn Twist như thể bà không hiểu cô đang nói gì. Và bà nói: "Ồ không cháu yêu, không hẳn là như thế. Chỉ là ta sẽ bận rộn hơn một chút. Vì thế mà ta sẽ phải đóng cửa nơi này một thời gian."

    "Cho dù bà có đóng cửa hay mở cửa thì bà cũng đâu người khách nào." Max một tay chống cằm, cười đểu nói. "Tôi thề là tôi sẽ chẳng bao giờ bước chân vào một cửa tiệm nào bụi bặm và ế xệ như thế này. Thiệt sự."

    Max nhận được một cái lườm nguýt từ bà Kelly ngay khi anh vừa dứt câu nói.

    "Ồ Max, anh đã bước vào rồi đấy thôi." Twist cười khúc khích. "Anh thừa biết đấy chỉ là vỏ bọc thôi mà. Thử nghĩ nếu quân đội phát hiện ra nơi này xem. Mà, anh sẽ chẳng dám tưởng tượng đâu."

    "Ồ phải, một vỏ bọc hết sức hoàn hảo. Tôi phải biết ơn nó, biết ơn nó lắm chứ." Max đáp lời Twist, mang theo chút bỡn cợt trong lời nói. Nhưng Max quay lại chủ đề chính rất nhanh chóng, anh quay sang bà Kelly, hỏi với vẻ nghiêm túc: "Bà thực sự muốn làm điều đấy ư, bà Kelly?"

    Twist cùng Eugene đồng loạt nhíu mày, đăm đăm nhìn bà Kelly. Điều đấy là điều gì cơ?

    Và khi bà Kelly nhoài người tới để lấy thêm một viên kẹo đường, bà nói: "Phải, trước khi mọi thứ quá muộn."

    "Quá muộn gì cơ?" Claire bỗng bật dậy và thốt lên làm mọi người một phen hú vía. Gương mặt cô vẫn còn ửng đỏ do phải uống quá nhiều bia chuồn chuồn và mái tóc cô rối bù hẳn lên. Trông lộn xộn hết sức. Nhưng ngay sau đó, cô ụp mặt xuống bàn và lại tiếp tục ngủ, cũng nhanh như lúc cô vừa bật dậy.

    "Đúng là ngay từ đầu tôi không nên lôi cái trò cá cược này ra mới phải." Max nhìn bộ dạng xỉn ngoắc cần câu của Claire, cảm thấy hơi có lỗi chút ít.

    "Ờ... Tôi đã thắc mắc nãy giờ, nhưng mà cậu bé này được phép uống bia sao?" Eugene đột ngột ghé sát tai Twist và thủ thỉ. Một lần nữa. Đương nhiên là anh không biết hành động này của anh nguy hiểm đến nhường nào.

    Thêm một điều hiển nhiên nữa là anh không biết rằng bà Kelly và "cậu bé" mà anh vừa đề cập hoàn toàn có thể nghe rõ mồn một từng câu từng chữ mà anh vừa thì thầm với Twist. Căn phòng chỉ gồm năm người thôi mà giọng nói của anh thì quá trầm, mà nhiêu đó cũng đủ để người khác nghe thấy.

    Đáp lại anh là cái nhìn thông cảm của bà Kelly, ánh mắt trốn tránh của Max và nụ cười bí ẩn của Twist.

    Eugene cảm thấy thật khó hiểu. "Thế là thế nào cơ?"

    "Tôi nghĩ là tôi phải đưa Claire về rồi, anh Harrison." Twist lấy tay phủi lại chiếc váy cho phẳng phiu, mỉm cười đứng dậy. Cô đoán bà Kelly chưa nói gì với anh. Dù gì thì bằng cách nào đó anh cũng quen biết bà Kelly, ít nhiều cũng biết thân phận của bà, cho nên cô cảm thấy chuyện của Max cứ để anh từ từ khám phá cũng chẳng sao. Chủ đề này nên dừng lại ở đây thôi.

    Eugene không nói gì, anh chỉ im lặng và nhìn Max. Không ai biết anh đang nghĩ gì.

    Max quét mắt qua Eugene, giang hai cánh tay nhỏ nhắn che ngang ngực, anh nói với giọng the thé: "Đừng nhìn tôi với ánh mắt thèm muốn đó chứ!" Anh chàng còn giả bộ ngại ngùng.

    "Xin lỗi, tôi không cố ý." Eugene mím môi đáp, cảm thấy hơi khó xử vì điệu bộ của Max. Thế thì anh sẽ bị hiểu lầm mất.

    Twist và bà Kelly đứng một bên che miệng cười tủm tỉm.

    Twist đi vòng qua Eugene và tiến đến chỗ bà Kelly, cúi người thơm một cái vào má bà. Cô nói: "Cháu sẽ gặp lại bà sau."

    Bà Kelly đáp lại Twist cũng bằng một cái thơm vào má. "Gặp lại cháu sau, cháu yêu."

    Twist tiến đến chỗ cô bạn thân đang mơ màng ngủ không biết trời trăng gì, đỡ cô nàng đứng dậy một cách khó khăn và rời đi. Claire cũng nặng quá đi. Nhưng khi Eugene dùng ánh mắt tỏ ý giúp đỡ thì cô lại từ chối.

    Eugene chào tạm biệt bà Kelly và anh cũng nhanh chóng theo sau Twist và Claire.

    Đợi cho đến khi bóng lưng ba người đi khuất, bà Kelly nói với Max, người vẫn đang giữ bộ dạng e thẹn xấu hổ từ nãy đến giờ, "Mau thu dọn đồ đạc, chúng ta khởi hành."

    Max giật mình. "Hả? Đi đâu cơ?"

    * * *

    Claire choàng tỉnh giữa cơn đau đầu dữ dội. Cô chớp chớp đôi mắt, cố lấy lại sự tỉnh táo. Cô cảm thấy cực kì khó chịu. Chắc có lẽ là do tác động của bia mà vừa tỉnh dậy cô đã có cảm giác buồn nôn. Đáng lẽ ra cô không nên đồng ý với Max cái trò cá cược ngu xuẩn đó mới phải.

    "Chết tiệt, Max." Claire lầm bầm trong miệng khi mơ màng ngồi dậy. Và cô nhận ra một vài sự khác thường khi cô vô tình nhìn vào bức tranh biếm hoạ lạ mắt treo trên bức tường tối màu ngay đối diện cô.

    Claire cảm nhận được vài thứ. Đây không phải giường của cô. Chiếc giường này có vẻ êm hơn. Đây không phải là kiểu thảm trải sàn trong phòng của cô. Cái thảm trong phòng cô màu sáng hơn, còn chiếc thảm này trông có vẻ dễ thu hút bọn côn trùng hơn, tuy là có vẻ căn phòng này khá kín. Nó hầu như là không có cửa sổ nên chuyện có côn trùng lọt vào là chuyện không thể. Đây cũng không phải mùi hương cô xông trong phòng mình. Nó rất thơm, một mùi hương mà cô cảm thấy rất quen thuộc, nhưng cô lại không thể nhớ ra mùi hương đó là gì ngay lúc này. Sự tập trung của cô đã dành cho một vấn đề khác.

    Vấn đề quan trọng đó chính là đây không phải là phòng của cô. Cũng không phải phòng của Twist.

    Cô đang ở đâu thế này?

    Claire cảm thấy bối rối và có chút sợ hãi. Nhưng cô biết cô không thể chỉ ngồi ở đây mà không làm gì.

    Claire cố gắng sắp xếp lại trí nhớ giữa cơn đau đầu vẫn còn âm ỉ. Cô cần phải làm rõ mọi chuyện, lý do vì sao cô xuất hiện tại căn phòng lạ lẫm này.

    Đám cưới Hoàng gia.

    Nhà bà Kelly.

    Cãi nhau với Max.

    Cá cược.

    Say xỉn.

    Về nhà với Twist.

    Binh đoàn Bóng Đêm.
     
    Diên Vĩ, AndreaDê Vô Tiện thích điều này.
  10. Élio

    Élio Cừu vui vẻ

    Bài viết:
    49
    Đã được thích:
    240
    Điểm thành tích:
    33
    CHƯƠNG 8
    Binh đoàn Bóng Đêm.

    "Binh đoàn Bóng Đêm..." Claire cứ lầm bầm trong miệng, cảm thấy vô cùng rối bời. Cô đang cố nhớ lại những gì đã xảy ra, mặc dù nó có hơi khó khăn.

    Binh đoàn Bóng Đêm, bọn chúng đã tấn công con hẻm. Ngay trong đêm. Chiếc xe ngựa chở cô và Twist, tất nhiên là không bao gồm cả Eugene, đã bị bao vây. Lúc đó Twist đã nhìn xuyên qua khe cửa sổ xe ngựa, và đã lờ mờ nhìn thấy huy hiệu của một tên lính, điều đó đã giúp bọn cô xác định được danh tính của đám người đang bao vây bọn cô. Chính xác là Binh đoàn Bóng Đêm. Sau đó thì cô chẳng thể nhớ rõ nữa. Điều duy nhất cô chắc chắn đó chính là cô đã bị đánh ngất đi. Thực ra thì lúc đó cô không tỉnh táo lắm, chỉ là mấy cốc bia làm cô hơi lơ mơ. Chết tiệt, mấy cốc bia. Nhưng cô vẫn còn nhận thức được, rằng ai đó đã tấn công cô từ phía sau, khi mà cô đang cố gắng nhoài người ra khỏi xe ngựa. Cô có thể thề với trời đất là cú đó khá đau, đủ để cô ngất lịm đi. Mà cô đã ngất đi thật. Hình như là cô đã tò mò vì sao mà chàng lơ xe lại vô cùng hoảng hốt một cách đột ngột đến thế. Trong khi đó chỉ vài phút trước, anh ta rất bình tĩnh đối đáp với bọn binh lính, cô có thể đoán ra được điều đó. Chắc có lẽ vì thế mà cô đã cố nhoài người ra khỏi xe ngựa để xem điều gì đã làm chàng lơ xe thất kinh. Sau tất cả thì cô đang ở đây, tại một căn phòng xa lạ.

    Một mình.

    Đầu óc Claire bây giờ tràn ngập những câu nghi vấn mà cô biết rằng sẽ chẳng ai có thể giải đáp cho cô ngay lúc này. Cô có còn đang ở trên lãnh thổ của Vương quốc Ánh Sáng hay không? Liệu nơi này có an toàn hay không? Nếu cô đang ở đây, vậy thì Twist ở đâu? Gia đình cô hiện giờ như thế nào?

    Claire bỗng chợt nhận ra rằng, cô có nhiều hơn là một mối lo.

    Theo như những gì cô được biết, hầu hết là từ Công chúa Louisa, thì mối quan hệ của Vương quốc Bóng Đêm và các nước láng giềng, bao gồm cả Vương quốc Ánh Sáng, đều không được gần gũi lắm. Bóng Đêm là một cường quốc, kinh tế rất phát triển và đặc biệt rất mạnh về quân sự. Vương quốc Bóng Đêm vô cùng lớn mạnh và độc lập. Họ cũng không có chủ trương liên minh hay xâm lược. Thêm một điều cô biết rất rõ, rằng Vương quốc Bóng Đêm từ trước đến giờ đều rất có nguyên tắc, tuyệt đối sẽ không vô cớ động tay động chân đến các nước láng giềng. Thế nhưng thì đó là chuyện trước đây.

    Rồi hôm nay, Binh đoàn Bóng Đêm đột nhiên tấn công trong đêm. Ngay đúng ngày diễn ra Hôn lễ Hoàng gia. Vậy thì tại sao bọn chúng lại tấn công ngay con hẻm gần cửa tiệm của bà Kelly vào tối muộn mà không phải là ngay trong lúc Hôn lễ Hoàng gia diễn ra? Ngay cả khi hôn lễ kết thúc sau khi cô và Twist rời đi, mọi chuyện vẫn diễn ra như bình thường. Có vẻ như Hôn lễ không phải là mục tiêu của bọn chúng.

    Claire không biết chắc chắn số lượng cũng như mục đích của Binh đoàn Bóng Đêm, nhưng đây là chuyện không thể xem thường. Vương quốc của cô vừa bị đột nhập một cách bất hợp pháp. Không một tín hiệu. Không một lời cảnh cáo. Và rất có thể bây giờ con hẻm ấy đã bị chiếm đóng, hoặc nặng hơn là đã trở thành một đống tro tàn.

    Claire bỗng thốt lên: "Chết thật! Bà Kelly và Max!" Đây thật sự mới là vấn đề lớn hơn đối với cô. Cô nhớ mỗi khi gặp gỡ, cô thường nhắc nhở bà Kelly và Max về việc quân đội sẽ phát hiện ra nơi ẩn náu của hai thường dân di cư đến từ Vùng đất Cấm, thì nay có lẽ đã thành hiện thực. Điều khác biệt ở đây đấy không phải là quân đội Hoàng gia mà là quân đội của Vương quốc Bóng Đêm. Binh lính Bóng Đêm rất tinh nhuệ, thế nên Claire đương nhiên là rất lo lắng. Nếu như Vương quốc Bóng Đêm phát hiện trên đất của Vương quốc Ánh Sáng có dấu vết của người đến từ Vùng đất Cấm thì cô cũng không dám tưởng tượng chuyện khủng khiếp gì sẽ xảy ra nữa.

    "Khoan đã, nếu như mình đã bị đánh ngất, thế thì ai là người đánh ngất mình?" Claire đưa tay ôm trán. Chuyện đó chỉ xảy ra trong vài phút đồng hồ, cô đã loại đi trường hợp là binh lính của binh đoàn Bóng Đêm chui vào xe ngựa. Vậy thì chỉ còn lại một trường hợp, là người đã có mặt sẵn trong xe. Cô, Twist và cô hầu gái của Twist.

    Jane.

    Phải, là Jane. Chỉ có thể là cô ta.

    Khi Claire đang mãi chìm đắm vào trong suy nghĩ, cô không nhận ra rằng cánh cửa phòng sau lưng cô đã được mở ra.

    "Claire."

    Claire giật thót khi nghe thấy tiếng ai đó gọi tên mình. Cô chậm rãi quay đầu lại, giống như cô sợ phải đối diện với người vừa gọi tên mình. Vì đây là một giọng nói rất quen, và điều đó làm cô hơi e dè, chứ không phải là an tâm.

    Claire hơi thảng thốt khi bắt gặp ánh mắt của Eugene.

    "Harrison? Anh làm gì ở đây?" Claire thốt lên sau khi thầm thở phào. Hoá ra là chàng trai trong mơ của mọi cô gái, Eugene Harrison. Nếu như cô gặp Eugene ở đây thì chứng tỏ cô vẫn còn ở Vương quốc Ánh Sáng. Thật may mắn.

    "Cô ổn chứ?" Eugene hỏi với ánh mắt quan tâm, tay anh vẫn giữ chặt nắm đấm cửa.

    Claire chớp chớp đôi mắt, "Đương nhiên là tôi ổn, dù có chút đau đầu."

    "Đúng là cô không thể uống được bia nhỉ, Claire." Eugene nở một nụ cười chết người, và việc đó làm Claire cảm thấy hơi kì lạ. Nếu như cô không nhầm, thì Eugene đã gọi thẳng tên cô, điều mà trước đây anh chưa bao giờ làm với bất kì cô gái nào. Kể cả Faye, vị hôn phu tương lai của anh ta.

    "Làm sao mà tôi lại ở đây? Đây là dinh thự nhà anh à? Anh có biết là Binh đoàn Bóng Đêm đã xuất hiện và bao vây chúng tôi không? Chỉ vài phút sau khi tôi và Twist rời đi! Anh có bị bọn chúng tấn công không? Twist, anh có thấy Twist đâu không?" Claire tạm gạt việc Eugene gọi thẳng tên cô sang một bên đi, lao đến gần anh và bắt đầu tấn công anh bằng những câu hỏi dồn dập sau khi cô nhận ra việc này cần thiết trên hết. Cô cần được biết chính xác chuyện gì đã xảy ra với cô, với Twist. Đương nhiên là cả với Eugene.

    Ánh mắt Eugene có phần hơi hỗn loạn khi Claire chạm hai tay vào người anh, nhưng Claire không thể nhìn thấy rõ điều đó. Lúc này thì dường như Claire đã quên hết mọi phép tắc. Và rồi anh đáp, cố phớt lờ đi sự động chạm bất ngờ của Claire, "Cô có muốn ngồi xuống và uống một chút nước không? Rồi tôi sẽ nói cho cô biết mọi chuyện. Cô cần bình tĩnh trước đã."

    Eugene bảo cô đợi ở đây rồi xoay lưng khép cánh cửa lại. Cô đã thắc mắc tại sao anh không gọi người hầu phục vụ nước thay vì bản thân anh. Nhưng mà chuyện đó đâu quan trọng. Quan trọng là cô cần được biết mọi chuyện. Mẹ cô vẫn còn nằm trong bệnh viện, Twist thì đang không rõ tung tích, vương quốc thì có nguy cơ bị xâm lược. Cô cần nghĩ cách xử lí mọi chuyện thay vì đứng chôn chân ở đây. Càng nhanh càng tốt.

    Sau khi Claire đi được vài vòng trong căn phòng thì cuối cùng Eugene cũng đã quay lại, trên tay anh là chiếc khay đựng một ấm trà cùng với hai chiếc tách nhỏ cùng bộ, và một chút bánh quy. Vì căn phòng không có bàn ghế nên cô và anh đành ngồi ở mép giường. Và Eugene bắt đầu thuật lại mọi chuyện khi anh rót cho Claire một tách trà.

    "Thường thì khi tôi đến chỗ bà Kelly, tôi sẽ không dùng xe ngựa. Thay vào đó tôi sẽ tự cưỡi ngựa. Cô biết đấy, vì tính bảo mật cao nơi ở của bà Kelly. Tôi vốn dĩ đã ra về cùng một lúc với các cô, nhưng tôi đã dừng lại một lúc vì con ngựa của tôi có chút vấn đề. Vì thế mà xe ngựa của các cô đã đi một quãng khá xa rồi. Nhưng mà tôi đã bắt gặp cô nằm bất động dưới đường. Chiếc xe ngựa, cùng Tiểu thư Marvey thì đã không còn ở đó. Tôi đã khá bất ngờ và hơi có chút hốt hoảng, vì cô nằm đấy và xung quanh chẳng có ai. Và đương nhiên là tôi chẳng thấy Binh đoàn Bóng Đêm nào cả..."

    "Anh nói gì cơ?" Claire không để cho Eugene kịp nói hết câu, cô đã đứng bật dậy và hầu như hét vào mặt anh. Anh ta đang nói gì thế? Cô một mình nằm bất động trên đường và chiếc xe ngựa cùng Twist và Binh đoàn Bóng Đêm kia đã tự dưng biến mất ư? Thế thì Twist đã xảy ra chuyện gì rồi? Thật không thể tin được! Không đúng, Eugene thậm chí còn không tin lời nói của cô, rằng Binh đoàn Bóng Đêm đã xuất hiện. Chuyện này rốt cuộc là như thế nào?

    Eugene hạ giọng, anh tiếp tục: "Vì cũng đã không còn sớm, nên để tránh bất tiện, tôi đã đưa cô về đây. Cô yên tâm, đây là dinh thự riêng của tôi, chắc chắn sẽ không ai biết. Còn về việc Tiểu thư Marvey đột nhiên biến mất, tôi đã cho người đi điều tra. Cô ấy cùng cô hầu gái tên Jane vẫn chưa trở về."

    Claire cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. Phải mất vài giây, ngay sau đó cô ngồi thụp xuống sàn và bắt đầu khóc. "Anh phải tin tôi, Binh đoàn Bóng Đêm đã xuất hiện. Bọn chúng, bọn chúng chắc chắn là đã bắt cóc Twist mất rồi." Cô nức nở, cảm thấy suy sụp hơn bao giờ hết. Người bạn thân nhất của mình bây giờ đang không rõ tung tích, hơn nữa việc này lại liên quan đến Vương quốc Bóng Đêm, cô phải làm thế nào bây giờ?

    Một khoảng lặng kéo dài giữa những tiếng nấc không ngừng run lên của Claire. Và dưới ánh nến lay lắt, Eugene quỳ thụp xuống, giang đôi tay, áp chặt Claire vào lồng ngực.

    Lãng mạn đến bất ngờ.

    Eugene Harrison, ước mơ của mọi cô gái, đang ôm chầm lấy Claire. "Rồi cô ấy sẽ ổn thôi. Giờ thì anh cần em bình tĩnh lại." Anh nhẹ nhàng vỗ về Claire, hai tay vô thức siết chặt hơn.

    Claire giật mình. Cô vùng vằng muốn thoát khỏi vòng tay Eugene. Cô và anh không thể thế này được. Dù cho là anh có muốn an ủi cô, nhưng như thế này thì không được. Tuyệt đối không.

    Nhưng dường như Eugene không có ý định buông cô ra. "Anh sẽ là bờ vai của em, Claire yêu dấu. Anh sẽ huỷ bỏ hôn ước. Anh muốn được ở bên em. Em không biết rằng anh đã khao khát em đến nhường nào đâu. Vì thế, cho anh một chút thôi." Anh nói chân thành.

    Claire không từ bỏ ý định ban đầu của mình, cô không muốn nghe những gì Eugene nói. Cô nhất quyết đẩy anh ra, dù là nó tốn khá nhiều sức lực. Claire đã ngừng khóc, nhưng hốc mắt cô vẫn đỏ hoe, "Tôi và anh không thể, anh Harrison, tôi không yêu anh. Tôi không muốn làm anh tổn thương."

    "Nhưng mà anh yêu em." Eugene nói chắc nịch, hai tay vẫn giữ chặt bả vai Claire và ánh mắt anh rực lửa hơn bao giờ hết. "Anh yêu em rất nhiều."

    Lửa tình.

    Claire không tin nổi vào những gì đang diễn ra trước mắt mình. Eugene Harrison nói yêu cô? Thật hoang đường. Cô cần phải chấm dứt chuyện này, mặc cho những ngại ngùng và bối rối đang dâng trào trong cô.

    "Tôi rất cảm kích, nhưng tôi và anh là không thể." Claire nói, cố tránh đi ánh mắt kiên định của Eugene. Đúng vậy, hoàn toàn không thể.

    "Vậy thì anh sẽ chứng minh cho em thấy, rằng chúng ta có thể." Rồi anh cuối thấp đầu, áp đôi môi nóng bỏng của mình xuống làn môi ấm áp của Claire.

    Claire trợn tròn đôi mắt. Trái tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

    Chuyện gì thế này? Là Eugene Harrison đang cố hôn cô! Người trong mộng của Twist đang cố hôn cô!

    Đáng tiếc là cô chẳng hề cảm thấy lãng mạn. Cô cần phải đẩy người đàn ông này ra. Chuyện này là không thể chấp nhận được.

    Trong lúc Claire đang đấu tranh suy nghĩ, thì những nụ hôn chứa đầy ham muốn của Eugene bắt đầu trượt xuống cổ. Hơi nóng bắt đầu dồn lên má cô và cô cảm thấy vô cùng tức giận. Điều này đồng nghĩa với việc hình tượng người đàn ông lịch thiệp của Eugene trong mắt cô đã hoàn toàn sụp đổ.

    "Buông tôi ra!" Claire ra sức phản kháng, nhưng điều đó không ngăn được Eugene.

    Ngược lại, anh bắt đầu thô bạo hơn.

    Nhưng trước khi Claire kịp vung tay, thì Eugene đã chủ động buông cô ra, một cách đột ngột. Anh ôm đầu, kêu lên một tiếng.

    Và Claire đã nhìn thấy đôi mắt đại bàng rực lửa sâu hút ấy, giờ đây hằn rõ vẻ tức giận.

    "Giờ thì để cô ấy yên!"
     
    Diên Vĩ, AndreaDê Vô Tiện thích điều này.
  11. Élio

    Élio Cừu vui vẻ

    Bài viết:
    49
    Đã được thích:
    240
    Điểm thành tích:
    33
    CHƯƠNG 9

    Mọi chuyện quá đột ngột đến nỗi Claire cứ ngỡ đó chỉ là một giấc mơ. Hay đúng hơn là một cơn ác mộng. Đúng nghĩa với một cơn ác mộng, nó làm cô nghẹt thở.

    Nhưng đôi mắt đại bàng kia lại quá đỗi chân thực.

    Làm sao mà anh chàng này lại có thể xuất hiện ở đây? Đầu óc Claire trở nên rối bời.

    "Tránh xa cô ấy ra nếu như anh còn muốn sống sót với gương mặt điển trai đó." Chàng-lạ-mặt-điển-trai hạ tông giọng trầm thấp của anh xuống, nửa đùa nửa thật nói. "Nhưng mà vốn dĩ gương mặt đó đâu phải là của anh, nhỉ." Anh nói tiếp, lần này thì anh cao giọng hơn như thể anh đang trông chờ rằng Eugene sẽ có chút sợ hãi nào đó. Nhưng tiếc là không.

    Eugene ném cho người vừa tặng anh ta một cú đập điếng người một cái nhìn sắc lẹm trước khi anh ta đứng bật dậy và đưa tay xoa đầu. Rõ ràng là lực tay chàng-lạ-mặt-điển trai khá mạnh, thế nhưng anh ta tuyệt nhiên vẫn giữ im lặng trước sự giễu cợt đầy thách thức của chàng-lạ-mặt-điển-trai.

    Hành động đó của Eugene cùng với lời nói của chàng-lạ-mặt-điển trai mà Claire đã gặp ở Hôn lễ Hoàng gia làm cô cảm thấy hoang mang và khó hiểu, đến nỗi cô như quên bẵng đi những ghê tởm mà mình vừa mới trải qua. Claire đưa mắt nhìn Eugene, người vừa mới cưỡng hôn mình, bắt đầu đánh giá anh ta. Vẫn bộ trang phục bụi bặm nhưng phong cách mà cô gặp ở nhà bà Kelly, vẫn gương mặt và giọng nói luôn làm mọi cô gái ở Vương quốc Ánh Sáng chao đảo, nhưng hành động của anh ta làm cô cảm thấy kì quái. Nếu như đây là Eugene Harrison, anh chắc chắn sẽ không hành xử với cô như thế.

    Vậy thì đây không phải là Eugene Harrison.

    Hắn ta chỉ là một tên giả mạo. Claire có thể chắc chắn một trăm phần trăm. Và cô bắt đầu cảm thấy có lỗi với Eugene vì đã có những suy nghĩ không đúng đắn về anh. Nhưng phải công nhận một điều là màn chào sân của tên giả mạo quá hoàn hảo, anh ta đã giở trò với cô bằng gương mặt, bằng giọng nói của Eugene mà người khác khó có thể tìm ra sơ hở. "Được rồi, tên giả mạo đáng ghét này phải trả giá về những gì hắn đã làm với mình. Nhất định thế." Claire nghĩ.

    Giữ vững suy nghĩ đó, Claire đứng phắt dậy và gằn giọng hết mức có thể, cô muốn tên giả mạo phải khiếp sợ mình: "Ngươi là ai? Harrison và Twist đang ở đâu? Làm sao mà ngươi có thể biết được mọi chuyện?"

    Tên giả mạo vẫn luôn giữ một vẻ mặt bình tĩnh từ lúc anh ta bị chàng-lạ-mặt-điển-trai phát giác. Anh ta nhìn chằm chằm Claire trong một vài giây, rồi vờ như không nghe thấy mấy lời chất vấn của Claire, anh ta đảo mắt sang chàng-lạ-mặt-điển-trai và hỏi với vẻ thăm dò: "Làm sao anh biết được?"

    Chính xác là Claire cũng đang thắc mắc điều đó. Phải, làm sao mà anh ta biết được? Quan trọng hơn là làm sao mà anh ta xuất hiện được ở đây và giải thoát cho cô đúng thời điểm như thế? Khả năng cao là anh ta đã nấp ở đây từ trước, nấp ở đâu thì cô chẳng biết, còn mục đích thì cô cũng đành chịu.

    Mặc dù biết rằng sẽ không dễ dàng gì để tên giả mạo khai ra tất cả mọi chuyện, nhưng chàng-lạ-mặt-điển-trai vẫn ra vẻ bình tĩnh nói: "Đấy là bí mật của tôi, anh bạn ạ. Giờ thì nói đi, anh là ai?"

    "Thứ lỗi cho tôi nếu tôi làm cô hoảng sợ, Claire Crimson. Đó chỉ là một trò đùa thôi. Cô biết đấy, một cách hay để chào hỏi." Tên giả mạo cười khinh khỉnh nói trước khi tặng Claire một cái nháy mắt lãng tử. Anh ta đã hoàn toàn lờ đi câu hỏi của chàng-lạ-mặt-điển-trai. "Nhưng mà để tôi nói cho cô một bí mật nhé, Claire Crimson," anh ta ra vẻ hào hứng, "Cô thật sự rất giống người đàn bà đó. Giống đến không tưởng. Cô đã làm tôi bất ngờ đấy."

    Claire càng nghe càng không hiểu, chỉ cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Tên giả mạo đang nói về điều gì đó nghe có vẻ huyền bí và nguy hiểm. Thật nực cười nếu như anh ta nghĩ rằng cô sẽ hứng thú với cái thông tin cụt lủn không rõ ràng đó. Làm như cô cần van xin anh ta hãy cho cô biết cô đã vinh hạnh như thế nào vì bản thân trông giống một nhân vật tầm cỡ nào đó vậy. "Như thế thì hơi quá đối với một trò đùa," Claire đáp, cảm thấy may mắn vì anh ta đã không làm gì tồi tệ hơn, "Và nó không phải là một cách hay để chào hỏi đâu."

    Tên giả mạo phì cười. "Cô có cá tính đấy. Tôi thích điều đó. Nhưng rất tiếc là tôi không thể giải đáp những thắc mắc của hai người. Tôi đây phải đi rồi." Nói rồi anh ta biến mất trước mặt Claire và chàng-lạ-mặt-điển-trai chỉ trong một cái búng tay.

    Và điều này đã vô cùng kích động Claire.

    "Anh có cảm thấy những gì anh ta nói là rất hoang đường không?" Claire vẫn chưa hết sốc vì sự biến mất đột ngột của kẻ đã giả mạo Eugene, tuy nhiên cô vẫn đặt cho chàng-lạ-mặt-điển-trai một câu hỏi mà cô nghĩ rằng mình nên thắc mắc. "Không, kể cả cách xuất hiện và cách anh ta rời đi nữa, chúng thật sự hoang đường." Cô bổ sung.

    Nhưng thay vì trả lời câu hỏi của Claire, chàng-lạ-mặt-điển-trai lại di chuyển về phía trước, về phía mà cách đây vài phút kẻ giả mạo Eugene đã biến mất. Anh cúi người và nhặt lên một mẩu giấy nhỏ mà lúc trước không hề xuất hiện ở đó.

    Hẹn gặp lại vào ngày Trăng tròn Tím, Claire Crimson.
    Tim.

    "Hoá ra anh ta tên là Tim. Anh ta hẹn gặp lại cô này, tiểu thư." Chàng-lạ-mặt-điển-trai nói với Claire sau khi đọc xong mẩu giấy, vẻ mặt rõ hào hứng.

    Claire nhanh chóng bước đến và giật lấy mẩu giấy từ tay chàng-lạ-mặt-điển-trai, đảo mắt qua dòng chữ bay bướm được viết cẩn thận trên đó. "Ngày Trăng tròn Tím là gì cơ? Tại sao tôi phải gặp lại người đã vô lễ với mình trong lần gặp đầu tiên chứ? Tôi thậm chí còn chẳng biết anh ta là ai." Claire cao giọng oan thán. "Và giờ là một mẩu giấy tin nhắn. Tên giả mạo này thật thích chơi đùa với người khác."

    "Tôi nghĩ là tôi biết anh ta đến từ đâu."

    Claire ngẩng đầu lên và tròn mắt nhìn chàng-lạ-mặt-điển-trai vì những gì anh vùa thốt ra.

    "Ngày Trăng tròn Tím, là ngày mà Đức Vua Bóng Đêm sẽ băng hà." Chàng-lạ-mặt-điển-trai nói thì thầm, nhưng đủ để Claire nghe thấy.

    Claire trao cho anh một cái nhìn hoài nghi. "Làm sao anh biết được điều đó? Điều này thì có liên quan gì đến anh ta?"

    "Claire?"

    Claire quay phắt lại khi chưa kịp nghe câu trả lời của chàng-lạ-mặt-điển-trai. Và cô thấy Twist đứng đó, nét mặt ngạc nhiên.

    Không phải một ai khác, mà đó chính là Twist Marvey. Twist Marvey nguyên vẹn. Và Twist Marvey vừa gọi tên cô.

    Trong một giây Claire đã nghĩ rằng liệu đây có phải là một trò đùa nào khác của một ai đó khác không.

    "Claire! Cô tỉnh rồi!" Twist thốt lên, nhào đến bên Claire và ghì chặt lấy cô một lúc lâu như thể cô sợ Claire sẽ biến mất.

    Và Claire cũng vòng tay ôm lấy Twist. Linh cảm của cô cho biết rằng đây sẽ không phải là một trò đùa quái đản nào khác. Đây thực sự là một cái ôm chân thật đến từ một người chân thật. So với những gì cô vừa trải qua thì nó thật ấm áp.

    Twist buông cô ra và cô bắt đầu giải thích loạn xạ: "Tôi tỉnh dậy trong một căn phòng lạ lẫm, và tôi cứ ngỡ họ đã bắt cô và Jane đi. Nhưng mà tôi phát hiện rằng cô đang nằm cạnh tôi! Chỉ là tôi không thấy Jane đâu. Sau đó Eugene mở cửa, và anh ấy nói anh ấy bắt gặp được chúng ta, cho nên anh ấy đã đưa chúng ta về dinh thự của anh ấy, và Jane đang ở dưới lầu. Ôi trời ơi! Binh đoàn Bóng Đêm đã xuất hiện! Tôi đã ngất đi và..."

    "Bình tĩnh đã, Twist." Claire ngăn không cho Twist nói hết câu. "Cô nói Eugene đưa chúng ta về đây?"

    "Phải. Anh ấy hiện đang ở dưới lầu, trong phòng đọc sách."

    "Chúng ta xuống phòng đọc sách nào." Claire nói, chộp lấy cánh tay Twist và kéo đi. Nhưng cô sực nhớ ra sự hiện diện của người nào đó. Cô quay lại, toan hỏi chàng-lạ-mặt-điển-trai liệu anh có thể đi cùng bọn cô, nhưng điều bất ngờ là không một ai đứng đằng sau lưng cô cả.

    Không một ai.

    "Cô đang nhìn gì thế Claire?" Twist cảm thấy kì lạ khi thấy Claire cứ nhìn chăm chăm vào khoảng không vô định. Cô có cảm giác rằng Claire đang muốn tìm kiếm điều gì đó.

    Claire sững đi vài giây, tuy nhiên sự rối loạn trong đôi mắt cô rất nhanh đã tan biến. Cô quay lại trạng thái bình thường, và lần này thì cô kéo tay Twist đi thật. "Chúng ta đi thôi nào."

    * * *

    "Vậy ý anh là, cửa tiệm đồ chơi đã hoàn toàn biến mất ư?" Claire hỏi Eugene sau khi nhấp một ngụm trà. Nó hơi ngọt.

    Thật kì lạ. Theo những gì cô nghe được từ Eugene thì đúng là Binh đoàn Bóng Đêm đã xuất hiện, bao vây chiếc xe ngựa của bọn cô, và Eugene đã kịp nấp đi trước khi bọn chúng phát hiện ra anh. Sau khi anh nhìn thấy bọn chúng giết chết chàng lơ xe, thì chúng cũng biến mất. Cả một binh đoàn và xác chàng lơ xe đã biến mất, điều đó chỉ diễn ra trong tích tắc. Chỉ còn cô, Twist và cô người hầu Jane đang bất tỉnh trong xe ngựa.

    "Tôi đã có dự cảm chẳng lành. Sau khi tôi đưa các cô về đây, tôi đã quay lại để kiểm tra và quả thật, cửa tiệm đồ chơi đã hoàn toàn biến mất, bà Kelly và Max cũng không thấy tăm hơi." Eugene đan hai tay vào nhau khi trả lời Claire, trên gương mặt anh hiện rõ vẻ suy tư.

    "Tôi đoán là chuyện này liên quan đến bà Kelly và Max." Twist nói. "Nhưng làm sao mà bọn chúng không phát hiện ra anh được nhỉ?"

    "Ồ, tôi đã đi bộ đấy. Không ngựa cũng không xe. Tôi đoán vì thế mà bọn chúng không phát hiện ra tôi chăng?" Eugene cười khẽ. "Tôi ở một khoảng cách khá xa, tôi không chắc là bọn chúng định làm gì, nhưng tôi nghe thấy tiếng la thất thanh của chàng lơ xe, và tôi thấy anh ta ngã xuống. Tôi đoán là bọn chúng đã giết chết anh ta. Và thật kì lạ khi bọn chúng biến mất không một dấu vết. Cả bà Kelly và Max nữa." Eugene ngừng một chút để lấy hơi. "Chuyện này nhiều uẩn khúc hơn là tôi nghĩ."

    "Xuất hiện và biến mất một cách bất ngờ và lặng lẽ nhỉ." Claire đặt tách trà xuống bàn. Cô đang cố xâu chuỗi các sự kiện đã xảy ra để có thể tìm ra một manh mối nào đó. Đương nhiên là chuyện này chẳng hề dễ dàng một chút nào.

    "Tôi đưa các cô về đây vì tôi biết chắc chuyện này có điều gì đó bất thường về bà Kelly. Phòng trường hợp các cô tỉnh lại chúng ta có thể dễ nói chuyện hơn. Dù gì chúng ta là những người duy nhất biết đến sự xuất hiện của Binh đoàn Bóng Đêm." Eugene nhìn thẳng vào mắt Twist khi anh nói ra điều này. Và anh không biết là Twist có hơi mất bình tĩnh vì việc làm đó của anh.

    "Tôi hiểu." Twist đáp, vờ như tim mình không đập rộn ràng lên vì anh. "Nhưng điều tôi thắc mắc là vì sao chúng tôi chỉ ngất đi trong khi người của tôi thì đã bỏ mạng."

    "Thắc mắc chuẩn đấy Twist. Có ai đấy đã tấn công tôi từ phía sau. Có phải cô cũng vì thế mà ngất không?" Claire hỏi Twist, bất giác đưa tay ra sau gáy. Cô có thể thề rằng cảm giác đó vẫn còn và vẫn rất thực, dù là lúc đó cô đang xỉn ngoắc cần câu.

    "Phải. Jane cũng thế."

    Cô người hầu tên Jane, người mà nãy giờ vẫn giữ im lặng, khẽ gật đầu khi Claire đưa mắt nhìn sang.

    Claire thở dài. Vậy thì người đánh ngất cô không thể nào là Jane. Tuy nhiên thì ngần này thông tin không giúp cô suy luận ra được điều gì cả, ngoài việc cô biết điều này chắc chắn có liên quan đến bà Kelly và Max. Hai người bọn họ chắc chắn đã giấu diếm bọn cô điều gì đó.

    Nhưng Claire không định kể cho Eugene và Twist nghe chuyện gì vừa xảy đến với cô trong căn phòng đó, chỉ vài phút đồng hồ trước. Cô biết chuyện này không dễ gì để nói ra, và đây cũng chưa phải là thời điểm thích hợp.

    "Bây giờ cũng muộn rồi, nếu các cô không phiền thì cứ nghỉ ngơi tại đây trước mắt đã. Chúng ta không biết Binh đoàn Bóng Đêm đã thực sự rời khỏi vương quốc hay chưa." Eugene lịch sự đề nghị. Anh đang lo cho sự an toàn của hai người bọn cô.

    Nhưng Twist đã từ chối. "Tôi sợ là điều này sẽ ảnh hưởng đến anh và Tiểu thư Faye, anh Harrison."

    Claire có thể nhìn thấy Twist nắm chặt vạt váy, và cô biết lý do không đơn thuần là sợ ảnh hưởng.

    "Cảm ơn lòng tốt của anh, anh Harrison. Nhưng chúng tôi sẽ trở về nhà." Twist kết thúc cuộc trò chuyện của ba người bọn cô bằng một nụ cười tươi.

    Và Claire chỉ đệm thêm vài chữ nữa mà cô nghĩ là cần thiết, "Ngay trong đêm."
     
    Diên Vĩ, AndreaDê Vô Tiện thích điều này.
  12. Élio

    Élio Cừu vui vẻ

    Bài viết:
    49
    Đã được thích:
    240
    Điểm thành tích:
    33
    CHƯƠNG 10

    Đã năm ngày trôi qua kể từ khi Claire và Twist cùng binh lính hộ tống Công chúa Louisa sang Vương quốc Chạng Vạng. Claire và Twist, với tư cách là tuỳ tùng của Công chúa - Đương kim Hoàng Hậu tương lai của Vương quốc Chạng Vạng - Louisa, thì bận rộn hơn bao giờ hết. Để chuẩn bị cho Lễ ra mắt công chúng của Công chúa Louisa thì có cả tá việc cần phải làm. Và điều này làm Claire gần như phát điên. Cô không nghĩ các thủ tục ở Vương quốc Chạng Vạng lại phức tạp và cầu kì đến thế. Cô cảm thấy thật khâm phục Twist, suốt cả quá trình, cô ấy đã làm rất tốt mà không một lời thở than nào. Thậm chí cô ấy còn rất am hiểu về các thủ tục ở vương quốc này. "Đó chính là tác dụng của việc đọc nhiều sách." Twist đã trả lời như thế khi Claire hỏi đến. Điều đó khiến Claire cảm thấy hơi hổ thẹn khi là con gái của chủ tiệm sách lớn nhất ở Vương quốc Ánh Sáng. Không phải là Claire không đọc nhiều sách, mà là đã bao giờ Claire động đến sách viết về Vương quốc Chạng Vạng đâu. Claire chỉ cảm thấy hứng thú với các tựa sách phiêu lưu hay trinh thám đại loại thế, còn các đầu sách về các thủ tục này nọ nọ kia, thì không.

    "Ối trời ơi, đã năm ngày, năm ngày đấy. Tôi sắp phát điên đây này. Lại có việc cần phải làm nữa ư?" Claire lại bật bài ca than thở khi thấy Twist bước vào phòng cùng một chồng sách lớn. Cô nghĩ là cô biết lý do xuất hiện của chồng sách đang chễm chệ trên tay Twist.

    "Hoàng tử Flynn thì đang bù đầu bù cổ lên kế hoạch tiếp đón các sử giả cho buổi lễ, Đức Vua và Hoàng Hậu ngoài những việc thường ngày phải xử lí, họ cũng đều lo lắng chuẩn bị cho buổi lễ. Nhân vật chính, Công chúa Louisa, cũng đang phải khổ cực học lễ nghi ở đây. Và chúng ta cũng thế, với tư cách là tuỳ tùng của Công chúa, còn phải hoàn thành nhiều việc lắm. Tất cả mọi người đều bận rộn." Twist vừa giải thích vừa đặt chồng sách lên bàn, chọn lấy cuốn màu đỏ trên cùng và bắt đầu đọc chúng. Gương mặt lộ rõ vẻ quyết tâm làm điều gì đó.

    "Thế cô định làm gì với cái đống sách đó?" Claire nhíu mày, cảm thấy ngộp thở vì độ dày của các cuốn sách.

    "Tôi đang nghiên cứu thêm về lễ nghi và thủ tục ở đây, tôi vừa mượn được ở thư viện Hoàng gia đấy. Lễ ra mắt sẽ diễn ra vào ngày mai mà, tôi cần chuẩn bị nhiều hơn. Tôi muốn hình ảnh của chúng ta trong mắt của thần dân nơi đây thật tốt đẹp." Twist lại nói một hơi dài mà không ngừng nghỉ. Đó chính xác là những gì Twist mong muốn, và giờ thì cô đang thực hiện nó. "Cô cũng nên tìm hiểu một chút chứ nhỉ? Tôi biết là cô không thích nhưng..."

    "Thôi tôi không cần đâu. Công chúa chỉ cần một thân tín cho buổi lễ thôi mà, tôi cũng không cần học lễ nghi gì nhiều. Công chúa đã chọn cô rồi đấy thôi, cô ấy biết không ai thích hợp với vị trí đó hơn cô." Claire mỉm cười, thẳng thừng từ chối lời đề nghị của Twist. Đối với cô, năm ngày để chuẩn bị cho mọi thứ là đã quá đủ. Không lễ nghi hay thủ tục gì nữa. Không và không.

    Twist biết là thuyết phục Claire chẳng phải là việc dễ dàng gì, vì thế cô nhanh chóng trở lại với công việc nghiên cứu của mình, mặc cho Claire lẳng lặng rời khỏi căn phòng. Dù gì thì cô cũng không muốn ép buộc Claire hay một ai.

    "Dù có phải chết đi chăng nữa thì tôi sẽ không học thêm bất cứ điều gì về lễ nghi nơi đây đâu." Claire lầm bầm một mình sau khi cô trả lại không gian yên tĩnh cho Twist tập trung làm việc. Cô đang không biết mình nên làm gì ngay lúc này. Đi dạo quanh cung điện thì sao nhỉ? Hay là ra ngoài thành? Claire vạch ra nhiều phương án nhưng cuối cùng cô lại chọn phương án đầu tiên. Nghĩ lại thì trong năm ngày vừa qua cô chưa thật sự đi tham quan cung điện, vì cô đương nhiên phải đặt trọng trách lớn lên trên hết. Dù cho có đi ngang qua nhà bếp, phòng tập khiêu vũ hay thư viện thì lúc đó cô không phải là Claire với tâm thế đi tham quan, mà là làm việc. Công chúa bảo là cần người bầu bạn cùng, nhưng thậm chí cô ấy cũng không có lấy một tí thời gian rãnh rỗi. Mà Claire hay Twist cũng không thể cứ ngồi yên và mặc cho người hầu làm hết mọi việc. Và năm ngày ở Vương quốc Chạng Vạng đã trôi qua như thế.

    Claire quyết định dành một ít thời gian trong bản kế hoạch tham quan cung điện của cô để dạo chơi trong vườn hoa đầy màu sắc của cung điện. Khu vườn rộng lớn trồng rất nhiều loại hoa, hoa hồng, hoa thường xuân, hoa linh lan, hoa thược dược,... và thật bất ngờ khi cô bắt gặp Hoàng tử Flynn và Đức Vua Chạng Vạng đang cùng nhau trò chuyện cạnh bên khóm bằng lăng tím ở giữa khu vườn. Cô không biết họ đang nói với nhau điều gì vì cô không thể nghe thấy gì khi đứng ở khoảng cách này. Sự thật là cô không quan tâm lắm về vấn đề này và cô cũng không muốn phải làm phiền hai người họ. Và Đức Vua đã trông thấy cô khi cô có ý định rời đi.

    Không mất quá nhiều thời gian để Claire tiến về nơi Flynn và Đức Vua đang đứng. Vì Đức Vua đã nhìn thấy Claire nên lúc này cô không còn lựa chọn nào khác. "Thần xin kính chào Đức Vua và Hoàng tử đáng kính." Claire cúi đầu hành lễ, cố gắng để Đức Vua và Flynn không nhìn thấy được sự miễn cưỡng trong đáy mắt của cô.

    "Miễn lễ. Không biết mấy ngày qua Tiểu thư Crimson ở vương quốc của ta cảm thấy thoải mái chứ?" Đức Vua Chạng Vạng cười hiền dịu. Ngài rất muốn biết cảm nhận Claire. Năm ngày qua ngài không gặp Claire nhiều lắm, nên nhân cơ hội này muốn trò chuyện cùng cô một chút.

    "Rất thoải mái, thưa Bệ hạ. Thần rất thích thời tiết ở đây, nó mát mẻ và trong lành. Thần chắc là Bệ hạ và Hoàng tử cũng rất mệt mỏi trong mấy ngày qua." Claire đáp một cách lịch sự.

    "Đều là việc phải làm, vì hạnh phúc của con trai ta." Đức Vua lại mỉm cười nói, nhìn Flynn với ánh mắt trìu mến rồi rất nhanh sau đó quay sang Claire, "Rất tiếc là ta không thể ở lại lâu. Ta có việc phải đi trước, Tiểu thư Crimson cứ thoải mái đi nhé."

    Flynn nhìn theo bóng dáng cha mình, đợi đến khi bóng lưng của ngài biến mất cùng đoàn tuỳ tùng, anh mới bắt chuyện với Claire: "Tôi biết là mấy ngày vừa qua Tiểu thư cũng rất mệt mỏi. Nếu Tiểu thư cảm thấy buồn chán, cứ nói với tôi, tôi sẽ cho người hộ tống Tiểu thư ra ngoài cung điện đi khám phá vương quốc. Như thế sẽ vui hơn nhiều."

    Flynn đã thành công trong việc làm tâm trạng của Claire trở nên phấn chấn hơn. Nhưng chắc là anh không biết điều đó. Claire sẽ rất vui nếu có cơ hội được đi đây đó. "Tôi rất cảm kích, thưa Hoàng tử. Nhưng tôi muốn hoàn thành mọi việc để có thể tự do nghỉ ngơi sau đó. Hãy để sau khi buổi lễ diễn ra nhé." Claire đáp, với nụ cười tươi trên môi.

    "Đương nhiên rồi." Flynn gật đầu đồng ý.

    "Thế công việc của ngài sao rồi, Hoàng tử?" Claire lại hỏi.

    "Ồ, tôi đã hoàn thành xong và đã báo cáo lại với cha tôi vừa lúc Tiểu thư xuất hiện." Anh trả lời. "Thế Tiểu thư Marvey đâu rồi? Tôi nghĩ là công việc của các cô cũng đã xong xuôi rồi chứ nhỉ." Giờ thì đến lượt anh tò mò về vấn đề của hai người bọn cô.

    "Cô ấy bảo muốn tìm hiểu thêm về lễ nghi nơi đây." Claire đáp. "Cô ấy muốn mọi thứ phải thật hoàn hảo."

    Flynn cười khẽ, "Thật là một cô gái chu toàn."

    "Như cách mà cô ấy luôn làm."

    "Tiểu thư hiểu rất rõ nhỉ." Flynn nói. Và hình như anh vừa sực nhớ ra điều gì khi anh đưa tay vuốt mái tóc đen bóng lãng tử của mình, lúc này thì anh đã bớt nghiêm túc hơn khi ở cùng với Đức Vua, "Tôi nghe nói hai người sẽ trở về trong ngày mai à? Ngay sau buổi lễ, đúng chứ?"

    Claire không lường trước được rằng Flynn sẽ hỏi cô câu này. Cô nghĩ là Louisa đã giải thích rõ với anh rồi. "Ngài biết đấy, Hoàng tử, chúng tôi vẫn còn nhiều việc phải làm, chúng tôi không thể ở đây quá lâu."

    Flynn tỏ vẻ tán thành, "Đúng nhỉ. Chúng tôi cũng không thể giữ các cô ở đây quá lâu."

    "Vì thế, tôi hy vọng buổi lễ ngày mai sẽ diễn ra thật tốt đẹp. Hạnh phúc của Công chúa cũng là hạnh phúc của chúng tôi." Claire chân thành bộc lộ. Cô luôn hy vọng và mong muốn Louisa có thể có cho mình một cuộc đời vui vẻ và hạnh phúc mãi mãi bên cạnh người cô ấy yêu. Tiếp xúc với Flynn, cô nhìn nhận anh là một người lịch sự và có uy tín. Cô tin là Flynn sẽ là một người bạn đời lý tưởng cho Louisa.

    "Tất nhiên rồi." Flynn đáp, không còn gì có thể sáng hơn nụ cười của anh lúc này.

    * * *

    Đúng như Claire mong đợi, buổi lễ diễn ra hoàn toàn suôn sẻ và may mắn là không có rủi ro nào phát sinh.

    Nhưng giờ thì rủi ro lại xảy ra.

    Claire đang nằm trên thảm cỏ trong vườn hoa của cung điện, với chiếc váy dự lễ trắng ngà bê bết máu, đầu tóc rối tung cùng lớp trang điểm thanh nhẹ theo phong cách của Vương quốc Chạng Vạng cũng gần như bay đi hết.

    Và xác của Đức Vua Chạng Vạng nằm ngay bên cạnh.

    Đôi mắt Đức Vua nhắm nghiền, đôi chân mày nhíu lại, gương mặt trông chẳng hề bình thản một chút nào. Và trên ngực trái của Đức Vua, là một vết dao đâm xuyên tim rất sâu.

    Vài cánh hoa hồng trắng rơi cạnh bên cái xác người thấm đẫm máu, trông có vẻ là một tuyệt cảnh, nhưng đối với Claire thì không.

    Claire đang vô cùng bàng hoàng vì cảnh tượng trước mắt. Cô đã cảm thấy kì lạ khi bất chợt ngất đi trong lúc vào phòng sắp xếp đồ đạc để chuẩn bị lên đường về nhà. Twist lúc đó thì còn ở ngoài sân lễ trò chuyện cùng Louisa và Flynn, vì vậy trong phòng chỉ có một mình cô.

    Và giờ thì như thế này đây.

    Ngay lúc đó, một tiếng thét thất thanh phát ra từ phía ban công trên tầng hai của cung điện. Claire ngước lên và nhìn thấy một người hầu đứng đó với vẻ mặt vô cùng hoảng hốt và tái nhợt, trông như hồn sắp lìa khỏi xác đến nơi. Và cô người hầu đó đột ngột bỏ chạy.

    Sau cùng thì Claire cũng hiểu tại sao cô người hầu đó lại dành cho cô, người đang không hiểu chuyện quái quỷ gì đã xảy ra, một ánh mắt hết sức kinh tởm.

    Bởi vì cô nhận ra, trên tay phải của cô, là một con dao đẫm máu.
     
    Diên Vĩ, Sloth, Dê Vô Tiện1 other person thích điều này.

Chia sẻ trang này